Chương 35: Chưa chịu yên à?

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 35: Chưa chịu yên à?

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 35: Chưa chịu yên à?
"Thầy vào lớp chưa anh? Vào chưa?"
Từ lúc nghe tiếng chuông báo bắt đầu tiết tự học buổi tối vang lên qua điện thoại, Phùng Thanh cứ nửa phút lại hỏi một lần, giọng thì thầm khẽ, cố nén xuống thật thấp.
Cuộc gọi giữa cậu và Trần Thượng Chu đã kéo dài hơn nửa tiếng. Cũng giống như những buổi tối trước khi Trần Thượng Chu chuyển trường, hai người vẫn duy trì thói quen gọi điện cho nhau trước giờ tự học hoặc trước lúc ký túc xá tắt đèn. Nhưng hôm nay lại khác. Cuộc gọi không kết thúc khi tiếng chuông vang lên.
Phùng Thanh nghe thấy tiếng ồn ào phía bên kia đường dây dần lắng xuống theo tiếng chuông, rồi nghe rõ giọng Trần Thượng Chu khẽ nói: "Chưa. Em đang ở nhà mà, có phải trong lớp đâu, không cần nói nhỏ vậy đâu."
Cũng chẳng hiểu sao. Rõ ràng người đang ngồi trong lớp không phải cậu, rõ ràng người đang lén gọi điện trong giờ học cũng không phải cậu, vậy mà Phùng Thanh lại thấy hồi hộp, cứ như thể chính mình đang đeo tai nghe trước mặt thầy cô. Càng nghĩ, cậu càng thấy cảm giác này kỳ lạ, bèn nói: "Em không kiềm được, cứ phải hạ giọng hoài. Trần Thượng Chu, cảm giác như em đang ngồi học cùng anh vậy."
Nói xong, Phùng Thanh bĩu môi: "Nói cho em biết, sao anh lại lớn hơn em tận hai tuổi? Nếu chỉ hơn hai tháng thôi, biết đâu tụi mình đã cùng lớp, ngày nào cũng được ngồi học chung."
"Học cùng lớp?" Trần Thượng Chu hỏi lại.
Phùng Thanh vẫn đắm chìm trong mộng tưởng: "Đúng rồi, nếu được ngồi cùng bàn thì càng tuyệt. Tụi mình có thể giống như ở nhà, cùng làm bài tập. Chỉ cần đẩy vở qua là em hỏi bài anh, mệt thì ngả đầu xuống bàn trò chuyện, nhìn anh tiếp tục làm bài. Nghĩ thôi cũng thấy thích rồi chứ?"
Nghe Trần Thượng Chu "ừ" một tiếng, Phùng Thanh cười tít mắt, định hỏi anh có thấy tưởng tượng của mình hoàn hảo không thì đã nghe anh nói: "Đúng là tiện thật. Cũng không cần lo em mất tập trung, không cần mỗi tuần chạy siêu thị mua đồ ăn vặt cho em nữa. Chỉ cần đưa tay ra là có thể đánh em một cái."
Phùng Thanh: "..."
Phùng Thanh: "Anh quá đáng quá đó, Trần Thượng Chu!"
Vừa dứt lời, cậu định cãi lại thì bỗng nghe phía bên kia vang lên một giọng nam trầm, hơi khàn, rõ ràng là người đã ngoài bốn mươi. Phùng Thanh hỏi nhỏ: "Là thầy chủ nhiệm à?"
Lần này, Trần Thượng Chu không trả lời ngay. Khoảng hai ba giây sau, Phùng Thanh mới nghe thấy một tiếng gõ nhẹ.
Đó là tín hiệu mà hai người đã thỏa thuận trước. Nếu Trần Thượng Chu không thể nói chuyện, anh sẽ gõ một cái vào tai nghe để báo cho Phùng Thanh biết anh đã nghe thấy.
Giọng thầy chủ nhiệm vang lên: "Trong hai ngày đầu học kỳ mới, toàn trường sẽ tổ chức kiểm tra khai giảng. Nội dung là kiến thức học kỳ trước. Hôm nay là buổi tự học đầu tiên, thầy không chiếm giờ của các em. Hãy tập trung học hành, điều chỉnh lại tâm trạng sau kỳ nghỉ đông, đừng để đến lúc thi xong lại ra kết quả xấu hổ không dám nói tên."
Kiểm tra khai giảng? Quả thật xứng danh trường số 1, kiểu kiểm tra này đúng là tàn nhẫn. Nghỉ đông cả tháng trời, ai nhớ được đã học cái gì hồi học kỳ trước?
Phùng Thanh thầm than vãn. Rồi cậu lại để ý đến câu cuối cùng của thầy: điều chỉnh lại tâm trạng chơi bời? Ở trường số 1 này mà cũng có người suốt kỳ nghỉ chẳng học chữ nào sao? Cậu cứ tưởng ai học ở đây cũng giống Trần Thượng Chu, ngày nào nghỉ cũng cắm đầu vào sách vở.
Nhưng Trần Thượng Chu thì chắc chắn không lo thi hỏng. Từ trước đến nay, anh chưa từng thi ra kết quả nào khiến người khác phải lắc đầu.
Qua tai nghe, Phùng Thanh gần như cảm nhận được sự yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi trong lớp. Cậu nghĩ thầm, đúng là trường số 1. Tự học buổi tối mà cũng tĩnh đến thế này, tĩnh đến mức cậu còn nghe mờ mờ cả tiếng thở của Trần Thượng Chu. Nhưng nghĩ lại việc anh đang ngồi giữa lớp có năm mươi người, phía trên còn có thầy, vậy mà vẫn đang gọi điện với mình, lòng Phùng Thanh lại vừa hồi hộp, vừa thấy thích thú.
Cậu thì thầm: "Trần Thượng Chu, em vui quá đi mất. Sao trước đây tụi mình không nghĩ ra trò vừa học vừa gọi điện nhỉ? Cái này đúng là kích thích kinh!"
Nhưng ngay sau đó, Phùng Thanh chợt nhớ ra: học kỳ trước chỉ có bốn tháng, mà cậu đã dành hai tháng để đi chơi sau giờ học. Mỗi lần gọi điện với Trần Thượng Chu chỉ là báo cáo cho có lệ, chưa nói được vài câu đã vội cúp máy để tiếp tục la cà. Nghĩ lại thấy hơi áy náy. Dù Trần Thượng Chu không nói gì, cậu vẫn vội đổi chủ đề, tranh thủ lúc anh im lặng mà trêu chọc. Hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu là để anh kèm học.
Phùng Thanh lại bắt chuyện: "Trần Thượng Chu, anh muốn nghe hát hay nghe truyện cười? Em sẽ hát hoặc kể cho anh. Gõ một cái là muốn nghe hát, gõ hai cái là muốn nghe truyện cười. Anh mau gõ đi!"
Sau đó, Phùng Thanh nghe thấy Trần Thượng Chu gõ ba lần.
Cậu vỗ tay cái bốp, huyên thuyên: "Hóa ra là anh muốn nghe cả hai! Em hiểu rồi! Em sẽ thực hiện liền! Vậy nghe hát trước hay truyện cười trước nhỉ? Nghe hát trước nhé? Tự nhiên em muốn hát trước!"
Vì điện thoại của mình đang trong cuộc gọi, Phùng Thanh liền cầm luôn điện thoại của Trần Thượng Chu đặt trên bàn. Cậu mở khóa, vào ứng dụng nghe nhạc, đang lăn tăn chọn bài thì bỗng nhớ đến bài chuông báo thức hai người từng nhắc tới. Cậu gõ vào ô tìm kiếm, nói: "Để em hát cho anh bài chuông báo thức, giúp anh tỉnh táo tự học nhé. Em biết anh đang muốn cảm ơn, nhưng giữa tụi mình thì không cần khách sáo đâu!"
Phùng Thanh bật bài "Con đường bình phàm".
Trong lúc dàn nhạc dạo đầu, cậu hắng giọng, chuẩn bị nhập tâm cất tiếng hát.
Hát được nửa bài thì chán, liền chuyển sang danh sách yêu thích của Trần Thượng Chu, chọn bài khác. Bài biết thì hát, bài không biết thì ngân nga đại khái, hầu hết chỉ hát đến đoạn điệp khúc rồi chuyển ngay. Một mạch hơn mười phút liền. Sau khi trải nghiệm KTV tại gia đã đời, Phùng Thanh dừng nhạc: "Thế nào? Có hay không?"
Quả nhiên, Trần Thượng Chu chẳng nói gì, chỉ thở dài một tiếng.
Phùng Thanh lại mở trình duyệt điện thoại anh, tìm truyện cười. Đọc một cái đã cười lăn, cười xong mới ngoái lại đọc to: "Có một con cá mập ăn phải một hạt đậu xanh, đố anh sau đó nó biến thành gì?"
Một lúc sau, cậu tự đọc đáp án: "Nó biến thành chè đậu xanh!"
Cậu cũng không rõ mình cười vì truyện buồn cười hay vì Trần Thượng Chu không thể phản ứng. Dù sao thì sau khi kể xong, cậu vẫn cười ha hả, hoàn toàn không để ý đến tiếng ghế kéo lê phía bên kia. Bỗng nhiên, giọng Trần Thượng Chu vang lên, không cảnh báo trước:
"Em làm loạn đủ chưa?"
Phùng Thanh lập tức im bặt. Dù Trần Thượng Chu không nhìn thấy, cậu vẫn ngậm chặt miệng như kẻ trộm, vẻ hí hửng biến mất sạch. Một lúc sau mới thì thào: "Đang tự học buổi tối mà, sao anh lại nói chuyện với em?"
"Anh xin ra ngoài đi vệ sinh."
"Ồ."
"Giờ có chịu học đàng hoàng chưa?"
"...Dạ rồi."
Không lâu sau, Phùng Thanh nghe thấy tiếng bước chân, rồi tiếng ghế kéo ra, chắc Trần Thượng Chu đã quay lại chỗ ngồi.
Lần này, cậu ngoan ngoãn thật sự. Thoát trình duyệt, khóa điện thoại Trần Thượng Chu, đặt sang một bên, mở sách ra làm bài, không ho he gì nữa.
Cho đến khi tiếng chuông báo kết thúc tiết tự học đầu tiên vang lên.
Tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia ùa về như lúc mới bắt đầu. Trần Thượng Chu ngả người ra ghế, đợi mãi không thấy Phùng Thanh lên tiếng. Bình thường khi học cùng ở nhà, cậu chưa bao giờ im lặng lâu đến thế. Anh hỏi: "Em còn giận dỗi à?"
"Chẳng phải anh bảo em học nghiêm túc, không được nói chuyện sao?" Phùng Thanh nói.
"Anh có bảo em không được nói chuyện bao giờ?"
Phùng Thanh nghẹn họng, khịt mũi.
"Em hát hơn mười phút liền. Nếu anh không lên tiếng, chắc em định hát rồi kể truyện cười suốt cả tiết tự học chứ gì? Còn học hành gì nữa? Ngày mai còn định đến lớp không?" Trần Thượng Chu nói. "Muốn hát cũng được, muốn kể truyện cười cũng được. Nhưng phải làm xong hết bài tập hôm nay, rửa mặt lên giường ngủ. Trước giờ đi ngủ, em muốn làm loạn kiểu gì anh cũng không ngăn."
"Biết rồi biết rồi." Phùng Thanh lí nhí.
"Mày đang gọi điện à? Tao còn tưởng mặt trời mọc đằng Tây, Trần Thượng Chu mà vừa nghe nhạc vừa làm bài tập, đúng là chuyện hy hữu." Một giọng nam vang lên – là Tĩnh Văn Duệ. Phùng Thanh nhận ra ngay.
Tĩnh Văn Duệ lại hỏi: "Đang gọi cho ai thế? Yêu xa khác trường à?"
"Em trai." Trần Thượng Chu trả lời.
Không lâu sau, Phùng Thanh nghe thấy giọng Tĩnh Văn Duệ vang lên rõ hơn, chắc là anh ta giật lấy một bên tai nghe, nói vào micro: "Chào em trai Phùng Thanh, lâu rồi không gặp."
"Chào anh Văn Duệ!"
"Đang làm gì thế? Sao tự nhiên gọi điện cho anh trai mày vậy?" Tĩnh Văn Duệ hỏi.
Phùng Thanh nghiêm túc đáp: "Em đang cố gắng học để vào trường với anh ấy. Làm bài một mình chán quá nên gọi điện cùng học."
"Thế à? Em đúng là ngoan như lời đồn." Tĩnh Văn Duệ cười. "Cố lên nhé, anh với anh trai em đợi em ở trường số 1."
Phùng Thanh định hỏi "giống ai nói" là ai, nhưng chưa kịp nói thì đã nghe tiếng "ấy" từ đầu dây bên kia, âm lượng nhỏ dần – chắc Trần Thượng Chu đã giật lại tai nghe. Cậu đành để lại một tiếng "Vâng."
Tiếng chuông báo tiết tự học thứ hai vang lên.
Bên kia lại từ ồn ào trở về yên lặng. Không còn giận dỗi, không còn hát hò hay kể truyện chọc ghẹo, Phùng Thanh bắt đầu học nghiêm túc. Tần suất nói chuyện của cậu giảm xuống, thỉnh thoảng mới lẩm bẩm một câu vô nghĩa:
"Tự nhiên em muốn ăn đồ nướng."
"Cả hạt dẻ rang đường nữa."
"Bài này nhiều đường phụ quá, em hiểu thì hiểu, mà lúc thi chắc không nghĩ ra được."
"Trần Thượng Chu, em lại nghe nhà trên đánh mạt chược rồi."
"Trần Thượng Chu, vẫn là học cùng anh ở bàn học vui hơn, một mình ở nhà chán quá."
Mỗi lần Phùng Thanh than vãn, Trần Thượng Chu lại gõ nhẹ một cái vào tai nghe.
Khoảng mười phút trước khi tiết tự học thứ hai kết thúc, Phùng Thanh bỗng "ồ" lên vẻ nghi hoặc, rồi nói: "Trần Thượng Chu, không xong rồi. Bài này đến đáp án giải thích em cũng không hiểu nổi."
Vắt óc suy nghĩ thêm nửa phút, cậu nghe tiếng chuông tin nhắn. Liếc sang, là tin nhắn từ Trần Thượng Chu:
"Bài nào không hiểu thì đánh dấu, tan học anh giảng cho em."
Hết chương 35.
Editor có lời muốn nói:
Nhắc nhở nhẹ: bộ này có tag gương vỡ lại lành, tui thấy mấy mom bên Trường Bội nhắc nên tui cũng nhắc lại luôn.