Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Giấy Báo Trúng Tuyển
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 38: Giấy Báo Trúng Tuyển
Sau một ngày vui chơi tại công viên giải trí, Phùng Thanh lại trở về với nhịp sống học tập chăm chỉ như trước.
Tuy nhiên, lần này cậu không còn ôm khư khư lối học cắm đầu cắm cổ, bỏ bê mọi thứ xung quanh. Thay vào đó, cậu bắt đầu tuân theo thời gian biểu do Trần Thượng Chu lập ra — học hành và nghỉ ngơi được cân bằng hợp lý.
Mỗi cuối tuần, Phùng Thanh và Trần Thượng Chu cùng nhau lên kế hoạch học tập cho tuần tiếp theo, chi tiết đến từng phút: mấy giờ ngủ, mấy giờ dậy, buổi tối học sách gì, từ trang nào đến trang nào. Học xong thì dọn dẹp, muốn nói chuyện thì nói, muốn ngủ thì đi ngủ. Tóm lại, Phùng Thanh không được phép cắm đầu học vô tội vạ như trước nữa.
Trong giờ học ở trường, Trần Thượng Chu không giao thêm bài vở nào. Anh chỉ yêu cầu Phùng Thanh làm đúng những việc cần thiết: lên lớp thì tập trung nghe giảng, nếu buồn ngủ thì cứ ngủ, tiết thể dục hay giờ ra chơi thì ra sân bóng rổ vận động cho thoải mái. Trần Thượng Chu nói rằng sức khỏe thể chất rất quan trọng, cần duy trì vận động vừa phải để đầu óc hoạt động hiệu quả hơn.
Vì vậy, trừ những ngày mưa, ngày nào Phùng Thanh cũng làm đúng theo lời anh dặn. Dù trời lạnh đến mức nào, cậu vẫn rủ Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ ra sân bóng rổ trong trường, tranh thủ chiếm sân và chơi đến đã.
Khi việc học đã vào guồng, Phùng Thanh mới nhận ra thời gian trôi nhanh đến lạ.
Học kỳ hai lớp 8 lặng lẽ trôi qua trong hàng loạt kỳ thi: giữa kỳ, thi tháng, rồi thi cuối kỳ. Sau đó, cậu chính thức bước vào kỳ nghỉ hè.
Về kết quả học tập, đúng như Trần Thượng Chu từng nói: khi đầu óc đã tích trữ đủ kiến thức, khả năng nắm bắt trọng tâm và linh hoạt vận dụng cũng được nâng cao rõ rệt.
Sau ba kỳ thi liên tiếp, thứ hạng toàn khối của Phùng Thanh đều tăng ổn định.
Giữa kỳ cậu xếp hạng 68, kỳ thi tháng lên 54, đến cuối kỳ thì vọt mạnh lên hạng 37 — lọt vào top 50 toàn khối. Đây là một thành tích rất ấn tượng. Mỗi giọt mồ hôi đổ ra đều được đền đáp xứng đáng, khiến Phùng Thanh tràn đầy cảm giác thành tựu.
Kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu.
Ba ngày đầu tiên, Trần Thượng Chu không giao bất kỳ bài tập nào cho Phùng Thanh. Anh nói đây là phần thưởng vì cậu đã kiên trì nỗ lực suốt học kỳ. Trong ba ngày ấy, Phùng Thanh dành một ngày đi chơi với Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ, hai ngày còn lại ngồi bên cạnh Trần Thượng Chu, xem anh làm bài.
Một lần, Phùng Thanh hỏi: “Anh cứ bảo em phải học – nghỉ xen kẽ, vậy sao anh chẳng bao giờ nghỉ ngơi?”
Trần Thượng Chu đáp: “Từ nhỏ anh đã không thích chơi. Anh có thể ngồi yên cả ngày, thậm chí thấy những bài toán này cũng thú vị. Còn em thì khác, từ nhỏ đã hiếu động, rõ ràng không phải kiểu người ngồi yên được. Học tập mà ép quá, chỉ cần một thời gian ngắn là em sẽ sinh ra cảm giác chán ghét, lúc đó học cũng không vào nữa.”
“Nghe cũng có lý.” Phùng Thanh gật đầu thán phục.
Sau ba ngày nghỉ, cuộc sống của Phùng Thanh bắt đầu đồng bộ với Trần Thượng Chu.
Hai người cùng dậy, cùng ngủ. Sáng sớm còn cùng nhau chạy bộ dưới nhà, ăn sáng bên ngoài rồi mới về nhà bắt đầu học.
Dù là nghỉ hè, nhưng lượng bài tập của Phùng Thanh không quá nặng.
Trần Thượng Chu không chỉ để cậu nghỉ cuối tuần, mà còn không bắt học suốt ngày dài. Bởi giờ đây Phùng Thanh đã biết tập trung, hiệu suất học cũng tăng cao. Mỗi ngày chỉ cần 6–7 tiếng là cậu hoàn thành xong bài tập do Trần Thượng Chu giao lẫn bài tập hè.
Thời gian rảnh, Phùng Thanh dùng để học thuộc tiếng Anh và Ngữ Văn. Trần Thượng Chu sẽ nghe cậu đọc và thi thoảng kiểm tra ngẫu nhiên. Với tiếng Anh, anh còn tải về nhiều tạp chí nước ngoài độ khó vừa phải để cậu luyện đọc. Riêng từ vựng, theo lộ trình của anh, Phùng Thanh đã học đến tận trình độ cấp ba.
Trần Thượng Chu nói: “Tiếng Anh là môn cần tích lũy lâu dài. Bây giờ việc học chưa quá nặng, em nên tranh thủ đọc nhiều, học nhiều để rèn cảm giác ngôn ngữ. Lên cấp ba rồi, em có thể tận dụng vốn tích lũy này, tiết kiệm thời gian để tập trung luyện đề các môn khác.”
Phùng Thanh gật đầu lia lịa: “Dạ, dạ, dạ em biết rồi, biết rồi!”
Tất nhiên, ngoài học hành, Phùng Thanh còn rất thích hát cho Trần Thượng Chu nghe.
Dù anh có muốn nghe hay không, hễ rảnh là cậu lại hát, và hát cực kỳ vui vẻ. Đôi lúc Trần Thượng Chu giả vờ bực, bịt miệng cậu rồi lôi ra phòng khách, quát: “Im đi!”
Kết quả, Phùng Thanh lại càng hát to hơn khi bị đá ra ngoài.
—
Năm học mới bắt đầu, Phùng Thanh chính thức trở thành học sinh lớp 9.
Chương trình lớp 9 vừa học bài mới, vừa phải trải qua ba vòng ôn tập tổng hợp, nên tốc độ giảng dạy nhanh hơn hẳn lớp 7 và lớp 8. Nhiều bạn trong lớp bắt đầu đuối sức. Nhưng nhờ được Trần Thượng Chu cho tự học trước trong kỳ nghỉ hè, Phùng Thanh không những theo kịp mà kiến thức còn được củng cố sâu hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, khi đã đứng ở top đầu, việc tiến thêm một bước nữa lại vô cùng khó khăn.
Khi vòng ôn tập đầu tiên của lớp 9 đi được nửa chặng, thứ hạng của Phùng Thanh vẫn dao động trong khoảng 30–40, không lên cũng không xuống.
Có lần cầm bảng điểm xếp hạng 32, Phùng Thanh gọi điện cho Trần Thượng Chu — lúc đó đang học lớp tự học buổi tối — và thở dài hai tiếng. Cảm giác thành tựu trong lòng cậu gần như cạn kiệt.
Nhưng Trần Thượng Chu chỉ bình tĩnh đáp: “Cứ giữ vững, sắp rồi.”
Phùng Thanh tiếp tục học theo đúng kế hoạch.
Mãi đến gần cuối học kỳ, vòng ôn tập đầu tiên mới kết thúc. Trước kỳ thi cuối kỳ, theo hướng dẫn của Trần Thượng Chu, Phùng Thanh tổng hợp toàn bộ kiến thức ba năm cấp hai thành sơ đồ tư duy chi tiết.
Không làm thì không biết, làm xong mới hoảng hốt. Cũng chính sau khi hoàn thành sơ đồ này, Phùng Thanh mới hiểu vì sao các thầy cô luôn yêu cầu học sinh lập sơ đồ tư duy.
Chỉ cần nhìn vào sơ đồ, từng mảng kiến thức rời rạc như được nối lại thành một thể thống nhất. Lần đầu tiên, cậu thực sự hiểu được cái gọi là “nắm bắt và biến đổi kiến thức” mà Trần Thượng Chu thường nói.
Rất nhiều câu hỏi lớn trước đây, xem đáp án thì hiểu, nhưng tự làm lại quên mất phải dùng kiến thức gì. Giờ đây, chỉ cần nhìn vào sơ đồ tư duy, Phùng Thanh có thể suy luận ra các hướng ra đề, cũng như các mảng kiến thức nhỏ liên quan!
Kỳ thi cuối kỳ lần này, đúng như Trần Thượng Chu nói — “sắp rồi”.
Nỗ lực của cậu cuối cùng cũng được đền đáp. Phùng Thanh bứt phá mạnh mẽ, vọt lên gần 20 hạng, đạt thứ 9 toàn khối — chắc chắn có suất vào Trường Trung học Phổ thông số 1.
Ngày nhận bảng điểm, tối đó Phùng Thanh cầm bảng điểm nhảy nhót, ôm chầm lấy Trần Thượng Chu cả buổi. Ngay cả khi ngủ cũng ôm chặt anh, lặp đi lặp lại với vẻ tự hào: “Em được hạng 9, Trần Thượng Chu! Hạng 9 đó! Hạng 9 là đủ điểm vào trường số 1 rồi!”
Suốt kỳ nghỉ đông, cứ rảnh là Phùng Thanh lại lấy bảng điểm ra ngắm nghía.
Trần Thượng Chu chỉ “ừ ừ” vài tiếng, không dạy cậu phải khiêm tốn hay giữ ý, cứ để mặc cậu khoe khoang suốt cả kỳ nghỉ.
Tuy vậy, kế hoạch học tập trong kỳ nghỉ đông không bị trì hoãn. Phùng Thanh vẫn học đều đặn mỗi ngày. Nhờ vậy, khi bước vào học kỳ sau, tiến độ của cậu đã vượt xa lớp. Khi các bạn còn đang xây nền móng, Phùng Thanh đã cùng Trần Thượng Chu dựng nhà cao tầng.
Cậu thậm chí không cần nghe giảng nữa.
Sau một năm rưỡi, Phùng Thanh lại được nếm trải cảm giác “không nghe giảng” trên lớp. Chỉ khác là, trước kia không nghe vì mải chơi caro với bạn cùng bàn, còn bây giờ là vì bài quá dễ, không cần thiết phải nghe — cậu chỉ lo làm bài nâng cao của mình.
Từ đó đến kỳ thi thử tuyển sinh vào cấp ba, điểm số của Phùng Thanh luôn ổn định trong top 10. Có lần cậu đạt hạng 3 toàn khối, phần lớn các kỳ thi còn lại đều nằm trong khoảng hạng 7 đến 9.
Ngày thi chính thức vào cấp ba đến.
Vì Trường Trung học Phổ thông số 1 là một trong các điểm thi nên Trần Thượng Chu được nghỉ. Mỗi ngày Phùng Thanh đi thi, anh cùng Lâm Như Thiền đưa đón tận nơi. Trong lúc cậu làm bài, hai người tìm quán trà sữa hay cà phê gần đó chờ. Thi xong, họ cùng ăn trưa, đưa cậu về khách sạn nghỉ ngơi, chiều lại tiếp tục đi thi.
Cuối cùng, kỳ thi kéo dài ba ngày cũng kết thúc.
Phùng Thanh không đi dò đáp án, nhưng vì bài làm rất trôi chảy nên cậu gần như không lo lắng về việc có đậu trường số 1 hay không. Từ học kỳ hai lớp 9, thành tích của cậu đã ổn định. Phùng Thanh biết rõ, mình không dựa vào may mắn, mà là vì mọi kiến thức cần dùng, cậu đều nắm chắc trong tay.
Một tháng sau, Phùng Thanh tra điểm.
Hạng 7 toàn trường, hạng 408 toàn thành phố.
Suất vào Trường Trung học Phổ thông số 1 đã chắc chắn. Phùng Thanh lập tức lao tới, ôm chặt cổ Trần Thượng Chu, hét lên: “Trần Thượng Chu! Em đậu rồi!!”
—
Ngày đến trường lấy giấy báo trúng tuyển, Phùng Thanh nhất quyết kéo Trần Thượng Chu đi cùng. Sau khi điền thông tin và nhận giấy báo, chưa kịp ra khỏi tòa nhà, cậu đã vội mở ra.
Nhưng cậu không tự đọc, mà dúi ngay vào tay Trần Thượng Chu:
Trần Thượng Chu: “?”
“Nhanh lên, anh đọc cho em nghe đi!” Phùng Thanh đòi hỏi.
Trần Thượng Chu nhìn cậu hai giây, cuối cùng cũng chịu thua, nhượng bộ trước mong ước nhỏ nhoi. Anh khẽ hắng giọng, đọc từng câu từng chữ thật rõ:
“Bạn học Phùng Thanh thân mến, chào bạn.
Được sự phê duyệt của Sở Giáo dục thành phố Nam Lăng, bạn đã chính thức trúng tuyển vào lớp 10 Trường Trung học Phổ thông số 1 thành phố Nam Lăng. Chúng tôi xin gửi đến bạn lời chúc mừng nồng nhiệt nhất—”
Hết chương 38.