Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Chương 47: Một người muốn quản, một người vui vẻ chịu quản
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 47: Một người muốn quản, một người vui vẻ chịu quản
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc khánh, Phùng Thanh dậy sớm để ra ngoài chơi cùng Trịnh Tử Hoàn và đám bạn.
Kỳ thi tháng đang đến gần, nhưng cậu chẳng có chút tự tin nào để lọt vào top 400. Dù sao thì lần cuối cả nhóm gặp nhau cũng đã từ trước khi khai giảng, tức là đã hơn một tháng nay họ chẳng có dịp tụ tập. Chuyện ôn thi có thể để lại vài ngày nữa, còn việc gặp mặt bạn bè thì không thể trì hoãn.
Mọi người hẹn nhau ở quán cà phê quen thuộc.
Ban đầu cả nhóm định rủ nhau đi KTV uống rượu, nhưng nghĩ lại thì đã lâu không gặp Phùng Thanh, ai cũng muốn được ngồi trò chuyện tâm tình hơn là la hét trong phòng kín. Hơn nữa, hát hò dễ đau họng, nên cuối cùng họ quyết định quay lại quán cà phê thân quen.
Phùng Thanh là người đến muộn nhất.
Khi bước tới bàn quen thuộc, cậu suýt nữa không nhận ra những người bạn cũ. Chỉ trong một tháng, ai nấy đều thay đổi đến chóng mặt, đặc biệt là Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ.
Trịnh Tử Hoàn đã cắt phăng mái tóc dài từng rủ xuống tận lông mày. Giờ đây tóc cậu ta ngắn cũn cỡn, chỉ hơi dài hơn đầu đinh một chút, dựng ngược lên phía trước, lại cạo thêm một đường hớt ở lông mày bên phải trông rất ngầu. Hầu Vũ thì tóc không dài nhưng đi uốn thành từng lọn nhỏ tít, mềm mại và bồng bềnh.
Hoàng Thư Nam cùng mấy người bạn thân của chị ấy thì vẫn giữ nguyên phong độ. Những cô chị này đã tốt nghiệp cấp hai hơn một năm rồi. Lần thay đổi phong cách lớn nhất là hồi mới ra trường, còn từ lần cuối Phùng Thanh gặp đến giờ, chỉ có điều là tóc họ đã đổi màu – nhưng cũng chỉ là màu nâu vàng thường thấy ngoài đường phố, không hề chói lóa.
“Mấy người ăn mặc đúng là nổi bật quá mức.” Phùng Thanh vừa nói, vừa ngồi xuống ghế với bộ đồ giản dị quen thuộc.
Trịnh Tử Hoàn đẩy ly cappuccino đã gọi sẵn về phía cậu: “Trường nghề không quản nghiêm, tụi tao bắt đầu học theo mấy kiểu này. Mày chưa biết lớp tụi tao, có đứa còn quá đà hơn, nhìn như dân xã hội ấy.”
Hầu Vũ ngả lưng ra ghế sofa, liếc sang Phùng Thanh: “Học ở trường Phổ thông số 1 cảm giác thế nào?”
Phùng Thanh thành thật trả lời: “Có gì vui đâu, trường không cho mang điện thoại thông minh vào. Mỗi ngày mười hai giờ phải tắt đèn, sáu rưỡi đã phải dậy, bài tập chất đống đến mức làm tới giờ đi ngủ vẫn chưa xong, ngày nào cũng thiếu ngủ. Duy nhất điểm tốt là được ăn cơm chung với Trần Thượng Chu. Có hôm anh ấy còn mang bữa sáng cho tao, để tao được ngủ thêm tí nữa.”
Trịnh Tử Hoàn châm chọc: “Thế là khoe đấy à?”
“Tao nói cho mày biết, ở trường tao hay khoe mày lắm. Nhưng có đứa không tin, bảo học sinh trường số 1 thì có thèm chơi với tao đâu. Tức chết đi được!” Hầu Vũ vừa nói vừa rút điện thoại ra khỏi túi: “Đúng rồi, lại đây chụp selfie một cái, tao gửi cho nó xem luôn.”
Cậu mở một ứng dụng, chọn hiệu ứng làm đẹp, lục lọi một hồi rồi mới dựng điện thoại lên. Phùng Thanh nhìn vào màn hình, thấy mình bỗng dưng mọc ra đôi tai mèo tím, hai bên má hiện lên ba sợi ria đen, mắt to chà bá, cằm thì nhọn hoắt như kim châm.
Là ứng dụng làm đẹp – Phùng Thanh biết cái này. Ngày hội thao, trong lớp cậu có mấy bạn nữ hay dùng để chụp ảnh.
Thấy Hầu Vũ chỉnh đủ kiểu, cuối cùng bấm chụp, Phùng Thanh không nhịn được hỏi: “Mày cũng biết dùng cái này à?”
Không phải cậu nghĩ chỉ con gái mới dùng. Chỉ là Hầu Vũ – người từng nhắn tin tán gái đến mức khiến đối phương sợ hãi bỏ chạy hồi cấp hai – mà giờ lại rành rẽ mấy thứ kiểu này thì đúng là lạ lùng.
“Tao vừa mới học.” Hầu Vũ cười.
Xong, cậu mở WeChat, gửi ảnh cho một người có ảnh đại diện là một nữ minh tinh, kèm theo dòng chữ: “Đây, thằng bạn học trường Phổ thông số 1 tao hay nhắc tới đây. Thi tuyển sinh cấp ba, nó xếp trên 400 toàn thành phố đấy.”
Hoàng Thư Nam châm điếu thuốc, nói: “Đừng nghe nó nói láo. Bạn bè cái gì, chỉ là đối tượng mập mờ thôi. Vài bữa trước còn dắt nhau đi dạo đêm, giờ thì lấy mày ra khoe với người ta.”
“Ghê thật đấy.” Phùng Thanh thán phục.
Hầu Vũ cười hềnh hệch, gãi đầu.
Phùng Thanh chợt nhớ lúc thấy Hầu Vũ mở WeChat, liền hỏi: “Bọn mày cũng dùng WeChat rồi à?”
Trịnh Tử Hoàn “ừ” một tiếng: “Tuần trước mới lập.”
“Trùng hợp quá, tao cũng mới tạo hôm trước hội thao hai ngày.” Phùng Thanh vừa nói vừa rút điện thoại, thêm từng người vào danh bạ.
Tên Trần Thượng Chu vẫn được ghim đầu danh sách tin nhắn. Anh là người đầu tiên cậu kết bạn trên WeChat, thậm chí còn sớm hơn cả Lâm Như Thiền.
Sau khi cả nhóm kết bạn xong, nhanh chóng tạo một nhóm chat.
Trịnh Tử Hoàn đặt tên nhóm là “Học sinh giỏi và đám bạn học dốt của cậu ta”. Phùng Thanh liếc một cái, không do dự đổi lại thành “Chúc Mừng Phát Tài”.
Từ lúc đó, cả nhóm tranh thủ lúc trò chuyện rảnh rỗi mà chơi trò giật lì xì suốt gần cả ngày.
Mỗi phong bao hai tệ, ai giật được nhiều nhất thì phải phát bao tiếp theo. Cứ thế chơi tới gần giờ ăn tối, Phùng Thanh đếm lại thì thấy mình lỗ tổng cộng mười lăm tệ tám hào ba xu. Lý do đơn giản: chơi mười ván thì bảy ván cậu là người trúng lớn nhất.
Tới giờ ăn tối, cả nhóm rời quán cà phê, đi đến quán lẩu đã đặt trước.
Hôm nay Phùng Thanh đã nhắn tin báo trước với Trần Thượng Chu rằng sẽ đi ăn tối cùng Trịnh Tử Hoàn và bạn bè.
Họ gọi một nồi lẩu hai ngăn: một bên cay, một bên thanh đạm, kèm theo vài chai bia. Trịnh Tử Hoàn vừa đưa menu cho nhân viên, vừa quay sang hỏi Phùng Thanh: “Giờ mày uống bia được rồi à?”
Phùng Thanh nghiêm túc: “Dĩ nhiên là không. Uống xong về nhà là tao chết chắc.”
Trịnh Tử Hoàn cười: “Lên cấp ba rồi mà mày vẫn bị quản chặt vậy hả?”
“Chưa kể rượu, hôm qua tao còn bị đặt mục tiêu. Nếu kỳ thi tháng không vào top 400 thì tao chơi xong.”
Trịnh Tử Hoàn bật cười: “Mày đừng nói là giờ vẫn phải về nhà trước tám giờ à?”
Phùng Thanh gật đầu như đinh đóng cột: “Tất nhiên rồi.”
Với tính cách của Trần Thượng Chu, Phùng Thanh nghĩ dù sau này cậu tốt nghiệp đại học, đi làm, anh chắc chắn vẫn sẽ đặt giờ giới nghiêm cho cậu – chỉ là có lẽ sẽ muộn hơn một chút so với bây giờ thôi.
Ôi, thật đáng thương.
Phùng Thanh cong môi, thầm nghĩ.
Hầu Vũ vẫn không thể hiểu: “Là tao thì tao đã cãi lại từ lâu rồi.”
Trịnh Tử Hoàn kết luận gọn lỏn: “Một người sẵn sàng quản, một người vui vẻ chịu quản. Thế thôi.”
—
19 giờ 55 phút.
Phùng Thanh đúng giờ xuất hiện trước cửa nhà, nhưng không gõ cửa mà lấy điện thoại ra, chờ tin nhắn từ Trần Thượng Chu.
Quả nhiên, giây tiếp theo, điện thoại rung lên. Trong khung chat được ghim đầu danh sách, một chấm đỏ hiện lên với con số 1.
Phùng Thanh và Trần Thượng Chu vẫn dùng QQ để trò chuyện. Cậu quen với cái khung chat chất đầy tin nhắn bao nhiêu năm nay. Dù giờ đây ngày càng nhiều người chuyển qua WeChat, nhưng nếu đột ngột đổi sang, nhìn màn hình trống hoác lại thấy trống trải quá.
Trần Thượng Chu: Chú ý thời gian.
Phùng Thanh mỉm cười, hài lòng, đưa tay gõ cửa.
Khoảng bảy tám giây sau, cậu nghe tiếng bước chân, rồi cánh cửa từ từ mở ra.
Trần Thượng Chu nghiêng người nhường đường: “Em ăn lẩu à?”
Phùng Thanh đặt túi đựng hạt dẻ rang đường, gà rán và trà sữa lên tủ cạnh cửa, cúi đầu thay giày: “Mùi nồng đến mức anh còn ngửi thấy nữa à?”
“Ừ.” Trần Thượng Chu lại hỏi: “Em đứng trước cửa chờ tin nhắn của anh?”
Phùng Thanh thay xong giày, cười cười: “Ừ ha, coi anh có còn nhớ giờ giới nghiêm không ấy mà. Nhỡ anh quên, lần sau em về trễ luôn.”
Trần Thượng Chu bình tĩnh: “Ừ, vậy lần sau anh sẽ không nhắn, để em về trễ thử xem.”
Phùng Thanh hoảng hốt: “Không được! Nếu anh không nhắn, em mải chơi quên mất, bị anh phạt thì khổ. Mông em đáng thương lắm rồi, sắp thi tháng rồi còn gì!”
“Không có tí hy vọng nào lọt vào top 400 à?” Trần Thượng Chu mang đồ ăn vặt vào phòng khách, đặt lên bàn trà.
Phùng Thanh lắc đầu: “Không phải là không hy vọng, mà là em biết sức mình. Anh xem, hồi lớp chín, em còn tự luyện thêm đề nâng cao mà còn chẳng vào nổi top 400 toàn thành phố. Bây giờ ở trường, học sinh giỏi còn nhiều hơn cả dân số cả thành phố gộp lại, em thì chẳng tự làm thêm đề gì cả, rõ ràng là không có cửa rồi.”
“Bài tập ở trường vốn dĩ đã là đề nâng cao rồi.” Trần Thượng Chu nói.
Phùng Thanh nhún vai: “Nhưng người khác học gì, em cũng học nấy. Em không học thêm.”
Thấy Trần Thượng Chu im lặng, Phùng Thanh chớp chớp mắt, thử dò xét: “Thế anh nới xuống tí, top 500 được không?”
Trần Thượng Chu dứt khoát: “Không được.”
Phùng Thanh bĩu môi: “Tùy anh, tùy anh. Dù sao em cũng bị đánh rồi.”
“Sao mua nhiều đồ ăn khuya vậy? Ăn tối chưa no à?” Trần Thượng Chu nhìn đống đồ trên bàn hỏi.
Phùng Thanh lập tức gạt chuyện top 400 ra sau đầu, hào hứng bật ra kế hoạch nghỉ lễ: “Trần Thượng Chu! Mình nằm sofa xem phim đi!”
“Xem phim?”
“Ừ đúng rồi! Đừng học nữa! Nghỉ ngơi một chút! Xem phim với em!”
Trần Thượng Chu suy nghĩ khoảng hai ba giây, rồi gật đầu, quay người vào phòng ngủ tắt đèn.
“Em muốn xem gì?” Anh lấy điện thoại ra.
Phùng Thanh reo lên: “Em muốn xem phim kinh dị!”
Một câu trả lời không hề bất ngờ. Trần Thượng Chu mở danh sách phim thể loại kinh dị, rồi hất cằm về phía phòng tắm: “Tắm xong rồi xem.”
“Anh chê em có mùi à?” Phùng Thanh giả vờ tức giận.
Trần Thượng Chu bình thản: “Nếu em xem xong phim mà còn dám vào tắm một mình thì cứ xem trước cũng được. Nhưng nói rõ luôn, anh tuyệt đối sẽ không vào phòng tắm tắm chung với em.”
Phùng Thanh: “…”
Hết chương 47.