Tuổi Mười Tám Của Trần Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Tuổi Mười Tám Của Trần Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giờ ra chơi sáng thứ hai.
Phùng Thanh nghe tiếng chuông tập trung vang lên, liền lồm cồm bò dậy khỏi bàn. Cậu vừa ngủ quên suốt tiết thể dục mắt, tỉnh dậy mà đầu óc vẫn còn lơ mơ. Bỗng nhớ ra hôm nay Trần Thượng Chu sẽ phát biểu dưới cờ — cùng với “đàn em lớp 10” kia nữa. Phùng Thanh vươn vai, chưa đợi bạn cùng lớp, đã lật đật rẽ về hướng sân thể dục. Chuyện này phải ra tận nơi mà xem mới được!
Lớp 10 gần sân thể dục hơn lớp 12.
Thông thường, Phùng Thanh sẽ đứng chờ Trần Thượng Chu ở cổng sân. Cậu chẳng làm gì cả, chỉ đứng đó một lúc, rồi nhảy ra trêu anh vài câu, đi song song với anh khoảng năm mươi mét rồi mới quay lại lớp. Ngày nào cũng vậy, chưa từng thấy chán.
Nhưng hôm nay thì không cần. Phùng Thanh đi thẳng đến hàng của lớp mình. Trần Thượng Chu phải lên bục phát biểu, chắc chắn đã lên đó từ lúc tập thể dục mắt rồi. Đứng ở hàng thứ hai từ dưới lên, cậu ngoảnh cổ qua đám người phía trước nhìn lên bục — đúng như dự đoán, Trần Thượng Chu đang đứng ngay giữa, bên cạnh là cậu học sinh lớp 10 kia.
Phùng Thanh “chậc chậc” trong lòng.
Chậc xong, ánh mắt cậu lại dán vào Trần Thượng Chu.
Lưng anh vẫn thẳng như mọi khi, khóa áo đồng phục kéo tít lên tận cổ, dáng vẻ chỉn chu đến từng chi tiết. Nhớ lại lần trước thấy anh phát biểu dưới cờ là hồi anh lớp 9, cậu lớp 7, Phùng Thanh bỗng nhận ra: hình như Trần Thượng Chu chưa bao giờ có tuổi trẻ nổi loạn.
Tiểu học, trung học, giờ đến cấp ba, anh lúc nào cũng nghiêm túc như vậy. Dù hồi cấp hai trào lưu “ngầu lấc cấc” lên ngôi, ai cũng nghĩ đẹp trai là phải nghịch ngợm, thì Trần Thượng Chu vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị ấy. Thế mà lạ kỳ — giáo viên mọi cấp học đều thích anh. Mỗi lần chọn người phát biểu dưới cờ, chắc chắn phải là Trần Thượng Chu.
Từ lúc lễ bắt đầu đến lúc kết thúc, ánh mắt Phùng Thanh cứ vô thức — hay có thể nói là cố ý — hướng về phía anh. Đến nỗi cậu còn liếc sang “đàn em lớp 10” kia bằng ánh mắt dè chừng, chính cậu cũng không hiểu tại sao.
Khi Trần Thượng Chu bắt đầu nói, Phùng Thanh mới thật sự tập trung.
Bài phát biểu của học sinh lớp 12 thường xoay quanh việc tiếp sức cho kỳ thi đại học. Nghe suốt tuần này sang tuần khác, ai cũng thấy nhàm. Những lúc thế này, người ta thường lén nói chuyện riêng hoặc mộng mơ tưởng tượng, Phùng Thanh cũng không ngoại lệ.
Nhưng lần này khác — vì người phát biểu là Trần Thượng Chu. Nghe anh nói còn thú vị hơn cả chuyện phiếm hay phim ảnh trong đầu. Cậu lắng nghe nghiêm túc, vừa nghe vừa thầm chấm điểm.
Văn phong trôi chảy, phát âm rõ ràng.
Cho chín điểm! Không cho mười, để anh khỏi kiêu!
Giọng Trần Thượng Chu vang lên qua loa phát thanh, đến đoạn kết: “Lớp 12 là một năm học ngắn ngủi. Mong rằng tất cả chúng ta đều có thể rèn giũa bản thân, bước về phía trước, hướng tới tương lai.”
Phùng Thanh là người vỗ tay đầu tiên.
Nghe xong phần của Trần Thượng Chu, đến lượt “đàn em lớp 10” lên phát biểu.
Phùng Thanh định tiếp tục nghe, nhưng đúng lúc cậu kia nhận micro từ tay Trần Thượng Chu, cậu lại bắt gặp ánh mắt anh.
Khoảng cách khá xa, lẽ ra không thể chắc chắn là đang nhìn mình. Nhưng Phùng Thanh lại cực kỳ tự tin — Trần Thượng Chu đang nhìn cậu. Thế là cậu cũng nhìn lại, không chớp mắt. Bạn kia đang nói gì, cậu chẳng nghe nổi một chữ. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: xem ai nhìn ai lâu hơn.
Lễ chào cờ kết thúc, Phùng Thanh vội vã tiến tới gần bục.
Vừa thấy Trần Thượng Chu, cậu lập tức lao tới trước mặt anh, định hỏi có phải vừa nãy anh đang nhìn mình không. Chưa kịp mở miệng, Trần Thượng Chu đã liếc xuống ngực cậu, nói: “Em mặc đồng phục kiểu này mà gọi là học sinh à? Đang là lễ chào cờ đấy.”
Phùng Thanh cúi xuống nhìn đồng phục mình.
Thật ra cũng chẳng có gì quá đáng. Chỉ là cậu không kéo khóa, lại còn bẻ cổ áo dựng đứng lên thôi.
“Đây là trào lưu mà, anh hiểu gì chứ?” Phùng Thanh cãi lại.
Trần Thượng Chu: “Bẻ cổ áo xuống, kéo khóa lên.”
“Không! Đây là xu hướng!” Phùng Thanh cứng đầu.
Trần Thượng Chu liếc cậu một cái: “Anh chỉ nói một lần.”
Phùng Thanh vẫn đứng im, không chịu động đậy, bày tỏ sự phản kháng.
Trần Thượng Chu bắt đầu đếm ngược: “Ba, hai—”
“Vèo—”
Phùng Thanh nhanh tay kéo khóa lên, bẻ cổ áo xuống. Trong lòng lẩm bẩm, gì mà nhìn nhau, hóa ra anh chỉ đang để ý đồng phục của mình thôi. Cậu đành đầu hàng: “Rồi, được chưa?”
Trần Thượng Chu: “Ừ.”
Đúng như lời Trần Thượng Chu nói trong bài phát biểu, năm học lớp 12 trôi qua nhanh như chớp.
Dù Phùng Thanh không phải học sinh cuối cấp, nhưng cậu cảm nhận rõ điều đó vì bị cuốn theo nhịp học của Trần Thượng Chu.
Không biết từ lúc nào, con số hàng trăm trên bảng đếm ngược đã chuyển sang hàng chục.
Cũng chẳng nhớ từ bao giờ, mỗi lần ăn cơm cùng Trần Thượng Chu ở căn tin, dù gặp Tĩnh Văn Duệ và người yêu hay Quan Hướng cùng các anh chị khác, chủ đề lúc nào cũng là điểm số, thứ hạng. Ngay cả nhóm đánh bóng rổ trong giờ thể dục cũng ngày càng thưa người.
Mỗi tối học xong về cùng Trần Thượng Chu, không khí ký túc xá cũng im lặng hơn hẳn. Mọi người vốn ít nói, giờ còn ít hơn.
Nhưng giữa dòng chảy ảm đạm ấy, thỉnh thoảng vẫn có những niềm vui nho nhỏ len lỏi.
Từ khi một học sinh lớp 12 mở màn chiếu phim bằng bảng điện tử, cả khối 12 dần hình thành trào lưu xem phim trước giờ tự học tối. Danh nghĩa là để giải tỏa căng thẳng, nhưng phim toàn kinh dị, giật gân, khiến cả các lớp bên cạnh cũng bắt chước làm theo.
Học sinh lớp 10, 11 nhìn mà thèm, nhưng không dám làm ầm ĩ như lớp 12. Giáo viên chủ nhiệm không chiều học sinh quá mức. Mỗi lần chiếu phim còn phải cử người canh chừng, xem cũng chẳng thoải mái bằng lớp 12.
Phùng Thanh ngày nào ăn tối xong cũng bám theo Trần Thượng Chu lên lớp xem phim.
Trần Thượng Chu ngồi hàng ghế cuối, Phùng Thanh cũng chen vào ngồi cùng dãy. Mỗi lần vậy, Trần Thượng Chu sẽ mang bài tập sang chỗ Tĩnh Văn Duệ, nhường ghế cho cậu. Hai người vừa ăn đồ ăn vặt mua ở siêu thị gần trường, vừa xem phim.
Xem phim xong, Tĩnh Văn Duệ cũng từ thư viện trở về. Hai cái bàn ấy dần như thành chỗ riêng của Phùng Thanh và Trần Thượng Chu. Sau nhiều lần qua lại, làm quen với các anh chị trong lớp, Phùng Thanh còn được mọi người cho đồ ăn mỗi ngày. Ai có gì, cậu cũng có phần. Nếu mọi người không chia, Trần Thượng Chu cũng tự tay đưa cho cậu một phần.
Hôm nay, Phùng Thanh mua một gói khoai tây chiên nhỏ, còn được chị ngồi bàn trước tặng thêm một túi kẹo sô cô la.
Cậu xé ra chia cho chị vài miếng khoai, rồi quay lại chỗ Trần Thượng Chu, vừa nhai rôm rốp vừa xem phim.
Phim hôm nay là *Silent Hill*, Phùng Thanh cực kỳ ưng ý.
Cậu nhét một miếng khoai vào miệng, rồi cầm thêm một miếng khác, đưa đến trước mặt Trần Thượng Chu, hống hách ra lệnh: “Mở miệng.”
Trần Thượng Chu đang làm bài, tay khựng lại, nửa giây sau mới nghiêng người cắn miếng khoai trên tay Phùng Thanh.
Xem thêm một lúc, đến đoạn phim kinh dị.
Phùng Thanh lập tức ngừng ăn. Thói quen cũ trỗi dậy, cậu nghiêng người áp sát vào Trần Thượng Chu.
Hai ghế đặt sát nhau. Dù cả lớp có ba chục người, nhưng vì ngày nào cũng xem phim kinh dị, Phùng Thanh vẫn thấy hơi sợ. Ghế sát nhau giúp cậu len lén tựa vào Trần Thượng Chu, tranh thủ cảm giác bình an mỗi khi phim hù dọa.
Phim qua đoạn đáng sợ, trở lại mạch truyện bình thường.
Phùng Thanh mới lặng lẽ ngồi thẳng lại. Mắt dán vào màn hình, tay mò mẫm trên bàn. Cậu mò trúng túi kẹo chị bàn trước tặng, xé ra ăn tiếp. Ăn được hai viên, lại bốc thêm một viên, quay đầu ngắm vị trí miệng Trần Thượng Chu rồi đưa thẳng tay dí kẹo vào, buộc anh phải ăn.
Phim tắt mười phút trước giờ tự học tối.
Lúc phim tắt, Tĩnh Văn Duệ vẫn chưa về, Phùng Thanh cũng chưa chịu rời chỗ. Cậu đã ăn hết hai túi đồ ăn vặt, giờ đang gục đầu trên bàn như ở nhà, nghiêng mặt nhìn Trần Thượng Chu làm bài.
Ngồi nhìn một lúc, Phùng Thanh bỗng thấy xung quanh im lặng lạ thường. Cậu ngẩng đầu, thấy ai cũng đã về chỗ, cúi đầu học bài. Nhìn lên bảng đen, tám chữ “Ngược dòng mà tiến, không tiến ắt lùi” nổi bật, cậu cũng bất giác cảm thấy áp lực.
Đúng lúc Trần Thượng Chu vừa xong bài tập, anh buông bút, quay sang hỏi: “Sáng mai em muốn ăn gì?”
Phùng Thanh lướt qua các món sáng ở trường, đập tay cái bốp, nghiêm túc tuyên bố: “Không được! Năm cuối cấp mệt lắm! Anh không cần mang đồ ăn sáng cho em nữa, để em tự dậy đi mua!”
“Dù không mua cho em thì anh vẫn phải dậy giờ đó. Không ảnh hưởng gì.” Trần Thượng Chu nói.
Phùng Thanh suy nghĩ một chút, cảm thấy mình cũng nên góp chút công sức nhỏ bé vào cuộc sống cấp ba vất vả của Trần Thượng Chu, bèn nói: “Vậy mai em dậy sớm đi ăn sáng với anh! Như vậy anh sẽ không cô đơn khi phải dậy sớm một mình!”
Trần Thượng Chu: “Buổi sáng ở căn tin đông như kiến, không ai cô đơn cả.”
“…”
Phùng Thanh vẫn kiên quyết: “Không quan tâm, em nhất định sẽ dậy đi ăn sáng với anh. Mai anh chờ em trước cửa ký túc xá nhé.”
“Giờ không còn mùa hè nữa, dậy nổi không?” Trần Thượng Chu hỏi lại.
Phùng Thanh đáp chắc nịch: “Dĩ nhiên! Em phải ăn sáng với anh!”
Cậu nói là làm. Mỗi ngày Phùng Thanh đều dậy được. Chỉ trừ mấy ngày gần kỳ thi cuối kỳ là ngủ nướng, ôm hy vọng vào phần ăn sáng Trần Thượng Chu chuẩn bị sẵn để tranh thủ ngủ thêm vài phút.
Sau kỳ thi tháng đầu tiên, Trần Thượng Chu nâng mục tiêu lên top 350. Với Phùng Thanh, thứ hạng này không thể đạt được chỉ bằng nghe giảng. Nhưng cậu cũng không phụ công thức khuya học bài, cuối cùng chen được vào vị trí 342, tạm thời giữ được “mạng sống”.
Đêm giao thừa, giống những kỳ nghỉ đông trước, Phùng Thanh về nhà ông bà ngoại ăn Tết.
Như mọi năm, đến mùng hai là cậu quay lại tìm Trần Thượng Chu. Cùng anh đốt pháo, đắp người tuyết, chụp ảnh, đón nốt những ngày Tết còn lại.
Năm đó, lớp 12 phải tựu trường sớm hơn hai tuần.
Phùng Thanh không ngờ, cách nửa năm rồi mà cậu vẫn được trải nghiệm cảm giác học bài tối rồi gọi điện với Trần Thượng Chu. Chỉ là lần này không còn gọi để học cùng anh nữa, mà đơn giản là ở nhà chán, không muốn ra ngoài. Thế là cậu đành dựa vào vài tiếng gọi điện này để giết thời gian.
Hai người chỉ trò chuyện linh tinh lúc nghỉ giải lao. Giờ tự học tối, Phùng Thanh hóa thành “giám sát viên học tập”, cứ hai mươi phút lại nhắc một câu: “Cố lên, học đi!”
Sau đó, Trần Thượng Chu gõ hai cái lên tai nghe để trả lời.
Khi Phùng Thanh trở lại trường, bảng đếm ngược kỳ thi đại học trôi nhanh như gió.
Chớp mắt, con số từ ba chữ số đã thành hai chữ số. Kỳ thi đại học cận kề, giờ chiếu phim chiều bị giáo viên cấm tiệt. Hôm đó cả tòa nhà lớp 12 rên rỉ tiếc nuối. Dù vậy, Tĩnh Văn Duệ vẫn đi thư viện với người yêu, Phùng Thanh vẫn chạy đến chỗ Trần Thượng Chu làm “giám sát viên học tập”. Cậu còn hào hứng kiểm tra bài của anh, cầm đáp án so điểm.
Dù được gọi là “giám sát viên”, nhưng thực chất Trần Thượng Chu đâu cần ai giám sát.
Phùng Thanh chẳng thấy anh áp lực gì với kỳ thi đại học. Ngay cả Quan Hướng — vốn học giỏi — đôi khi còn lo lắng về trường top, Trần Thượng Chu lại chẳng hề bận tâm.
Có lẽ vì học tập đã trở thành thói quen. Anh biết rõ mình sẽ đạt được gì. Hoặc cũng có thể cảm xúc của Trần Thượng Chu luôn được giấu kín — dù có lo, cũng chẳng ai nhận ra. Tóm lại, dù gần thi đến nơi, Phùng Thanh chưa từng thấy Trần Thượng Chu nhăn mặt vì bài vở.
Một tháng trước kỳ thi đại học, trường Trung học Phổ thông số 1 tổ chức lễ trưởng thành cho khối 12. Hôm đó cũng là sinh nhật mười tám tuổi của Trần Thượng Chu.
Anh mặc bộ vest đắt tiền do Phương Thư tặng, đứng thẳng giữa sân trường, theo từng nghi thức trang trọng mà bước vào tuổi trưởng thành.
Buổi lễ kết thúc, không ít bạn nữ đến xin số liên lạc của Trần Thượng Chu.
Anh từ chối tất cả. Nhưng mỗi khi có ai đến gần, Phùng Thanh lại im lặng trừng mắt.
Cậu mượn máy ảnh của Phương Thư, chụp rất nhiều ảnh với Trần Thượng Chu, cũng giúp anh chụp hình cùng bạn học. Nhìn anh qua ống kính, Phùng Thanh càng thấy bộ vest này đúng là đáng tiền. Mặc lên người Trần Thượng Chu, còn đẹp trai hơn cả lúc anh mặc đồ thể thao thi đấu!
Tất nhiên, hôm thi đấu cũng ngầu không kém.
Tối hôm đó, Phùng Thanh nhờ Lâm Như Thiền mua giúp một chiếc bánh kem nhỏ, lén lút mang vào trường.
Hai người ngồi ở một góc căn tin, mượn bật lửa của bếp, châm nến, tổ chức sinh nhật mười tám tuổi thật giản dị cho Trần Thượng Chu.
Thấy anh thổi nến xong, Phùng Thanh giơ tay quẹt một miếng kem lên mặt anh, nói: “Trần Thượng Chu, anh mười tám tuổi rồi đó.”
“Ừm.” Trần Thượng Chu nhặt quả dâu duy nhất còn nguyên trên bánh, nhét vào miệng Phùng Thanh.
Phùng Thanh ăn xong, cười nói: “Vậy là anh được uống rượu, được đi net rồi.”
“Đầu óc em ngoài mấy chuyện đó thì còn gì nữa?” Trần Thượng Chu hỏi.
Phùng Thanh nghiêm giọng: “Không! Còn cả đống tạp chí nước ngoài anh bắt em phải đọc mỗi ngày, với cả mớ từ vựng IELTS anh bắt học thuộc! Em cực khổ lắm, ngày nào cũng bị đè sấp vì áp lực học hành!”
Lễ trưởng thành kết thúc. Chớp mắt, bảng đếm ngược từ hai chữ số thành một chữ số, rồi về số không.
Bốn buổi thi trôi qua, Trần Thượng Chu chính thức khép lại tuổi học trò.
Trường Trung học Phổ thông số 1 tổ chức thi tại chỗ, học sinh thi tại trường. Ngày thi xong, Phùng Thanh theo sát Phương Thư và Trần Nguyên Cư ra cổng đón anh. Giữa dòng người ào ào đổ ra, cậu lập tức nhận ra Trần Thượng Chu đang bước chậm rãi giữa đám đông vội vã.
Cậu lao ngược dòng, giơ bó hoa hướng dương đã chuẩn bị sẵn: “Chúc mừng tốt nghiệp!”
Phương Thư và Trần Nguyên Cư đứng sau lưng: “Thi xong thấy thế nào?”
“Cũng ổn, chắc điểm tương đương mấy lần thi thử ạ.” Trần Thượng Chu đáp.
Đón anh xong, bốn người quay lại cổng sau gần ký túc xá dọn dẹp hành lý giúp anh.
Phùng Thanh bận rộn như con thoi.
Cuối cùng cũng xong. Khi chuẩn bị khiêng đống sách vở xuống lầu, nhân lúc hai người lớn không để ý, Phùng Thanh lại lẻn sang hỏi Trần Thượng Chu: “Hoa đẹp không?”
Trần Thượng Chu: “Đẹp.”
“Em chọn kỹ lắm đó. Sáng nay đứng chọn cả buổi, ông chủ tiệm hoa suýt không bán cho em nữa.” Phùng Thanh càu nhàu.
Trần Thượng Chu khẽ cười.
Phùng Thanh lại nói: “Đến khi em thi đại học, anh phải ôm hoa tới đón em.”
“Ừm.”
“Anh phải tự chọn hoa, tự gói, không được đưa hình cho chủ tiệm làm theo.”
Trần Thượng Chu gật đầu: “Được.”
Dọn gần xong, Phương Thư và Trần Nguyên Cư ra xe đợi. Phùng Thanh và Trần Thượng Chu lên tầng dọn nốt hai chồng sách.
Trên cầu thang, Phùng Thanh bỗng hỏi: “Trần Thượng Chu, anh định học đại học ở đâu?”
Với thành tích của anh, trường nào cũng có thể chọn. Trong tỉnh, ngoài tỉnh, hay Bắc Kinh, Thượng Hải đều được.
Nhưng Trần Thượng Chu lại hỏi lại: “Em muốn anh học ở đâu?”
“Tất nhiên là chỗ nào phù hợp với điểm của anh.” Phùng Thanh trả lời không cần nghĩ.
Trần Thượng Chu nhắc: “Nếu học ngoài tỉnh, cuối tuần anh không về được, chỉ nghỉ lễ mới về. Em sẽ phải ở nhà một mình.”
Phùng Thanh lập tức bước lên hai bậc, quay người lại, đi lùi trước mặt anh, chân thành nói: “Lúc đầu em cũng buồn, nhưng giờ ổn rồi. Cuối tuần mình có thể gọi video. Dù sao cũng chỉ có hai năm thôi.”
“Chỉ hai năm thôi?” Trần Thượng Chu hỏi: “Hai năm sau, em sắp xếp xong hết rồi à?”
Phùng Thanh gật đầu, ánh mắt sáng rực: “Đúng vậy. Anh đăng ký trường nào, khi em thi xong cũng sẽ đăng ký trường đó. Nếu không đậu thì em đăng ký trường bên cạnh! Như vậy mình vẫn được ăn cơm chung mỗi ngày. Chắc chắn anh cũng nghĩ vậy, đúng không?”