Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Không Thể Rời Xa
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả đêm Phùng Thanh không chợp mắt.
Ban đầu là vì mưa rơi quá lớn ngoài cửa sổ. Tiếng mưa đập vào mặt đường, gõ lên kính cửa rào rào, ồn ã đến mức cậu buộc phải căng tai nghe, cố dò tìm nhịp thở đều đặn của Trần Thượng Chu. Cậu muốn biết anh đã ngủ chưa, có phát hiện ra hành động vừa rồi của mình không.
Sau đó, trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh tia chớp xé ngang bầu trời, soi sáng cả căn phòng.
Phùng Thanh nhớ lại cảm giác môi chạm môi trong khoảnh khắc ấy, nhớ đến khuôn mặt Trần Thượng Chu lúc đó. Cậu lại nghĩ xem tay mình đặt ở đâu, rồi lo lắng không biết tiếng sấm có đủ lớn để át đi tiếng động khi cậu rúc vào lòng anh hay không. Cậu nhẹ liếm môi, nhưng vẫn cảm thấy hơi ấm dịu dàng kia chưa chịu tan biến.
Tóm lại, suốt đêm, đầu óc Phùng Thanh vận hành không ngừng. Không hề có chút buồn ngủ nào.
Cậu nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ dần sáng lên, nghe tiếng mưa từ dồn dập chuyển sang thưa thớt rồi tạnh hẳn.
Mãi đến khi dưới lầu vang lên tiếng hàng xóm đi chợ buổi sáng râm ran, Phùng Thanh mới chịu buông xuôi, để ý thức chìm vào giấc ngủ trong hỗn loạn suy nghĩ.
Nhưng vì ngủ không sâu, cậu chẳng chợp mắt được bao lâu.
Trần Thượng Chu còn chưa chạy bộ về, Phùng Thanh đã xuống giường, vào phòng tắm rửa mặt đánh răng, chuẩn bị ăn bữa sáng anh mang về.
“Tối qua em ngủ không ngon à? Sao lại có quầng thâm mắt rồi?” – Đây là câu đầu tiên Trần Thượng Chu hỏi khi thấy cậu.
Phùng Thanh nhìn vào mắt anh, lắc đầu, rồi lại gật: “Hôm qua mưa to, sấm sét cũng lớn, em trằn trọc mãi mới ngủ được.”
Nói xong, cậu thử dò xét phản ứng của Trần Thượng Chu, liền hỏi thêm: “Anh có nghe thấy tiếng sấm tối qua không?”
Trần Thượng Chu đáp: “Không, sao thế?”
Nếu không nghe thấy sấm, thì chắc cũng chẳng biết chuyện cậu làm lúc đó rồi nhỉ? Tiếng động cậu tạo ra còn nhỏ hơn tiếng sấm nữa. Phùng Thanh âm thầm an tâm, rồi cố tỏ ra bình thản: “Hôm qua tiếng sấm to quá. Ngay tiếng đầu em đã giật mình. Còn sợ động mạnh chạm vào anh, làm anh tỉnh giấc.”
“Anh không tỉnh.” – Trần Thượng Chu vừa nói vừa đặt hai cái bánh cuốn mới mua lên bàn, rồi lấy hai túi sữa từ tủ lạnh ra: “Đi ăn sáng đi. Sáng nay làm mấy bài đơn giản thôi, buổi trưa tranh thủ ngủ bù một chút.”
Phùng Thanh nhẹ nhõm thở ra: “…Ừ, anh không tỉnh là tốt rồi.”
Nhưng vừa dứt lời, cậu mới chợt nhận ra câu đó nghe hơi lộ liễu. Vội ngước nhìn Trần Thượng Chu, may là anh không hề nghi ngờ.
Dù vậy, cả ngày hôm đó, Phùng Thanh vẫn thấp thỏm.
Cậu thỉnh thoảng lại liếc trộm Trần Thượng Chu, cố đoán xem anh có biết chuyện tối qua không. Cậu sợ anh đã biết hết, nhưng vì nể nang mà giả vờ không hay, trong lòng thì đang âm thầm tạo khoảng cách.
Thế nên suốt ngày, Phùng Thanh như người mất hồn, làm gì cũng mất tập trung.
Cậu làm bài chậm hơn mọi khi. Ngay cả tiếng Anh – môn cậu giỏi nhất – cũng sai đến mức không dám nhìn lại.
Khi Trần Thượng Chu về sau khi làm xong báo cáo thí nghiệm, Phùng Thanh vội cất bài kiểm tra tiếng Anh đi, chỉ nói qua loa là đã làm xong, đối đáp án xong rồi nên cất luôn vào cặp.
Nhưng sau cả ngày quan sát âm thầm, Phùng Thanh dần an tâm. Cậu chắc chắn đêm qua Trần Thượng Chu thực sự ngủ say. Bởi vì cách anh đối xử với cậu chẳng khác gì mọi khi, hoàn toàn không có vẻ gì là đang giả vờ.
Phùng Thanh thở phào.
Thế nhưng, ngay cả khi biết chắc anh không phát hiện, việc ở chung một mái nhà với Trần Thượng Chu vẫn khiến cậu bối rối. Mỗi lần nhìn thấy anh, ánh mắt cậu lại vô thức rơi xuống đôi môi kia, rồi trong đầu lại hiện lên khoảnh khắc dưới ánh chớp đêm qua.
Cậu cần một nơi không có Trần Thượng Chu để bình tĩnh lại.
Ngày hôm sau, Phùng Thanh dọn dẹp đồ đạc trở lại trường với sự tích cực khác thường.
Thông thường, tiết tự học buổi tối bắt đầu lúc bảy giờ, cậu luôn nấn ná đến tận sáu giờ mới rời nhà. Nhưng hôm nay mới ba giờ chiều, cậu đã dọn xong hành lý, vội đòi về trường. Khi Trần Thượng Chu hỏi, cậu nói là để quên bài tập, tối nay phải nộp nên phải về sớm.
Buổi tối tự học hôm đó, giáo viên chủ nhiệm giảng bài suốt ba tiếng, Phùng Thanh không gọi điện cho Trần Thượng Chu được.
Cuối cùng, đầu óc cậu cũng được rảnh rỗi ba tiếng, không bị bóng dáng Trần Thượng Chu lấn át. Nhưng vừa lên giường trong ký túc xá, ôm con sâu bướm bông đã thấm mùi hương của anh, trong đầu lại hiện lên hình ảnh đêm qua.
Không còn lo bị phát hiện, Phùng Thanh bắt đầu tự hỏi tại sao mình lại hôn Trần Thượng Chu.
Cậu suy nghĩ suốt đến tận khuya, ngáp đến mức nước mắt chảy ra, vẫn không tìm được câu trả lời rõ ràng.
Thực ra trong lòng cậu luôn mơ hồ có một đáp án. Nhưng mỗi lần chạm đến, cậu lại lảng tránh, không dám nghĩ tiếp. Vì cậu sợ. Sợ đáp án ấy là điều không bình thường, là điều không nên nghĩ. Nếu đúng như vậy, Trần Thượng Chu sẽ thật sự rời xa cậu – xa đến mức như hai người xa lạ.
Cuối cùng, lúc 2 giờ 30 sáng, khi đầu óc mệt nhoài, Phùng Thanh mới miễn cưỡng đưa ra một kết luận trước khi ngủ.
Cậu quá phụ thuộc vào Trần Thượng Chu. Cậu phải học cách giữ khoảng cách, phải bắt đầu cai nghiện sự phụ thuộc này. Chỉ như vậy, cậu mới không làm ra những chuyện kỳ lạ như đêm qua.
Nói thì dễ, nhưng khi bắt đầu làm, Phùng Thanh mới thấy khó hơn tưởng tượng.
Chiều thứ hai, sau khi ăn trưa về ký túc xá, cậu đấu tranh rất lâu. Cuối cùng quyết định: không gọi điện cho Trần Thượng Chu nữa.
Khó khăn lắm mới tự thuyết phục được bản thân hôm nay sẽ không gọi. Ai ngờ vừa lên giường, điện thoại cùi bắp bên gối đã rung lên.
Đúng giờ gọi điện hàng ngày… Trần Thượng Chu gọi tới.
Phùng Thanh do dự mãi. Khi cuộc gọi vừa bị từ chối, cậu chưa kịp thở phào thì điện thoại lại rung. Vẫn là Trần Thượng Chu.
Cuối cùng, cậu vẫn bấm nghe.
Giọng Trần Thượng Chu vang lên: “Sao giờ mới nghe máy?”
“Em vừa đi vệ sinh, mới lên giường.” – Phùng Thanh lí nhí.
“Ừm.” – Trần Thượng Chu đáp.
Phùng Thanh lưỡng lự, định kiếm cớ cúp máy. Nghĩ mãi mới tìm được lý do là muốn ngủ trưa, nhưng chưa kịp nói, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng gõ bàn phím lách cách. Câu nói bị nuốt lại, chuyển thành: “Anh đang làm gì vậy?”
“Đang sửa lại báo cáo thí nghiệm mấy hôm trước.”
“Anh bận mà còn gọi cho em à?”
Trần Thượng Chu thản nhiên: “Trước kia em còn bắt anh vừa ôm máy tính vừa ngồi thư viện học với em lúc ôn thi. Lúc đó em có để ý anh bận không? Giờ mới để ý à?”
Phùng Thanh nghẹn họng. Đúng là cậu từng làm vậy thật.
Cậu cãi lại: “Em chỉ thấy làm bài chán, muốn có người nói chuyện. Với lại em có bắt anh nói chuyện đâu, chỉ bảo anh mở máy treo đó cho em thôi.”
Trần Thượng Chu cười: “Không phải anh đang treo máy cho em rồi sao? Anh có bận cũng không đến mức không dành ra chút thời gian. Em muốn gọi thì cứ gọi.”
“Viết báo cáo đó khó không?”
“Không khó. Kết quả thí nghiệm tốt rồi, giờ chỉ cần viết lại theo quy trình.”
Sau mười phút nói chuyện như mọi ngày, Phùng Thanh chào tạm biệt rồi cúp máy.
Cậu nằm xuống tư thế quen thuộc tối qua, trong lòng rối như tơ vò.
Không gọi thì thôi, đằng này Trần Thượng Chu gọi tới mà cậu còn không dám từ chối. Huống chi tối qua vì giáo viên chiếm tiết, cậu đã không gọi rồi… Cái việc “cai nghiện” này, đúng là quá khó.
Cả tuần sau đó, Phùng Thanh không thành công dù chỉ một lần trong việc “không gọi điện cho Trần Thượng Chu”.
Bởi vì mỗi ngày Trần Thượng Chu đều gọi đúng giờ. Mà Phùng Thanh thì từ lâu đã sống như tu hành trên trường. Khoảng cách tâm lý vốn đã lớn. Huống chi cậu còn coi việc gọi điện với anh là liều thuốc tinh thần thứ hai, chỉ sau đồ ăn vặt. Nhìn thấy ba chữ “Trần Thượng Chu” hiện trên màn hình, thật sự rất khó để không bấm nghe.
Chưa kể những buổi tự học tối. Gặp hôm thầy chiếm hai tiếng, cậu đã mệt mỏi, buồn ngủ rũ rượi. Thế mà còn phải gồng mình để không gọi… Đúng là vượt quá sức chịu đựng.
Hai người đã gọi điện cho nhau gần hai năm, chuyện này không thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Nên đúng như dự đoán, suốt cả tuần, kế hoạch “cai nghiện” vẫn dậm chân tại chỗ.
Đến thứ sáu tan học, Phùng Thanh định nhắn tin bảo Trần Thượng Chu đừng đến đón nữa.
Cậu muốn thử cách cai nghiện khác, như tự mình về nhà. Nhưng chưa kịp gửi tin, cậu đã chùn bước. Nghĩ đến việc học hành vất vả cả tuần, rồi phải lẻ loi về nhà, không điện thoại, không ai trò chuyện… Cách “cai nghiện” này cũng khó quá.
Phùng Thanh lại từ bỏ.
Cậu ngoan ngoãn đứng trước cổng trường chờ Trần Thượng Chu. Đến khi lên taxi, cậu vẫn âm thầm nghĩ xem có cách nào nhẹ nhàng hơn để bắt đầu.
Chưa kịp nghĩ ra, cậu đã nghe Trần Thượng Chu nói bác tài: “Đại học Nam Lăng.”
Phùng Thanh quay sang: “Sao lại đến đó?”
“Tối nay có buổi biểu diễn âm nhạc ngoài trời do sinh viên tổ chức ở sân bóng. Dẫn em đi chơi, thư giãn một chút.”
Phùng Thanh lập tức hào hứng.
Nhưng vừa nghĩ đến kế hoạch “cai nghiện”, cậu khựng lại hai giây, rồi lại tiếp tục vui vẻ. Vì cậu nghĩ, chuyện này làm sao gọi là phụ thuộc được? Chỉ là anh dẫn đi chơi thôi mà! Nghĩ vậy, cậu lại cảm thấy an tâm.
Vì học sinh cấp ba tan học muộn, khi hai người đến nơi thì buổi biểu diễn đã bắt đầu.
Phùng Thanh háo hức, nhưng vẫn bị Trần Thượng Chu kéo đi ăn tối trong căn tin trước, rồi mới ra bãi cỏ. “Biểu diễn âm nhạc ngoài trời” thực ra chỉ là vài sinh viên đam mê lập band, chơi giữa sân bóng, còn người xung quanh tự nhiên tụ lại thành vòng tròn, vừa nghe vừa nhún nhảy.
Trần Thượng Chu ngồi một bên nghịch điện thoại, Phùng Thanh thì hòa vào đám đông, nhảy nhót tưng bừng.
Tối đó, cậu chơi đến gần mười giờ, rồi cùng Trần Thượng Chu về ký túc xá lấy đồ, sau đó về nhà.
Vì quá muộn nên về đến nhà chẳng làm được gì.
Hai người thay phiên tắm rồi lên giường. Phùng Thanh tắm trước, nằm lên giường vẫn còn hưng phấn vì buổi biểu diễn. Đến khi Trần Thượng Chu tắt đèn lên giường, chiếc đệm lõm xuống một bên, trong chăn bỗng ấm áp lạ thường. Theo bản năng, cậu dịch người ôm lấy anh, rồi mới sực nhớ ra mình còn chưa bắt đầu “cai nghiện”.
Nhưng một người to lớn, ấm áp như Trần Thượng Chu đang nằm sát chưa tới nửa mét.
Làm sao có thể ngủ mà không ôm anh được… Quá khó!
Phùng Thanh vừa buồn bã vì không nhịn được, vừa không nỡ buông tay. Cậu nhận ra, mình thật sự không có cách nào dứt ra khỏi Trần Thượng Chu.
Hết chương 54.