Chương 65: Tôi đang hẹn hò với Trần Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 65: Tôi đang hẹn hò với Trần Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 65: Tôi đang hẹn hò với Trần Thượng Chu
Thế thì sau này cậu không thể tùy tiện hôn Trần Thượng Chu trong bếp hay ở phòng khách nữa sao?
Ý nghĩ đầu tiên vụt qua khiến Phùng Thanh giật mình. Cậu vội vàng lắc đầu, lo lắng quay sang gói há cảo.
Trần Thượng Chu đứng bên cạnh, đã đun sôi nước, rửa tay xong cũng bắt đầu gói. Vừa làm, anh vừa hỏi: “Mẹ nghỉ phép năm không định đi đâu chơi à?”
Phương Thư vừa gặm sủi cảo vừa lắc tay trái: “Công ty dạo này có nhiều chuyện không hài lòng. Mẹ xin nghỉ chỉ muốn về nhà ngủ. Khu này đa phần là người lớn tuổi, sống chậm, lành mạnh hơn. Về đây vài hôm thấy dễ chịu, đầu óc nhẹ nhõm. Có thể mẹ sẽ đi chơi, nhưng chắc chỉ hai ba ngày, không đến mười đâu.”
Trần Thượng Chu gật đầu, không nói thêm, tiếp tục gói há cảo.
Nguyên liệu đã sẵn, lượng vừa đủ hai người. Chưa đầy mười phút, Phùng Thanh và Trần Thượng Chu đã gói xong, cho há cảo vào nồi rồi dọn dẹp sạch bếp.
Trong lòng thấy hơi áy náy, Phùng Thanh không dám ra ngoài bếp gặp mặt Phương Thư. Xong việc, cậu vẫn đứng cạnh Trần Thượng Chu trong bếp, dõi theo há cảo trong nồi. Tới khi há cảo chín, Trần Thượng Chu gắp ra đĩa, Phùng Thanh mới lấy một chén giấm, rón rén theo anh rời bếp.
Phương Thư ăn xong, đứng dậy mang đĩa vào bếp. Khi quay lại phòng khách, bà vô tình liếc xuống đống giày dưới cửa và kệ giày. Trước không để ý, giờ nhìn kỹ, bà mới thấy có rất nhiều đôi giống hệt nhau. Có đôi rõ ràng không phải của Trần Thượng Chu, thậm chí giày của Phùng Thanh còn nhiều hơn cả anh.
Bà ngồi xuống ghế sofa, tò mò hỏi: “Tiểu Phùng Thanh giờ là dọn sang đây ở hẳn rồi à? Hồi đi học cũng ngủ ở đây luôn hả?”
Phùng Thanh lo lắng liếc sang Trần Thượng Chu. Anh bình thản gắp một miếng há cảo, ậm một tiếng: “Con ăn đồ căn-tin chán rồi. Giường ký túc xá nhỏ, ngủ không thoải mái nên thường về nhà. Hai đứa ở chung cũng vui hơn, ăn uống tiện, không phải nấu riêng từng bữa, đỡ phiền.”
“Cũng phải.” Phương Thư gật gù, lấy điện thoại trả tin nhắn. Chưa kịp ăn xong, bà đã vào phòng ngủ thay đồ, rồi vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy, tim Phùng Thanh mới bình ổn trở lại. Cậu vội ăn nốt há cảo, chạy vào bếp rửa đĩa trước khi mẹ Trần Thượng Chu ra khỏi phòng tắm.
Trần Thượng Chu chưa ăn xong, nên chỉ có một đĩa và một bát nhỏ cần rửa. Nhưng Phùng Thanh cố tình kỳ cọ trong bếp tới ba bốn phút. Mãi đến khi Phương Thư ra vào phòng tắm vài lần, cửa phòng ngủ đóng im, cậu mới lau tay bước ra.
Vừa ra, Phùng Thanh chạm mặt Trần Thượng Chu đang bưng đĩa vào bếp. Anh xoa đầu cậu, nói vừa đủ nghe: “Em đừng lo lắng quá. Dù giờ chưa phải lúc nói ra, nhưng chúng ta cũng chẳng làm gì sai. Với lại, từ nhỏ đã ăn chung, ngủ chung, giờ lớn lên mà tách ra mới kỳ cục chứ.”
Thật vậy.
Lời an ủi của Trần Thượng Chu khiến Phùng Thanh nhẹ lòng. Hai người từ bé đã chung giường, chung mâm, Phương Thư cũng biết. Cấp ba còn ngủ chung, bà ấy cũng không nói gì. Nếu giờ cậu ngủ một mình mới là giả tạo!
Trong lúc Trần Thượng Chu rửa bát, Phùng Thanh đi tắm như mọi hôm.
Tắm xong, cậu nằm tựa đầu giường, lướt video đợi anh. Không lâu sau, tiếng nước ngừng, rồi tiếng máy sấy. Khoảng hai ba phút, đèn phòng khách tắt, Phùng Thanh thấy bóng Trần Thượng Chu bước vào, khép cửa — rồi khóa lại!
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần Phương Thư hay Trần Nguyên Cư vào phòng đều gõ cửa, nên cửa này chưa từng khóa. Phùng Thanh ngạc nhiên: “Anh khóa cửa à?”
“Không thì sao?” Trần Thượng Chu đi đến bàn làm việc, “Chẳng lẽ đợi mẹ anh bất ngờ bước vào, thấy em làm chim gõ kiến?”
Phùng Thanh mất mười giây mới hiểu ý. Nhận ra, cậu lập tức bĩu môi: “Anh nói bậy!”
Trần Thượng Chu cầm máy tính bảng đi qua: “Thế lát nữa em đừng hôn.”
“Không!” Phùng Thanh từ chối ngay.
Khi Phùng Thanh vỗ giường gọi Trần Thượng Chu lên, anh lại ném máy tính bảng lên gối, rút ngăn kéo lấy chai cồn và gói bông tẩy trang đã mở: “Lỗ xỏ của em, khử trùng.”
Phùng Thanh cười gượng, khí thế tụt mất một nửa: “…Em quên.”
“Anh cũng không mong em nhớ. Lại đây.” Trần Thượng Chu nói, giọng không vui.
Cất cồn và bông xong, Trần Thượng Chu tắt đèn chính, bật đèn ngủ rồi leo lên giường. Như mọi tối, anh xem tài liệu nghiên cứu, Phùng Thanh ngồi bên lướt video, chơi game, trò chuyện, thỉnh thoảng làm chim gõ kiến.
Khoảng mười một giờ, gần ngủ, cả hai cất thiết bị, tắt đèn ngủ. Rồi hôn nhau — lâu hơn, sâu hơn.
Gần đây, Phùng Thanh phát hiện ra kiểu hôn mới khiến cậu dễ chịu lạ thường: khi hôn, Trần Thượng Chu khẽ vuốt tóc, chạm vành tai, gương mặt hay cả yết hầu cậu. Cậu cực kỳ thích điều đó. Lần đầu anh làm vậy là vô tình, nhưng có lẽ cậu biểu lộ quá rõ, nên từ đó về sau, lần nào anh cũng thế. Mỗi lần, Phùng Thanh đều thấy như cả người bốc khói vì sung sướng.
Hết hôn, cậu rúc vào lòng Trần Thượng Chu, mơ màng hỏi: “Trần Thượng Chu, việc tụi mình ngủ chung không có gì lạ, nhưng giờ anh là sinh viên đại học rồi. Nếu dì Phương nghỉ phép, anh ngày nào cũng chạy từ trường về nhà ngủ với em, có kỳ không?”
“Có.” Trần Thượng Chu trả lời dứt khoát.
Phùng Thanh lo lắng: “Vậy sao giờ?”
“Lén qua nhà em ngủ.” Anh nói.
Một câu trả lời bất ngờ khiến Phùng Thanh ngẩn người. Sau đó, cậu chống người dậy, mổ nhẹ lên môi anh: “Em tưởng anh sẽ bảo cách ngày mới về chứ.”
Trần Thượng Chu: “Không cần cách.”
Những ngày sau, Phùng Thanh cảm thấy cuộc sống mình như một học sinh bình thường vừa thi xong đại học.
Vì Trần Thượng Chu sắp thi cuối kỳ, không thể bỏ tiết, nên Phùng Thanh không còn theo anh đến trường. Cậu bắt đầu đi chơi với bạn: ăn uống, hát karaoke, ghé quán Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ chơi game. Khi Trần Thượng Chu nhắn “xong việc”, cậu lại vội bắt taxi đón anh từ Nam Lăng về nhà.
Tới ngày 20, Hầu Vũ đi biểu diễn ở quán bar mới khai trương.
Phùng Thanh tới đại học Nam Lăng học cùng Trần Thượng Chu hai tiết, ăn trưa xong, rồi cùng cả nhóm tới quán bar. Hầu Vũ hơi căng thẳng, muốn đến sớm làm quen sân khấu. Sáu người còn lại chủ yếu là để uống rượu, trò chuyện.
Quán bar mở từ bốn giờ chiều. Cả nhóm đến sớm, gọi đồ, chọn bàn góc khuất, vừa uống vừa tán gẫu.
Ban đầu, Phùng Thanh nhuộm tóc vàng để nổi bật. Quả nhiên, mái tóc uốn sóng và khuyên tai khiến cậu rất bắt mắt. Trong thời gian ngắn, tại nơi dễ làm quen như thế này, đã có đến bảy cô gái lần lượt đến xin WeChat.
Gần như ai đi ngang cũng phải liếc cậu một cái.
Nhưng tất cả đều bị Phùng Thanh từ chối khéo léo, khiến đám bạn trong nhóm liên tục trợn mắt kinh ngạc.
Khi thấy một cô gái cực xinh cầm ly rượu tới làm quen rồi bị từ chối bỏ đi, Trịnh Tử Hoàn không nhịn được: “Xinh vậy mà mày cũng chả mảy may?”
Phùng Thanh chỉ biết vò đầu, không biết nói gì.
“Thật sự không muốn yêu hả? Trong nhóm, chỉ mỗi mày chưa hôn ai cả. Hầu Vũ đã có người yêu rồi, dù giờ đang vật vã vì chia tay.” Trịnh Tử Hoàn tiếp tục.
Hầu Vũ nghe vậy nhớ lại chuyện cũ, châm thuốc: “Đừng nhắc nữa. Cô ấy còn hứa hôm nay sẽ tới xem tao biểu diễn.”
Hoàng Thư Nam chen vào: “Hai người chia tay bao nhiêu lần rồi?”
“Lần thứ tám.” Hầu Vũ buột miệng.
Trịnh Tử Hoàn cười phá: “Tao chắc cô ấy đang chờ mày xin lỗi. Gọi đi, giờ làm lành còn kịp xem mày diễn. Có bạn gái cổ vũ dưới sân khấu, mày khỏi căng thẳng, có khi còn biểu diễn quá đỉnh.”
Thấy Hầu Vũ thật sự rút điện thoại định gọi, Trịnh Tử Hoàn không quan tâm nữa, quay sang Phùng Thanh: “Mày không muốn yêu là vì chưa thử. Chỉ cần hôn một lần là biết liền, yêu đương sướng lắm. Mày thích kiểu nào, tao để ý giúp. Nên thử đi. Mày đẹp trai, chăm chút bản thân. Nếu không yêu, người ta nghĩ mày… có vấn đề đó.”
Phùng Thanh chưa kịp mở miệng, Hầu Vũ đã mở WeChat bạn gái cũ, chuyển chủ đề: “Hay tao thử lần nữa, nhưng cô ấy bảo lần này chắc chắn không quay lại.”
“Hai người lần nào chẳng nói vậy?” Hoàng Thư Nam cũng châm thuốc.
Hầu Vũ ngập ngừng: “…Nhưng lần này khác.”
Phùng Thanh nhấp một ngụm rượu, liếc nhìn những người bạn quanh bàn.
Tất cả, kể cả Hầu Vũ quen sau này, cũng đã chơi với nhau năm sáu năm. Phùng Thanh luôn coi họ là những người bạn thân nhất, không thể thay thế. Hồi cấp hai, dù cậu miệt mài ôn thi vào trường chuyên số 1, mỗi lần bị rủ chơi, từ chối cả chục lần, họ vẫn quen miệng hỏi: “Mày có đi không?”
Sau khi cậu đậu, thời gian gặp ít đi, nhưng nhóm chat từ QQ sang WeChat, cậu chưa bao giờ bị gạt ra.
Vì vậy, Phùng Thanh thực sự không muốn giấu. Cậu thấy cũng chẳng cần. Cậu tin tưởng đội chơi này, chỉ xếp sau Trần Thượng Chu.
Chủ đề đã rời xa chuyện giục Phùng Thanh tìm người yêu từ lâu. Tin nhắn Hầu Vũ xin làm lành cũng đã gửi trước mặt mọi người vài phút trước. Phùng Thanh nhấp thêm một ngụm rượu, bỗng nhiên nói: “…Thật ra, không phải tao không muốn yêu, mà là tao đang yêu rồi.”
“?”
Cuộc nói chuyện im bặt. Cả bàn đồng loạt nhìn về phía Phùng Thanh.
“Tụi tao mới xác định gần đây, không cố tình giấu.” Cậu bổ sung.
Trịnh Tử Hoàn: “Là ai?”
Hoàng Thư Nam: “Bạn cấp ba à?”
Phùng Thanh lắc đầu.
“Vậy là ai? Bạn tao à? Mày đi đâu quen người khác sau lưng bọn này?” Hầu Vũ hỏi.
“Đám mình đều biết.” Phùng Thanh đáp.
“Bọn tao biết?” Trịnh Tử Hoàn sững sờ: “Bạn cấp hai à?”
Phùng Thanh ừ một tiếng.
Hầu Vũ: “Ai cơ? Bảy đứa mình chia hai khối ba lớp, bạn chung có bao nhiêu?”
Mọi người đua nhau đoán, đọc ra hàng loạt tên. Có người còn định lục lại danh sách bạn cũ.
Hoàng Thư Nam đọc tên cả tá đứa hồi cấp hai cô nhớ được, dù không biết ai là ai. Đang lúc cả đám chuẩn bị mở lại app QQ lâu rồi không ai động tới, để từng tên gạch bỏ ——
Phùng Thanh bĩm môi, nhấp thêm một ngụm rượu: “Tao đang hẹn hò với Trần Thượng Chu.”
“……”
Hết chương 65.