Chương 7: Xin Anh Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 7: Xin Anh Thượng Chu

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 7: Xin Anh Thượng Chu
Dịp Tết Dương lịch, Phương Thư và Lâm Như Thiền dẫn Trần Thượng Chu cùng Phùng Thanh đến công viên giải trí như đã hứa.
Trong bốn người, ai háo hức nhất chuyến đi này? Là Phùng Thanh. Còn ai hững hờ nhất? Chẳng ai khác ngoài Trần Thượng Chu. Anh thật sự không hiểu nổi, ngồi trên mấy cái máy quay vòng vòng 360 độ thì có gì vui? Anh chẳng muốn đi chút nào.
Nhưng mẹ anh – Phương Thư – lại bảo: “Ở nhà suốt ngày cũng không được. Dù ngày nào con cũng xuống sân chạy bộ, nhưng loanh quanh cũng chỉ có hai cây số. Ra ngoài chơi một chút cho khuây khỏa. Hơn nữa lần này mẹ cần con giúp việc. Dì Lâm sợ độ cao, mẹ thì mặc váy, còn Phùng Thanh thì còn nhỏ, chúng tôi không yên tâm để cậu bé chơi một mình. Con đi kèm, để mắt đến thằng bé, để bọn mẹ được nghỉ ngơi tí.”
“…”
Trần Thượng Chu đành bất lực theo chân cả nhóm.
Ngày lễ, công viên đông nghẹt người, nhất là vào dịp Tết Dương lịch.
Không khí lễ hội tràn ngập ngay từ cổng vào: những quầy hàng san sát, bóng bay hình nhân vật, kẹo hồ lô, kẹo bông, bánh trứng non, tranh đường… đủ thứ khiến người ta hoa cả mắt.
Vừa bước xuống taxi, Phùng Thanh đã háo hức “oa” lên hai tiếng.
Lâm Như Thiền đi mua kẹo hồ lô cho cậu, còn cậu thì chạy sang bên đông xem người ta đổ đường làm tranh, rồi lại chạy qua bên tây xem quay kẹo bông thành những đám mây tròn xoe. Mới có hai phút, Phùng Thanh đã nuốt nước bọt đến mười lần.
Trông ngon quá!
“Phùng Thanh!”
Nghe tiếng mẹ gọi từ xa, cậu mới miễn cưỡng rời mắt khỏi quầy kẹo bông. Quay lại, thấy mẹ và dì Phương đã mua xong kẹo hồ lô.
Phùng Thanh chạy ngay tới, nhận que kẹo mẹ đưa.
Cậu nhét thẳng que kẹo vào miệng, phát ra những tiếng giòn tan. Chưa kịp nuốt, cậu đã reo lên: “Ngon quá! Con thích kẹo hồ lô nhất!”
Thấy dì Phương không mua, cậu lại nhìn sang Trần Thượng Chu – tay không – hỏi: “Cậu không ăn à?”
Trần Thượng Chu đáp gọn: “Quá ngọt.”
Phương Thư đứng bên liền giải thích: “Con đừng để ý nó, nó không thích mấy thứ này. Kể cả khoai tây chiên nó cũng chẳng mê.”
Phùng Thanh “ồ” nhỏ một tiếng, rồi tiếp tục nhai kẹo.
Lâm Như Thiền nắm tay cậu, chỉ vào các quầy hàng cậu vừa ngó qua, hỏi: “Con còn muốn mua gì nữa không?”
Phùng Thanh chỉ liền vào quầy kẹo bông, rồi lại sang người bán bóng bay, nhanh nhảu nói: “Con muốn ăn kẹo bông, muốn tranh đường với bánh trứng nữa. À, đúng rồi! Con muốn cả cái bóng bay hình Ultraman!”
Lâm Như Thiền xoa đầu cậu, nhẹ nhàng thương lượng: “Bóng bay Ultraman thì mẹ mua, nhưng mấy món kia không được ăn nhiều cùng lúc. Con chọn một món thôi, trưa còn ăn cơm nữa.”
“Dạ được ạ.” Phùng Thanh ngoan ngoãn gật đầu. Cậu liếc các quầy hàng một lượt, chu môi do dự hồi lâu. Cuối cùng quyết định: “Vậy con muốn tranh đường! Con muốn chú ấy vẽ cho con một con rồng!”
Trần Thượng Chu chẳng mảy may quan tâm đến mấy món ăn vặt, cũng chẳng thấy nghệ thuật đổ đường có gì đặc biệt. Phương Thư và Lâm Như Thiền thấy thú vị, liền bảo anh đi mua cho Phùng Thanh cái bóng bay Ultraman.
Bóng bay là mặt hàng hút khách nhất công viên. Người xếp hàng dài dằng dặc. Trần Thượng Chu đứng chờ, chọn mẫu, thanh toán xong thì tranh đường của Phùng Thanh cũng vừa xong. Phương Thư và Lâm Như Thiền đã đi mua bánh trứng, còn Phùng Thanh đứng đợi anh.
Anh mang bóng bay Ultraman đi tới.
Tay trái Phùng Thanh cầm kẹo hồ lô, tay phải cầm tranh đường – cả hai tay đều đầy. Cậu chỉ dán mắt vào quả bóng bay trong tay anh, chẳng thể nào giơ tay ra nhận. Tranh đường hình con rồng khá to, đặt chung với que kẹo trong một tay thì không thể giữ chắc. Nhưng cậu muốn vừa cầm vừa ăn cả hai, nên cứ loay hoay mãi mà tay vẫn chật cứng.
“Đừng động đậy.” Trần Thượng Chu nói.
Phùng Thanh lập tức đứng yên, hai tay giơ lên giữa không trung. Trần Thượng Chu lấy sợi dây bóng bay quấn quanh cổ tay cậu, thắt hai nút chắc chắn, rồi buông tay: “Xong rồi.”
Nhìn sợi dây quanh cổ tay và quả bóng bay hình Ultraman lơ lửng phía trên, Phùng Thanh lại “oa” lên hai tiếng: “Trần Thượng Chu, cậu thông minh quá!”
Nhưng cậu cũng chẳng giữ được cả ba thứ đó bao lâu.
Vì các trò chơi trong công viên đều không cho mang đồ ăn hay bóng bay lên cùng. Cuối cùng, dù là kẹo hồ lô, tranh đường hay bóng bay Ultraman, tất cả đều được chuyển sang tay Lâm Như Thiền cầm hộ.
Phương Thư mang theo máy ảnh, muốn cùng Lâm Như Thiền chụp vài tấm hình lưu niệm.
Thế là nhiệm vụ chơi cùng Phùng Thanh rơi thẳng vào tay Trần Thượng Chu. Anh thực hiện đúng trách nhiệm mẹ giao: đi theo sát Phùng Thanh, chơi cùng cậu. Trước khi tách nhóm, Lâm Như Thiền chỉ vào chiếc điện thoại mini đeo trên cổ Phùng Thanh, dặn: “Trưa mẹ gọi, nhớ nghe máy. Có chuyện gì thì phải gọi cho mẹ. Phải nghe lời anh, lúc nào cũng phải đi cùng anh ấy.”
Phùng Thanh: “Con biết rồi, biết rồi mà!”
“Nhớ nhé, Phùng Thanh phải luôn trong tầm mắt con.” Phương Thư cũng nhắc đi nhắc lại với Trần Thượng Chu.
Trần Thượng Chu gật đầu.
Tách nhóm xong, Phùng Thanh lập tức lôi Trần Thượng Chu chạy thẳng đến khu trò chơi thiếu nhi.
Các trò ở đây đều là phiên bản thu nhỏ. Chưa chơi hết một vòng, Phùng Thanh đã bắt đầu chán. Cái đu quay chậm như ngựa gỗ, nếu không có dây an toàn buộc ngang eo thì chắc cậu đã nhảy xuống từ lâu. Còn tàu cướp biển thì thua xa cái xích đu ở công viên gần nhà cậu hay chơi với Tôn Hàng – chán òm!
Sau khi xuống khỏi một chiếc tàu lượn mini cao chưa đầy ba mét, Phùng Thanh kéo tay Trần Thượng Chu định ra ngoài. Nhưng mới đi vài bước đã bị anh chặn lại, nghiêm giọng: “Không được.”
“Sao vậy?” Phùng Thanh hỏi.
Trần Thượng Chu nói: “Bên ngoài là trò người lớn, không phù hợp với cậu.”
“Nhưng đã có cậu rồi mà?” Phùng Thanh năn nỉ.
Trần Thượng Chu mặt không đổi sắc: “Tôi cũng là trẻ con.”
“Nhưng mà… nhưng mà…” Phùng Thanh chưa chịu thua, kéo tay anh lắc lư, chân thành thuyết phục: “Cậu xem bạn ngồi hàng đầu tàu cướp biển ngoài kia kìa, bạn ấy còn thấp hơn tớ nữa. Tớ chơi được mà! Cậu nhìn trò đĩa bay bên cạnh đi, bảng ghi giới hạn chiều cao chỉ một mét tư, tớ đâu có đòi chơi! Mình chỉ chơi mấy trò tớ đủ cao thôi, không nguy hiểm đâu. Trong này chán chết, tàu lượn mini còn thua cả lúc chơi ván trượt với Tôn Hàng! Xe điện đụng còn chẳng đụng được ai! Chán quá! Mình ra ngoài chơi đi, được không?”
Trần Thượng Chu bị cậu làm mềm lòng. Anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài khu thiếu nhi – quả thật có vài đứa trẻ thấp hơn Phùng Thanh đang xếp hàng. Rồi anh nhớ lại biểu cảm của cậu lúc chơi các trò trẻ con: chẳng hề hoảng sợ, cũng chẳng hào hứng. Cuối cùng, anh đành nhượng bộ: “Được rồi.”
Vừa bước ra khỏi khu thiếu nhi, Phùng Thanh như cá gặp nước.
Cậu lao ngay tới tàu cướp biển. Mới đứng xếp hàng, mắt cậu đã sáng rực. Đến lượt, cậu kéo Trần Thượng Chu lên ngồi hàng ghế cuối. Khi con tàu đu lên điểm cao nhất, mấy người lớn bám chặt thanh chắn trước mặt, còn Phùng Thanh thì dang rộng hai tay, đón gió mát, tận hưởng cảm giác lơ lửng. Mỗi lần tàu lao xuống, cậu lại hò hét “a a a” đầy sảng khoái.
Tuy nhiên, do thấp và là trẻ em, Phùng Thanh vẫn không được chơi phần lớn các trò. Hai người cứ loanh quanh với tàu cướp biển, đu quay, tàu lượn siêu tốc mini và đĩa xoay disco.
Chơi xong mấy trò văng qua văng lại, Phùng Thanh kéo Trần Thượng Chu đi xếp hàng chơi xe điện đụng.
Mỗi xe chỉ có một vô lăng ở giữa, nên suốt thời gian chơi, Trần Thượng Chu ngồi ghế phụ, để Phùng Thanh tự lái. Nhưng chưa đầy nửa phút, cậu đã tức điên. Có một xe khác, hai đứa nhóc bằng tuổi Trần Thượng Chu cứ nhắm xe của cậu mà đụng, đụng xong còn nhếch mép khiêu khích. Khổ nỗi, kỹ năng lái xe của Phùng Thanh tệ, đụng lại thì không trúng. Cậu ức đến mức muốn khóc.
Đúng lúc cậu định đạp mạnh ga để trả thù, vô lăng bỗng bị Trần Thượng Chu bên cạnh nắm lấy.
Anh nói: “Đạp hết ga đi, để tôi đụng tụi nó.”
Phùng Thanh lập tức làm theo, đạp ga hết cỡ. Trần Thượng Chu dùng một tay xoay vô lăng, lao thẳng vào đuôi xe kia, đâm cho nó quay tròn 360 độ tại chỗ. Chưa dừng, anh bẻ lái lùi lại. Thừa lúc đối phương còn choáng, anh bảo Phùng Thanh nhấn ga, rồi tự cầm lái lao vào thêm một cú nữa.
Lại một vòng xoay 360 độ.
Uất ức trong lòng Phùng Thanh tan biến. Cậu vỗ tay phấn khích, thậm chí còn bắt chước vẻ mặt khiêu khích của đối phương.
Nếu không có dây an toàn, chắc cậu đã nhảy dựng lên mà hò reo.
Hai đứa nhóc kia bị đụng cho chóng mặt hai lần, sau đó lủi nhanh sang góc khác chơi tiếp. Trần Thượng Chu trả vô lăng lại cho Phùng Thanh. Cậu hét lên sung sướng: “Trần Thượng Chu, cậu siêu đỉnh luôn!”
Chơi hết ba lượt xe điện đụng, Phùng Thanh mới chịu chuyển sang “chiến trường” mới.
Hai người dạo một vòng, xem hết các trò lớn nhỏ trong công viên, rồi Phùng Thanh dừng lại trước một căn nhà ma.
Cậu chỉ vào cổng vào: “Tớ muốn chơi cái này!”
Vừa dứt lời, từ sau tấm rèm cũ kỹ bên trong đã vang lên những tiếng hét thất thanh. Từ lúc hai người đứng đây, tiếng la hét không ngớt – mười tiếng thì chín tiếng là của người lớn.
Nếu là trước đây, Trần Thượng Chu chắc chắn sẽ không cho Phùng Thanh vào. Bao nhiêu người lớn còn hét như vậy, anh sợ cậu cũng sẽ sợ hãi. Nhưng nghĩ lại biểu cảm của Phùng Thanh lúc chơi tàu cướp biển và các trò bay nhảy, rõ ràng cậu chẳng hề sợ. Cuối cùng, anh gật đầu.
Thậm chí anh còn để Phùng Thanh đi trước.
Nhưng chưa đầy mười phút sau, Trần Thượng Chu mới nhận ra mình đã đánh giá Phùng Thanh quá cao.
Trò chơi bắt đầu bằng một căn phòng kiểu cổ. Bốn phía là cửa sổ đổ nát, rèm trắng nhuốm máu, mạng nhện giăng đầy. Không khí rùng rợn, nhưng cũng chẳng có gì quá đáng sợ. Lúc này, Phùng Thanh vẫn rất dũng cảm – đi trước Trần Thượng Chu nửa cánh tay, thậm chí còn vừa đi vừa ngân nga.
Sau đó là phòng toàn mô hình nội tạng thối rữa. Không quá kinh khủng, nhưng nhìn lâu dễ buồn nôn.
Bước chân Phùng Thanh bắt đầu chậm lại.
Tiếp theo là phòng ma nữ xoã tóc. Nhiều con tóc che mặt, có con chỉ lộ nửa khuôn mặt – không mắt. Có con bất ngờ nhảy ra kết hợp âm thanh giật gân, dọa người đến đỉnh điểm.
Phùng Thanh từ đi trước, chuyển sang đi song song với Trần Thượng Chu.
Rồi họ bước vào hành lang dài và hẹp. Ánh sáng mờ, hai bên là những ô cửa sổ. Khi vừa tới một cửa sổ, một cánh tay xương trắng vươn ra, kèm tiếng hét thảm, rồi từ từ rút vào.
Thấy tay xương đã rút vào, Trần Thượng Chu tiếp tục bước. Nhưng vừa nhấc chân, anh cảm thấy áo khoác bị kéo lại. Phùng Thanh đứng yên, không chịu đi.
Lúc này anh mới nhận ra tiếng hát nhỏ của Phùng Thanh đã im từ lâu. Áo khoác anh bị cậu kéo mà anh không hay.
Trần Thượng Chu quay lại – đầu Phùng Thanh cúi gằm.
“Sao thế?” anh hỏi.
Phùng Thanh không trả lời, chỉ hít mũi một cái.
“…”
Sợ đến muốn khóc rồi à?
Trần Thượng Chu hỏi: “Sợ à?”
Giọng Phùng Thanh nghèn nghẹn: “…Tớ không dám đi tiếp.”
Trần Thượng Chu khựng lại. Anh liếc hành lang dài chừng năm mươi mét phía trước, rồi nhìn lại hai phần ba đoạn đường đã đi. Anh thở dài.
Anh chợt hiểu: chắc chắn cậu đã bắt đầu sợ từ phòng nội tạng, nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ. Đến đây là không chịu nổi nữa.
Trần Thượng Chu kéo khóa áo khoác xuống.
Anh dùng một tay quấn áo quanh người Phùng Thanh, tay kia che mắt cậu lại: “Xong rồi, giờ cậu không thấy gì nữa.”
“Nhưng… tớ cũng không nhìn thấy đường.” Phùng Thanh nói.
Trần Thượng Chu: “Ôm eo tôi, đi theo bước chân tôi là được.”
Phùng Thanh không nói gì, lập tức làm theo.
Hai phần ba chặng đường còn lại, Phùng Thanh được Trần Thượng Chu bịt mắt dẫn đi. Cậu chẳng thấy gì, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng hét chói tai. Mỗi lần như vậy, Trần Thượng Chu lại dùng tay quấn trong áo khoác che tai cậu, làm âm thanh nhỏ đi, bớt đáng sợ hơn.
Khi ra khỏi nhà ma, Phùng Thanh đã ngừng khóc, gương mặt cũng chẳng còn vẻ sợ hãi.
Đúng lúc đó, Lâm Như Thiền và Phương Thư cũng vừa dạo xong, chụp đủ ảnh, liền gọi điện rủ hai anh em đi ăn trưa.
Bốn người dùng bữa tại một nhà hàng Tây trong công viên.
Suốt bữa ăn, Phùng Thanh huyên thuyên kể lại trải nghiệm buổi sáng với Trần Thượng Chu. Cậu kể về tàu cướp biển, xe điện đụng – chơi tận hai lần. Còn chuyện sợ hãi trong nhà ma? Cậu không nhắc một chữ, và Trần Thượng Chu cũng không nói ra.
Ăn trưa xong, Lâm Như Thiền và Phương Thư không tách nhóm nữa.
Nhưng mỗi lần tới khu trò chơi, một người sợ độ cao, một người mặc váy – vẫn chỉ đứng ngoài cổ vũ. Nhiệm vụ đi cùng Phùng Thanh vẫn thuộc về Trần Thượng Chu.
Chơi thêm một vòng xe điện đụng, Phùng Thanh lại lôi Trần Thượng Chu đi tìm trò mới.
Lang thang một hồi, cậu dừng lại trước một khu trò chơi có lối vào là đường hầm. Trần Thượng Chu ngẩng đầu – bốn chữ lớn, ngoằn ngoèo: “Tàu lửa gào thét”.
Một trò tàu lửa kinh dị.
Anh nhìn Phùng Thanh: “Cậu chắc chắn muốn chơi cái này?”
Phùng Thanh gật đầu lia lịa, như thể đã quên sạch màn “biểu diễn xuất sắc” trong nhà ma lúc nãy.
“Nhưng hồi nãy cậu—” Trần Thượng Chu vừa mở lời.
Phùng Thanh vội ngắt: “Cái này là tàu lửa mà! Không cần đi bộ! Chắc chắn không đáng sợ bằng cái kia! Chắc chắn luôn!”
Chưa kịp phản ứng, Phương Thư đã lên tiếng: “Nếu em muốn chơi thì con đi với em đi. Con là anh mà.”
“Đúng đó!”
Phùng Thanh lập tức hùa theo, kéo tay Trần Thượng Chu lắc lư, chắp tay, cười hì hì: “Xin anh đó, anh Thượng Chu ơi. Anh chơi với em đi mà. Năn nỉ anh, năn nỉ anh, được hông anh ơi?”
Trần Thượng Chu: “…”
Hết chương 7.
Editor có lời muốn nói:
Tiếng “anh” cũng gọi rồi thì sao nỡ từ chối được hả anh Thượng Chu =))))))))))