Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Chương 85: Không Dịu Dàng
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giải quyết?
Sao lại còn phải tính sổ nợ cũ?
Phùng Thanh nuốt nước bọt, tay chân run rẩy.
Dạo này Trần Thượng Chu chẳng phải luôn ôm ấp, cưng chiều cậu sao? Nhìn anh có vẻ gì đâu là đang giận? Anh vẫn vui vẻ trò chuyện, vẫn chu đáo quan tâm từng chút một… Thế mà sao vẫn còn nhớ chuyện cũ để trả đũa cậu?
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Phùng Thanh lập tức lạnh toát sống lưng. Cậu lo lắng cho cái mông của mình, bởi cậu biết rõ, Trần Thượng Chu không hề nói đùa. Trong ánh mắt kia không có chút nương tay nào, cũng chẳng hề do dự. Cậu hiểu, chuyện này chắc chắn không chỉ vài roi là xong.
Cái mông coi như xong đời, Phùng Thanh thầm kêu khổ trong lòng.
Trước kia, cậu từng nghĩ thà bị anh đánh vài roi còn hơn bị anh lạnh nhạt. Nhưng đó là khi Trần Thượng Chu lạnh lùng với cậu. Còn giờ đây, đã ôm, đã hôn, đã ngủ cùng nhau rồi, sao anh vẫn còn muốn tính toán?
Nhưng—
Phùng Thanh bỗng nhớ đến lời Lâm Như Thiền nói với cậu hôm nay.
Trên đời, có biết bao người vì một chút bất đồng mà đoạn tuyệt. Đúng vậy, nếu không phải Trần Thượng Chu chưa từng nghĩ buông tay, nếu không phải anh quyết tìm cậu bằng được, thì có lẽ cả đời này họ sẽ chẳng gặp lại nhau.
Trần Thượng Chu làm sao không giận? Làm sao có thể dễ dàng quên hết? Huống chi, giữa họ vốn chẳng có mâu thuẫn lớn lao gì.
Thôi thì…
Bị đánh thì bị đánh, còn hơn là bị anh bỏ mặc.
Phùng Thanh ngoan ngoãn cúi đầu, định hỏi Trần Thượng Chu định đánh bao nhiêu roi. Chưa kịp mở miệng, cậu đã thấy anh đứng dậy, tháo đồng hồ, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra hai chiếc thắt lưng.
Một cái mới tinh, cái còn lại thì Phùng Thanh quen thuộc đến mức thuộc lòng.
“Anh…” Phùng Thanh vừa lo lắng vừa ngạc nhiên: “Anh để trong ngăn kéo từ khi nào vậy?”
“Hôm mới về, lúc dọn dẹp.” Trần Thượng Chu thản nhiên đáp. “Lúc đó định lần này về sẽ tính cho rõ. Ban đầu định sau giao thừa mới xử lý, rồi làm chuyện khác. Nhưng giờ đã vậy thì cứ giải quyết luôn. Sớm muộn gì em cũng phải trả hết món nợ này.”
Anh cầm chiếc thắt lưng mới, luồn qua cổ tay Phùng Thanh, kéo mạnh một cái.
“Em có biết, hôm đó ở buổi tiệc Lý Du ở Cẩm Giang, vừa nhìn thấy em, anh đã nghĩ gì không?” Trần Thượng Chu bình tĩnh hỏi.
Phùng Thanh không ngờ anh lại trói tay mình. Cậu quơ quào hoảng hốt, nhưng ngay lập tức bị anh khóa chặt. Trần Thượng Chu tiếp tục: “Anh không muốn hôn em, cũng chẳng muốn ôm em. Lúc ấy trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ: trói em lại, không cho em vùng vẫy, rồi đánh em một trận tơi bời.”
Nhưng rõ ràng, Trần Thượng Chu sẽ không làm vậy. Anh không nỡ.
Nên đôi tay vốn phải bị buộc chặt vào đầu giường, anh chỉ cột hờ, không cố định gì cả.
Phùng Thanh bỗng cảm thấy nghẹn thở.
Ngay sau đó, như để trấn an, Trần Thượng Chu cúi xuống ôm cậu, hôn cậu thật lâu. Cảm giác bức bối dâng trào, Phùng Thanh không thể tự chạm vào mình. Đang định năn nỉ anh thì nụ hôn dừng lại.
Trần Thượng Chu lật người Phùng Thanh lại, kéo tuột quần xuống.
Lời anh vừa nói vang lên trong đầu, Phùng Thanh hoảng hốt lắp bắp: “Thật à anh? Thật sự… thật sự phải đánh nhiều vậy sao?”
“Ừm.” Giọng Trần Thượng Chu lạnh lùng, dứt khoát.
Phùng Thanh vẫn chưa quen với sợi thắt lưng quấn cổ tay. Cậu xoay xoay tay, rụt rè hỏi: “Vậy… nhiều là bao nhiêu cái ạ?”
Chắc chắn là con số kinh khủng, cậu nghĩ thầm.
“Bảy năm rưỡi, làm tròn thành tám.” Trần Thượng Chu dùng ngón tay cái và trỏ véo nhẹ hai bên má cậu.
Ít hơn tưởng tượng, Phùng Thanh thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hơi thở chưa kịp trọn vẹn, Trần Thượng Chu đã dùng tay trái ấn chặt eo cậu, tay phải giơ thắt lưng quất xuống.
Lúc này, Phùng Thanh mới nhận ra, cậu vẫn luôn đánh giá sai sức mạnh của Trần Thượng Chu.
Lần nào cậu cũng nghĩ anh đã ra tay mạnh nhất, nhưng mỗi lần sau lại khiến cậu phải định nghĩa lại thế nào là “nương tay”. Hóa ra lần trước, anh đã giữ lại rất nhiều.
Ví dụ năm đó, khi bị anh bắt gặp hút thuốc, Phùng Thanh tưởng mình đã bị đánh đau lắm rồi. Nhưng khi bị phát hiện lang thang đêm khuya không về nhà, cậu mới biết lần trước anh thực sự đã nhẹ tay.
Hay như sau kỳ thi đại học, cậu tự đi ăn với một cô gái, bị Trần Thượng Chu bắt gặp. Khi ấy, Phùng Thanh mới hiểu, so với việc bị đánh vì chơi bời về khuya, lần này mới thật sự là không nương tay chút nào.
Vì thế, mới một roi, Phùng Thanh đã hiểu: việc anh phát hiện cậu đi “hẹn hò” ngoài trời, khiến anh ghen tuông, thì một roi đó thực ra đã là nhẹ tay rồi.
Rất đau.
Nhưng giữa mỗi lần vung roi, Trần Thượng Chu lại cố ý chừa ra một khoảng ngắn để cậu cảm nhận trọn vẹn nỗi đau. Vừa qua cơn đau nhức nhất, roi tiếp theo lại giáng xuống, không roi nào lãng phí.
Đến roi thứ ba, toàn thân Phùng Thanh như tê liệt, chỉ còn lại cảm giác bỏng rát.
Tám roi kết thúc, nước mắt cậu đã thấm ướt cả một vùng lớn trên gối.
Trần Thượng Chu ném thắt lưng xuống đất, lật người cậu lại. Cái mông chạm giường, Phùng Thanh giật bắn người, đau đến run rẩy. Cậu cố nâng mông lên, nghẹn ngào: “…Trần Thượng Chu… em đau quá.”
“Đau thì mới nhớ lâu. Nếu còn lần sau, anh sẽ trói em chặt, đánh cho đến khi nào hiểu mới thôi.”
Giọng điệu lạnh lùng, đe dọa.
Đau đã đành, lại bị dọa thêm, Phùng Thanh bỗng thấy tủi thân vô cùng. Mắt cay xè, nước mắt lăn dài. Cậu định quay mặt đi, không thèm nhìn anh nữa, thì Trần Thượng Chu lại kẹp mặt cậu, hôn xuống — chậm rãi, dịu dàng.
Nỗi tủi thân lập tức tan biến, thay bằng cảm xúc khiến cơ thể cậu run lên không kìm được. Cơn khó chịu lại trào dâng.
Trần Thượng Chu cảm nhận được, liền dừng lại. Anh chống người dậy, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một hộp nhỏ hình chữ nhật. Ngón tay bấm mạnh, xé toạc lớp bao bì nhựa.
Thị giác bị kích thích quá mạnh, Phùng Thanh choáng váng, vội quay mặt đi.
Mãi đến khi cảm nhận thân thể anh áp sát, một luồng lạnh buốt chạm vào eo, cậu giật nảy mình. Nhìn lại, chỉ thấy anh cầm một tuýp gel bôi trơn – thứ từng thấy ở siêu thị, không có gì khác.
“Không… không dùng cái kia sao?” Phùng Thanh ngơ ngác.
“Không mua, cũng không định dùng.” Trần Thượng Chu thản nhiên.
Mắt cá chân bị anh nắm chặt, Phùng Thanh run rẩy: “…Tay… tay em còn chưa cởi…”
“Không cần.”
—
Trần Thượng Chu thật sự không hề dịu dàng.
Hai tay bị trói, Phùng Thanh chỉ còn có thể trút giận vào chiếc gối bên cạnh. Vỏ gối nhăn nhúm, mặt vùi vào cánh tay, chẳng còn gì để cắn mà nén cơn run.
Hình xăm dưới lưng lại bị anh cọ mạnh. Trần Thượng Chu dừng lại, tay vòng qua eo, nhấc cậu lên.
Tư thế này vô cùng bất ổn. Bất kỳ cử động nhỏ nào cũng khiến Phùng Thanh tê dại. Cậu chỉ còn biết bám vào Trần Thượng Chu, gáy tựa vai anh, tay siết chặt cánh tay anh, không dám nhúc nhích.
Tay kia của anh vẫn không buông tha, tiếp tục cọ vào hình xăm. Anh ghé sát tai: “Trước kia em từng nói, em biết anh thích gì, ghét gì đúng không?”
Phùng Thanh không thể nói, chỉ biết cong người né tránh, dù biết chẳng ích gì.
Trần Thượng Chu vẫn miệt mài cọ xát hình xăm con thuyền nhỏ: “Anh thích nó, vì anh hiểu nó đại diện cho điều gì trong lòng em. Em xăm năm đầu thạc sĩ, hai mươi ba tuổi, không còn nhỏ. Sau đại học, tự quyết định xăm cũng không sai. Nhưng Phùng Thanh, anh ghét nhất là trên người em có thứ gì mà anh hoàn toàn không hay biết.”
Phùng Thanh thở dồn dập.
“Anh không thích bất kỳ bất ngờ nào về thay đổi trên cơ thể em, kể cả mái tóc.” Trần Thượng Chu ngừng tay, nhẹ nhàng vuốt đầu cậu: “Anh thích em uốn tóc, nhuộm đủ màu, vì trông rất đáng yêu. Nhưng anh không thích chúng xuất hiện mà anh không biết. Hai chuyện này anh định tính sổ, nhưng không nỡ phạt nặng. Sẽ không có lần sau.”
Giọng anh trầm xuống: “Từ nay, chuyện gì cũng không được giấu anh. Hiểu chưa?”
Phùng Thanh được đặt xuống giường, Trần Thượng Chu vẫn tiếp tục. Cậu cố gật đầu.
“Thực ra những thứ này anh cũng rất thích.” Ngón tay anh chạm nhẹ vào sợi thắt lưng trói cổ tay cậu, giọng mơ hồ: “Lúc mười tám tuổi, anh sợ dọa em nên định đợi em trưởng thành. Không ngờ phải đợi nhiều năm thế. Nếu biết trước, năm đó anh đã không kiêng dè nhiều đến vậy.”
Phùng Thanh như con thuyền nhỏ giữa sóng lớn, chao đảo liên tục. Khi không chịu nổi nữa, cậu định tự chạm vào thì lập tức bị Trần Thượng Chu giật dây thắt lưng, kéo tay lên cao.
Giọng anh không cho phép: “Không được chạm.”
“…Khó chịu… em khó chịu quá, Trần Thượng Chu… anh chạm em một chút được không… chỉ một chút thôi…” Khoé mắt cậu đỏ hoe, lệ tuôn rơi.
Trần Thượng Chu cúi đầu hôn, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan, nghe lời.”
—
Cả đêm, nơi ấy của Phùng Thanh không được chạm vào.
Trần Thượng Chu không giúp cậu, cũng không cho cậu tự làm. Mỗi lần Phùng Thanh bứt rứt đều vì anh.
Cậu không nhớ rõ khi nào kết thúc. Chỉ nhớ trong cơn mơ màng, anh ôm cậu vào phòng tắm. Vì không dùng “thứ đó”, lúc tắm cậu cứ né tránh liên tục.
Khi được anh chăm sóc sạch sẽ, đặt lên giường, Phùng Thanh vẫn rúc vào lòng anh, dù mỏi eo, nhức tay, đau mông.
Cảm giác gắn bó thân mật ấy, trong khoảnh khắc, lấp đầy mọi khoảng trống.
Trần Thượng Chu nhẹ nhàng xoa lưng cậu.
Ngay lúc cậu sắp chìm vào giấc ngủ, anh vén tóc rối khỏi trán, khẽ gọi: “Phùng Thanh.”
“Ừm?” Cậu mệt mỏi, giọng khàn khàn.
“Từ nay, bảy năm rưỡi kia coi như đã qua. Sau này, bất kể ai, ở đâu, nhắc lại chuyện đó, với chúng ta, nó đã kết thúc. Đừng buồn, đừng xin lỗi nữa. Biết chưa?”
Phùng Thanh lặng người.
“Bảy năm rưỡi nghe thì dài, nhưng không sao. Em gặp anh từ năm sáu tuổi. So với quãng thời gian ta bên nhau, nó chẳng là gì. So với mãi mãi, lại càng không đáng.”
—
Hôm sau là đêm giao thừa.
Phùng Thanh ngủ đến một giờ rưỡi chiều. Trong mơ, cậu đưa tay sang bên, tưởng sẽ chạm vào khoảng trống như mọi khi, nào ngờ lại chạm vào Trần Thượng Chu – đang ngồi nghịch điện thoại.
“Dậy rồi à?” Trần Thượng Chu bỏ điện thoại, xoa đầu cậu.
Cậu khàn khàn “ừ” một tiếng. Lập tức nhận ra giọng mình khô khốc, như bị dùng quá mức.
“Có khó chịu chỗ nào không?”
Phùng Thanh chớp mắt, thành thật liệt kê như gọi món: “…Mông đau, cổ tay đau, eo đau, đùi đau, mắt cá chân cũng hơi—”
Nhìn thấy ánh mắt anh, cậu nghẹn lời. Lát sau, vẫn không nhịn được: “Anh đánh em nhiều vậy, mông đau là đương nhiên… Trói em cả đêm, tay đau cũng phải… Anh không biết nhẹ nhàng, đùi với mắt cá chân đau cũng bình thường…”
Bị anh liếc thêm, cậu im bặt. Nhưng cuối cùng vẫn lẩm bẩm: “…Anh đúng là ngang ngược.”
Lâu sau, Trần Thượng Chu véo má cậu: “Đói chưa?”
Cậu gật đầu. Đêm qua tiêu hao quá nhiều, giờ đói đến mức có thể ăn thịt người.
“Trong bếp còn cháo thịt băm anh nấu sáng, để anh hâm lại. Em dậy rửa mặt rồi ra ăn.”
Cậu lại gật.
—
Khi Phùng Thanh rửa mặt xong, Trần Thượng Chu vừa bưng cháo ra bàn.
“Em mang ra sofa ăn—”
Chưa dứt lời, Phùng Thanh đã chạy tới, “phịch” ngồi xuống ghế gỗ cứng. Chưa đầy một giây, cậu nhảy dựng lên.
Đau quá!
Cậu trừng mắt ấm ức nhìn Trần Thượng Chu.
“……”
“Anh định bảo em ra sofa, ngồi đó thoải mái hơn.”
Ăn hai bát cháo, vì ngồi cũng đau, đứng cũng khó, Phùng Thanh lại lủi vào phòng nằm sấp.
Trần Thượng Chu dán câu đối Tết, Phùng Thanh nằm sấp.
Trần Thượng Chu chuẩn bị bữa tối, Phùng Thanh vẫn nằm sấp.
Khi anh làm xong, vào phòng xoa bóp cho cậu, Phùng Thanh vẫn nằm sấp.
Cuối cùng, tiếng pháo nổ ở dưới lầu mới dụ được cậu bò dậy.
Giao thừa năm nay không có tuyết, trẻ con ở quê về ùa ra đốt pháo, bắn pháo hoa. Phùng Thanh đứng ban công ngó một hồi, thấy ngứa tay, kéo Trần Thượng Chu xuống tầng. Hai người mua cả đống pháo hoa, hòa vào đám trẻ, đốt tới tấp.
Chơi đến tận giờ cơm tất niên.
Khi khắp nơi cùng đốt pháo, Phùng Thanh bị Trần Thượng Chu lôi về. Anh vào bếp nấu ăn, còn cậu bật chương trình trước Gala cho vui.
Lúc này, mông cậu đã đỡ đau.
Món ăn dọn ra, Phùng Thanh từ từ ngồi xuống, cùng Trần Thượng Chu ăn cơm tất niên. Trong bữa ăn, WeChat liên tục đổ về lời chúc Tết, hai người vừa ăn vừa trả lời.
Trần Thượng Chu vừa gửi “chúc mừng năm mới” vào nhóm đồng nghiệp, điện thoại lại rung. Anh liếc qua, là tin nhắn từ Phương Thư. Sáng nay anh vừa gửi bà một bao lì xì, giờ bà gửi lại ảnh bữa cơm tất niên trong sảnh, đông nghịt người.
Phương Thư: Năm mới vui vẻ nhé.
Trần Thượng Chu: Vâng, mẹ cũng vậy.
Phương Thư: Giao thừa con ăn gì?
Trần Thượng Chu định gõ “không có gì đặc biệt.”
Những năm trước, họ vẫn thế.
Lễ Tết, Trần Thượng Chu gửi lì xì, rồi dừng lại. Bình thường không liên lạc, chỉ vài câu xã giao lạnh nhạt.
Phương Thư đã thay đổi, không còn cực đoan. Sau nhiều trải nghiệm, bà học cách chấp nhận những điều “khác biệt”, từng nghĩ buông bỏ. Nhưng với Trần Thượng Chu, bà vẫn không thể. Dù thỉnh thoảng muốn nói chuyện, anh luôn lấy cớ “bận” từ chối.
Nhưng hôm nay thì khác.
Trần Thượng Chu liếc nhìn người đối diện – đang cười hí hửng vì giành lì xì với Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ – anh xóa tin, chụp ảnh, gửi cho Phương Thư.
Anh cố ý để lộ góc áo của người kia, cùng bộ bát đũa trước mặt.
Phương Thư: Về nhà cũ à?
Phương Thư: Với bạn?
Trần Thượng Chu: Với Phùng Thanh.
Gửi xong, anh tắt điện thoại.
Giống như trước đây, anh không quan tâm bà sẽ nghĩ gì. Anh chỉ muốn bà biết, như anh từng hứa: anh nhất định tìm thấy Phùng Thanh, nhất định không buông tay.
Nhìn Phùng Thanh cười rạng rỡ vì vừa giành được 193 tệ, Trần Thượng Chu khẽ mỉm cười.
Phùng Thanh nhảy tới, quàng vai anh, dí màn hình vào mặt: “Cười chết em rồi! Mới nãy Hầu Vũ phát bao lì xì 200 tệ, chỉ hai người giành. Em được 193, Trịnh Tử Hoàn chỉ 7 tệ! Nó tức muốn đăng WeChat Moments xả giận!”
Sau bữa ăn, Phùng Thanh theo Trần Thượng Chu dọn bàn, rửa bát.
Xong việc, hai người ngồi sofa, Gala giao thừa vừa lên sóng. Chương trình bật cho có không khí, Phùng Thanh tựa vào anh, vừa giành lì xì, vừa thỉnh thoảng quay đầu hôn chụt chụt như chim gõ kiến.
Đột nhiên, điện thoại bị Trần Thượng Chu giật mất. Phùng Thanh chớp mắt ngơ ngác, chưa kịp hiểu thì đã bị anh đè xuống hôn.
Ban đầu vẫn ổn, đến khi Phùng Thanh cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể, tay chân tê dại. Cậu giữ chặt tay anh, nghiêm giọng: “Em… em không hôn nữa!”
“Tại sao?”
Phùng Thanh liếc sang TV: “Em… em muốn xem Gala. Giao thừa mà, phải xem Gala chứ.”
“Từ nhỏ đến lớn, em có bao giờ thích xem đâu?”
“Thì… thì từ năm ngoái. Năm ngoái em mới thấy hay cực!”
“Chương trình chiếu lại mà.”
“Không được! Phải xem trực tiếp!”
Ánh mắt Trần Thượng Chu liếc xuống, Phùng Thanh cũng theo đó nhìn. Nhìn thấy sự thay đổi của anh, cậu vẫn cương quyết: “Anh… anh đi vệ sinh đi.”
“Tại sao?”
Phùng Thanh nghiến răng, không còn biết xấu hổ: “Em mặc kệ! Hôm qua anh quá hung dữ! Em vẫn còn đau! Em không muốn! Sau này anh không được hôn em nữa!”
Hết chương 85.