Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Bắt Đầu
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Hệ thống đánh giá: Hoàn thành nhiệm vụ cấp A. Nhiệm vụ 1: 5 triệu tinh tệ. Nhiệm vụ 2: 3 triệu tinh tệ. Thưởng thêm: 1 triệu tinh tệ. Tổng cộng 9 triệu tinh tệ đã chuyển vào tài khoản. Lý do thưởng thêm: Thúc đẩy sự thịnh vượng của nền văn hóa.]
[Cấp A ư?] Giọng nói bình tĩnh ấy hiếm hoi lộ ra một tia kinh ngạc khó nhận thấy.
[Đúng vậy.] Hệ thống đáp.
[Mở ra thế giới mới đi.]
[Được, đang lựa chọn thế giới nhiệm vụ mới cho ngài.]
[Hệ thống 1314 nhắc nhở: Thế giới đang tải, đang truyền ký ức...]
Cơ thể lạnh buốt, nhưng hơi thở lại nóng rực. Toàn thân bị bao bọc trong sự lạnh lẽo và ẩm ướt, nhiệt độ cơ thể nhanh chóng hạ xuống, dù giãy giụa thế nào cũng không thể giữ lại chút hơi ấm.
Một mùi tanh nồng như máu gỉ sắt quanh quẩn nơi đầu mũi. Ý thức Tông Khuyết nặng trĩu nhưng vẫn nhận ra mùi máu tươi. Nếu cơ thể này không được cứu chữa, có lẽ nhiệm vụ sẽ phải xem như thất bại.
[Hệ thống 1314 nhắc nhở: Dựa theo cài đặt trước đó của ngài, đã đổi lấy nước thuốc hồi phục.]
Thế giới căn nguyên ra tay, hơi thở Tông Khuyết lập tức trở nên thông suốt. Đủ loại ký ức hỗn loạn tràn vào đầu hắn: những lời chửi bới, tiếng đánh đấm, cuộc ẩu đả trong con hẻm vắng dưới màn mưa mịt mờ, sau đó bị một gậy đánh trúng đầu, cuối cùng ngã vào vũng bùn đọng đầy nước mưa.
Có tiếng bước chân giẫm trên nước vọng đến, dường như có ai đó đang cẩn thận tránh vệt nước, không để chúng bắn lên giày...
Tách tách!
Giọt mưa rơi xuống gò má, mang theo chút nhói buốt và lạnh lẽo, đủ để kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ chìm sâu không lối thoát. Một bóng người mờ ảo hạ xuống trước mặt, những hạt mưa li ti dường như tan biến trong nháy mắt, chỉ còn lại tiếng lộp bộp của những giọt mưa rơi trên mặt vải.
Tông Khuyết từ từ mở mắt. Khi hắn dùng cánh tay chống đỡ cơ thể ướt đẫm của mình, đôi giày thể thao trông có vẻ lạc lõng trong ngày mưa bên cạnh hắn thoáng lùi lại một chút, để lộ ra chút ánh sáng mờ ảo. Khi tia sáng ấy bị che khuất lần nữa, một lời hỏi thăm nhẹ nhàng và cẩn thận truyền đến: "Cậu có ổn không?"
Tựa như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, trong nháy mắt dường như có thể xua tan mọi khói mù và lạnh lẽo, truyền hơi ấm vào thế gian.
Tông Khuyết muốn đứng lên nhưng chỉ có thể miễn cưỡng ngồi trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn rõ thanh niên đang đứng trước mặt.
Áo sơ mi trắng cổ vuông, cặp sách đeo một bên vai, tóc đen mềm mại gọn gàng. Dung mạo cậu tinh xảo, ôn hòa, phảng phất vẻ mơ hồ và trong trẻo của bầu trời sau cơn mưa. Trong màn mưa mờ ảo, chỉ mình cậu đứng dưới ô là tươi sáng và ấm áp.
Tông Khuyết nhớ ra cậu, chàng trai nằm sâu trong ký ức xa xăm của nguyên thân: Lâm Hành.
[Hệ thống 1314 thông báo nhiệm vụ: Nhiệm vụ 1: Giúp nguyên chủ sống sót; Nhiệm vụ 2: Thay đổi vận mệnh vốn có của Lâm Hành.]
Một người hiền lành, trong sạch như vậy, không ai ngờ tới vận mệnh cuối cùng của cậu là bị chặt đứt hai chân, rồi trầm mình xuống hồ mà chết.
Nhiệm vụ sẽ được kích hoạt khi gặp đối tượng nhiệm vụ, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc bánh răng số phận bắt đầu quay.
"Cũng tạm." Tông Khuyết thu hồi ánh mắt, đánh giá vết thương trên người mình. Có chỗ bị dao cắt, có chỗ bị gậy đánh, vết thương chí mạng của nguyên thân là ở phía sau đầu.
Hiệu quả nước thuốc hồi phục của thế giới căn nguyên rất tốt. Nó giúp phục hồi cơ thể với tốc độ mà người ngoài sẽ xem là kỳ tích. Nếu không có người tham dự và người đứng ngoài quan sát, vết thương đã hồi phục ngay lập tức.
Lâm Hành không biết vết thương chí mạng kia nghiêm trọng đến mức nào. Lúc này, vết thương ấy không mất bao lâu là có thể hồi phục hoàn toàn, chỉ là thoạt nhìn có hơi thảm khốc.
Lâm Hành cũng cúi đầu quan sát hắn. Thanh niên này có thân hình cao gầy, mặt mày sắc bén, thoạt nhìn rất khó dây vào. Trước đây mỗi khi gặp hắn, trên mặt, trên người hắn luôn có vài vết bầm tím, nhưng ít khi nào đổ máu. Không như bây giờ, cơ thể hắn gần như đầy thương tích, chiếc áo T-shirt vốn màu trắng giờ lại trộn lẫn máu và bùn, trông cực kỳ đáng sợ.
"Cậu nên đến bệnh viện khám chút đi." Lâm Hành thử đưa tay ra, lại đối diện với đôi mắt ngước lên của đối phương, sâu thẳm mà lạnh nhạt. Sự lạnh nhạt ấy không phải vì chán ghét, mà là bình tĩnh, bình tĩnh tựa như người bị thương không phải hắn, khiến người ta kinh ngạc trong lòng.
"Bị thương nhẹ thôi, không cần đến bệnh viện." Tông Khuyết cụp mắt xuống. Cánh tay đang vươn ra kia cũng nắm lấy cánh tay hắn.
Lòng bàn tay mang theo độ ấm gần như phát bỏng khiến cơ thể hắn hơi giật mình theo bản năng.
Hắn dựa vào lực đỡ đứng dậy. Người bên cạnh cũng thở phào một hơi, quan tâm nói: "Hay cứ tới bệnh viện khám xem sao, cậu bị thương thế kia phỏng chừng phải tiêm ngừa uốn ván đấy."
"Không cần, băng bó chút là được." Tông Khuyết bình tĩnh nói dưới ô.
Trời đã gần tối, nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy cây gậy gãy nằm trên đất, máu văng khắp nơi. Loáng thoáng, hắn còn có thể nghe được tiếng chuông trường.
Không phải hắn không muốn đến bệnh viện, mà là trên người nguyên thân không xu dính túi. Hơn nữa, đánh nhau đến nông nỗi này lại không có nguyên do chính đáng, một khi nhà trường phát hiện, việc bị buộc thôi học là khó tránh.
"Tôi không rành vụ băng bó lắm đâu." Lâm Hành nhìn vệt máu chảy dọc từ cánh tay đến ngón tay hắn, có hơi lo lắng nói.
"Tôi biết." Tông Khuyết xác định phương hướng: "Tôi nhớ cậu có thuê phòng trọ ở gần đây, có thể đến đó trước không?"
Tình hình bây giờ không thích hợp để về nhà.
"Hở..." Lâm Hành khẽ kinh ngạc, nhưng vẫn đồng ý: "Được."
Hai bóng người mảnh khảnh như nhau, chỉ là bước chân một người nặng một người nhẹ, chầm chậm biến mất khỏi con hẻm lầy lội.
...
Trong phòng ấm áp, sáng sủa, khác hẳn với cái lạnh buốt xương từ cơn mưa xuân bên ngoài. Tông Khuyết rửa sạch vết thương, dọn sạch những mảnh vụn vô tình rơi vào đó. Cơn đau thấu xương khiến hắn phải nhắm chặt mắt mới dịu lại.
Hầu hết vết thương ẩn dưới lớp quần áo đều biến mất nhờ nước thuốc hồi phục. Trong cuộc hỗn chiến nơi hẻm vắng ấy, e rằng ngay cả người đã đánh hắn bị thương cũng không nhớ mình từng đánh vào chỗ nào. Còn một ít vết thương nhỏ chỉ cần sát trùng bôi thuốc là được.
Thay vào bộ quần áo sạch sẽ, mềm mại được đặt ở cửa. Khi Tông Khuyết mở cửa phòng tắm ra, cửa phòng trọ cũng mở ra từ bên ngoài. Người bước vào thu ô lại, mang theo chút mưa xuân và khí lạnh.
Thanh niên treo ô ở huyền quan, khi đóng cửa thay dép lê thì khẽ rùng mình, cứ như vừa hấp thụ toàn bộ hơi ấm trong phòng vào tận cốt tủy. Cậu nhìn sang bảo: "Tôi mua thuốc cậu muốn rồi này, dùng sao vậy?"
"Cảm ơn cậu, tôi tự làm là được." Tông Khuyết bước tới nhận lấy túi thuốc, nhìn mảng ướt trên vai và ống quần của cậu, nói: "Cậu muốn tắm không, nước còn nóng đấy."
"Hơ..." Mắt Lâm Hành khẽ trợn to, kinh ngạc quan sát người trước mặt.
"Sao vậy?" Tông Khuyết hỏi.
"Không, không có gì." Lâm Hành mím môi, nhìn chàng thanh niên đang mặc đồ của cậu trước mặt, cảm thấy hắn cũng không hung dữ như trong tưởng tượng.
Hắn còn nói cảm ơn cơ đấy.
1314: [Ký chủ, mấy từ như "cảm ơn" sẽ không phát ra từ miệng nguyên thân đâu, chú ý OOC.]
[OOC thì sao?] Tông Khuyết mở túi thuốc, phân biệt cách dùng, lấy ra một cây tăm bông bôi thuốc lên vết thương trên cánh tay.
Mùi thuốc nồng nặc kèm theo cảm giác lạnh buốt khiến người ta bất giác nín thở.
[Nếu bị người của thế giới này phát hiện, có khi sẽ bị bắt đi nghiên cứu.] 1314 đè thấp giọng máy móc, âm thanh phảng phất chút u ám nói.
Mặc dù thế giới căn nguyên sẽ không để mặc ký chủ gặp nguy hiểm, nhưng ký chủ vẫn phải biết việc bảo vệ sinh mệnh bản thân quan trọng đến mức nào.
Ký chủ mới nào mà không bị hệ thống hù dọa vài lần cơ chứ.
Tông Khuyết đặt tăm bông xuống, cắt băng gạc nói: [Tôi không thân với cậu ấy.]
Quả thực nguyên thân không thân với Lâm Hành. Một kẻ là học sinh dốt suốt ngày lêu lổng, đánh nhau quanh năm, vì nghèo mà buộc phải ở lại trường học. Một người là nhân tài có thành tích lúc nào cũng lọt top 3 trong lớp, gia đình hạnh phúc, là rường cột trong mắt cha mẹ và thầy cô. Cho dù học cùng một lớp, cách nhau không đến mười mét, nhưng sự chênh lệch nào chỉ ngàn vạn lần.
Dù là lúc thu bài tập, học sinh trong lớp cũng không đi qua trước mặt nguyên thân. Trong một học kỳ, hai người chưa chắc đã nói với nhau được ba câu.
Cũng vì không thân, cho nên có hiểu sai về tính tình của đối phương thì cũng là chuyện bình thường.
Còn chuyện bị bắt đi nghiên cứu, kiểu dọa dẫm này hệ thống nói ba lần thì cũng chả ứng nghiệm lần nào.
"Để tôi giúp cậu." Lâm Hành nhìn động tác quấn băng gạc lên cánh tay bằng một tay của hắn, thăm dò nói.
Tông Khuyết ngẩng đầu nhìn cậu, buông tay: "Cảm ơn cậu."
Hắn tự làm quả thật không tiện. Tính tình nguyên thân không hẳn phải thay đổi toàn bộ, tránh cho người thân thuộc cảm thấy hắn đổi tính quá nhiều. Nhưng có hai điểm cần phải thay đổi là thói quen tránh xa người khác ngàn dặm và sự không lễ phép.
Nhiều bạn nhiều đường. Lần này hắn may mắn gặp được Lâm Hành, lần sau còn may mắn được như vậy không thì chưa chắc.
Lâm Hành kéo ghế qua ngồi xuống bên cạnh, cầm băng gạc cẩn thận quấn quanh vết thương:
"Dùng băng gạc quấn quanh là được." Tông Khuyết đưa cuộn băng qua.
"Được." Lâm Hành ngước mắt nhìn hắn, phát hiện vết thương của hắn thật sự không thảm khốc như vẻ ngoài.
Có lẽ là dính máu người khác, người khác...
Thanh niên cụp mắt xuống, cẩn thận dán vô cùng gọn gàng, nhưng hàng mi hơi run, trong mắt là nghi vấn không cách nào che giấu.
"Cậu muốn hỏi cái gì?" Vào lần thứ ba người nào đó ngước mắt nhìn mà vẫn tưởng là không bị phát hiện, Tông Khuyết hỏi.
Lâm Hành khựng lại, suy nghĩ chốc lát rồi hỏi: "Ai đánh cậu vậy? Cậu muốn báo cảnh sát không?"
Lúc đó máu hòa với nước bùn văng khắp nơi, cậu cũng không biết chuyện gì xảy ra. Cậu chỉ lo dẫn người ta về, như đang nằm mơ vậy, cũng quên mất chuyện báo cảnh sát.
"Tôi gây sự trước." Tông Khuyết bình tĩnh nói.
Tay dán băng gạc của Lâm Hành bỗng nhiên dùng sức hơi mạnh. Đến khi cánh tay trong tay cậu căng chặt lại, cậu mới buông lỏng tay ra, nói: "Xin lỗi! Tôi không cố ý! Làm cậu đau à?"
Bốn mắt nhìn nhau, nét mặt Tông Khuyết rất bình tĩnh, Lâm Hành lại có hơi luống cuống tay chân. Lát lâu sau, cậu mới nói: "... Không phải tôi muốn báo cảnh sát bắt cậu."
Trong phòng chỉ có hai người họ. Cậu muốn báo cảnh sát thì dù bị giết người diệt khẩu cũng không ai phát hiện.
Tông Khuyết nhìn cơ thể căng chặt cùng hô hấp gần như ngưng bặt của thanh niên, mở miệng: "Cậu đừng dính vào chuyện này."
Đánh nhau với nguyên thân có cả thanh niên lêu lổng lẫn học sinh. Nguyên nhân của chuyện này là vì nguyên thân muốn cướp tiền sinh hoạt của học sinh. Trên người hắn không xu dính túi nên đương nhiên không cướp được, học sinh là phòng vệ chính đáng, nhưng đám lêu lổng kia cũng không phải dạng vừa.
Một khi dính phải đám người đó thì dù là với hiện tại hay tương lai của Lâm Hành đều sẽ rất bất lợi.
Cậu có thể có một tương lai tươi sáng, không cần phải chạm đến bùn lầy.
Lâm Hành chần chờ một lúc không biết nên nói gì. Lúc ấy cả người Tông Khuyết đầy máu nằm trong vũng bùn, làm cậu tưởng hắn đã chết mất rồi, nhưng mọi chuyện lại do hắn khơi mào.
Mức độ phức tạp của vấn đề vượt quá khả năng xoay sở của cậu, nắm được hay không hình như cũng không ổn lắm.
"Được." Lâm Hành duỗi tay cắt băng gạc đã quấn xong.
Trên cánh tay, cổ chân, sau gáy, những vết thương hơi dài kia khiến cậu nhìn mà phát hoảng. Nhưng người ngồi ở đó dường như đã quen với chúng, ngay cả mày cũng không nhăn.
"Cậu có thể cho tôi mượn ít tiền không?" Tông Khuyết nhìn sắc trời tối đen bên ngoài, cảm nhận động tác trên đầu mà nói.
"Hả?" Lâm Hành khựng lại, nhát kéo vốn định cắt băng gạc hơi lệch một chút, một nhúm tóc rơi xuống sau lưng.
Có vẻ Tông Khuyết không nhận ra. Lâm Hành dùng một đầu gối đè lên nhúm tóc rơi trên sô pha, tránh cho bị giết người diệt khẩu vì 'đầu có thể rơi, máu có thể chảy nhưng kiểu tóc không thể xấu': "Được, cậu cần bao nhiêu?"
1314 cực kỳ tinh mắt: [Ký chủ, cậu ấy cắt tóc cậu.]
"Một ngàn." Tông Khuyết mặt không thay đổi đáp: [Cậu ấy như vậy rất dễ bị đám trộm cắp để mắt.]
1314: [?]