Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 2: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (2)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu mượn nhiều tiền như vậy để làm gì?” Lâm Hành vừa băng bó xong vết thương trên đầu Tông Khuyết, lúc đứng dậy tiện tay nhặt luôn nhúm tóc rụng trên ghế sô pha.
Một nghìn đồng, dù là với người trưởng thành cũng không phải số tiền nhỏ.
Nếu đã cho mượn, cậu cũng cần biết rõ mục đích, không thể để hắn cầm tiền đi làm chuyện xấu.
Tông Khuyết nhìn thanh niên đang thấp thỏm cầm điện thoại di động, nói: “Không phải dùng làm chuyện xấu đâu.”
Chỉ vì ví tiền trống rỗng, không những không có một xu dính túi, mà ngay cả điện thoại và phiếu ăn cũng bị trộm mất. Nếu không vay tiền, đêm nay hắn ngủ ở đâu cũng là một vấn đề.
Lâm Hành bị nhìn thấu tâm tư thì hơi xấu hổ: “Tôi không có ý đó, vậy chừng nào cậu trả?”
Tông Khuyết bình tĩnh nhìn cậu, suy tính xem dựa theo năng lực và lịch trình của một học sinh cấp ba, sau khi trừ đi những thứ cần mua, thì bao giờ hắn có thể kiếm được một nghìn đồng.
Lâm Hành nhìn thanh niên đang ủ rũ ngồi trên ghế sô pha, cảm thấy mình đã hỏi quá nhiều. Cậu cũng từng nghe những lời đồn về Tông Khuyết trong trường, nào là trèo tường trốn học, chơi game, đánh nhau, thậm chí còn có chuyện thu phí bảo kê.
Tuy nói “mắt thấy là thật, tai nghe là giả”, nhưng ít nhiều cậu vẫn có chút lo lắng. Hắn nói là mượn, nhưng có khi ý hắn chính là đòi.
Một nghìn đồng với cậu không phải là nhiều. Cha mẹ cậu cũng từng lo lắng cậu gặp phải loại chuyện này, nên “của đi thay người” mới là biện pháp tốt nhất.
“Lần này tôi có thể...” cho cậu luôn.
“Một tháng sau tôi sẽ trả cậu,” Tông Khuyết trầm ngâm nói.
“Hả?” Lâm Hành bị ngắt lời, hơi kinh ngạc.
Vẻ mặt Tông Khuyết không thay đổi: “Cậu cho rằng tôi sẽ quỵt nợ à?”
“Không có,” Lâm Hành bị nhìn thấu suy nghĩ, lúc dời tầm mắt sang nơi khác, vành tai cậu hơi nóng lên.
Cậu cảm thấy mình đang dùng ác ý để phỏng đoán lòng người, mang theo cảm giác xấu hổ như khi nghi ngờ người ta trộm rìu nhà mình.
“Tôi có thể viết giấy nợ,” Tông Khuyết nói.
[Ký chủ, cậu nói như vậy, cậu ấy nhất định sẽ ngại bảo cậu viết.] 1314 nói, dựa theo những gì nó đã quan sát về loài người suốt nhiều năm.
“Được, chờ chút,” Lâm Hành cầm giấy bút từ bàn học tới.
Tông Khuyết viết giấy nợ, Lâm Hành dò hỏi: “Tôi chuyển tiền vào đâu cho cậu?”
Tông Khuyết dừng tay, hỏi: “Có tiền mặt không?”
“Tiền mặt dễ làm mất, giờ tôi không có nhiều như vậy,” Lâm Hành cũng sửng sốt, nói: “Nếu cậu cần tiền mặt thì để mai tôi đi rút.”
“Tôi không có điện thoại di động,” Tông Khuyết nói. “Cậu có chuyển tiền cũng như không.”
“Thẻ ngân hàng cũng không có luôn à?” Lâm Hành thử hỏi.
“Mấy thứ đáng tiền đều bị lấy sạch rồi,” Tông Khuyết nói đúng sự thật.
Lâm Hành là đối tượng nhiệm vụ nên những ghi chép về cậu trong tuyến thế giới vẫn khá rõ ràng. Trước khi bị bắt cóc rồi chặt đứt hai chân, cậu có một gia đình hạnh phúc, địa vị cao, tính tình ôn hòa, là “con nhà người ta” trong mắt rất nhiều người.
Tuy nhiên, những ghi chép trong tuyến thế giới cũng không hoàn toàn chuẩn xác. Muốn hiểu biết một người, vẫn nên dùng mắt mà xem.
Hắn cũng không cần thiết phải nói dối về hoàn cảnh túng quẫn của mình với người đã cứu trợ trước mặt.
Trong đôi mắt kinh ngạc của Lâm Hành có thêm vài phần thương hại. Cậu nghĩ ngợi rồi khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy kéo ngăn bàn học ra, lấy từ trong đó ra một chiếc điện thoại đặt lên bàn trà.
“Đây là điện thoại cũ của tôi, có hơi trục trặc, nếu không ngại thì cậu dùng tạm nó nhé,” Lâm Hành cười nói.
Chiếc điện thoại trông rất sạch sẽ, có điều màn hình hơi nhỏ, kiểu dáng cũng cũ, nhưng vẫn tốt hơn cái cũ của nguyên thân rất nhiều.
“Cảm ơn cậu,” Tông Khuyết nhìn nụ cười của cậu, đưa tay cầm lấy và nói.
Nét dịu dàng của người trước mắt không chỉ thể hiện bên ngoài, mà còn xuất phát từ sâu thẳm nội tâm. Lòng cậu tràn ngập thiện ý đối với thế giới này, lẽ ra không nên bị đối xử bất công như vậy. Có lẽ bản thân nhiệm vụ cũng muốn bảo vệ phần dịu dàng này của cậu.
“Không cần khách sáo, mà chắc hết pin rồi, để tôi tìm cục sạc,” Lâm Hành đứng dậy nói.
Chiếc điện thoại bỏ không quá lâu nên lúc khởi động máy cần sạc điện. Tông Khuyết lăn dấu vân tay lên giấy nợ, Lâm Hành gấp gọn lại rồi cất vào ngăn bàn học.
Bên ngoài, sắc trời đã tối đen, không còn chút nắng. Cách cửa sổ vẫn có thể nghe được loáng thoáng tiếng tí tách.
[Ký chủ, tôi thấy trong tình huống như thế này mà cậu ấy còn để cậu viết giấy nợ, không hổ là đối tượng nhiệm vụ.] 1314 nói.
[Cậu dùng 2G à?] Tông Khuyết vừa khởi động điện thoại vừa hỏi.
[Là cái gì?] 1314 tra cứu trong cơ sở dữ liệu, phát hiện có lẽ ký chủ đang nghiêm túc mắng nó ngốc. [Ký chủ, cậu đối xử với hệ thống của mình như vậy, không sợ tôi trừ điểm cậu à?]
[Các cậu có tiêu chuẩn đánh giá chuyên nghiệp.] Tông Khuyết tải vài ứng dụng về máy rồi đăng nhập.
Một nghìn đồng đã được chuyển vào tài khoản. Sạc điện thoại cho lên thêm chút pin nữa là hắn có thể rời khỏi chỗ này.
1314 vô cùng kinh ngạc: [Cậu... Làm sao cậu biết?]
Ký chủ mới ngày nay sao mà khó dọa thế này, uy nghiêm của hệ thống còn đặt ở đâu được nữa đây?
[Tôi đã làm nhiệm vụ ở hai thế giới rồi.] Tông Khuyết nói.
Trước khi tiến vào hai thế giới đó, hắn là một người bình thường sống giữa muôn vàn chúng sinh. Một lần ra ngoài chụp ảnh, hắn không may gặp phải bão cát rồi bị chôn vùi dưới lớp cát vàng cùng chiếc máy ảnh của mình.
Cứ ngỡ sẽ chết ở đó, di sản hắn để lại cũng đủ cho người nhà sống sung túc nửa đời còn lại. Không ngờ trong đầu lại vang lên giọng của hệ thống.
Chỉ cần làm nhiệm vụ là có thể tiếp tục sống sót, Tông Khuyết đương nhiên đồng ý.
Về phần mục đích nhiệm vụ là gì, điểm kết thúc ở đâu, sau khi trải qua hai thế giới nhiệm vụ, hắn cũng lờ mờ đoán ra được.
Những cơ thể mà hệ thống lựa chọn để hắn tiến vào đều là những người vừa mới chết. Dựa theo cách nói của hệ thống, bọn họ sẽ thương lượng với người chết, cho họ sự bồi thường tương ứng.
Nếu nguyên thân là người đức hạnh xuất chúng, công đức vô lượng, đều được bồi thường rất hậu hĩnh, cuộc sống sau khi đầu thai sẽ rất suôn sẻ. Còn nếu là kẻ độc ác, cho dù có được sinh mệnh lần nữa cũng không thoát được kiếp gia súc gia cầm.
Nếu nguyên thân không bằng lòng thì có thể từ bỏ, lựa chọn người tiếp theo.
Trong một thế giới, mỗi thời mỗi khắc đều có vô số người chết đi, và hầu hết những người được chọn đều sẵn lòng.
Không phải Tông Khuyết chưa từng ngờ vực, nhưng cái hệ thống này thật sự rất ngờ nghệch, bên ngoài thế nào bên trong y như vậy.
Trừ việc hạn chế ký chủ vi phạm quy tắc thế giới ra thì cũng không có hình phạt đặc thù gì. Ngay cả nhiệm vụ cũng toàn giao cho người làm nhiệm vụ tự phát huy, chỉ là sẽ có một bộ tiêu chuẩn để chấm điểm, thu được tinh tệ mà thế giới hệ thống cần.
Dựa theo cách nói của hệ thống, đám tinh tệ kia có thể đổi thành dược liệu cứu mạng, các loại lực lượng và tài liệu vượt khỏi trình độ của thế giới sở tại.
Mà mấy thứ kể trên cũng chỉ là cơ bản nhất. Có thể tự do xuyên qua các thế giới, nắm giữ sinh mệnh trong các thế giới, bản thân bọn chúng tất nhiên là ngự trị trên rất nhiều thế giới. Những tinh tệ tích lũy này có lẽ cũng có quan hệ chặt chẽ với thế giới mà hệ thống cư ngụ.
[Mới có hai thế giới, nói không chừng điểm ở thế giới trước của cậu là do tôi trừ.] 1314 nói.
Hầu hết các hệ thống trong thế giới căn nguyên đều sẽ phù hợp với ký chủ của thế giới căn nguyên. Nhưng cũng có một ít hệ thống thích khiêu chiến, chẳng hạn như nó, sẽ từ muôn vàn thế giới lựa chọn ra người có năng lực xuất chúng làm ký chủ của mình, trải qua gian khổ, bồi dưỡng thành tài, sau đó dẫn vào thế giới căn nguyên, vui vẻ nhìn nhóc con mình nuôi lớn... e hèm, không phải, là ký chủ.
Cũng không phải nó chưa từng dẫn dắt những ký chủ khác. Người có năng lực xuất chúng thường sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách rất xuất sắc, nhưng dường như năng lực chịu đựng cảm xúc của con người yếu hơn hệ thống nhiều lắm.
Nếu không phải ở một thế giới nào đó gặp được người yêu mình muốn chung sống cả đời, chết cũng không chia lìa, thì là tinh thần chịu đựng quá nhiều tình cảm, tiễn biệt quá nhiều đến mức không thể chịu nổi nữa nên lựa chọn lưu lại. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ chỉ có thể xóa đi ký ức liên quan đến hệ thống, cắt đứt liên lạc rồi rời đi.
Hệ thống cũng do “ngã một lần khôn hơn một chút”, cho nên lần này ký chủ nó lựa chọn thoạt nhìn vô cùng “vô dục tắc cương” (không có dục vọng thì sẽ mạnh mẽ kiên cường), rất có tiềm năng tiến vào thế giới căn nguyên.
Nhưng nó cứ cảm thấy một câu nói của người này chứa rất nhiều ý. Lời nói của con người vẫn quá khó hiểu với một hệ thống được lập trình, hình như nó vô ý một chút là sẽ rớt hố, còn tự lấp đất chôn mình luôn trong đó.
[Cuộc sống lúc già của đối tượng nhiệm vụ ở thế giới trước không đạt tiêu chuẩn.] Tông Khuyết nói.
Có lẽ vì để hắn thích ứng với tiết tấu và thế giới nhiệm vụ, hệ thống đã chọn cho hắn những thế giới có trình độ khoa học công nghệ ngang bằng với thế giới ban đầu của hắn.
Thế giới đầu tiên liên quan đến game online, thế giới thứ hai liên quan đến giới showbiz.
Hắn làm người đại diện của đối tượng nhiệm vụ. Nhiệm vụ của hắn chính là nâng người chịu số phận bất công kia lên vị trí đỉnh lưu, quét sạch bùn đất bủa vây trên người cậu, không chỉ giúp cậu bộc lộ bản chất, dày công gọt giũa, mà còn làm lộ ra hào quang hoàn mỹ.
Đối tượng nhiệm vụ của hắn cũng đủ nỗ lực, chịu đựng mọi áp lực rèn luyện, dùng từng chiếc cúp để đẩy mình lên vũ đài tối cao.
Cậu không cần kiêng dè bất kỳ ai, có thể chọn kịch bản mình muốn, có thể tùy ý phô bày kỹ thuật diễn xuất của mình.
Cho đến lúc đó, mọi thứ đều hoàn mỹ, cho đến tận khi Tông Khuyết ký hợp đồng với một minh tinh khác.
Đó là lần đầu tiên hắn làm người đại diện, tất nhiên hắn phải làm tốt nhất. Bởi vì ở mỗi thế giới, hắn đều phải sống từ lúc thay thế nguyên thân cho đến khi già đi, đó là một đời người. Hắn thay đổi cuộc đời của đối tượng nhiệm vụ, và cũng sống cuộc đời của chính mình.
Hắn có thể trực tiếp đổi lấy thiên phú và kỹ năng siêu cao từ hệ thống, nhưng chỉ sử dụng giới hạn trong chính thế giới đó, còn những gì mình học được là của chính mình.
Nhìn như hắn chỉ có một đời, nhưng trải qua từng thế giới nhiệm vụ lại tương đương với nhân sinh vô tận. Không ai biết trước tương lai sẽ gặp phải chuyện gì, dù sao loại chuyện như xuyên qua thế giới này cũng đã đặt ngay trước mắt.
Hoặc giả đây chỉ là một giấc mộng sau khi chết của hắn, nhưng mộng cũng có thể trở thành sự thật. Đã có cơ hội trải nghiệm, tất nhiên hắn phải làm cho tốt nhất.
Một người đại diện xuất sắc muốn đứng vững gót chân thì tuyệt đối sẽ không chỉ giúp một minh tinh nổi tiếng. Việc thành lập mạng lưới giao thiệp cũng tuyệt đối không giới hạn ở mỗi người đó.
Dưới tình huống bận rộn như vậy, đối tượng nhiệm vụ lại tỏ tình với hắn.
Người nọ rất đẹp, đứng trong đám đông tuyệt đối là đẹp xuất sắc, hoàn toàn có thể chịu được sự kiểm nghiệm của ánh đèn sân khấu và người xem.
Vô số người hò hét hoan hô vì một nụ cười, một cái nhăn mày của cậu. Được một người như vậy yêu dường như chính là hạnh phúc, nhưng Tông Khuyết không có cảm giác với cậu. Hai người họ có thể là bạn bè, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là người yêu.
Bản thân từ “người yêu” này cũng cách hắn rất xa. Thân mật ở bên một người, thổ lộ tình cảm, hứa hẹn vĩnh viễn ở bên nhau, với hắn mà nói, những thứ đó đều không cần thiết.
[Từ khi ký chủ từ chối, thậm chí rời xa cậu ấy, cả đời cậu ấy đều không tìm ai bầu bạn.]
Ở thế giới mà giải trí là tối cao kia, thu nhập cả đời của một đỉnh lưu cũng rất khả quan. Thời trẻ thì còn tốt, đến khi già rồi, thân thích không biết từ đâu chui ra đều sáp lại muốn chia một miếng bánh. Mà đối tượng nhiệm vụ kia cũng rất khí phách, tình nguyện quyên góp tất cả di sản chứ không chia cho đám gọi là thân thích kia một xu một cắc nào.
[Không thích mà không từ chối mới là vô trách nhiệm với cậu ấy.] Tông Khuyết nói.
[Nhưng ký chủ cũng không yêu ai khác.] 1314 chống cằm nói: [Kỳ thật tổ cứu vớt chúng ta cho phép yêu đương, có thể bên nhau một đời. Nếu như không muốn chỉ bên nhau một đời...]
[Thì sao?] Tông Khuyết hỏi.
[Cố gắng làm nhiệm vụ cũng có thể làm được.] 1314 nghẹn lại một chút rồi lẩm bẩm: [Cậu không cần dụ tôi nói ra đâu, giờ cậu có biết nhiều hơn cũng vô dụng.]
Cậu cũng chả yêu đương, lỡ như ngày nào đó muốn ở lại thế giới nào đó cũng không chừng. Thế giới căn nguyên không phải nói lộ là lộ ra.
[Vậy tổ nào không thể yêu đương?] Tông Khuyết đổi chủ đề.
1314 “à” một tiếng, vô thức đáp: [Tổ chém giết.]