Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 101: Công tử vô song (26)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Công tử Việt đứng nhìn theo bóng lưng ông ấy một lúc lâu, rồi cầm túi vải quay vào nhà, nói với người đang sắp xếp dược liệu: "Liễu tiên sinh đi rồi.""
"Ông ấy đã mang thuốc đi rồi." Tông Khuyết thu dọn hết dược thảo, đứng dậy nói.
"Đây là thứ ông ấy dặn ta đưa cho huynh." Công tử Việt bước tới, đưa túi vải cho y.
Công tử Việt hiểu rằng Liễu Bất Chiết có lời muốn nói riêng với Tông Khuyết, nên y mới vào nhà để chuyển món đồ này.
Tông Khuyết nhận lấy rồi mở ra, bên trong hiện ra một vật rất giống da người, nhưng không hề có mùi tanh tưởi mà lại thoảng hương cỏ và nhựa cây.
"Đây là... mặt nạ da người?" Công tử Việt hỏi.
"Ừm." Tông Khuyết lấy miếng da ra, rồi cầm mảnh vải được để lại bên trong. Trên mảnh vải có ghi phương pháp sử dụng và chế tạo.
Miếng da cực mỏng được dán lên sau gáy Tông Khuyết, hoàn toàn che đi dấu ấn nô lệ. Ngay cả khi không có cổ áo che chắn, cũng khó mà nhìn ra bất kỳ dấu vết nào.
"Vật này có thể giải quyết được khó khăn hiện giờ của huynh." Công tử Việt quan sát sau gáy Tông Khuyết rồi nói.
Che giấu không phải là kế lâu dài, nhưng trước khi lấy được đan thư, y có thể tránh được rất nhiều phiền toái.
"Ừm." Tông Khuyết sờ sau gáy, cảm thấy nơi đó giống như da thật, cũng không có cảm giác bí bách gì.
Đúng là dù khoa học kỹ thuật của hệ thống rất tiên tiến, nhưng cũng không thể đánh giá thấp trí tuệ của người ở thời đại này.
"Tiên sinh đi rồi, bao giờ thì huynh định đến Xương Đô?" Công tử Việt hỏi.
"Ngày mai xuất phát, bán xong những dược liệu này, ta sẽ đưa huynh tới nước Ninh cầu học." Tông Khuyết nói.
Vẻ mặt Công tử Việt hiền hòa, khóe môi nở nụ cười đáp: "Ừ."
Cửa viện khóa lại, hai con ngựa chở theo hành lý, lướt trên bùn đất mùa xuân rời khỏi nơi này.
Mùa đông ở nước Nghi vừa qua, vạn vật hồi sinh, dược liệu đang vào mùa được giá. Tông Khuyết giữ lại một phần cho mình dùng, số còn lại thì bán hết ra ngoài, túi tiền cũng rủng rỉnh hơn đáng kể.
Khi cỏ cây đâm chồi nảy lộc, chim chóc bay lượn, hai con ngựa vượt qua biên giới nước Ninh láng giềng. Cùng lúc đó, thư tín cũng được gửi vào vương cung nước Lâm.
"Nước Nghi? Một đám ăn hại!" Người phụ nữ sau bàn như muốn xé nát tấm lụa: "Cả một mùa đông, các ngươi tìm khắp nước Lỗ, kết quả y ở nước Nghi suốt mùa đông mà không hề suy suyển gì!!!"
Thái giám quỳ bên dưới không dám thở mạnh: "Chủ tử, nô đã phái người tới nước Nghi rồi, thương lượng với họ để giao nộp Công tử Việt."
"Đợi ngươi đi tới thì y đã chạy mất từ lâu rồi!" Người phụ nữ kia vô cùng tức giận, lập tức lật tung cả bàn. Bà ta nhìn thái giám đang hoảng hốt lùi lại, nói tiếp: "Hiện tại sức khỏe đại vương không tốt, phái thêm người đi, phải lục soát khắp các nước, gặp được cứ giết, không cần xét tội."
"Vâng!" Thái giám quỳ lùi ra, cho tới khi chạm mông vào cạnh cửa mới vội vàng đứng dậy rồi rời đi.
Nước Ninh nằm ở phía Tây Bắc, địa thế rộng lớn xa xôi. Tuy không có nhiều bóng liễu rủ như nước Lỗ, nhưng khi xuân đến, phóng tầm mắt ra xa đều là những cánh đồng phì nhiêu cùng sông hồ tươi xanh, đẹp không tả xiết.
"Tiên sinh, Tông Nhạc xin cáo từ." Chàng công tử mặc áo vải cung kính hành lễ, ôm thẻ tre trong tay rồi xoay người rời đi.
Đến khi đi ra khỏi con đường nhỏ trong rừng trúc, y đã có thể nhìn thấy bóng một người đang dắt ngựa đứng chờ ở phía xa xa.
"Hôm nay tiên sinh giữ ta lại, phiền huynh phải đợi lâu rồi." Công tử Việt sải bước nhanh, vội vàng đi thẳng tới chỗ người đàn ông.
"Ừm." Tông Khuyết đáp lại, nhận lấy thẻ tre từ tay y bỏ vào trong giỏ trên ngựa, rồi nắm lấy dây cương toan leo lên ngựa: "Đi thôi."
"Hôm nay ngồi hơi lâu, ta muốn đi bộ một lát." Công tử Việt nói.
"Ừm." Tông Khuyết dừng lại, cầm dây cương dắt ngựa đi trên đường.
Công tử Việt cười khẽ đi theo, nhìn cánh đồng xanh mướt, tươi tốt ven đường rồi hỏi: "Hôm nay huynh vào thành à?"
"Ừm. Đi mua ít lúa mạch." Tông Khuyết suy nghĩ chốc lát rồi lấy ra một bọc vải từ trong giỏ đeo trên lưng ngựa, đặt vào tay y: "Tìm được một ít dâu tằm dại."
Công tử Việt nhận lấy bằng hai tay, nhìn những quả mọng đen còn nguyên vẹn rồi nói: "Cảm ơn, lúc về ta sẽ ăn."
Nếu ăn đến mức răng môi đen nhẻm thì thật là trò cười cho thiên hạ.
"Ừ." Tông Khuyết đáp.
Hai người đi sóng vai. Công tử Việt vuốt phẳng lại sợi dây cột tóc bị gió thổi rối bời, mở lời: "Hôm nay tiên sinh giảng nội dung mới, huynh có muốn nghe không?"
Tông Khuyết nhìn phong cảnh phía trước, nói: "Không muốn."
Công tử Việt hỏi: "Tại sao?"
"Quá rườm rà." Tông Khuyết trả lời.
Mặc dù có đến hàng trăm trường phái tư tưởng đua tiếng tranh giành, thế nhưng có những thứ cần học, có những thứ lại chỉ lặp đi lặp lại để giải thích một từ.
"Vậy tối nay ăn gì?" Công tử Việt đổi chủ đề.
Y cũng thấy tiên sinh hơi dài dòng, nhưng nơi này thanh tĩnh, hơn nữa đã cầu học rồi thì cũng phải học cho xong.
"Quả du, cá." Tông Khuyết dắt ngựa nói: "Một tháng nữa sẽ có hoa hòe."
"Hoa đó cũng có thể ăn được ư?" Công tử Việt hỏi.
"Có, mùi vị không tệ." Tông Khuyết đáp lời.
Nhất là trong thời đại này, không khí không bị ô nhiễm, ngay cả bụi cũng rất ít.
"Vậy khi nào hái thì gọi ta đi cùng nhé." Công tử Việt cười nói.
"Huynh còn việc học." Tông Khuyết đáp lại.
"Trốn học." Công tử Việt nói.
"Ừ." Tông Khuyết không phản đối.
Hai người một ngựa, tiếng nói dần khuất xa.
...
"Công tử, thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm báo." Một thị vệ ăn mặc chỉnh tề bước vào điện, dù cúi đầu cung kính nhưng chưa vội nói gì thêm.
Quạt nan trong tay Thúc Hoa dừng phe phẩy lại, đứng dậy nói: "Công tử, tại hạ xin cáo từ trước."
"Không sao, cứ nói đi, Thúc Hoa không phải người ngoài." Công tử Thư đưa tay ra hiệu bảo thị vệ ngồi xuống.
Thúc Hoa ngồi xuống, thị vệ bắt đầu bẩm báo: "Người của thuộc hạ phát hiện tung tích của Công tử Việt ở ngoại ô thành Dĩnh."
"Tin tức có xác thực không?" Công tử Thư khẽ nheo mắt.
"Có, hiện y đang cầu học dưới sự chỉ dạy của Hà tiên sinh, dùng tên giả là Tông Nhạc." Thị vệ tiếp tục bẩm báo: "Dung mạo giống hệt bức họa lưu truyền từ nước Lâm, không thể nào sai được."
"Ừ. Trước tiên cứ theo dõi y đã, đừng đánh rắn động cỏ." Công tử Thư trầm giọng: "Lui xuống đi."
Thị vệ vội vã lui ra. Công tử Thư bật cười thành tiếng: "Y to gan thật đấy, không sợ người nước Ninh ta bắt y lại làm con tin hay sao?"
"Nếu nước Ninh ra tay thì chính là đối đầu trực tiếp với nước Lâm." Thúc Hoa mở miệng nói: "Y dám bước vào nước Ninh, hẳn là đoán chắc nước Ninh sẽ không dễ dàng ra tay với y. Vả lại, nếu Công tử Việt còn sống thì nội chính nước Lâm mới càng thêm rối loạn."
"Nước Lâm đã tìm cả một mùa đông mà ngay cả bóng dáng Công tử Việt cũng không tìm thấy, thậm chí còn để y đến nước Ninh cầu học." Công tử Thư gõ nhẹ ngón tay: "Nếu ta một mình lưu vong thì tuyệt đối không thể thoải mái như vậy được. Thúc Hoa, huynh nói xem, rốt cuộc thì thứ gì khiến y tự tin đến vậy?"
Tốc độ phe phẩy quạt nan của Thúc Hoa chậm lại, trầm ngâm nói: "Ngày đó, thần chỉ đưa cho Công tử Việt giấy thông hành của nước Bá. Y có thể vượt qua biên giới thì chắc chắn là bên cạnh có cao nhân tương trợ. Người đó chắc hẳn có quan hệ rất lớn với kẻ ngáng tay Nhược phi nước Lâm."
"Y đã vào lãnh địa nước Ninh, chúng ta không thể cứ ngồi đó không làm gì." Công tử Thư đứng dậy, nói tiếp: "Chuyện này phiền Thúc Hoa xử lý, nếu có thể thu phục về dưới trướng, đãi ngộ giống như huynh. Còn nếu không thể...""
Dù Công tử Thư không nói ra điều đó, Thúc Hoa cũng đã hiểu rõ trong lòng.
Giết!
Kẻ không làm việc cho ta thì cũng không thể làm việc cho người khác. Chẳng qua hiện tại đại chiến sáu nước chưa nổ ra, muốn giết cũng phải giấu giếm mà giết, không thể đánh rắn động cỏ.
Thúc Hoa đứng dậy, khẽ khàng phe phẩy quạt nan, thở dài một hơi.
Người mà Công tử Việt coi là bạn sinh tử rời nước để cứu giúp, lại còn có thể bình an trốn khỏi núi Thái Diệp, há dễ dàng giết được như vậy.
Binh sĩ nước Ninh được điều động, bánh xe ngựa lăn qua lớp bụi rời khỏi quốc đô. Giữa cánh đồng, họ bao vây căn nhà ven sông và ngôi nhà thanh nhã trong rừng trúc.
Thúc Hoa xuống xe ngựa, ra hiệu cho người ẩn nấp kỹ càng rồi nhẹ nhàng gõ cửa: "Xin lỗi, tại hạ đi ngang qua đây, muốn xin một bát nước."
Y gõ cửa ba tiếng nhưng bên trong không có ai trả lời.
Thúc Hoa ra hiệu, hai binh lính bên cạnh đỡ một người leo lên tường, nhảy vào trong rồi mở cửa lớn ra. Binh lính tiến vào lục soát, nhưng trong nhà lại trống rỗng, không một bóng người.
"Tiên sinh, trong rừng trúc cũng không có ai cả." Binh lính vội vã phi ngựa đến, xuống ngựa quỳ gối nói.
Thúc Hoa nhìn tiểu viện vắng hoe, giận đến mức bật cười: "Chạy rồi."
E rằng lúc người của họ phát hiện ra thì Công tử Việt đã lên đường rời đi rồi.
"Công tử, phải làm gì bây giờ?" Binh lính hỏi.
Thúc Hoa bước vào trong nhà, ngón tay quệt nhẹ qua mặt bàn, nhìn đầu ngón tay sạch sẽ rồi nói: "Ra lệnh phong tỏa các thành trì lân cận, nghiêm ngặt đối chiếu kiểm tra tất cả giấy thông hành."
Binh lính hơi do dự.
Thúc Hoa nhìn về phía binh lính đó, nói: "Cứ truyền lệnh trước đi rồi đưa tin về quốc đô. Lúc này họ chưa đi xa đâu, chậm trễ nữa thì khó mà nói trước được."
"Vâng." Binh lính vội vã ra ngoài, cưỡi ngựa rời đi.