217. Chương 217: Hai ta vốn không có duyên (24)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 217: Hai ta vốn không có duyên (24)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 217 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin nhắn này được gửi thẳng tới mọi ngóc ngách của nền tảng, mưa sao băng bay ngập trời, độ nóng của phòng livestream tăng vọt một cách đáng kinh ngạc.
Tử Kinh Hoa: Đệt mợ!!!!!!!
Thỏ Mi Mi: 99 trận mưa sao băng?!!! Chiêm ngưỡng đại lão!
Thiên Hạ Đệ Nhất Thương: Khủng khiếp!!!
Kẹo Bông: Tôi phát điên mất thôi!
Khu trò chuyện ngập tràn những dấu chấm than và từ “đệt mợ”, số lượng fan của Ngũ Nhạc Quy Lai cũng tăng vọt chóng mặt.
Bảng xếp hạng ngày, tuần, tháng nhanh chóng vươn lên dẫn đầu, số tiền khổng lồ này ngay lập tức thu hút sự chú ý của trụ sở chính Trích Thủy Stream.
“99 trận mưa sao băng?! Điều chỉnh dữ liệu đi, đừng để xảy ra vấn đề gì.”
“Ngay lập tức! Tông Khuyết... Đây không phải là tên của đại boss sao?”
Các nhân viên khác đang làm việc đều quay lại nhìn, Mật Đào đang nằm sấp trên bàn làm việc đọc tài liệu, giọng nói có chút mơ màng: “Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn rồi, tôi đã thấy một lần khi trợ lý Quách in tài liệu của tổng giám đốc Khuyết.” Người quản lý thông tin khách hàng nói.
“Đại boss hóa ra lại ẩn mình trên nền tảng livestream!”
“Ngũ Nhạc Quy Lai, Mật Đào cô phát tài rồi, lúc đó tôi phải cố sống cố chết tranh giành người này với cô mới đúng.”
...
Mưa sao băng từng đợt từng đợt lại sáng rực, Hải Hậu không còn tặng quà nữa mà trực tiếp biến mất.
Tử Kinh Hoa: Đại lão thật đỉnh, đây là mười triệu tệ đấy, đời này tôi lại có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy.
* 10 triệu tệ tương đương khoảng 1,4 triệu USD, 36 tỉ VND
Trà Bưởi Mật Ong: Bé Trăng Tròn của chúng ta đúng là yêu nghiệt khuynh quốc, đại lão vì cậu mà vung tiền như nước.
Đồ Ăn: Tôi ghen tị quá!
Khu trò chuyện rất náo nhiệt, Nguyên Nhạc nhìn trên màn hình hết trận mưa sao băng này đến trận mưa sao băng khác liên tục, sự chấn động trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.
Cậu cảm thấy mình nên để tâm đến một nửa số tiền mất đi, cùng với khoản thuế khổng lồ, nhưng thực tế, hết trận mưa sao băng này đến trận mưa sao băng khác như thể đang đập vào tim cậu, khiến cậu nặng trĩu lòng.
Cậu đang nghĩ liệu việc anh ấy vung tiền như nước là do muốn tranh giành thắng thua, hay vì không muốn cậu giao du với người khác.
Nguyên Nhạc không thể đoán ra, nhưng trong lòng lại thực sự vui sướng. Cậu cảm thấy Tông không phải là người thích so đo với người khác, rất nhiều chuyện thật ra không thể khiến anh ấy dao động cảm xúc, giống như lần trước với Thục Đạo, anh ấy xử lý rất lý trí, nhưng lần này lại giống như đang tranh giành người vậy.
Tử Kinh Hoa: Cảm giác bé Trăng Tròn đã choáng váng rồi.
Trà Bưởi Mật Ong: Sao còn chưa ra cảm ơn.
“Cảm ơn đại lão.” Nguyên Nhạc nhẹ nhàng nói.
Bé Gấu Ngốc: Nghe giọng nói mơ màng này, đứa bé sợ đến ngơ ngẩn rồi.
Trâu Niu: Bái phục đại lão!
Mưa sao băng chưa dứt, tạm thời không thể chơi game, Nguyên Nhạc hơi lơ đãng chạm vào màn hình, cảm xúc trong lòng không ngừng dâng trào.
Cậu thật ra không muốn ở đây, cậu muốn nói chuyện riêng với Tông, nhưng lại không biết nên nói gì. Nói về việc mất một nửa số tiền, hình như làm đối phương thất vọng, nói cảm ơn, nhưng bao nhiêu lời cảm ơn mới có thể sánh được với 99 trận mưa sao băng này.
Nguyên Nhạc mở màn hình điện thoại, khi đang đau đầu muốn chết thì đối phương gửi tin nhắn đến.
Tông: Cậu không cần phải cúi đầu trước bất kỳ ai vì tiền tặng quà.
Ánh mắt Nguyên Nhạc khẽ rung lên, ngón tay lướt trên màn hình cũng run rẩy: Tôi muốn nói chuyện với anh.
Lúc này, cậu rất muốn nghe thấy giọng nói của đối phương, không muốn chỉ nhìn thấy chữ.
Tông Khuyết nhấn nút gọi thoại, Nguyên Nhạc nhất thời ngỡ ngàng, suýt làm rơi điện thoại, cậu gần như ngay lập tức tắt tiếng phòng livestream, hít một hơi thật sâu, nhấn nút nhận cuộc gọi, nghe giọng nói hơi xa nhưng vẫn trầm ổn như thường lệ từ đầu dây bên kia, trái tim cậu như bỗng nhiên trở nên bình yên.
“Alo.” Tông Khuyết hỏi, “Muốn nói gì?”
Lòng bàn tay Nguyên Nhạc đã ướt đẫm mồ hôi, cậu cố gắng hít thở đều đặn rồi nói: “Muốn nói cảm ơn anh.”
Giọng chàng trai rất nhẹ, mang theo vẻ ngoan ngoãn chưa từng thấy, Tông Khuyết nói: “Hôm nay là do nhận quà của cô ấy mà cảm thấy áy náy sao?”
“Nhận nhiều tiền như vậy nhưng chẳng làm gì cả, luôn cảm thấy ngại ngùng.” Nguyên Nhạc nói.
“Tặng quà là hành động tự nguyện, có những yêu cầu cậu có thể đáp lại, có những yêu cầu cậu cảm thấy không thoải mái thì có thể từ chối.” Tông Khuyết nói.
Người đời phải sống, khó tránh khỏi những lúc phải cúi mình vì miếng cơm manh áo, nhưng hắn không muốn người hắn bảo vệ phải chịu đựng sự tủi thân đó.
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn đại lão.” Nguyên Nhạc mím môi nói, “Hôm nay anh đã tốn kém rồi, thật ra không cần tiêu nhiều như vậy đâu.”
“Cô ấy khiêu chiến, tôi đáp trả.” Tông Khuyết nói, “Bây giờ cô ấy tặng cậu mấy trăm nghìn, cậu còn cảm thấy áy náy không?”
Nguyên Nhạc trầm ngâm một lát rồi nói: “Không, đó là vì đại lão anh tiêu nhiều hơn.”
Cậu chỉ thấy tiếc tiền.
Đó là năm triệu tệ, cứ thế biến mất chỉ trong chốc lát.
Tông Khuyết nói: “Không đáng kể.”
Nguyên Nhạc nhớ lại câu nói “chỉ là một giọt nước” của anh ấy, mười triệu tệ không phải là nhiều, đối phương có lẽ còn giàu có hơn cậu tưởng tượng: “Đại lão, anh có muốn chơi game không?”
“Tâm trạng đã ổn định chưa?” Tông Khuyết hỏi.
“Chưa...” Nguyên Nhạc nói.
Cậu cũng không biết mình bị làm sao nữa, chỉ là muốn gần gũi với đối phương hơn một chút, nhưng lại phát hiện mình ngoài việc dẫn hắn chơi game, hình như không có chủ đề nào khác để nói chuyện, lại không dám hỏi nhiều.
“Hiệu ứng còn một thời gian nữa mới kết thúc, nếu thực sự không thể bình tĩnh lại, hôm nay có thể tạm dừng livestream.” Tông Khuyết nói.
“Thật ra tôi không bận tâm vì chuyện của cô ấy.” Nguyên Nhạc nói.
“Ừm?” Tông Khuyết khẽ ừ một tiếng đầy nghi vấn.
Nguyên Nhạc ngập ngừng, chuyện đó thật ra không đáng nhắc đến, cậu chỉ muốn nói chuyện với người này, nói gì cũng được, chỉ cần được tiếp xúc với hắn, dù chỉ nhìn những dòng chữ hắn gửi cũng thấy vui.
Không muốn người khác chiếm danh hiệu của hắn, không muốn người khác chiếm vị trí của hắn, muốn hiểu hắn, tất cả đều là vì... thích.
Nguyên Nhạc lúc đó đột nhiên nhận ra lòng mình, cậu đã thích một người, không biết tuổi tác, dung mạo, tên gọi của đối phương, nhưng lại rõ ràng như vậy biết mình đã thích một người.
“Đại lão, tôi có thể hỏi tên anh không?” Nguyên Nhạc siết chặt ngón tay hỏi, “Nếu anh không tiện nói cũng không sao, tôi chỉ hỏi vu vơ thôi.”
“Tông Khuyết.” Tông Khuyết trả lời.
“Hóa ra anh thật sự họ Tông.” Nguyên Nhạc cười nói, “Chữ Khuyết nào?”
“Chữ Khuyết trong 'cung khuyết' (cung điện).” Tông Khuyết nói.
Nguyên Nhạc lẩm nhẩm cái tên này, trong lòng có chút vui sướng khó tả: “Chẳng biết cung khuyết trên trời, cái tên hay thật, tôi tên Nguyên Nhạc, chữ Nguyên trong 'nguyên giác phân', chữ Nhạc trong 'ngũ nhạc quy lai'.”
“Sinh vào tháng Giêng à?” Tông Khuyết hỏi.
“Không liên quan đến điều đó.” Nguyên Nhạc nói, “Bố mẹ tôi nói rằng trăng tròn là đầy đặn, cả đời sẽ tròn đầy viên mãn, lại có thể cao lớn như núi non. Bố tôi rất hài lòng với cái tên mà ông ấy đặt cho tôi.”
“Tên rất hay.” Tông Khuyết nói.
“Được anh khen, bố tôi mà nghe được nhất định sẽ rất vui.” Nguyên Nhạc cười nói.
Tông Khuyết đáp: “Ừm.”
Nguyên Nhạc chợt nhận ra: “Tôi nói có hơi nhiều không?”
Tông Khuyết nói: “Không, như vậy rất tốt.”
Trái tim Nguyên Nhạc nặng trĩu bỗng đập nhanh một nhịp: “Chúng ta đã trao đổi tên tuổi, cũng coi như bạn bè rồi chứ.”
Tông Khuyết im lặng một lát: “Ừm.”
“Chủ đề tôi nói có hơi nhàm chán không?” Nguyên Nhạc hỏi.
“Không, tôi đang nghe cậu nói.” Tông Khuyết nói.
Nguyên Nhạc cảm thấy đối phương mới là người hay kết thúc mọi cuộc trò chuyện, có chuyện thì chỉ nói chuyện, không có chuyện thì không nói lời thừa thãi: “Vậy tôi có thể mạo muội hỏi thêm tuổi của anh không?”
“Hai mươi tám.” Tông Khuyết trả lời.
Chênh nhau mười tuổi, Nguyên Nhạc cảm thấy hình như cũng không quá nhiều: “Thật ra ban đầu tôi cứ nghĩ anh cũng tầm tuổi ông nội tôi.”
Tông Khuyết: “... Tại sao cậu lại nghĩ vậy?”
“Vì người già thường quen ngủ sớm lúc chín, mười giờ, thật ra tôi rất ngưỡng mộ tính tự kỷ luật của anh.” Nguyên Nhạc nói.
“Cậu cũng có thể làm được.” Tông Khuyết nói.
“Tôi đang cố gắng.” Nguyên Nhạc không nói tuổi của mình, cậu cảm thấy tuổi của đối phương chín chắn và trầm ổn, nhưng tuổi của cậu đối với đối phương có lẽ sẽ bị coi là trẻ con.
“Ừm.” Tông Khuyết đáp.
Nguyên Nhạc căng thẳng hỏi: “... Ấn tượng đầu tiên của anh về tôi là gì?”
Tông Khuyết nhớ lại hai tiếng chó sủa và những câu nói thường xuyên được nhắc đến trong khu trò chuyện: “Co được duỗi được.”
“Có phải vì tôi thà chết chứ không cúi đầu trước những yêu cầu quá đáng về tiền tặng quà không?” Nguyên Nhạc cảm thấy từ này khá tốt, rất tích cực. Cậu có thể co được duỗi được với những người có thái độ tốt, nhưng không thích những người có thái độ cứng rắn.
“Là vì cậu nói ai chơi lại game này là chó.” Tông Khuyết nghĩ đến những lời trong khu trò chuyện nói, “Sau đó còn học hai tiếng sủa.”
Mặt Nguyên Nhạc nhanh chóng đỏ bừng: “...”
Ấn tượng đầu tiên của họ đều có vẻ hơi sai lệch!