Chương 23: Ai Mà Chẳng Tha Thiết Dịu Dàng?

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 23: Ai Mà Chẳng Tha Thiết Dịu Dàng?

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liêu Ngôn khựng bước, trái tim không khỏi đập thình thịch: "Có chuyện gì vậy?"
"Tao nhớ thằng bạn cùng lớp của mày là Lâm Hành phải không?" Anh Hải ném điện thoại cho cậu ta, nói tiếp: "Nó giỏi hơn mày, chắc học bổng cũng kha khá nhỉ. Lần trước cho mày mượn nhiều tiền như thế mà mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chắc trong túi cũng rủng rỉnh lắm."
Liêu Ngôn vồ lấy điện thoại, cố gắng đứng vững, không lùi bước, hỏi: "Mấy anh muốn làm gì?"
"Chẳng làm gì cả, chỉ là tao thiếu tiền thôi." Anh Hải túm chặt vai cậu ta, ngón tay siết đau điếng, rồi nói: "Mày gọi điện thoại cho nó, bảo nó ra đây gặp mặt tao. Chỉ cần mày giúp tao chuyện này thì sau này bọn tao đảm bảo sẽ không quấy rầy hai mẹ con chúng mày nữa, mày và mẹ mày sẽ không còn dính dáng gì đến chuyện của cha mày nữa, được không?"
Liêu Ngôn đau điếng, mặt tái mét, nói: "Anh cũng nói rồi đấy, tôi còn chưa trả số tiền đã mượn cho cậu ấy thì làm sao quan hệ tốt được, sao có thể bảo cậu ấy ra gặp mặt. Hơn nữa, cậu ấy ra ngoài đều có tài xế riêng, chắc chắn cũng có bảo vệ đi kèm. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chúng ta gánh không nổi đâu."
Anh Hải và bọn đàn em đều chần chừ. Gã đàn ông bên cạnh ghé sát tai thì thầm: "Bên cạnh thằng nhóc đó có người đi theo, không tìm được cơ hội nào để ra tay."
"Bởi vì bọn tao không tìm được cơ hội để ra tay nên mới cần mày gọi nó tới." Anh Hải nhìn thẳng vào Liêu Ngôn, nói: "Lý do gọi nó đến cũng đơn giản thôi, mày nói là mày muốn trả tiền cho nó, thế nào?"
Cả người Liêu Ngôn chợt cứng đờ.
"Nếu mày không gọi, bọn tao cũng biết mày học ở đại học nào, lúc đó bọn tao tung tin cha mày là thằng nghiện ngập thì đời sinh viên của mày cũng tiêu đời luôn." Anh Hải cười khẩy một cách trơ tráo, trong mắt lại mang theo sự hung ác của con bạc khát nước 'được ăn cả ngã về không'.
Liêu Ngôn cố nén đau đớn, nhìn thẳng vào hắn, nói: "Nếu tôi giúp mấy anh thì cũng chẳng khác gì việc anh đi khắp nơi tung tin cha tôi là thằng nghiện đâu."
"Đ*t mẹ, cứng đầu cứng cổ thật!" Anh Hải siết cổ cậu ta, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của thiếu niên, biểu cảm đã có chút điên loạn: "Tao nói cho mày biết, nếu mày không gọi thì bọn tao lập tức vào trong đánh chết mày. Đừng tưởng là tao không dám, cha mày đã chết ở nơi không ai hay biết rồi đấy, mày muốn mẹ mày cũng chết luôn sao?"
Không biết có thể giấu chuyện này được bao lâu, bọn chúng phải mau chóng chạy trốn, nếu không thì thật sự không còn đường sống nữa.
Liêu Ngôn nhìn vẻ mặt hung hãn của đối phương, lắc đầu với vẻ mặt khó khăn.
Cuối cùng cậu ta cũng nhận ra rằng trước kia cậu ta quá yếu đuối, nhượng bộ hết lần này đến lần khác chỉ đổi lại sự đối xử càng hung ác, tàn bạo hơn mà thôi.
"Gọi hay không?" Anh Hải lại siết chặt tay cậu ta, nói.
Liêu Ngôn gật đầu. Khi được thả ra, cậu ta nôn khan mấy bận nhưng chẳng nôn ra được gì. Nước mắt đọng lại nơi khóe mắt cậu ta. Khi ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập tơ máu, cậu ta nhìn ánh sáng lờ mờ lọt qua khe cửa sổ rồi bấm gọi điện thoại.
Một tiếng 'tút' vang lên, đầu dây bên kia gần như bắt máy ngay lập tức: "Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho quý khách?"
"Tại con hẻm số 36 đường Hoa Dương, có giết người..."
Liêu Ngôn chưa kịp nói xong thì đám côn đồ bỗng phản ứng kịp, dứt khoát giật lấy điện thoại.
"Mẹ nó chứ, mày chán sống rồi à!"
Liêu Ngôn với tay giật lại điện thoại, đập lên đầu đối phương. Khi bị vây kín, buộc phải dựa lưng vào tường, ánh mắt cậu ta đã có vài phần điên cuồng: "Chẳng phải do mấy anh thiếu kinh nghiệm sao? Dù gì cuộc đời tôi cũng bị hủy hoại rồi, đằng nào cũng chết, cùng lắm thì mọi người chết chung thôi!"
Nhượng bộ không có tác dụng, cậu ta nhún nhường đến tận hôm nay thì đã không còn đường lui nữa.
Cho dù cậu ta có nghèo khó thì cũng tuyệt đối không muốn trở thành người giống như kẻ mà cậu ta gọi là 'cha', kéo người khác vào chiếc hố sâu này.
"Đụ má mày!" Mấy gã đàn ông không nhịn được, vung tay đấm vài cú vào bụng cậu ta, nhưng cuối cùng vẫn hoảng loạn cả lên: "Anh Hải! Bây giờ phải làm sao?"
"Chạy!" Anh Hải túm lấy tóc Liêu Ngôn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Dù hôm nay bố mày có trốn thoát được hay không thì sau này chắc chắn vẫn sẽ giết mày!"
"Tôi đợi anh quay lại." Khóe môi Liêu Ngôn vương đầy máu, nhưng lại cười như muốn khóc.
"Đi!" Anh Hải ném Liêu Ngôn xuống đất, nhanh chóng leo lên xe cùng bọn đàn em rồi lái xe rời đi.
Đường phố đêm khuya vắng vẻ, cảnh sát chắc chắn sẽ tới rất nhanh. Trong thời gian ngắn không thể tìm được chứng cứ về chuyện bọn chúng giết chết Liêu Phong, nhưng nếu giết chết Liêu Ngôn thì đấy chính là chứng cứ phạm tội rành rành.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi, Liêu Ngôn ngồi dưới đất cúi gằm mặt trong màn đêm, máu chảy từ khóe miệng cậu ta nhỏ tí tách từng giọt xuống đất.
Cậu ta làm được rồi, cậu ta không phải là con trai của kẻ đã chết kia.
Khi đôi tay đầm đìa máu nhặt lên chiếc điện thoại, tiếng còi hụ của cảnh sát vọng đến, xung quanh cũng bất chợt sáng bừng.
...
[Ký chủ, Liêu Ngôn bị đám côn đồ đe dọa, ép gọi điện thoại cho Lâm Hành.] 1314 nói.
Cây bút trong tay Tông Khuyết dừng lại trên trang giấy, mực lập tức loang ra. Hắn với lấy chiếc điện thoại bên cạnh: [Chuyện này xảy ra khi nào?]
Trong thế giới nguyên bản, Lâm Hành bị bắt cóc vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười. Bởi vì mẹ của Liêu Ngôn bị thương, Lâm Hành tới thăm bệnh và lui tới nhà họ Liêu quá thường xuyên nên mới bị đám người đó để mắt tới.
Tuy Liêu Ngôn đã cảnh cáo Lâm Hành tránh xa cậu ta, nhưng chẳng ai ngờ rằng đám người đó vốn chỉ bám theo người nhà họ Liêu, nay lại đột ngột ra tay với Lâm Hành.
Kỳ nghỉ hè năm lớp mười trôi qua bình yên không chút gợn sóng, người thiếu niên dịu dàng ấy cũng nhận được vinh quang thuộc về cậu.
Bánh răng vận mệnh chuyển động, dù bị lệch thời gian nhưng rốt cuộc vẫn không thể phản kháng sao?
[Ngay tối hôm nay, nhưng cậu ta rất thông minh, nhân lúc gọi điện đã báo cảnh sát rồi.] 1314 nói.
[Tình hình hiện tại như thế nào?] Tông Khuyết không trách nó nói chuyện không đầu không đuôi.
Hệ thống đa sầu đa cảm (1314) không hề lo lắng, rõ ràng là đã được cứu.
Đúng là rất thông minh, tuy cậu ta vừa tự ti vừa tự kiêu, nhưng cốt cách bên trong vẫn rất kiên cường.
Cậu ta vẫn luôn tìm lối thoát cho chính mình, mà cậu ta cũng đã đi đúng đường.
[Cảnh sát tóm được vài tên, cũng có kẻ đã chạy thoát.] 1314 nói.
Tông Khuyết khẽ nhíu mày, hắn gọi cuộc điện thoại đầu tiên cho Trịnh Giang: "Alo Trịnh Giang, bên chỗ anh còn có đồng đội nào khác làm trong ngành cảnh sát không?"
Đối đầu với những kẻ hung hãn, tàn bạo thì phải cứng rắn, nhưng cũng phải đề phòng đối phương bị ép đến đường cùng rồi cắn ngược lại.
"Có." Trịnh Giang đứng dưới tòa nhà, nhìn ánh đèn tắt ngúm trên tầng thượng của tòa nhà, nói: "Ngoại trừ cậu bạn nhỏ của cậu ra thì cậu còn muốn bảo vệ ai nữa?"
[Ký chủ, câu này của anh ta nghe cứ như cậu đang ngoại tình vậy.] 1314 nói.
Tông Khuyết mặc kệ nó, mở miệng đáp: "Người cần bảo vệ lần này tên là Liêu Ngôn, bạn cùng lớp của chúng tôi. Cậu ta vừa báo cảnh sát để họ truy bắt mấy kẻ đe dọa, ép cậu ta bắt cóc, cũng có kẻ đã chạy thoát."
Trịnh Giang lại chuyển về giọng điệu nghiêm túc: "Cậu ấy không sao chứ?"
"Không sao." Tông Khuyết nói.
"Yên tâm, cảnh sát chắc chắn sẽ theo dõi sát sao bọn chúng, tôi đi liên hệ người giúp cậu ngay, lần này không lấy tiền của cậu." Trịnh Giang nói xong thì dứt khoát cúp điện thoại.
Tông Khuyết nhìn ngón tay lướt trên màn hình, khi nhấn vào một số điện thoại khác, hắn nói: [Đừng bắt chước cách nói chuyện của Lâm Hành.]
1314 còn tưởng rằng lời nó nói đã bị lờ đi, chợt nghe được đáp án, nó hỏi ngược lại: [Giống lắm sao? Thật sự rất giống hả? Tôi cũng sẽ được chào đón như thế sao?]
Ba tiếng 'tút' vang lên, cuộc gọi được kết nối, giọng nói trong trẻo dịu dàng truyền tới: "Alo, Tông Khuyết à? Khuya vậy rồi mà có chuyện gì sao?"
"Hai ngày tới cậu ra ngoài thì phải gọi người đi cùng." Tông Khuyết nói.
Giọng điệu của Lâm Hành mang theo nghi ngờ: "Xảy ra chuyện gì rồi à?"
"Học bổng của cậu lên tới một triệu, rất có khả năng bị kẻ khác để mắt tới." Tông Khuyết không thể giải thích làm sao hắn biết được những chuyện đó.
Động tác lau tóc của Lâm Hành dừng lại, cậu nhìn ánh đèn ấm áp từ đầu giường tỏa ra, nói: "Được, tôi nhất định sẽ chú ý."
Học bổng của cậu do nhiều bên tài trợ, cộng lại thì thật sự hơn một triệu đồng. Cha mẹ luôn giao cho cậu tự xử lý tiền học bổng của mình.
Cậu hiểu đạo lý 'quân tử không có tội, kẻ tài lại có tội', nhưng gọi điện muộn thế này chỉ để nói câu này thì...
"Dẫn theo vài người." Tông Khuyết nói.
"Được." Lâm Hành cười dịu dàng, nói: "Tôi nhất định sẽ bảo vệ bản thân thật kỹ, không khiến cậu lo lắng."
"Ừm." Tông Khuyết cảm thấy cậu đã nghe lời.
"Ngày mai cậu còn phải thi đấu, nghỉ ngơi sớm một chút." Lâm Hành nhìn thời gian, nhắc nhở.
"Ừ." Tông Khuyết đáp lời.
Kết thúc cuộc gọi, Lâm Hành đặt điện thoại xuống, sấy khô tóc rồi nằm lên giường chìm vào giấc ngủ say. Cuộc thi ngày mai sắp kết thúc rồi, kết cục của mọi chuyện cũng đã được định đoạt.
...
Khi Tông Khuyết bước vào cuộc thi, Lâm Hành tỉnh giấc trong tiếng chim hót ngoài bậu cửa sổ. Rửa mặt sửa soạn xong, cậu đạp lên ánh ban mai đi vào khuôn viên trường.
Tiếng lật sách vang lên từ các lớp học, nhưng các khu vực khác của trường lại vô cùng yên tĩnh. Trên con đường ở phía xa chỉ có bóng dáng thấp thoáng của một dì lao công. Lâm Hành đi ra sau tòa giảng đường, hôm nay cậu không tới lớp, mà tới để làm thủ tục chuyển hồ sơ. Thời điểm này vừa khéo sẽ không bị người khác phát hiện và vây quanh.
Chỉ là khi cậu vừa tới phía sau tòa giảng đường, một bóng người vội vã lao xuống lầu, rồi rẽ ra từ trong cửa. Đôi bên đối mặt. Lúc Lâm Hành theo bản năng tránh né thì hai người lại suýt đụng vào nhau.
"Liêu Ngôn?" Trong khoảnh khắc khựng người lại, Lâm Hành nhận ra người đó, cũng thấy rõ vết bầm tím trên mặt cậu ta mà băng gạc khó có thể che giấu: "Cậu bị sao thế?"
Liêu Ngôn cũng bất ngờ không kịp phản ứng. Nhìn thấy người trước mặt, trong lòng cậu ta vô cùng phức tạp. Cậu ta che vết thương lại, rồi nói: "Tôi đánh nhau với người ta thôi, lạ lùng lắm sao?"
Lâm Hành nhận ra thái độ lạnh lùng, chống đối của cậu ta, lập tức đổi chủ đề: "Cậu cũng tới làm thủ tục chuyển hồ sơ sao?"
"Đúng vậy, tôi còn có việc, đi trước nhé." Liêu Ngôn ôm chặt tài liệu trong tay mình, nhưng trong chớp mắt rời đi thì bị Lâm Hành kéo lại. Cậu ta quay đầu định giãy giụa, nhưng lại nghe thấy lời hỏi thăm ân cần của Lâm Hành.
"Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cậu thế?"
Liêu Ngôn nhìn sang, men theo ánh mắt đối phương đang nhìn về phía cổ mình. Cậu ta theo bản năng kéo khăn choàng lên, rồi nói: "Không liên quan tới cậu."
"Nhưng mà..." Lâm Hành cau mày nhìn vết thương đang bị che giấu trên cổ cậu ta, cảm thấy kinh hãi.
Cậu biết đối phương không thể đánh nhau, hiển nhiên cái lý do đó chỉ là bốc phét mà thôi. Nhưng vết thương trên cổ nặng đến thế, rõ ràng là gặp phải vấn đề rất nghiêm trọng.
"Tôi đã nói là không liên quan tới cậu mà!" Liêu Ngôn nhìn biểu cảm của Lâm Hành, chợt hất tay Lâm Hành ra, hơi thở trở nên dồn dập: "Cậu biết rồi sao nữa? Chẳng lẽ cậu muốn trút hết lòng thương cảm không có chỗ chứa của mình vào tôi sao?"
Khi Lâm Hành giơ tay lên, sững sờ tại chỗ: "Gì cơ?"
Trên mặt cậu hiện lên vài phần khó tin. Liêu Ngôn nắm chặt tay, gạt đi chua xót trong mắt, rồi ngẩng đầu cười khẩy hai tiếng: "Thế nào, tôi nói sai sao? Chẳng phải cậu thích đứng trên cao nhìn xuống, bố thí cho chúng tôi sao? Cậu có điều kiện gia đình tốt như thế, có cha mẹ tốt như thế, còn đại diện quốc gia tham dự thi đấu. Cái gì cậu cũng có cả, chỉ thiếu một nơi để thể hiện lòng tốt của bản thân, sau đó tôi xuất hiện."
Lâm Hành dần dần mím chặt môi, nói: "Không phải..."
"Không phải cái gì? Chẳng phải cậu hy vọng rằng tôi sẽ mang ơn đội nghĩa cậu, dưới sự bố thí của cậu sao?" Liêu Ngôn quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhưng tôi nói cho cậu biết, tôi chẳng biết ơn cậu chút nào cả, thậm chí tôi còn vô cùng ghét cậu. Ghét lòng tốt thối nát của cậu, ghét cậu vẫn luôn ra vẻ trịch thượng, cao ngạo. Tôi thật sự muốn cướp lấy mọi thứ của cậu, khiến cậu nếm thử cảm giác thối rữa trong bùn lầy, ngửa mặt lên nhìn người khác! Nghe cho kỹ đây, tránh xa tôi ra một chút, tôi không cần lòng thương hại và sự bố thí của cậu đâu. Nếu cậu dám sáp lại gần nữa thì tôi không chắc rằng những vết thương này sẽ không xuất hiện trên người cậu đâu."
Cậu ta nói xong thì xoay người bỏ đi. Lâm Hành lại đứng sững tại chỗ rất lâu, mãi chẳng rời bước. Cậu hít sâu một hơi, nhưng trong đầu tựa như vẫn đang liên tục phát lại những lời nói căm ghét của đối phương, thẳng thừng như lưỡi dao.
Cha mẹ từng nói với cậu rằng 'ơn ít thì người ta báo đáp, ơn nhiều thì người ta oán hận'. Cậu thật sự nhúng tay vào quá nhiều nên đây đúng là lỗi của cậu sao?
Lâm Hành cũng không vào tòa giảng đường, mà chậm rãi rời khỏi trường học. Khi cậu bước vào thì ánh nắng rực rỡ, lúc rời đi thì bóng lưng trong bóng râm lại để lộ sự gầy yếu vốn có của cậu thiếu niên.
Liêu Ngôn đi ra từ sau cái cây to ở trước tòa giảng đường, nhìn bóng dáng rời đi, viền mắt cậu ta hiện lên vẻ chua xót khó tả. Cậu ta vừa hâm mộ vừa ghen tị với Lâm Hành, hâm mộ vì đối phương sở hữu nhiều thứ đến thế, ghen tị vì tài năng của đối phương. Thậm chí cậu ta còn từng nghĩ rằng nếu mình có điều kiện gia đình tốt như thế thì chắc chắn sẽ không thua kém gì Lâm Hành.
Nhưng sự thật không phải như vậy. Cậu gửi từng quyển ghi chép cho cậu ta vào lúc cậu ta do dự nhất, kịp thời giúp trả tiền viện phí vào lúc cậu ta bất lực nhất, tiền quyên góp từ mạnh thường quân, rồi có bảo vệ tới kịp thời vào lúc bị tìm tới tận cửa ở bệnh viện hôm ấy, cho cậu ta mượn tiền... Rất nhiều, rất nhiều, lần nào cũng không thiếu sự giúp đỡ của Lâm Hành.
Đối phương như một tia sáng, chiếu sáng cuộc đời vốn dĩ u ám, tưởng chừng không thấy được hy vọng của cậu ta, cũng chiếu sáng nội tâm tối tăm của cậu, khiến cậu ta cảm thấy những tâm tư của bản thân thật sự rất quá đáng.
Nhưng... đừng tới gần cậu ta nữa, cũng đừng tới gần những người như cậu ta nữa.
Trốn được lần này, nhưng lần sau thì chưa chắc.
Tin nhắn nhắc nhở đã được gửi đi, Liêu Ngôn rút chiếc thẻ sim di động tạm thời ra, bẻ gãy, vứt vào trong thùng rác rồi rời đi.
...
Mặt trời chuyển dần từ đông sang tây rồi lặn xuống, ánh sáng trên cửa sổ cũng thay đổi, chiếu rọi lên người thiếu niên ngồi trên sô pha. Sau đó lại dần tàn, khiến thiếu niên biến mất trong bóng đêm, chẳng hề có chút lưu luyến hay không nỡ.
Bụng đang réo sôi, Lâm Hành cúi đầu sờ bụng, khẽ thở dài. Cậu không đứng dậy nấu cơm mà đi vào phòng ngủ, thỉnh thoảng va vào thứ gì đó trong bóng đêm, sau đó ngã nhào lên giường.
Chiếc điện thoại trên sô pha chợt sáng lên rồi dần tắt, sau đó lại sáng lên, rồi lại tắt.
Tông Khuyết nhìn hai cuộc gọi nhỡ, sau đó gọi cho một người khác, rồi bước nhanh về phía cửa: "Alo, Lâm Hành đã xảy ra chuyện gì?"