Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 43: Quà Tặng Của Hải Thần (2)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu rọi, Tông Khuyết xỏ giày bata rồi rời ký túc xá. Mặt trời vừa ló rạng qua màn bình minh, không hề gay gắt, hơi sương ẩm ướt mang đến sự mát lạnh hiếm có trong ngày hè.
Tông Khuyết đi vòng qua con đường quen thuộc, vừa dừng lại trước tòa ký túc xá tối qua thì cánh cửa đã mở ra từ bên trong.
Thiếu niên tắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ, đôi mắt ánh lên ý cười. Cậu nhảy xuống bậc thang trong vài bước rồi chạy tới, khi đến gần hắn cũng không dừng lại. Cho đến khi cậu nhào vào lòng Tông Khuyết, được hắn ôm eo giữ lại mới cười nói: "Chào buổi sáng, bạn trai của em."
"Chào buổi sáng."
Hai bóng người nhẹ nhàng, thân mật rời đi. Trên con đường rộng thênh thang được ánh sáng rực rỡ bao phủ, có thêm hai bóng người đang chạy chậm rãi như mặt trời vừa lên.
...
Chương trình học của Tông Khuyết thường kéo dài nhưng thành tích của hắn lại cực kỳ xuất sắc. Luận văn mà hắn công bố khi còn là sinh viên đại học đã gây xôn xao trong giới y học. Không những thế, hắn còn hoàn thành toàn bộ học phần đại học trong vòng ba năm, được nhiều vị giáo sư đầu ngành trọng dụng. Sau đó, hắn trở thành học trò cuối cùng của vị giáo sư đức cao vọng trọng từng có ý định không nhận thêm học trò nào nữa, là nhân tài được chú trọng bồi dưỡng.
Được trọng dụng là điều tốt, nhưng đồng thời việc học của Tông Khuyết cũng nặng nề hơn. Khi các dự án nghiên cứu lần lượt được tiến hành, việc được giáo sư dẫn đi tham gia các buổi hội thảo cấp cao cũng trở thành chuyện thường ngày.
"Thầy cứ đi ăn trước, em nghe điện thoại một lát ạ." Tông Khuyết chào giáo sư, rồi đi vào lối thoát hiểm bên cạnh để nhận cuộc gọi: "Alo Lâm Hành."
"Giờ này rồi mà anh vẫn bận à?" Giọng nói của Lâm Hành dịu dàng hơn xưa vài phần.
"Không bận, anh chuẩn bị đi ăn đây." Tông Khuyết đáp.
"Em đang nghĩ giờ này chắc cũng tới giờ ăn của anh rồi." Lâm Hành cười nói: "Đơn xin ký túc xá nghiên cứu sinh của anh đã được duyệt, là phòng đơn. Hai ngày nay em không bận làm thí nghiệm, anh có muốn em chuyển đồ giúp anh không?"
"Được, để anh nói với bạn cùng phòng." Tông Khuyết đáp.
"Lần này khi nào anh về?" Lâm Hành hỏi.
"Năm ngày nữa anh sẽ về." Tông Khuyết nói: "Em muốn quà gì không?"
"Nghe nói hải sản ở đó cũng ngon." Lâm Hành cười nói: "Em thèm rồi."
"Được rồi." Tông Khuyết đáp.
"Bạn trai của em ơi, em giúp anh rồi, vậy anh chia cho em một phần ba tủ quần áo được không?" Lâm Hành cười nói.
"Một nửa luôn." Tông Khuyết đáp.
Lâm Hành thật sự không kìm nén được nụ cười trên môi: "Cảm ơn bạn trai của em, anh mau đi ăn đi, nghỉ ngơi cho tốt nhé."
"Ừm, em cũng vậy nhé." Tông Khuyết cúp điện thoại, rời khỏi lối thoát hiểm.
Y học lâm sàng có không ít nhánh chuyên ngành, bên ngoài Tông Khuyết chủ yếu học về ngoại khoa. Nhưng y học là một ngành khoa học rộng lớn, cơ thể con người là một cá thể hoàn chỉnh, các bộ phận cần được hiểu rõ và điều chỉnh hợp lý để tích hợp vào hệ thống, vậy nên nội khoa cũng thuộc mảng nghiên cứu của chính hắn.
Đúng là y học do hệ thống truyền dạy đã đi trước thời đại, nhưng muốn học được thì bản thân cần phải hiểu rõ cặn kẽ, đồng thời tiến hành học hỏi và nghiên cứu sâu hơn dựa trên kiến thức căn bản này. Vì thế, những gì nó dạy chỉ thích hợp với trình độ kỹ thuật của thế giới này, chứ không quá tiên tiến đến mức khiến thế giới sụp đổ.
Dù sao, đối với hệ thống mà nói, dường như ngay cả hồi phục sinh mệnh cũng chỉ là chức năng cơ bản nhất. Đối với hắn ở hiện tại, thế giới mà nó sống là nơi xa không thể với tới.
Khi buổi hội thảo kết thúc, hải sản mà Tông Khuyết chọn cũng đã được chất sẵn trong cốp xe cùng với hải sản mà các giáo sư khác mang về.
"Em mang cái này về cho cậu bạn nhỏ nhà em đúng không?" Giáo sư Lưu ngồi cạnh Tông Khuyết hỏi.
Ban đầu, những người thuộc thế hệ trước hơi mâu thuẫn với mối quan hệ kiểu này, nhưng điều đó không thể ngăn cản họ gặp Lâm Hành. Hai đứa nhỏ đều trong sáng, một lòng hướng về học tập, ban đầu thấy không quen nhưng có vẻ như dần dần cũng đành chấp nhận.
"Vâng, cậu ấy thích ăn món này." Tông Khuyết đáp.
"Lần này về thì có thể về nhà nấu." Giáo sư Lưu cười nói: "Em không được phép nấu ăn trong ký túc xá nghiên cứu sinh nhỉ."
"Chúng em thường tới một quán ăn, ở đó có thể mang đồ ăn tới cho chủ quán chế biến." Tông Khuyết đáp.
"Quán nào vậy, cậu bạn nhỏ nhà em thích thế cơ à? Giới thiệu cho thầy với, sau này thầy cũng tới ăn." Giáo sư Lưu nói.
Tông Khuyết lấy điện thoại ra, gửi địa chỉ định vị cho ông: "Quán này ạ."
Giáo sư Lưu cười hớn hở lưu lại địa chỉ. Ngón tay Tông Khuyết khẽ nhúc nhích, màn hình tin nhắn chuyển sang giao diện avatar hình con mèo trắng kia: Bắt đầu khởi hành về rồi, tám giờ tối tới nơi.
Lâm Hành nhắn lại rất nhanh: Đã biết.
Đi xe phải mất tới sáu tiếng đồng hồ nhưng lại tiện hơn nhiều so với đi tàu điện ngầm. Tông Khuyết thắt dây an toàn rồi dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Đường xa xóc nảy, rất nhiều người cũng chìm vào giấc ngủ.
Lúc xe tới nơi thì trời đã hoàn toàn tối đen. Tông Khuyết xuống xe, mở cốp lấy đồ ra. Sau khi tạm biệt các vị giáo sư, hắn lấy điện thoại ra gọi nhưng đợi một lúc lâu vẫn không có ai bắt máy.
Tông Khuyết có thời khóa biểu của Lâm Hành, tối nay cậu không có tiết học mà hắn lại không gọi điện thoại được. Hắn chuyển sang giao diện nhắn tin rồi gửi cho cậu một tin nhắn, sau đó mang đồ về ký túc xá của mình.
Sau khi quản lý ký túc xá xác nhận thân phận và giúp mở cửa phòng, Tông Khuyết cảm ơn rồi xách vali đi vào. Không ngờ, trong khoảnh khắc sờ lên tường lại không tìm thấy công tắc.
Cửa phòng đóng lại. Lúc Tông Khuyết định lấy điện thoại ra khỏi túi quần thì chợt dừng chân, giây tiếp theo đã bị người khác ôm từ phía sau. Chỉ là khi hắn định nói chuyện, giọng nói dịu dàng của thanh niên đang đứng sau lưng đã vang lên: "Em biết anh định nói rằng 'đừng dựa sát lưng anh', đây là lần cuối cùng."
"Ừm." Tông Khuyết lấy điện thoại ra, hỏi: "Sao không bật đèn?"
"Đang đợi anh." Lâm Hành ôm chặt eo hắn, nói: "Quên mất thời gian, khoan hãy bật đèn đã."
Thời gian ba năm đủ để làm một người hơi ngây ngô hoàn toàn trưởng thành, không chỉ trở nên vai rộng eo thon, ngay cả chiều cao đã từng bằng nhau, bây giờ hắn đã cao hơn cậu một đoạn.
"Phải cất cua đi đã." Tông Khuyết dần thích ứng với ánh sáng trong phòng, cũng nhìn thấy ổ công tắc trên tường.
"Lát nữa rồi cất." Lâm Hành gác cằm lên vai hắn, nói.
Tuy học cùng trường đại học nhưng bọn họ gặp thì ít mà xa cách thì nhiều, lần này còn xa nhau hẳn nửa tháng.
"Buông tay." Tông Khuyết nắm cổ tay cậu nói.
Lâm Hành thuận theo lực của hắn bị kéo tay ra, một giây sau lại bị người kia xoay người ôm vào lòng.
Rõ ràng ôm nhau thân mật hơn ôm từ phía sau. Lâm Hành vòng tay lên lưng hắn, cười nói: "Nói ít như vậy không sợ em hiểu lầm à?"
"Lần sau sẽ chú ý." Tông Khuyết đáp.
"Không sao, em sẽ không hiểu lầm đâu." Lâm Hành tựa lên vai hắn, môi chạm nhẹ vào cằm hắn.
Mặc dù người này ít nói, trông rất lạnh nhạt nhưng xưa giờ chưa từng xem nhẹ nhu cầu của cậu, cũng sẽ không làm cậu thất vọng, ngoại trừ một chuyện.
Lâm Hành hôn một cái, thấy hắn không ngăn lại, cậu nhẹ nhàng sát lại gần, hơi thở đan xen: "Tông Khuyết, chỉ ôm thôi là không đủ nữa rồi."
Tông Khuyết cảm nhận được nụ hôn lướt qua dưới cằm, cúi đầu giữ lấy cổ cậu hôn lên.
Mười lăm ngày chia xa, ký ức thân thể đã đi trước đại não. Người trong ngực mê đắm đến mức hơi thở run rẩy, càng làm cho nụ hôn này mang theo mấy phần khó mà tách rời.
Nụ hôn kết thúc, hơi thở của Tông Khuyết đã bắt đầu không ổn định. Lâm Hành vòng tay lên vai hắn, yết hầu khẽ dịch chuyển, tiến tới ngậm lấy môi hắn một cái rồi nói: "Này, chồng chưa cưới, anh muốn nhịn đến sau khi cưới thật à?"
Sau ba năm đại học, tình cảm của họ đã dần trở nên ổn định. Mặc dù chưa tính là sự nghiệp thành công nhưng học tập lại vô cùng xuất sắc, tương lai đáng kỳ vọng. Chỉ riêng giải thưởng nhận được khi phát biểu luận văn đã đủ để họ an cư lạc nghiệp tại thành phố này.
Người đang yêu cuồng nhiệt không giấu được suy nghĩ. Đến năm thứ hai thì bà nội cũng biết chuyện, còn ngày cưới được định vào độ tuổi hợp pháp của cậu. Mặc dù chỉ có thể kết hôn ở nước ngoài nhưng về cơ bản, cha mẹ và bạn bè thân thiết đều biết chuyện của bọn họ.
"Chưa đến bước cuối cùng kia, em vẫn còn cơ hội để đổi ý." Tông Khuyết vuốt nhẹ môi cậu, nói.
Ba năm trôi qua, thiếu niên dịu dàng rực rỡ năm xưa đã trưởng thành hơn rất nhiều. Chỉ là dung mạo dịu dàng không thay đổi, sự trong trẻo trong ánh mắt cũng chẳng hề phai mờ.
"Ai cần cơ hội đó chứ!" Chiếc nhẫn trên ngón giữa của Lâm Hành phản chiếu ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ. Tuy hơi thở của cậu rất nặng nề nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên quyết: "Em đã moi hết tim mình trao cho anh từ lâu rồi, rốt cuộc anh giữ thân như ngọc cho ai hả? Hả?"
Giọng nói trong trẻo của cậu mang theo chút khiêu khích. Chiếc nhẫn trên ngón tay quẹt nhẹ qua yết hầu Tông Khuyết, khiến nơi đó di chuyển lên xuống.
"Hôm nay không được, chưa mua đồ cần thiết." Tông Khuyết tỏ ra bình tĩnh đáp.
"Em mua rồi." Lâm Hành lại gần, ánh sáng trong mắt như sắp tràn ra ngoài: "Khi em chuyển đồ giúp anh đã nhìn thấy số tài liệu học tập kia. Kiến thức lý thuyết đều học rồi, dù sao cũng phải chuẩn bị tốt cho lần thực hành của anh chứ. Anh thấy em có chu đáo không?"
Gương mặt của thanh niên đẹp như tranh vẽ, dưới ánh sáng mờ ảo này lại như hút hồn người, lời nói khiêu khích đồng thời cũng gợi dậy lòng hiếu thắng từ đáy lòng, mang theo sự đơn thuần trời sinh, không lẳng lơ nhưng lại vô cùng quyến rũ.
"Hiểu rồi." Tông Khuyết giữ chặt gáy cậu, đè cậu lên tường hôn sâu.
Trong tuyến thế giới ban đầu, dù từng bị hãm hại nhưng Lâm Hành không hề chỉ biết oán thân trách phận. Trước khi bị phá hủy tất cả rồi chìm xuống hồ, cậu đã kéo gần hết những kẻ từng hại mình xuống địa ngục.
Nụ hôn kết thúc, gương mặt thanh niên đong đầy tình ý, mang theo chút hương vị mờ mịt ẩm ướt. Trong lòng cậu từ đầu đến cuối vẫn như vậy, chỉ có thói quen nhất định phải đạt được điều mình muốn, không để ai dễ dàng thoát khỏi.
Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra thói quen này, bởi vì những thứ cậu muốn không nhiều, chỉ vô thức dùng sự dịu dàng khiến người ta từng chút từng chút tiến gần đến cậu.
"Anh đang nhìn gì thế?" Lâm Hành đối diện với ánh mắt của hắn, nhỏ giọng hỏi.
Tông Khuyết cúi người, bế cậu đặt lên giường, đáp: "Không có gì."
Trăng sáng sao thưa, ánh sáng xuyên qua từ rèm cửa sổ lướt qua quần áo quấn vào nhau trên mặt đất, chiếu lên người con cua đang thổi bong bóng ở chỗ cửa.
1314 nhìn tầng mây mỏng cứ một lúc lại lướt qua trăng sáng mà cảm thán: [Đúng là một con cua đáng thương.]
...