Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 5: Vấn vương những dịu dàng
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hành học ngoại trú, còn Tông Khuyết thì ở nội trú tại trường. Chẳng qua, trong mười ngày thì có đến tám ngày nguyên thân không ngủ lại trường học mà cắm mặt ở tiệm net. Cũng bởi vậy nên khi hắn bước vào cửa phòng ngủ, mấy người bạn cùng phòng vốn đang đùa giỡn bỗng im bặt ngay lập tức.
Tông Khuyết không bận tâm đến những cử chỉ ra hiệu cho nhau của bọn họ, hắn đi đến chỗ chiếc giường cạnh cửa sổ của mình. Nhìn ga giường đã bám đầy bụi, hắn trực tiếp tháo ra luôn.
Hắn tháo ra một cách cẩn thận, có thứ tự. Mấy nam sinh khác ngồi ở giường dưới, nhìn nhau bằng ánh mắt như thể vừa thấy ma vậy.
Đến tận khi Tông Khuyết mang chậu đến phòng vệ sinh, ba giây sau khi hắn rời đi, phòng ngủ đang yên tĩnh lại trở nên ồn ào. Thậm chí còn có người ra cửa ngó nghiêng, rồi gật đầu.
“Sao nó lại về đây? Hình như tao thấy nó đi ra cổng trường mà nhỉ.” Một nam sinh trèo lên giường tầng.
“Ai biết, nó định đi giặt ga giường à? Mày có giẫm lên ga giường nó không đấy?” Một nam sinh khác hỏi.
“Không có, tao làm gì dám chọc ghẹo nó, tao toàn giẫm lên đồ của Lý Khắc thôi.” Nam sinh đang trèo lên giường nói.
“Đậu má, mày đồ chó má! Nếu giỏi thì mày giẫm lên đồ của Tông Khuyết đi...” Nam sinh ngồi giường dưới bước lên cầu thang định đánh cậu chàng kia.
Mấy người khác bắt đầu ồn ào. Lúc này cửa lại mở ra, cả đám người nhìn thấy chàng trai với ánh mắt u ám, đội mũ đứng ở cửa thì lại lập tức im bặt.
[Ký chủ, sức uy hiếp của cậu chẳng kém gì thầy giám thị đâu đấy!] 1314 khen ngợi.
[Ừm.] Tông Khuyết đi tới giường của mình, dựa vào trí nhớ tìm một lúc nhưng không thấy đồ, bèn xoay người hỏi: “Mấy cậu ai có nước tẩy trùng cho tôi mượn một chút?”
Trong nháy mắt, mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, nhưng ký túc xá vẫn im lặng, không ai nói chuyện cả.
Lúc Tông Khuyết đang cân nhắc thời gian đi lại từ đây đến siêu thị trong trường để mua đồ, thì nam sinh nằm ở giường tầng trên ho một tiếng rồi nói: “Tôi để trên gác, cậu tìm thử xem, loại có tay cầm ấy.”
Tông Khuyết đứng dậy đi tìm, trước khi ra khỏi phòng ký túc xá, hắn ngẩng đầu nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Nam sinh đáp lại với vẻ mặt cứng đờ.
Bầu không khí trong phòng ngủ vẫn căng thẳng. Lúc ra khỏi cửa phòng, Tông Khuyết dừng lại một lát, liền nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong.
“Đậu má, mày nghe thấy không, nó lại nói cảm ơn mình đó!!! Nó lại nói cảm ơn mình!”
“Ngại ghê, không phải ‘cảm ơn cậu’, mà là ‘cảm ơn’ thôi, có hai chữ.”
“Bọn mày nói nhỏ chút đi, người ta còn chưa đi xa đâu đấy...” Có người từ phòng ngủ thò đầu ra, lập tức chạm phải ánh mắt của Tông Khuyết.
Bốn mắt nhìn nhau, Tông Khuyết bình thản, nam sinh kia lại hơi lúng túng, ấp úng cười hỏi: “Cậu chưa đi à?”
Tình huống này thật quá xấu hổ!
“Ừm, nói chuyện nhỏ chút.” Tông Khuyết gật đầu một cái, xoay người rời đi.
“.... À.”
“Sao rồi sao rồi hả?!”
“Bị nghe được rồi...”
“Có phải tụi mình nên chuẩn bị đi đánh nhau không? Đánh nhau thì tao còn chưa từng đánh ấy chứ!”
“Nó kêu nói chuyện nhỏ chút.”
“.... Ặc.”
“..... À.”
Lúc Tông Khuyết giặt sạch ga giường, lại tẩy trắng và khử trùng, đèn phòng ngủ đã tắt từ lâu.
Bác quản lý hành lang nhắc mọi người đi ngủ sớm, nhưng trên các giường ngủ vẫn le lói ánh sáng. Có người đang chơi điện thoại, có người đang mở đèn pin học bài.
Chất lượng giáo dục ở trường cấp ba này rất cao, việc thi đỗ vào những trường đại học hàng đầu cả nước cũng không phải là điều khó khăn. Thậm chí có một bộ phận học sinh từ lớp 11 đã được tuyển thẳng vào đại học. Cũng bởi vậy nên ngay từ lớp 10, rất nhiều học sinh đã bắt đầu chuẩn bị cho việc này.
Cuốn từ vựng mà Tông Khuyết cầm về cũng không dùng đến, bởi vì những thứ cần dọn dẹp trong phòng ngủ của nguyên thân vượt xa dự đoán của hắn, không chỉ có mỗi ga giường cần giặt giũ và dọn dẹp.
Gió mùa xuân thổi qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh. Dần dần, ánh sáng trên các giường ngủ cũng tắt đi, đêm xuống hoàn toàn tĩnh lặng.
...
Tất cả bài kiểm tra tháng đều đã được phát ra. Tông Khuyết lập kỷ lục mới với tổng điểm chín môn không quá hai trăm, vững vàng giữ vị trí đứng đầu từ dưới đếm lên trong toàn khối. Còn vị trí đứng đầu toàn khối là Lâm Hành, Liêu Ngôn theo sát phía sau, xếp thứ ba toàn khối.
[Ký chủ đừng nản lòng, đây cũng không phải là thành tích của chính ký chủ. Đứng đầu từ dưới đếm lên, phía trước đều là không gian để ký chủ tiến bộ, vô cùng rộng lớn!] 1314 an ủi.
Ký chủ của nó, mặc kệ là ở thế giới ban đầu hay là ở hai thế giới nhiệm vụ trước đó, thành tích đều đứng đầu bảng, có bao giờ lại đứng ở vị trí thứ nhất từ dưới đếm lên đâu. Quả thực là một sự đả kích và nhục nhã cực lớn.
[Ừm.] Thật ra trong lòng Tông Khuyết rất bình tĩnh.
Với thành tích trước đây của hắn, đi theo con đường thi cử là điều bất khả thi, hơn nữa lại còn gây gổ đánh nhau, vài lần suýt bị đuổi học. Cho dù thành tích có thật sự tiến bộ, nhà trường cũng sẽ không cho hắn suất tuyển thẳng vào đại học.
Con đường hắn phải đi chính là thi đại học. Việc nâng cao thành tích cũng sẽ diễn ra từ từ. Dựa vào khoảng cách từ vị trí đứng đầu từ dưới đếm lên, ít nhất cũng phải mất một năm.
[Thật ra đây cũng là một trải nghiệm mới lạ.] 1314 an ủi, [Lấy hạng nhất nhiều lần thì dễ, lấy hạng nhất từ dưới đếm lên nhiều lần mới là điều khó. Cậu xem đối tượng nhiệm vụ còn chưa bao giờ đứng nhất từ dưới đếm lên kia kìa.]
Tông Khuyết im lặng một lát rồi đáp: [Ừm, cậu nói rất đúng.]
Hệ thống này chắc thuộc trường phái lạc quan.
Có điều quả thật cũng là một trải nghiệm mới lạ.
Chương trình học mới vẫn đang tiếp diễn. Tông Khuyết tiếp tục lật xem cuốn vở ghi chép trước mặt. Trong vở ghi chép đầy đủ các loại ngữ pháp tiếng Anh cùng với quy tắc ghi nhớ.
Chữ viết đẹp đẽ, ngay ngắn, không hề cố ý phô trương, chỉ là viết một cách nghiêm túc, tựa như từng nét chữ đều toát lên vẻ dịu dàng của người viết.
Đây là phát hiện mới của Tông Khuyết sáng nay khi bước vào phòng học và ngồi vào chỗ. Đối phương quả thật cách xa hắn một chút, nhưng dường như lại không phải vậy.
Tông Khuyết xem xong vở ghi chép, lại tiếp tục lật xem cuốn vở từ vựng của mình. Sau khi sắp xếp lại ký ức một cách có hệ thống, có thể ghép câu lại, quả thật nhanh hơn trước kia một ít.
Giáo viên mặc kệ hắn, vậy nên ngoài làm việc và nghỉ ngơi thường ngày, Tông Khuyết có rất nhiều thời gian.
Mà việc xếp lại chỗ ngồi sau đợt kiểm tra tháng cũng không liên quan tới hắn, bởi vì chỗ ngồi cuối lớp kia không ai tranh giành với hắn, cũng không ai chịu ngồi cùng bàn với hắn, thế nên hắn cũng được yên tĩnh.
Tiếng chuông tiết cuối cùng vang lên, các học sinh lần lượt rời đi. Lúc Tông Khuyết đứng dậy thì để lại cuốn vở ghi chép trên bàn, rời đi giữa tiếng ồn ào của phòng học.
“Lâm Hành, hôm nay về chung không? Mẹ tao vừa đưa tiền tiêu vặt, mời mày đi ăn xiên bẩn.”
“Quán đó bữa nay mở cửa à?” Đây là giọng Lâm Hành.
“Ừa, hình như về quê làm đám cưới xong giờ lên lại rồi, cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo với anh em.”
“Tao muốn ăn tôm.”
“.... Được.” Giọng nói kia nghe có vẻ rất đau ví.
Tiếng cười của Lâm Hành vọng ra từ phòng học: “Được rồi, mày mời tao ăn xiên bẩn, tao mời mày ăn tôm.”
Âm thanh xa dần, Tông Khuyết bước vào màn đêm.
Ngày hôm sau, trên chỗ ngồi có đặt một cuốn vở ghi chép trông rất giống, mà cuốn vở ban đầu lại biến mất.
Chữ viết tương đồng, thứ được viết lại là công thức cơ bản của môn toán lớp 10, còn liệt kê cực kỳ tỉ mỉ các bước giải cùng với ví dụ minh họa. Với thành tích trước đây của hắn cũng có thể hiểu được, chừng đó cũng đủ khiến hắn mất cả một ngày.
Toán học khác với tiếng Anh. Tông Khuyết cầm bút lên, dựa theo trình tự giải bài ví dụ minh họa, rồi kẹp bản nháp và đáp án vào trong. Sau tiết tự học cuối cùng thì để cuốn vở lại trên bàn.
Sáng sớm, trời còn tờ mờ tối. Lâm Hành như thường lệ là người đầu tiên bước vào phòng học, đi đến dãy cuối lớp đặt một cuốn vở ghi chép mới lên bàn. Khi cầm lấy cuốn vở trên bàn, cậu lại nhìn thấy một tờ giấy kẹp bên trong. Đang định lật xem thì nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước cửa.
Cậu quay đầu đối diện với ánh mắt thoáng chút nghi hoặc của Liêu Ngôn, bèn khép vở lại và cười nói: “Tới sớm vậy?”
Liêu Ngôn vào phòng học, nhìn nụ cười của cậu, khẽ nhếch môi: “Lớp trưởng còn đến sớm hơn tôi, cậu làm gì ở cuối lớp vậy?”
“Tôi thấy cánh cửa ở cuối lớp chưa đóng kín, gió lọt vào nên lạnh quá.” Lâm Hành bình thản đi về phía chỗ ngồi của mình, cũng không giải thích nhiều.
Tông Khuyết cảm thấy nên tránh xa mình một chút thì tốt hơn. Một mặt có thể là không muốn mình dính líu đến mấy vụ đánh nhau, mặt khác là không muốn bạn học bàn tán. Bản thân cậu thì thấy không sao cả, nhưng không cần thiết phải gây phiền phức cho đối phương.
Liêu Ngôn nhìn thoáng qua cửa sau, cũng không nghĩ ngợi nhiều, trở lại chỗ ngồi của mình lấy cuốn vở từ vựng tiếng Anh ra luyện đọc.
Tiếng Anh không chỉ dựa vào trí nhớ, mà còn có ngữ cảm.
Cậu ta đọc rất nghiêm túc. Lâm Hành thì mở cuốn vở ghi chép, lấy ra tờ giấy nháp. Chữ trên giấy ngay ngắn, cứng cáp, nét cuối ẩn chứa chút sắc sảo không thể giấu đi. Bên trên viết bài giải dựa theo trình tự và công thức mà cậu ấy đã liệt kê. Đáp án đương nhiên đều đúng hết, vừa nhìn là biết nó được làm rất nghiêm túc.
Chữ viết như vậy... Tay Lâm Hành nhẹ nhàng vuốt ve phần giấy hơi lõm xuống, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc.
Ừm, điểm sạch đẹp hẳn sẽ rất cao.
Không đúng, trước đó tổng điểm chín môn của cậu ấy không vượt quá hai trăm điểm. Theo lý thuyết thì môn ngữ văn sẽ không thấp như vậy, dù sao cũng không thể nào chỉ cho điểm dựa vào chữ viết đẹp chứ?
Cuốn vở mới mà Tông Khuyết nhận được là vở ngữ văn. Trên đó không chỉ viết nội dung cần học thuộc hôm nay, còn có thêm một câu hỏi.
Có tiện cho tôi xem mấy bài kiểm tra tháng của cậu không?
[Đây là đánh vào điểm yếu à?] Giọng điệu của 1314 nghe rất nghiêm trọng.
Đã xếp hạng nhất từ dưới đếm lên, lại còn phải cho người đứng nhất từ trên đếm xuống xem bài kiểm tra. Sự tương phản như vậy đâu chỉ là thảm hại.
Tay Tông Khuyết đang lấy bài kiểm tra khựng lại: [Ngữ văn của cậu không tốt lắm.]
1314: [?]
Giờ đây, Lâm Hành lại đến lớp sớm hơn một chút. Khi đặt vở xuống, cậu cũng nhận được một xấp bài kiểm tra bị đè bên dưới cuốn vở ghi chép. Xấp bài kiểm tra rất sạch sẽ, gọn gàng, không một chữ nào được điền vào chỗ trống. Phần bài trắc nghiệm thì có đánh vài câu, sau đó dường như nhớ ra phải tô vào phiếu trả lời trắc nghiệm, thế nên ngay cả một dấu gạch cũng không có.
Buổi tối Lâm Hành ngồi ở bàn học lật xem xấp bài kiểm tra đó, thầm nghĩ người kia rốt cuộc không biết xấu hổ đến mức nào mà lại đưa xấp bài kiểm gần như trống trơn này cho cậu chứ?
Không thể tưởng tượng.
Cũng bởi vậy nên trước khi ngủ, Tông Khuyết nhận được lời mời kết bạn từ nhóm lớp, cùng với một lời chào.
Lâm Hành: Ít nhất cậu cũng chép lại đề đi chứ.
Ít nhất thái độ phải đoan chính.
Ngón tay Tông Khuyết gõ lên màn hình: Thi đại học chỉ chép đề không cho điểm.
Cây ngay không sợ chết đứng thế chứ lị.
Nhưng cũng hợp lý, Lâm Hành xoay bút trên tay và gõ chữ: Mà chữ cậu đẹp thật đấy.
Lúc nên khích lệ thì vẫn phải khích lệ, không thể đả kích khiến người ta mất hết tính tích cực được.
Tông Khuyết: Ừm, cảm ơn.
Lâm Hành nhìn chữ “ừm” kia, không nhịn được lại hơi ngứa tay: Bạn học, khiêm tốn.
Lời vừa thốt ra, ngón tay cậu siết nhẹ cây bút, cảm thấy hình như mình lại nói quá nhiều. Vốn định thu hồi lại, thì bên kia đã gửi tin nhắn tới.
Tông Khuyết: Ừm, nghỉ ngơi sớm chút, ngủ ngon.
Không nhấn nút thu hồi nữa, Lâm Hành gửi sang hai chữ: Ngủ ngon.
Đặt điện thoại xuống, Lâm Hành tiếp tục chỉnh sửa cuốn vở ghi chép. Chỉ là khi viết đến chữ nào đó, cậu dừng bút lại lẩm bẩm cười nói: “Vậy nên chữ ‘ừm’ kia chỉ là một câu đệm thôi ư?”