Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 6: Đêm đối đầu, về nhà ấm áp
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc trao đổi tài liệu ghi chép vẫn tiếp diễn, số tiền Tông Khuyết đầu tư cũng không ngừng tăng trưởng. Thực tế chứng minh, tầm nhìn và vận may của hắn đều rất tốt; đầu tư ngắn hạn tuy rủi ro cao nhưng lại có thể quay vòng vốn nhanh.
Khi giá thấp thì mua vào, đến lúc giá cao lại bán ra, hưởng chênh lệch giá.
[Ký chủ, không trả nợ trước sao?] 1314 thấy hắn đầu tư gần hết số tiền, bèn hỏi.
[Tiền lời giai đoạn này không tệ.] Tông Khuyết rời khỏi góc quán net, nói.
Việc đầu tư này không chỉ dựa vào tầm nhìn mà còn phải dựa vào thời điểm. Nhân lúc lợi nhuận tốt thì nên tận dụng, tích lũy tiền vốn là mục tiêu trước mắt của hắn. Một khi bỏ lỡ cơ hội, có khi hắn phải tốn nhiều công sức gấp mấy lần bây giờ.
Lúc ra khỏi tiệm net, trời đã tối đen. Tông Khuyết đổi sang tàu điện ngầm, rồi lại ngồi xe buýt, đi dọc theo đường lớn hơn mười phút, mới rẽ vào một con ngõ nhỏ trông có vẻ cũ kỹ.
Gạch lát đường từng mới tinh giờ đã vỡ vụn khá nhiều, thậm chí còn lồi lõm, cát sỏi lầy lội nhưng không ai sửa chữa. Ngõ nhỏ rất sâu, đèn đường cũng không chiếu sáng được hết, chỉ khi có xe chạy vào mới có thể soi sáng đoạn đường phía trước.
Xe chạy vào sân trong, đèn xe tắt đi. Tông Khuyết giơ điện thoại đã bật đèn flash lên, bước thấp bước cao đi về phía trước. Khi đến trước cánh cửa nằm sâu bên trong nhất, hắn nghe thấy vài tiếng giày không ngừng ma sát vào cát sỏi, nhìn thấy đốm tàn thuốc lập lòe trong bóng đêm.
Đèn flash chuyển hướng khác, một người bước ra từ chỗ rẽ, một tay đút túi quần, một tay vô thức giơ lên che mắt khỏi ánh đèn: “Mẹ nó đừng rọi nữa, sắp mù mắt bố mày rồi.”
Người đó nhuộm tóc vàng chóe, bên trên còn nhấn highlight vài màu khác. Theo sau gã còn có vài thanh niên thoạt nhìn cũng lưu manh y hệt gã.
Ánh đèn flash chiếu chếch đi, Tông Khuyết nhìn mấy người trước mặt từng thường xuyên đi quậy phá cùng nguyên thân, hỏi: “Chuyện gì?”
“Xem ra mày cũng không bị gì. Ê, lần này tốn hết bao nhiêu tiền hả?” Tóc vàng khoác vai hắn, khó chịu nhún nhún vai, “Mày nói xem, mày cao thế này làm gì, muốn thể hiện tình anh em thân thiết cũng thấy vướng víu nữa.”
Tông Khuyết liếc nhìn cánh tay gã đang khoác trên vai mình, rồi lại nhìn thẳng vào gã hỏi: “Tới xem tôi chết chưa à?”
Tóc vàng đối diện ánh mắt hắn, đột nhiên siết chặt vai hắn, nói: “Đừng nói khó nghe thế chứ, tụi tao hỏi thăm hết rồi, gần đây mày toàn ở trọ trong trường, mọi việc ở trường đều êm xuôi, mày còn đội mũ như này là sao?”
“Sau đầu thủng một lỗ, khâu mấy mũi.” Tông Khuyết nhìn thẳng gã nói, “Lúc tỉnh lại thì mấy thứ có giá trị trên người đều bị trộm mất cả.”
“Vậy chắc chắn là đám học sinh làm!” Tóc vàng đối diện ánh mắt âm u của hắn, cảm thấy tim có hơi lạnh gáy, đưa tay giật lấy điện thoại trong tay hắn, “Chiếc điện thoại này của mày không tệ.”
“Đồ thuê.” Tông Khuyết siết chặt điện thoại, nhìn gã nói: “Anh Lữ, từng nghe câu ông vua cũng thua thằng liều chưa?”
“Có ý gì?” Tóc vàng liếm môi hỏi.
“Chuyện hôm đó nếu tôi báo cảnh sát, anh cảm thấy mình sẽ thế nào?”
Trước đây, lúc hắn ra ngoài chụp ảnh thường chọn cảnh ở vùng thôn quê. Việc gặp phải những kẻ không tuân thủ phép tắc cũng rất bình thường. Có thể dùng tiền giải quyết thì không sao, nhưng nếu gặp phải bọn rải đinh chặn đường, hắn cũng có thể nhấn chân ga tông thẳng.
Sau lưng đám người này không có thế lực gì, toàn đi vơ vét tiền của học sinh, nhưng cũng khá khó đối phó.
Bọn chúng tìm hắn xác nhận tình hình là chuyện tất nhiên, chỉ là nhanh hơn dự đoán một chút.
Mà đối với những kẻ như vậy, chỉ có thể càng ngang ngược hơn, chứ không thể làm bạn, có như vậy thì sau này mới yên ổn được chút.
“Đệch, cũng đâu phải tao đập đầu mày, báo cảnh sát thì cùng nhau vào tù thôi.” Tóc vàng nhún vai nói.
“Vậy thì cùng vào tù đi.” Tông Khuyết bình tĩnh nhìn gã nói, “Tôi trắng tay, cũng không thiết sống nữa, anh thì sao?”
Những lời này theo cơn gió lạnh ban đêm, thực sự có chút ớn lạnh, khiến trong lòng những kẻ khác đều không yên.
“Mày dọa ai đấy?” Một người phía sau ném tàn thuốc, nói: “Mày nghĩ tao sẽ bị dọa à?!”
“Đúng thế!” Một người khác hùa theo.
“Tới đây thử xem.” Tông Khuyết tiện tay nhét điện thoại vào túi áo. Ánh tàn thuốc chưa tắt miễn cưỡng soi sáng khu vực này.
Tóc vàng vô thức đề phòng, lại bị cánh tay đột nhiên duỗi tới túm lấy cổ, trực tiếp ép sát vào tường. Cánh tay siết chặt cổ khiến gã không thể thở, gã chỉ có thể liều mạng giãy giụa, nhưng cánh tay kia lại không hề nhúc nhích, khiến gã giãy giụa đến đỏ mặt tía tai: “Buông… ra….”
Ánh sáng điện thoại khác chiếu lại đây, trong tầm mắt mờ mịt, tóc vàng gần như không thấy rõ được mặt đối phương nhưng lại nhìn rõ ánh mắt đối phương, nơi đó không hề có chút nhút nhát hay do dự: “Bọn mày còn không qua đây… làm….”
Những người khác cuống quýt muốn chạy tới, ngay lập tức, tay Tông Khuyết siết càng chặt hơn, thậm chí khiến chân tóc vàng hơi lơ lửng: “Đừng tới đây, nếu anh muốn chết, vậy chết chùm đi.”
Hắn là người từng chết không chỉ một lần, bất luận là chôn thây trong cát vàng hay là sinh lão bệnh tử một cách bình thường, hắn đều trải qua khoảnh khắc sinh mệnh tiêu tan. Vậy nên trời sinh hắn sẽ thiếu đi vài phần sợ hãi.
Mấy người khác ngừng tại chỗ, lo lắng nói: “Mày đừng kích động!”
Tuy rằng bọn chúng thường xuyên đánh nhau, nhưng thật sự không có ý định giết người, nếu không sẽ bị xử bắn.
“Tao… Tao muốn sống…” Tóc vàng vừa dứt lời, cánh tay đang siết cổ gã buông lỏng ra.
Gần như trong nháy mắt, gã quỵ xuống đất, ôm yết hầu liều mạng ho, cứ như muốn ho ra cả phổi, toàn thân không ngừng run rẩy.
Quá đáng sợ, quá đáng sợ, vừa rồi trước mắt gã đều đã bắt đầu tối sầm, đối phương thật sự muốn giết gã.
“Lăn lộn ngoài đường, chẳng qua là muốn lấy tiền, đừng dồn kẻ khác vào đường cùng.” Tông Khuyết phất tay, lấy ra hai tờ tiền từ trong túi, ngồi xổm xuống, đưa tiền qua.
Tóc vàng nhìn hành động của hắn thì vô thức giật mình, mắt đầy tơ máu: “Làm… Làm gì đấy?”
“Phí giải tán. Tôi không muốn truy cứu chuyện trước đó ai đã đánh tôi, sau này tránh xa tôi một chút, bằng không tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.” Tông Khuyết giật giật ngón tay nói.
Hai tờ tiền nhẹ nhàng lay động. Tóc vàng thở phì phò xong, được người khác đỡ dậy: “Được, giải tán thì giải tán!”
Đám người dẫn nhau rời đi, trong không khí còn vương lại mùi thuốc lá rẻ tiền. Đèn trong nhà xuyên qua khe cửa chiếu tới, một giọng nói già nua hiền lành truyền ra, chỉ là ẩn chứa vài phần cảnh giác: “Ai vậy? Ai ở bên ngoài?”
“Cháu.” Tông Khuyết lên tiếng.
“Thằng Khuyết à, vào đây ngay.” Trong giọng nói già nua kia mang theo chút vui mừng.
[Ký chủ, trong lòng phải có kính trọng sinh mệnh. Mỗi một sinh mệnh trưởng thành đều cần tiêu tốn rất nhiều tinh lực, phải quý trọng sinh mệnh của mình, cũng phải quý trọng sinh mệnh của người khác, không thể tùy tiện cùng chết với kẻ khác, nếu không sẽ bị xử phạt rất nặng.] 1314 nói.
[Chỉ dọa bọn chúng thôi.] Tông Khuyết đáp, [Ông vua thua thằng liều, kẻ ngang ngược sợ thằng không muốn sống mà.]
Tuy rằng ký chủ nói có lý, nhưng hệ thống vẫn rất lo, dù sao lúc vừa tìm được ký chủ, ký chủ cũng không tỏ ra quá vui mừng với sự xuất hiện của nó cùng việc có thể có được sinh mệnh lần nữa.
“Thằng Khuyết về nhà lúc nào vậy? Sao lại không gõ cửa?” Bà cụ cao tuổi với mái tóc bạc trắng, tuy rằng mắt híp lại, thân thể thoạt nhìn rất thon gầy nhưng khỏe mạnh.
“Vừa về tới ạ.” Tông Khuyết bước vào.
Bà cụ đóng cửa lại hỏi: “Ăn cơm chưa? Muốn ăn gì để bà làm cho cháu?”
“Cháu ăn rồi, không cần đâu ạ.” Tông Khuyết đi vòng qua đống đồ lỉnh kỉnh trong nhà.
Ngôi nhà này cũng không lớn, trước và sau đều có một gian phòng. Phía trước là phòng bếp, phía sau là phòng ở. Khác với những căn nhà mái bằng thời nay, nóc nhà ở đây vẫn là mái ngói lợp, phía trên mọc đầy rêu xanh, mỗi khi trời mưa thì sẽ bị dột vào trong nhà.
Nghe nói căn nhà này do bậc cha chú xây dựng. Một ngôi nhà trong thành thị tấc đất tấc vàng như vậy lẽ ra sẽ rất có giá, nhưng nó nằm hơi xa trung tâm, kiểu như thôn trong thành. Phải ngồi xe buýt rất lâu mới đến được đây đã đành, toàn bộ căn nhà đều khá cũ nát, thậm chí có thể xếp vào hàng nhà xuống cấp, cho dù muốn bán cũng không ai mua.
Trong nhà chất đống đủ thứ bao tải, bên trong đựng chai lọ, còn có thùng giấy gấp gọn gàng. Cũng nhờ vào mấy thứ này, nguyên thân ở trường mới không đến nỗi chịu đói. Cũng vì tình cảnh này, những người thân thích từng cho mượn tiền mới không đến chỗ bà cụ đòi nợ, mà tìm thẳng ba Tông.
Ánh mắt Tông Khuyết lướt qua, bà cụ có hơi sợ sệt, chà tay lên vạt áo nói: “Mấy thứ này mai là bán rồi, không bẩn, lúc bà nhặt chúng đã lau sạch cả.”
“Vâng.” Tông Khuyết đi vào căn phòng phía sau nói: “Cháu đi làm bài tập trước đây ạ.”
Quả thật không bẩn, tuy rằng trong nhà chất không ít đồ đạc, nhưng không có mùi lạ gì. Ngược lại, dây nho quấn trên dây thép kia đang mọc lá mới xanh um tươi tốt, trông bừng bừng sức sống.
Chậu hoa trong nhà trồng một ít cây con rau củ. Tuy rằng đồ đạc đều cũ kỹ, vải vóc cũng hơi bạc màu, nhưng lại được quét dọn rất sạch sẽ. Quần áo trên người bà cụ cũng rất sạch sẽ, chỉ là đã rất cũ kỹ.
“Làm bài tập là tốt.” Bà cụ nhớ tới gì đó bèn mò mẫm túi áo, nói: “Tuần trước cháu không về nhà, tiền ăn cũng không lấy, bà không biết làm sao để đưa cho cháu.”
Những đồng tiền lẻ được bọc trong chiếc khăn tay, từng tờ tiền được lấy ra. Lúc Tông Khuyết nhận được tiền, dường như bên trên còn vương lại hơi ấm cơ thể.
“Về trường nhớ mua gì ăn ngon chút, đừng làm khổ bản thân.” Bà cụ nói.
“Bà nội cũng vậy nhé.” Tông Khuyết nói.
“Được được, bà cũng không ăn được bao nhiêu.” Dưới ánh đèn, nét mừng vui trong mắt bà cụ dường như còn ẩn chứa chút long lanh ướt át, thúc giục hắn: “Mau làm bài tập đi, bà không quấy rầy cháu nữa.”
“Vâng.” Tông Khuyết vào phòng, mở đèn bàn lên ngồi vào bàn học có hơi cũ.
Lúc còn sống, hắn và người nhà cũng không quá thân thiết, chỉ là việc ăn, mặc, ở, đi lại của người trong nhà chưa từng để họ thiếu thốn. Cho dù có người nói hắn máu lạnh, cũng bị cha mẹ hắn phản bác.
Chuyện hắn làm cũng không tính là quá tốt, mà hành vi của nguyên thân hẳn bị coi là kẻ ác ôn.
Những đồng tiền vất vả kiếm được kia đều bị tên đó ném vào tiệm net và khu vui chơi. Hơn nữa, một mặt ghét bỏ nguồn gốc của số tiền kia, một mặt lại mặc sức bóc lột.
[Ký chủ, cậu xem bà cụ sống khổ như vậy vẫn rất yêu quý sinh mệnh.] Hệ thống tận tình khuyên bảo, sợ ký chủ lầm đường lạc lối.
[Xử phạt rất nặng mà cậu nói ban nãy là gì?] Tông Khuyết hỏi.
[Coi thường sinh mệnh bản thân không chỉ không hoàn thành nhiệm vụ, còn bị khấu trừ tinh tệ.] Hệ thống nghiêm túc nói, [Kẻ coi thường quy tắc thế giới, tùy ý săn giết sinh mệnh của người khác sẽ bị coi là bug.]
Bug sẽ do hệ thống dọn dẹp trước. Nếu vượt quá năng lực của hệ thống thì sẽ bị xếp vào nhiệm vụ của tổ chém giết. Cho dù có thể dựa vào lực lượng của mình mà rời khỏi tiểu thế giới cũng sẽ bị tổ chém giết thanh trừ hoàn toàn.