55. Chương 55: Món Quà Của Hải Thần (14)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 55: Món Quà Của Hải Thần (14)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vẻ mặt Nguyệt chợt thay đổi, từ sự không cam lòng ban đầu hóa thành nỗi hận thù tột độ: "Ngươi... tốt nhất... hãy giết... ta đi."
Bởi nếu một khi y khôi phục sức mạnh, chắc chắn sẽ lấy mạng hắn.
"Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao?" Tông Khuyết khẽ chạm vào đuôi cá y, giữa tiếng thở dồn dập của người cá, hắn nói: "Thật xinh đẹp. Nếu cạy từng chiếc vảy ra chắc sẽ rất đau, nhưng cũng rất đẹp. Nếu dùng ngươi làm mồi, có lẽ sẽ dụ được cả tộc Ngân Nguyệt lũ lượt kéo tới cứu ngươi. Khi đó, con người sẽ không còn thiếu người cá nữa."
"Ngươi... biết..." Nguyệt bấu ngón tay sâu vào cát biển, cánh tay gồng lên đến mức gân xanh nổi rõ.
"Ta biết, ngươi cảm thấy ta yếu ớt nên không hề đề phòng." Tông Khuyết buông đuôi cá y ra rồi lại đặt tay lên tim y, trong mắt không hề có chút cảm xúc nào: "Chỉ có thủ lĩnh tộc người cá mới đi kiểm kê số lượng thành viên trong tộc. Nếu cả tộc bị diệt vong, liệu nơi này có khó chịu không?"
Trong mắt Nguyệt dâng lên một tia tuyệt vọng xen lẫn tàn nhẫn: "Ta tuyệt đối sẽ không..."
Y tuyệt đối sẽ không trở thành điểm yếu của tộc người cá. Thủ lĩnh có thể có người mới, nhưng tuyệt đối không được để người trong tộc rơi vào tay con người.
Gió biển gào thét dữ dội, nước biển cuộn trào tựa như đang khóc than.
"Ta lừa ngươi thôi."
Ba chữ này như nhấn nút tạm dừng mọi thứ, hơi thở của Nguyệt khựng lại. Tông Khuyết hơi cúi người, nắm lấy cằm y, nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn tràn đầy lửa giận rồi nói: "Hướng nghiên cứu của ta là khoang sinh sản, là phương pháp tách biệt nhu cầu sinh sản của con người và người cá."
"Ta... không tin..." Đôi mắt Nguyệt tràn đầy vẻ nghi ngờ.
Y không thể phân biệt được đâu là lời dối trá, đâu là sự thật từ hắn.
"Không tin cũng tốt, ta cũng không tin tộc người cá." Tông Khuyết bình thản nói: "Giống như con cá kia, khi ăn vào ta đã biết hiệu quả của nó là gì."
"Vậy nên ngươi mới..." Trong mắt Nguyệt lóe lên vẻ bừng tỉnh.
Vậy nên hắn mới hỏi liệu y có hối hận không.
"Thật ra ngươi rất thông minh, nhưng lại không tính đến việc y thuật của ta cũng không tệ." Tông Khuyết nhẹ nhàng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên môi y.
Mặc dù thuốc đã được giải, nhưng tác dụng còn lại của nó vẫn khiến người ta nhất thời khó lòng kiểm soát.
Đôi mắt Nguyệt mở to, nhưng y chỉ có thể đón nhận nụ hôn sâu của con người trước mặt. Nhiệt độ cơ thể hắn nóng đến mức như muốn thiêu đốt y, khiến trái tim y co rút dữ dội vì sợ hãi.
Khi nụ hôn kết thúc, Tông Khuyết lau khóe môi, nhìn người cá đang mê man rồi lại ôm lấy y, đi về phía biển rộng.
Dưới bầu trời đầy sao, người cá đẹp đến mê hoặc. Mái tóc dài xõa xuống khuỷu tay, đuôi cá phản chiếu ánh sáng lấp lánh tựa dải ngân hà. Từng sợi lông mi, từng hoa văn trên da đều như một kiệt tác thể hiện sự tài hoa của thần linh.
Bước vào thủy triều, Tông Khuyết nhìn người cá trong lòng rồi nói: "Nguyệt, đừng tin tưởng con người nữa. Hãy quay về nơi ngươi nên thuộc về đi."
"Ngươi thả ta thật ư? Không sợ ta trả thù ngươi sao?" Nguyệt khẽ cử động ngón tay. Hơi thở ẩm ướt của biển cả giúp y dần lấy lại khả năng nói chuyện.
"Ngươi tính kế ta một lần, ta cũng xem như đã tính kế lại ngươi một lần, chúng ta xem như hòa nhau." Tông Khuyết nhìn y, chậm rãi nói: "Hơn nữa, ta sắp rời khỏi nơi này rồi."
Đồng tử của Nguyệt co rút lại trong thoáng chốc, ngón tay khẽ cuộn tròn trong vô thức: "Rời khỏi đây là đi đâu?"
"Hành tinh A, chắc ta sẽ đến đó làm việc. Tiện thể giúp ngươi tìm xem người cá kia có phải là người cá biển sâu không." Tông Khuyết nói: "Nếu cậu ta muốn quay về, ta nhất định sẽ giúp. Nếu không muốn, cậu ta có thể ở lại Hành tinh A. Dưới sự bảo vệ của ba gia tộc lớn, cậu ta sẽ không phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa."
Người cá này thuộc về đại dương, còn hắn thuộc về đất liền. Giống như hai thái cực chỉ có một lần giao nhau, một khi bỏ lỡ sẽ mãi mãi là hai đường thẳng chẳng bao giờ gặp lại.
Dù có động lòng, nhưng hắn vẫn luôn mong viên ngọc quý của biển cả có thể vĩnh viễn ở lại trong vòng tay của nó. Sinh ra trong lòng biển, lớn lên trong lòng biển, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ ngàn thu ở trong đó, không bị thế giới bên ngoài quấy nhiễu.
"Vì sao ngươi lại giúp ta? Đối với ta, ngươi cũng không có thứ tình yêu mà loài người các ngươi vẫn thường nói." Nguyệt nhìn hắn, lên tiếng.
"Xem như trả ơn ngươi đã cứu mạng ta." Tông Khuyết cúi người, thả y xuống biển.
Ngay khi chạm vào nước biển, cơ thể vốn cứng đờ không thể cử động của y lập tức lấy lại sinh khí. Chiếc đuôi cá tuyệt đẹp trôi nổi trong làn nước, thế nhưng Nguyệt vẫn chưa vội rời đi: "Ơn cứu mạng ư?"
"Lần đầu tiên ngươi cứu ta, cả người ta đều bị sưng phù nên ngươi không nhận ra thôi." Tông Khuyết buông lỏng bàn tay, mặc cho y trôi nổi theo làn sóng biển. Hắn lùi về vài bước rồi lên bờ, nhìn người cá giữa biển với ánh mắt phức tạp: "Ngươi không hoàn toàn ghét con người như lời mình nói, nhưng tốt nhất vẫn nên tránh xa một chút."
Ánh nước trong mắt Nguyệt khẽ lay động theo làn sóng. Y đã khôi phục sức mạnh của mình. Chỉ cần Nguyệt muốn, y có thể dễ dàng nuốt trọn căn nhà bên bờ cùng con người trước mặt vào biển sâu. Nhưng y không muốn.
Chiếc tàu ban đầu đã lênh đênh trên biển, bị sóng đánh lật và nuốt chửng. Hắn là con người duy nhất còn sót lại chút hơi thở, ôm tấm gỗ vùng vẫy cầu sinh. Chỉ vì y chán ghét thủ đoạn cực đoan của tộc Ô Khung nên mới cứu mạng hắn, rồi tùy tiện ném lên bờ, không ngờ gặp nhau nhiều lần như vậy lại không nhận ra.
"Nguyệt, hẹn gặp lại." Tông Khuyết bình thản nói lời tạm biệt, xoay người rời khỏi bờ biển, bước về phía viện nghiên cứu.
Nguyệt nhìn theo bóng lưng hắn, mở miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt nên lời. Mãi đến khi hắn hoàn toàn biến mất, đối phương không hề quay đầu lại lần nào.
Không phải hẹn gặp lại, mà là vĩnh biệt. Thế nhưng vì sao trong lồng ngực lại khó chịu đến thế? Một nỗi buồn nặng trĩu dâng lên, bóp nghẹt khiến y tưởng chừng không thở nổi.
Nguyệt ôm chặt ngực, có thể cảm nhận được nhịp đập dữ dội ở đó. Đó không phải là hưng phấn mà là đau khổ. Y cảm thấy đau khổ nhưng lại bất lực, không biết phải làm sao để hóa giải.
Ánh bạc rơi xuống biển, dường như đang bơi về phía ánh trăng bạc, như thể muốn chạm đến tận cùng đại dương.
[Ký chủ, vậy là nhiệm vụ hoàn thành rồi ư?] 1314 hỏi.
Theo cách làm của ký chủ, chắc chắn Nguyệt sẽ không có lý do nào để lên bờ tìm Dụ Hoa nữa.
[Vẫn phải đề phòng bất trắc.] Tông Khuyết bước vào phòng tắm, cởi quần áo rồi mở vòi nước lạnh.
Mặc dù đã có thuốc giải, nhưng tác dụng của loại thuốc này vẫn mãnh liệt hơn hắn dự đoán rất nhiều.
Thế giới này không chỉ đơn thuần dựa vào khoa học kỹ thuật mà còn ẩn chứa nhiều loại sức mạnh chưa biết. Nếu không phải từ hệ thống lừa ra được nhược điểm của tộc người cá, thì thắng bại lần này vẫn còn khó nói.
[Biến cố gì?] 1314 hỏi.
[Việc con người thăm dò biển Nguyệt Quỳnh.] Tông Khuyết đáp.
Người cá biển sâu xuất hiện đồng nghĩa với việc truyền thuyết về người cá ở biển Nguyệt Quỳnh không phải là giả. Dù ba gia tộc lớn không ép buộc thăm dò hay bắt giữ, nhưng những kẻ có ý đồ ẩn trong bóng tối lại khó lòng phòng bị.
Chưa chắc họ có thể đối đầu với sức mạnh của tộc người cá, nhưng trí tuệ con người lại bao gồm cả sự thông minh và xảo quyệt. Hy vọng sau lần đấu trí này, người cá kia có thể nhận ra vài điều, chứ không chỉ biết ỷ vào sức mạnh. Việc quá tự tin sẽ chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi.
[Đám người đó thật đáng ghét.] 1314 đầy phẫn nộ: [Người cá đẹp đến vậy mà bọn chúng cũng nhẫn tâm làm hại.]
[Ta nhớ rõ trước đó không phải ngươi cũng bảo ta đề phòng y mà?] Tông Khuyết vuốt nước trên đầu nói.
[Nhưng y thật sự rất đẹp mà.] 1314 chụm hai ngón tay vào nhau: [Hơn nữa, sau này cũng không thể gặp lại nữa.]
Người cá trong mộng.
Xinh đẹp đến vậy, còn chủ động giúp ký chủ uống thuốc. Ký chủ rõ ràng đã khống chế được rồi, thế mà lại không ôm về nhà mà lại còn thả đi mất! Thật chẳng chút hợp lý nào!
[Ừm.] Tông Khuyết đáp.
Khiến hệ thống hài lòng cũng xem như là tạ lỗi cho việc lừa lấy thông tin từ nó vậy.
Sau khi thu dọn xong công cụ, viện nghiên cứu lại chìm vào yên tĩnh.