57. Chương 57: Quà Tặng Của Hải Thần (16)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 57: Quà Tặng Của Hải Thần (16)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cửa phòng ngủ vừa khép lại, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa: "Tiến sĩ, tôi mang kính đến rồi đây."
Tông Khuyết mở cửa, nhìn robot trợ lý nhỏ đang nâng cửa kính, còn La Hâm thì đỡ ở bên cạnh, hắn nhường đường và nói: "Phiền cậu quá."
"Không phiền đâu ạ, ở gần biển đôi khi hay gặp chuyện thế này lắm, đá bay tới cứ như tên lửa, tấn công chính xác luôn." La Hâm nghiêng tấm kính đẩy vào trong phòng, cười nói: ''Tôi quen tay rồi."
Robot trợ lý nhỏ bước vào phòng, đầu tiên là kiên nhẫn dọn dẹp sạch sẽ những mảnh kính vỡ: "Hòn đá đập vào to phết nhỉ."
1314: Vì vốn dĩ không phải là đá, mà là nắm đấm.
Người cá xinh đẹp kia thật sự bạo lực vô cùng, một cú đấm đã có thể xuyên thủng rồi.
"Ừ." Tông Khuyết đáp một tiếng.
"Kính ở viện nghiên cứu chắc chắn lắm, theo lý mà nói thì đá lớn cũng khó mà làm vỡ được." La Hâm quan sát xung quanh phòng: ''Tiến sĩ, ngài không bị thương chứ?"
"Không, có lẽ do hòn đá va trúng đúng góc yếu nên mới vỡ thôi." Tông Khuyết bình thản nói.
"Cũng có thể, tiến sĩ không sao là tốt rồi." La Hâm dọn dẹp mảnh vỡ và tháo khung cửa xuống. Khi cậu ta và robot đang lắp cửa sổ mới thì bỗng nghe thấy tiếng cào cửa vọng ra từ trong phòng ngủ. Cậu ta quay đầu lại nhìn Tông Khuyết đang tựa vào cửa phòng ngủ, chớp mắt vài cái rồi lại tiếp tục lắp cửa sổ.
Thế nhưng tiếng cào cửa bên tai ngày càng lớn, La Hâm vừa lắp xong, do dự nhìn Tông Khuyết: "Tiến sĩ, hình như trong phòng ngủ của ngài có tiếng động."
"Chắc là chuột đấy." Tông Khuyết đáp.
Tiếng cào cửa phía sau dừng lại một chút rồi lại trở nên mạnh mẽ hơn, âm thanh xột xoạt trong đêm khuya vang lên rõ mồn một.
"Con chuột này thật sự quá ngang ngược." La Hâm nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của Tông Khuyết nói: ''Nhà tôi có bẫy dính chuột, dính rất hiệu quả đấy!"
"Tôi nuôi đấy." Tông Khuyết nói, để tránh người cá trong phòng ngủ phá cửa xông ra.
Tiếng cào cửa phía sau ngừng hẳn.
La Hâm trong khoảnh khắc đó suýt nữa thì có dấu hỏi bay trên đầu: "Ngài còn sở thích này cơ à?"
"Ừ." Tông Khuyết vẫn bình tĩnh như không: ''Chuột hoa chi đang mài răng, chắc nó lại chạy ra ngoài rồi."
La Hâm trố mắt nhìn hắn một lúc, cười gượng: "Vậy tôi đi trước đây, ngài mau bắt con chuột... thú cưng đó lại đi."
"Được, hôm nay cảm ơn cậu, đi cẩn thận." Tông Khuyết rời khỏi cửa phòng ngủ, tiễn robot trợ lý nhỏ với vẻ mặt đầy vẻ khó xử ra ngoài, sau đó đóng cửa lại và khóa luôn.
Trong phòng yên tĩnh hẳn, Tông Khuyết khẽ thở dài, mở cửa phòng ngủ thì thấy người cá nằm nghiêng trên giường, mỉm cười rạng rỡ nhìn hắn. Hắn liếc nhìn vết cào trên cánh cửa, nói: "Cậu muốn bị phát hiện à?"
"Hắn không thể uy hiếp ta." Ánh mắt Nguyệt lướt qua một cách hờ hững: ''Hơn nữa, ngươi không thấy thế này rất kích thích ư?"
Nói chuyện quy tắc của loài người với người cá cũng như đàn gảy tai trâu, con cá này ở dưới biển vốn chẳng bao giờ quan tâm đến quy tắc của ai. Ánh mắt của Tông Khuyết dừng lại trên cơ thể trần trụi của y, hắn hỏi: "Cậu cứ chạy lung tung ngoài kia như thế này à?"
"Ừ? Có gì không đúng sao?" Nguyệt dựa vào giường hơn một chút, không hề e dè mà vắt chéo chân, ánh mắt y rơi trên áo Tông Khuyết: ''À, loài người lúc nào cũng thích che kín cơ thể mình, người cá không có thói quen đó đâu."
Tông Khuyết đổi chủ đề: "Khi nào cậu về?"
Ánh mắt Nguyệt khựng lại: "Ta không về."
"Cậu muốn ở lại bao lâu?" Tông Khuyết mở tủ quần áo bên cạnh, lấy một bộ quần áo đặt lên giường: ''Trước khi về thì mặc vào đã."
"Ngươi không đuổi ta đi thật à?" Nguyệt vươn tay nắm lấy cổ tay hắn, ánh mắt sáng lên.
Tông Khuyết nhìn những khớp tay không hề hấn gì của y: "Ừ."
Cửa sổ của viện nghiên cứu được làm để chống mưa bão, dù có dùng búa tạ ngàn cân đập mạnh cũng không vỡ. Vậy mà người cá trước mặt hắn chỉ cần một cú đấm đã có thể phá tan lớp kính ấy. Dù có thật sự ném ra ngoài, chỉ cần y còn đôi chân thì y vẫn sẽ quay lại được, vậy nên hắn cũng chẳng cần làm chuyện vô ích.
"Ngươi đúng là một bạn đời tốt." Nguyệt nhẹ nhàng đứng dậy tiến sát lại, bàn tay còn lại luồn thẳng vào vạt áo hắn: ''Tông Khuyết, ta thưởng cho ngươi."
Tông Khuyết giữ tay y lại và kéo ra: "Cậu đến đây chỉ để làm chuyện này thôi đúng không?"
"Ừ." Nguyệt gật đầu không chút do dự: ''Người cá làm chuyện này với người mình thích thì có gì lạ lùng sao?"
Y thật sự thấy chuyện đó hoàn toàn bình thường.
Tông Khuyết buông tay y ra: "Mặc quần áo vào."
"Ta không thích quần áo của loài người lắm." Nguyệt nhìn bộ đồ bên giường, trong mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ: ''Loài người lúc nào cũng có mấy cái e dè vô cớ."
"Ngày nào cậu cũng biến chân trước mặt những người cá khác sao?" Tông Khuyết hỏi.
"Dĩ nhiên là không." Nguyệt gác một chân lên đùi Tông Khuyết, cười nói: ''Chân của ta chỉ để ngươi nhìn thôi."
"Quần áo của loài người cũng giống như đuôi cá của các cậu." Tông Khuyết nắm cổ chân y nhấc khỏi đùi mình, tránh để y cứ 'phơi bày' như vậy.
"Nhưng trước mặt bạn đời thì có thể biến chân mà." Chân Nguyệt từ phía sau quấn quanh eo Tông Khuyết, tay ôm chặt, ngực y áp sát, tay y đã bắt đầu vén áo hắn: ''Còn ngươi lúc nào cũng mặc quần áo đầy đủ trước mặt ta."
"Không mặc thì ra ngoài." Tông Khuyết không ngăn bàn tay nghịch ngợm của y, hắn chỉ nghiêng mắt nhìn người cá đang đầy hứng thú, sắc mặt trở nên lạnh lùng.
"Ngươi thật không biết điều mà." Nguyệt tựa cằm lên vai hắn, môi đỏ mím chặt, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ ấm ức.
"Ừ." Tông Khuyết đáp, ánh mắt rơi trên người y: ''Buông tay."
Ánh mắt Nguyệt càng sâu hơn một chút, mang theo chút không cam lòng nhưng vẫn thả chân ra, kéo lấy bộ quần áo bên cạnh.
Tuy Nguyệt chết mê chết mệt cái vẻ lạnh lùng của người đàn ông này nhưng y cũng hơi e ngại vẻ lạnh nhạt ấy của hắn.
Mặc dù sức mạnh của hắn yếu nhưng lời cảnh cáo lại rất hiệu quả.
Nguyệt lật qua lật lại bộ quần áo, nhìn người đứng dậy nói: "Ta không biết mặc."
Tông Khuyết quay lại nhìn nụ cười nhẹ trên môi người cá, cầm lấy bộ đồ bên cạnh: "Tay."
Nguyệt ngoan ngoãn đưa tay cho hắn mặc áo sơ mi vào, y nhìn người đàn ông cúi đầu cẩn thận cài từng cúc áo, trái tim đập thình thịch một cách lạ thường.
Y thích người này.
Khi Tông Khuyết quay đi lấy quần, người cá bất ngờ hôn tới.
Tông Khuyết vẫn vô cảm mặc cho y hôn, đến khi tay y ôm lấy hắn, càng lúc càng quá trớn thì hắn ấn vào trán y rồi đẩy ra: "Mặc quần."
Nguyệt duỗi chân xỏ quần vào, khẽ liếm môi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cổ áo Tông Khuyết: "Ta nhớ là ngươi không phải là không có phản ứng đâu."
Hôm đó dù bị tính kế nhưng người này cũng không hoàn toàn vô cảm, vì vậy nên y mới lơ là không phòng bị.
"Loài người không phải lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó." Tông Khuyết ôm eo y khiến người cá bất ngờ bám lấy hắn. Sau khi giúp y mặc quần xong, hắn nhét vạt áo vào gọn gàng, cảm nhận nụ hôn nhẹ bên má rồi nhẹ nhàng ấn y ngồi xuống giường.
Người cá này thuộc dạng bất cứ lúc nào cũng có thể bộc lộ bản năng.
"Người cá cũng không phải vậy." Nguyệt dùng một tay tháo vài cúc áo ở cổ vì cảm thấy không thoải mái, sau đó lại kéo phần vạt áo vừa được nhét gọn gàng vào trong quần ra: ''Vì ngươi cứ từ chối ta nên ta mới nghĩ đến mọi lúc mọi nơi. Ngươi để ta thỏa mãn một lần, chắc chắn ta sẽ không quấn lấy ngươi ngày này qua ngày khác nữa."
Bộ đồ vốn chỉnh tề giờ hơi lỏng lẻo trên người y. Từ cổ áo hở ra đến phần eo áo xộc xệch, tất cả đều phô bày vẻ đẹp phóng khoáng của người cá.
"Loài người có một câu gọi là 'được đằng chân lân đằng đầu' đấy." Tông Khuyết mở cửa phòng ngủ: ''Cậu ngủ ở đây, tôi ra sofa."
Nguyệt nhìn bóng lưng hắn, y tựa vào đầu giường, khẽ cong môi cười.
[Ký chủ, sofa...] 1314 nhắc nhở ký chủ vừa bước ra: [Bị ướt rồi.]
Người cá đó làm chuyện này thật sự quá đáng!
Tông Khuyết chẳng cần phải lật đệm sofa lên vì cả chiếc sofa đã ướt sũng, thậm chí nước còn nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Tông Khuyết quay người về phòng nhìn người cá đang cười đầy ẩn ý, hắn đặt tấm chăn mỏng đang cầm trên tay lên giường, cúi xuống bế y lên.
"Ngươi có sức mạnh khá tốt so với những người khác đấy." Nguyệt quàng tay qua vai hắn, y không hề ngại ngần với cái ôm này: "Có thể bế ta lên nhẹ nhàng như không vậy."
Cũng chỉ có một cơ thể khỏe mạnh và đẹp đẽ thế này mới chịu nổi sự giày vò của người cá để sinh ra những người cá nhỏ khỏe mạnh xuất sắc.
Tông Khuyết xoay người, cứ thế bế y ra khỏi phòng ngủ.
Nguyệt hơi ngơ ngác hỏi: "Ngươi định đưa ta đi đâu?"
"Chắc là cậu không sợ nước đâu nhỉ? Sofa hay bồn tắm, tự chọn một cái đi." Tông Khuyết dừng lại ở cửa phòng ngủ, nói.
Vẻ mặt Nguyệt thoáng cứng lại, đôi mắt ánh lên vẻ tủi thân: "Ta muốn ngủ trên giường... Chúng ta có thể ngủ chung giường mà, ta sẽ không làm gì ngươi đâu."
Lời nói của y đến gần cuối lại mang theo vài phần nhấn nhá khó giấu.
Tông Khuyết liếc nhìn sofa rồi bước thẳng về phía nhà tắm.
Sắc mặt Nguyệt hơi cứng lại: "Ngươi đã nắm được điểm yếu của ta rồi, còn sợ ta làm gì ngươi à?"
Bước chân của Tông Khuyết dừng lại, nhìn người cá trong lòng mình hồi lâu rồi nói: "Mối quan hệ dây dưa của chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu."
Nguyệt khẽ vẽ một đường nhỏ bằng ngón tay, chân y khẽ động đậy, Tông Khuyết cúi xuống đặt y xuống sàn.
Cửa sổ từng bị vỡ kính vẫn chưa kéo rèm, ánh trăng chiếu vào rõ mồn một. Ánh sáng trên trần nhà lấp lánh theo nhịp sóng biển vỗ nhẹ khiến Nguyệt cảm thấy bồn chồn khó chịu.
"Chưa thử qua thì làm sao biết là sẽ không có kết quả?" Nét mặt Nguyệt không còn nụ cười cợt nhả mà trở nên nghiêm túc hơn.
Y đã động lòng với người đàn ông này, y muốn ở bên hắn. Thế nhưng gần như mọi cách đều đã được sử dụng, đổi lại chỉ được một câu chẳng có kết quả.
Chẳng lẽ thật sự phải cưỡng ép kéo hắn xuống đáy biển sao? Nhưng chỉ nghĩ đến cách đó thôi, chính trái tim y đã cảm thấy nặng nề đau đớn ngay từ trước.
"Có những điều có thể đoán trước được." Tông Khuyết nhìn người cá cao gần bằng mình đang đứng trước mặt, nói.
Y rất đẹp, nhưng để trở thành thủ lĩnh của tộc người cá không chỉ dựa vào vẻ đẹp và sức mạnh mà còn là trách nhiệm.
"Tương lai gì?" Ánh mắt của Nguyệt dán chặt vào hắn.
"Dù tương lai người cá có giao thoa với loài người hay không thì lãnh địa chính của các cậu vẫn là đại dương." Tông Khuyết nhìn y, nói: "Cũng như cậu không quen sống trên đất liền, tôi cũng chẳng thích cuộc sống dưới đáy biển sâu."
Nguyệt khẽ co ngón tay lại, y nghĩ đến cuộc sống của mình trên đất liền, nếu là cùng người đàn ông này...
"Nguyệt, đừng vì cái bồn tắm chật hẹp mà từ bỏ đại dương bao la vô tận." Tông Khuyết nhìn y, nói.
Ánh mắt Nguyệt khẽ biến đổi, màu xanh thẳm trong đó dần dịu lại. Đây chính là tương lai có thể thấy trước, cũng như cá không thể rời nước, con người không thể thiếu không khí, hai người họ không có tương lai.