Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 7: Ai chẳng quyến luyến những dịu dàng (7)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lấy ví dụ xem nào.” Tông Khuyết mở tập bài tập ra nói.
“Ví dụ ở thời bình như bây giờ thì không thể tùy tiện tước đoạt mạng sống của người khác, nhưng nếu có kẻ gây hại đến an toàn tính mạng của ký chủ, ký chủ được phép phản kháng. Lại chẳng hạn như nếu đến thế giới cá lớn nuốt cá bé, phải giết người khác mới có thể sống sót, việc đầu tiên ký chủ cần làm là giữ được mạng của mình.” 1314 nói: “Chúng ta rất nhân văn, ký chủ không cần phải lo lắng.”
“Ừm, biết rồi, làm bài tập đây.” Tông Khuyết lấy điện thoại ra, nhìn danh sách bài tập, môn đầu tiên là môn toán.
“À, được.” Hệ thống nhìn ký chủ ngồi ngay ngắn, nghiêm túc làm bài tập, nó thầm nghĩ.
Hình như ký chủ này không hề sợ hãi, không biết có trân trọng sinh mệnh hơn chút nào không.
Điều Tông Khuyết nghĩ là quả thực còn có thế giới ở trình độ cao hơn, nhưng không rõ hệ thống đang ở cấp độ nào.
Bài tập đương nhiên phải làm, nhưng phải trả lời sai hai trong số ba câu trắc nghiệm, còn các câu điền vào chỗ trống, ngoại trừ câu đầu tiên, các câu còn lại về cơ bản đều sai, đến câu hỏi tự luận, chỉ viết ra bước giải đầu tiên.
Bài tập của học sinh kém khá đơn giản, vì dù có sai, giáo viên cũng đã quá quen với điều này.
Nhưng hệ thống nhìn thấy trên tờ giấy nháp bên cạnh, ký chủ ghi chép gọn gàng các biểu thức và bước giải, cũng như đáp án hoàn toàn chính xác, cảm thấy ký chủ giả vờ là học sinh kém cũng rất nghiêm túc và có trách nhiệm.
Hoàn thành một trang bài tập từ đầu đến cuối, cộng thêm thời gian lật sách tra công thức, đêm đã rất khuya.
Tông Khuyết nhìn bài thi, suy nghĩ một lát, rồi viết lời giải vào chỗ trống của phần câu hỏi tự luận.
Như lời Lâm Hành đã nói, ít nhất để giáo viên thấy được thái độ nghiêm túc của mình.
Sắp xếp đồ vào cặp sách, Tông Khuyết nhìn tiền ăn để cạnh đó, liền tìm một chiếc hộp rỗng bỏ tiền vào, khóa lại trong ngăn kéo, sau đó mới đứng dậy đi ngủ.
Về nhà khá thảnh thơi, lúc hắn dậy thì ve chai trong nhà đã được bán đi phần lớn, bà cụ cũng không ở nhà, chỉ là đồ ăn trong nồi bếp vẫn còn ấm.
Tông Khuyết ăn sáng xong, rửa sạch bát đĩa, đang nghĩ xem trưa nên ăn gì thì giữa trưa bà cụ lại mang thịt xay về, bảo muốn làm sủi cảo, mà mỗi lần hắn muốn giúp đều bị bà từ chối.
Đến lúc ăn, sủi cảo trong bát của Tông Khuyết thì vỏ mỏng, nhân đầy đặn và nhiều thịt, sủi cảo trong bát của bà cụ lại chỉ có nhân rau.
Ánh mắt hắn dừng lại trên đó hơi lâu, bà cụ cười hỏi: “Ăn ngon không?”
“Của bà toàn nhân rau.” Tông Khuyết nói.
“Già rồi, ăn thịt khó tiêu, ăn chút rau mới tốt.” Bà cụ cười nói: “Cháu còn trẻ còn đang lớn, ăn nhiều chút, không đủ thì lấy thêm.”
Tông Khuyết cầm lấy cái bát không bên cạnh, chia một nửa sủi cảo đầy thịt của mình vào đó, rồi lại lấy một nửa sủi cảo nhân rau từ bát bà cụ sang bát mình, và san sẻ một nửa nhân thịt của mình vào bát bà cụ: “Cháu chia cho bà một nửa, ăn thịt không thì ngấy lắm.”
“Ầy.” Bà cụ cầm đũa hơi ngỡ ngàng: “Thật là...”
Bà thở sâu một hơi, cười nói: “Thằng Khuyết lớn rồi.”
[Ký chủ thật có lòng hiếu thảo.] 1314 khen ngợi.
[Công bằng một chút thì tốt hơn.] Tông Khuyết cúi đầu ăn.
Có lẽ đối phương đã quen đối xử bất công với bản thân, nhưng đối với hắn thì không cần thiết.
Được nghỉ từ chiều thứ Sáu, chiều Chủ nhật phải đến trường, cho dù Tông Khuyết khéo léo từ chối ý tốt của bà cụ vài lần, cặp sách ngoài sách vở và bài tập về nhà, vẫn bị nhét đầy đồ ăn vặt.
“Lấy thêm thùng sữa này đi cháu, uống nhiều cho cao lên.” Bà cụ nhét đồ vào tay cậu.
[Ký chủ, lòng tốt của cha mẹ còn có thể từ chối, tấm lòng của người già thì không từ chối được đâu, ngài cứ nhận đi.] 1314 nói.
Không thấy mấy đứa trẻ gầy gò đến nhà bà nội chơi, đến lúc về đều biến thành những bé mập ú đó sao, tiện thể còn mang theo đồ ăn.
Tông Khuyết nuốt ngược câu 'ở trường có thể mua được' vào trong, ôm thùng sữa lên nói: “Lấy cái này thôi là được rồi ạ, không mang thêm được nữa.”
“Được, đi đường cẩn thận.” Bà cụ dặn dò.
“Vâng, cháu biết rồi.” Tông Khuyết xoay người rời đi.
Hắn đi sớm, không về thẳng trường mà đi vòng qua tiệm giặt giày gần đường Bình An để lấy giày.
Cùng lúc, Lâm Hành cũng nhận được tin nhắn của Tông Khuyết: Có nhà không?
Ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt trên màn hình, gửi tin nhắn: Tìm tôi có việc à?
Tông Khuyết thấy điện thoại rung, dừng bước nhắn tin: Ừm, trả cậu quần áo và giày.
Lâm Hành buông chiếc nĩa đang cắm trái cây xuống, bấm gọi, ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, cậu hỏi: “Cậu tới trước cửa nhà tôi rồi à?”
Trong giọng nói không giấu nổi sự kinh ngạc, Tông Khuyết dừng bước nhìn đèn giao thông đáp: “Chưa đâu, vừa mới đi lấy giày, cậu không ở nhà à?”
Giọng nói truyền ra từ đầu dây bên kia rất bình tĩnh, dường như tiếng còi xe hỗn loạn bên ngoài cũng dịu đi, Lâm Hành đứng dậy nói: “Giờ tôi xuất phát, lát nữa sẽ tới nơi.”
Nếu bỏ lỡ lúc này, việc lấy lại đồ e rằng sẽ hơi bất tiện.
“Ừm.” Tông Khuyết đáp.
Hắn không nói thêm gì, Lâm Hành liền cười nói: “Tôi cúp máy trước nhé.”
“Ừm.” Đầu bên kia lại đáp.
Ngắt cuộc gọi, Lâm Hành khó nén được ý cười: “Quả nhiên là âm đệm.”
Cất điện thoại, cậu bọc đĩa trái cây lại bỏ vào tủ lạnh rồi nói: “Mẹ, con đi trước nhé.”
“Không phải bảo đi cùng à, tài xế còn chưa tới đâu.” Mẹ Lâm từ trong phòng thò đầu ra, trên tay còn cầm cọ trang điểm, rõ ràng là vẫn đang trang điểm dở.
“Bạn con đến tìm, con ngồi tàu điện ngầm ạ.” Lâm Hành thay giày rồi mở cửa nói.
Mẹ Lâm cũng không ngăn cản, chỉ trêu: “Bạn thật à? Không phải có bạn gái ở trường đó chứ?”
“Không có, nhà trường cấm yêu sớm.” Lâm Hành bất đắc dĩ nói.
“Cấm yêu sớm ư? Học sinh mà vâng lời như vậy thì mẹ với ba con đã chẳng thể yêu đương suốt bảy năm từ cấp ba lên đại học rồi.” Mẹ Lâm cười nói: “Con cứ nói thật đi, mẹ sẽ không la con đâu.”
“Không có thật mà.” Lâm Hành đóng cửa lại: “Con đi đây, tạm biệt.”
“Tạm biệt, đi đường cẩn thận.” Mẹ Lâm cao giọng nói.
“Vâng.” Lâm Hành trả lời.
Cậu không cảm thấy mẹ cậu thật sự ủng hộ mình tìm bạn gái, chỉ cảm thấy mẹ đang khoe khoang tình yêu của mình.
Từ đường Bình An, xe buýt có thể chạy thẳng tới trường, nhưng hiển nhiên là rất chậm. Mà Lâm Hành ngồi tàu điện ngầm thẳng tới cổng trường, khi đến cửa nhà lại không thấy người muốn tìm mình đâu.
Cậu cũng không vội nhắn tin thúc giục, mà vào nhà cầm đôi giày đã giặt sạch bỏ vào một cái túi, sau đó thay tấm ga trải giường đã hai ngày chưa đụng tới.
Máy giặt khởi động, từ cửa sổ mở toang truyền tới tiếng người và tiếng xe ồn ào.
Lâm Hành thò đầu ra nhìn, không chỉ có xe con, còn có xe buýt, chen chúc, nhốn nháo, đậu kín mít, mỗi lần nghỉ cuối tuần hoặc khai giảng đều gặp phải cảnh tượng như vậy.
Thế nên lâu như vậy mới đến nơi là do kẹt xe trên đường nhỉ?
Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Lâm Hành nhìn qua mắt thần, mở cửa nhìn nam sinh đứng trước mặt cười nói: “Vết thương của cậu lành rồi à?”
Mũ lưỡi trai đã được cởi ra, cũng không nhìn thấy băng gạc màu trắng.
“Ừm, đã đóng vảy rồi, tóc che lại nên nhìn không thấy.” Tông Khuyết đáp.
“Vậy là tốt rồi, ở ngoài nhiều người, hay cậu vào nhà trước đi?” Lâm Hành né người sang một bên, vốn định mời hắn vào, lại nhìn thấy thùng sữa trên tay hắn: “Cậu còn mang quà theo à? Thật ra không cần đâu, tôi cũng có giúp được gì nhiều đâu.”
Lúc ăn tết, bà con họ hàng thích nhất là mang sữa đến tặng.
“Cái này không phải vậy.” Tông Khuyết cúi đầu liếc nhìn thùng sữa rồi bước vào: “Giày của cậu đây.”
Lúc này vào trường quả thật là có hơi chen chúc.
Lâm Hành nhận túi, mặt hơi đỏ lên vì xấu hổ: “Ngại quá, dép lê của cậu đây, vậy sao cậu còn xách sữa đến trường? Không phải có thể mua được ở siêu thị trong trường à?”
Xách theo cả đoạn đường thì vẫn rất nặng.
“Bà nội cho.” Tông Khuyết đặt nó ở khu vực tiền sảnh, thay dép lê vào và nói: “Cảm ơn.”
Lâm Hành nghe vậy thì kinh ngạc, rồi lại bật cười: “Có thể hiểu được.”
“Cái này là quà cảm ơn.” Tông Khuyết đưa sang một hộp đồ ăn khác, chiếc hộp trong suốt, có thể nhìn thấy thức ăn màu đỏ bên trong, ngửi được chút mùi cay xộc lên mũi.
Cho dù cách lớp túi bọc, cũng cảm thấy hơi nóng, Lâm Hành cẩn thận nhận lấy, hỏi: “Này là?”
“Tôm.” Tông Khuyết nói.
Đối phương đã giúp hắn, dù sao cũng phải đáp lại một thứ gì đó.
Lâm Hành khẽ mím môi, trong lòng có chút xúc động lạ thường: “Sao cậu biết tôi thích ăn cái này?”
Vậy nên là vì cái này mới tới chậm?
“Lần trước nghe cậu nói với bạn học.” Tông Khuyết đáp.
“Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng tôi vừa ăn trái cây xong.” Lâm Hành đóng cửa, xoay người đi đến bàn ăn nói.
Ăn trái cây xong lại ăn tôm, quả thật không ổn lắm.
“Vậy để tối ăn.” Tông Khuyết nói.
“Nguội rồi sẽ không ngon nữa.” Lâm Hành lấy găng tay ra, mở hộp cười nói: “Tôi ăn trái cây từ một tiếng trước rồi, ăn một chút hẳn là không sao, cậu cũng ăn cùng tôi đi, coi như ăn phụ tôi.”
Tông Khuyết lặng lẽ nhìn cậu, một lúc sau, hắn mới bước tới: “Được.”
Một hộp tôm cũng không nặng là bao, mùi hương lại đủ để bao trùm khắp không gian, đến lúc hai người ăn xong trở lại trường, màn đêm đã buông xuống.
Hai người đi xuống lầu, cổng trường ngay đối diện, Lâm Hành vứt rác xong thì hỏi như không có ý gì: “Bọn mình phải tách ra đi nhỉ?”
Tông Khuyết đưa mắt nhìn cậu: “Ừm...”
Lâm Hành suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Được, vậy cậu đi trước đi.”
Xem ra chuyện bên ngoài trường của hắn vẫn chưa được giải quyết.
“Tôi muốn mang đồ về phòng ngủ.” Tông Khuyết và cậu đồng thanh lên tiếng, hai người đều hơi sững sờ.
“Cậu bận à?” Tông Khuyết hỏi.
Lâm Hành kinh ngạc nói: “Chuyện bên ngoài trường của cậu đã được giải quyết rồi ư?”
“Không tính là giải quyết triệt để.” Tông Khuyết đáp.
Nhưng làm bạn học bình thường thì không thành vấn đề, hắn không thể một mặt muốn người ta giúp đỡ, mặt khác lại đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Trước khi có đủ tiền thuê người chăm sóc cậu, hắn vẫn nên tự mình trông thì tốt hơn.
“Vậy đi thôi.” Lâm Hành suy nghĩ, cảm thấy tình huống bây giờ hẳn là khá an toàn rồi.
Tông Khuyết đáp lại một tiếng, đi bên cạnh cậu.
Chàng trai trẻ với dáng người thẳng tắp, quần áo trên người gần như toàn màu đen, chỉ có giày là màu trắng, ăn mặc rất đơn giản nhưng trông lại càng đẹp trai hơn nhờ chiều cao và đôi chân dài, những người chưa từng làm chuyện xấu dường như sẽ càng tò mò hơn về những người như thế, Lâm Hành nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của Tông Khuyết hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta xem như bạn bè phải không?”
Mắt Tông Khuyết khẽ chớp, Lâm Hành nghe thấy cái âm đệm kia từ trong miệng hắn: “Ừm.”
Ngay khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy rất vui, vui hơn cả lần đầu đạt được hạng nhất rồi được khen ngợi trước toàn thể lớp.