Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 79: Chàng công tử tuyệt thế (4)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngươi hiểu được tiếng thú ư?" Công tử Việt hỏi.
"Hiểu một chút." Tông Khuyết cho thêm củi vào lửa rồi nói: "Đến nửa đêm ta sẽ canh, ngươi nghỉ ngơi đi."
Tiếng sói tru vọng lên vài tiếng, dường như đã bắt đầu xa dần. Công tử Việt nhìn người ngồi yên bên đống lửa, khẽ thả lỏng người, y nhìn đống cành lá xung quanh rồi cũng dựa vào một thân cây như Tông Khuyết, nhưng cứ mỗi lần sắp chợp mắt, đầu vừa nghiêng xuống là y lại choàng tỉnh.
Tông Khuyết nhìn người liên tục buồn ngủ nhưng vẫn cố giữ thái độ nghiêm chỉnh, nói: "Ngủ bên này đi."
Nơi này gần bờ sông, đất ẩm, nếu mặc nguyên y phục nằm ngủ một đêm sẽ dễ bị hàn khí xâm nhập, rất dễ sinh bệnh.
Công tử Việt mở to đôi mắt buồn ngủ nhìn hắn: "Gì cơ?"
"Ngủ cạnh ta đi, ngày mai chúng ta phải rời khỏi địa bàn của bầy sói." Tông Khuyết khẽ đứng dậy nhường chỗ, chỗ hắn ngồi có một lớp cỏ khô.
Công tử Việt hơi do dự nhưng nghe vậy vẫn đứng dậy ngồi xuống cạnh hắn, dựa vào thân cây sau lưng, nhắm mắt: "Đa tạ."
Y thực sự đã mệt mỏi lắm rồi, có nhiều thứ cũng chẳng để tâm nổi nữa.
Hơi thở người bên cạnh dần sâu hơn, trong tiếng lửa tí tách, thân thể vô thức nghiêng sang tựa vào vai Tông Khuyết, khẽ cựa quậy như còn chưa yên giấc nhưng vẫn không tỉnh dậy.
Tông Khuyết nghiêng đầu nhìn người ngủ say bên cạnh, dù trong giấc ngủ thì tay y vẫn nhẹ nhàng đặt trên đùi, không có chút thất lễ nào.
Người đang ngủ say có lông mày dài, hàng mi khẽ lay động, tạo nên những đường nét tuyệt đẹp, chỉ là vì một ngày vất vả, má y dính chút vết bẩn, khóe môi hơi khô và quầng thâm dưới mắt, rõ ràng đã mệt mỏi đến cực độ.
Những sợi tóc buông lơi khẽ đung đưa theo hơi thở đều đặn, mang theo hương thơm thanh nhã của cỏ cây rừng, tao nhã mà không thể vấy bẩn.
Công tử Việt.
Người này hoàn toàn khác với người trong ký ức, y là một sinh mệnh mới, dù linh hồn là cùng một người nhưng cũng cần được đối xử như một con người mới.
Tông Khuyết thu lại ánh nhìn, vươn tay lấy mũi tên bên cạnh, kéo một cành cây to như thân cây nhỏ, rút dao găm cắt bỏ cành nhánh rồi bắt đầu gọt giũa thân cây.
Động tác của hắn không lớn, hơi thở của người bên cạnh vẫn đều đặn. Hắn gọt thân cây thành một cây gậy vừa tay, cẩn thận gắn mũi tên vào đầu gậy, xé một vạt áo, cuộn chặt rồi buộc cố định lại, thử độ bền chắc rồi đặt sang một bên.
Vì làm nhẹ tay nên tốc độ hơi chậm, khi ngọn lửa trong đống củi yếu dần, Tông Khuyết thêm củi ẩm vào, tiếng tí tách nổ lách tách đánh thức người bên cạnh, cũng đánh thức cả ánh bình minh ngoài kia.
"Ưm..." Công tử Việt khẽ cử động, mở mắt nhìn bờ vai mình tựa vào, đứng dậy nói: "Thật thất lễ."
"Ừ." Tông Khuyết đứng dậy, cử động phần vai bị tựa cả nửa đêm, cầm cây gậy đã gọt sẵn đi ra bờ sông.
Công tử Việt khẽ xoay cổ, chỉnh lại vạt áo hơi nhăn nhúm, khi đứng dậy mới phát hiện mái tóc của mình đã xõa tung.
Ngọc quan đã vỡ, công tử Việt dùng tay vuốt tóc một cách hơi luống cuống.
Xưa nay việc chải tóc đều do tỳ nữ hoặc nô bộc làm, y chưa từng bận tâm chuyện này. Giờ đây khi một thân một mình ngoài trời, y nhận ra mình, ngoài việc đọc sách ra, quả thật chẳng khác gì một kẻ vô dụng.
Tông Khuyết đứng bên bờ sông nhìn mặt nước, khi một bóng đen lướt ngang qua thì lập tức đâm xuống. Cây thương thô sơ rời khỏi mặt nước, một con cá đã bị xiên gọn trên cán dài. Tông Khuyết tiện tay lấy xuống ném lên bờ.
Con cá dính máu giãy giụa tanh tách trên mặt đất, tay công tử Việt khựng lại, mái tóc vừa vuốt lại xõa tung.
Y suy nghĩ một lúc, cuối cùng bất đắc dĩ xé một mảnh từ vạt áo rách, buộc gọn tóc ra sau đầu để tiện hành động.
Tông Khuyết nghe thấy tiếng động lập tức quay đầu liếc nhìn, cây thương lại đâm xuống nước, một con cá nữa bị hắn hất lên bờ.
Công tử Việt đứng dậy, nhìn hai con cá giãy giụa trên bờ, ánh mắt y rơi trên cây thương mà Tông Khuyết đang cầm: "Có thể cho Việt xem qua thứ huynh đang dùng được không?"
Tông Khuyết đưa cây thương ngang qua, rút dao găm giữ lấy một con cá, đập ngất rồi nhanh chóng mổ bụng.
Công tử Việt đang xem xét, thầm cảm thán sự thông minh của Tông Khuyết, biết tận dụng vật liệu thô sơ, nhưng bất ngờ khi thấy cảnh máu me lúc bụng cá bị rạch, cổ họng thoáng khó chịu: "Cái này ăn thế nào?"
"Nướng lên." Tông Khuyết rửa sạch con cá đã sơ chế, xiên lên cành cây rồi dựng bên đống lửa.
Lòng cá trôi theo dòng nước, mùi máu cũng dịu đi phần nào. Công tử Việt nhìn hai con cá, hít một hơi thật sâu.
Xưa nay không phải y không ăn thịt, thế nhưng quân tử tránh xa nhà bếp, chưa từng chứng kiến cảnh giết mổ nào rõ ràng đến thế này, khiến y khó lòng nuốt trôi.
Công tử Việt đi ngược dòng lên phía thượng nguồn một đoạn, ngồi xổm xuống rửa mặt để giúp đầu óc còn mơ màng trở nên tỉnh táo hơn. Tông Khuyết thêm củi vào lửa, quan sát trạng thái cá rồi lật mặt tiếp tục nướng.
Mùi tanh dần bay đi, hương cá theo ngọn lửa bay tỏa ra, bay xa một quãng khiến dạ dày vốn đã khó chịu của công tử Việt bất chợt réo lên.
Hôm qua đi bộ suốt nửa ngày, chiều tối chưa ăn gì mà chỉ uống một chút nước nên bây giờ y đã đói meo.
Tông Khuyết lật cá vài lần, hắn gỡ một miếng thịt nếm thử thì thấy đã chín, nhìn về phía người vẫn đang đứng bên bờ thượng nguồn: "Có thể ăn được rồi."
Hắn cầm một xiên cá rồi gỡ xương cá, sau đó bắt đầu ăn một cách chậm rãi. Mặc dù không có gia vị, thậm chí đã bỏ hết xương cá nhưng vẫn còn chút mùi tanh. May mắn là nước ở đây cũng rất sạch, thịt cá cũng mềm, trong tình huống đói meo như vậy, chút tanh ấy chẳng đáng kể gì.
Công tử Việt do dự một chút rồi đứng dậy bước lại gần. Dù y đã thử vài lần nhưng vẫn không thể cầm lấy xiên cá kia lên: "Trong rừng này có trái cây để ăn không?"
Tông Khuyết ngẩng mắt nhìn y, hỏi: "Ngươi không ăn cá à?"
"Ừ, buổi sáng không nên ăn đồ tanh." Công tử Việt khẽ xoa bụng, nói.
"Ừ, xem có gặp được gì không." Tông Khuyết tiếp tục ăn cá của mình.
Từng chiếc xương cá được ném vào đống lửa, cuối cùng chỉ còn lại xương sống, đầu và đuôi. Tông Khuyết ném luôn cành xiên cá vào lửa rồi đứng dậy tìm vài chiếc lá lớn, hứng nước dội lên đống lửa đang lụi tàn.
Khói tỏa ra mù mịt, xen lẫn vài đốm lửa. Tông Khuyết lấy vật hình ống làm từ vỏ cây, gắp than còn mang tia lửa từ đống lửa cho vào, sau đó phủ thêm vài lớp than lên, cuối cùng dùng vỏ cây bọc kín lại rồi buộc chặt.
"Cái này để làm gì?" Công tử Việt hỏi.
"Giữ lửa." Tông Khuyết làm hai ống như vậy rồi dội thêm vài lần nước để đảm bảo đống lửa ướt hoàn toàn, không còn sót lại bất kỳ tia lửa nào. Sau đó hắn nhặt cành khô lá úa để che lấp dấu vết của đống lửa.
Rất khó để tìm được lửa trong rừng rậm, cách này có giữ được lửa vài giờ hay không thì còn tùy vào may mắn.
Sau khi cất ống vỏ cây, Tông Khuyết lấy vài chiếc lá đã rửa sạch để gói cá lại, dùng dây buộc chặt rồi xách lên tay, hỏi: "Công tử muốn đi đâu?"
Hắn vẫn cần phải từ từ làm quen với cách nói chuyện ở thời đại này.
"Về Tùng Đô, thế nhưng cũng phải đề phòng những kẻ truy sát." Công tử Việt đứng dậy nói.
Tông Khuyết nhìn y một cái, xác định phương hướng rồi đưa cây thương mà mình chế tạo cho y: "Cầm cái này phòng thân trước, đi hướng này."
Lần ám sát này không phải là lần duy nhất công tử Việt gặp phải. Theo cốt truyện ban đầu, y trở lại ngoại thành Tùng Đô là nhờ Nhược phi đã mở đường, với mục đích để y nghe được tin vương hậu bị giam cầm, rồi sau đó trực tiếp bị bắt giữ.
May mà công tử Việt có danh tiếng khá lẫy lừng ở nước Lâm, nhiều môn khách và cố nhân ra tay giúp đỡ nên y mới có thể trốn thoát. Thế nhưng dọc đường y vẫn bị truy đuổi ráo riết, nhiều lần nguy hiểm trùng trùng.
Nếu đã biết nguy hiểm thì không cần phải liều mạng thêm lần nữa.
Mặc dù Tông Khuyết biết thuật cận chiến nhưng trong thời đại các gia tộc đều đang phát triển rực rỡ này, từ chiến tranh giữa các nước đến các học giả du thuyết bôn ba khắp nơi đều không chỉ dựa vào sức một người hay vài lời nói suông.
Võ nghệ, binh giáp, tất cả đều không phải thứ mà một người đơn độc có thể chống lại được.
"Đa tạ." Công tử Việt nắm lấy cây thương, đi theo phía sau hắn.
Nơi này không có đường, Tông Khuyết xác định phương hướng, bước trên những cành khô lá mục, cẩn thận tránh những nhánh cây chằng chịt. Công tử Việt theo sau bước chân hắn, quan sát xung quanh. Nếu không vì đã rời xa con sông, không còn nghe tiếng nước chảy thì nơi đây chẳng khác gì khu rừng trước đó.
Tiếng chim hót vọng từ nơi cao vút, nghe trống trải và cô liêu. Công tử Việt ngẩng đầu nhìn, không để ý nên vấp phải rễ cây ẩn dưới lớp lá khô, dù đã kịp nắm lấy một thân cây bên cạnh nhưng y vẫn ngã nhào về phía trước. Khi y thấy mình sắp chạm đất thì một cánh tay vươn ra vững vàng đỡ lấy cánh tay y, hóa giải một phen hoảng hốt.
Công tử Việt nhìn người vừa đỡ mình rồi thở nhẹ một hơi: "Đa tạ."
"Dưới đất có rễ cây, cẩn thận một chút." Tông Khuyết đỡ y đứng vững rồi buông tay, gạt nhánh cây tiếp tục đi về phía trước.
Họ phải đi hướng ngược Tùng Đô, đưa công tử Việt rời khỏi nước Lâm. Chỉ là sáu nước nằm kề cận nhau, nếu không có giấy thông hành hay khế thư thì việc di chuyển đến bất kỳ nước nào cũng đều rất khó.
Một người là quý tộc hoàng thất nước Lâm, một người lại là nô lệ chẳng được xem là con người.
Tông Khuyết vừa dò đường vừa suy nghĩ, hắn thật sự chưa quen với thời đại này, tạm thời tốt nhất là đến nơi nào không có người.
"Việt xin ghi nhớ." Công tử Việt nhìn bóng lưng phía trước, dùng cây thương chống xuống đất rồi bước theo.