Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Khởi Đầu Mới
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng phanh xe chói tai xé tan không gian trên con đường đèo quanh co. Một chiếc xe tải màu xanh lam, mất lái như một con thú điên, húc đổ hàng rào chắn và lao thẳng xuống vực sâu.
Bùm—
Nước bắn tung tóe cao hơn hai mét khi chiếc xe tải khổng lồ bị dòng sông băng giá nuốt chửng, chìm dần vào đáy sâu.
Lãnh Ninh bừng tỉnh trong cơn chấn động và cảm giác ngạt thở dữ dội. Dòng nước sông lạnh buốt tràn vào mũi, vào tai, nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều. Cậu gắng gượng chịu đựng cơn đau buốt, vùng vẫy tháo dây an toàn và dùng hết sức đạp tung cửa xe.
Nhưng tất cả chỉ là phản ứng bản năng, bởi cậu hoàn toàn không biết bơi.
Cơ thể không ngừng chìm sâu, lồng ngực như muốn nổ tung, nước liên tục tràn vào mũi và miệng. Cậu muốn đưa tay nắm lấy thứ gì đó nhưng vô vọng, ý thức dần mờ đi, cơ thể trở nên nhẹ bẫng.
Đột nhiên, dòng nước xung quanh bắt đầu biến động mạnh. Một lực mạnh kéo cánh tay cậu, và cơ thể từ từ nổi lên.
Với chút ý thức cuối cùng còn sót lại, cậu cố gắng mở mắt để nhìn rõ người đã cứu mình. Tuy nhiên, cậu chỉ thấy dòng nước đỏ như máu. Người đó bị thương, máu tươi đỏ thắm rỉ ra từ đùi, nhưng đối phương vẫn nắm chặt lấy cậu, như thể mạng sống của cậu vô cùng quan trọng.
Kính coong—
Đúng 7 giờ, tiếng chuông báo thức vang lên, Lãnh Ninh ngồi dậy từ chiếc giường tầng trên.
Giấc mơ này cậu đã mơ đi mơ lại rất nhiều lần. Lần này, cậu suýt chút nữa đã nhìn rõ khuôn mặt của người đó.
Năm năm trước, cậu suýt chết đuối và tỉnh dậy với chứng mất trí nhớ. Bác sĩ nói đó là di chứng của việc não bị thiếu oxy.
Lãnh Ninh vớ lấy cốc nước, uống một hơi hết sạch, rồi mới thoát ra khỏi cảm giác cận kề cái chết.
“Sắp tốt nghiệp rồi, huynh đã ký hợp đồng làm việc chưa?” Chu Hưng, bạn cùng phòng, lên tiếng hỏi.
“Rồi.”
“Là chỗ huynh thực tập à?”
“Ừm.”
“Khi nào huynh lên đường?”
“Ngày mai.”
Lãnh Ninh cầm bàn chải đánh răng và bóp một vệt kem đánh răng ra.
“Đệ có một căn nhà cũ ở thành phố Long Xuyên, rất gần chỗ làm của huynh. Nếu huynh chưa có chỗ ở, có thể đến đó ở tạm.”
“Tiền thuê bao nhiêu?” Lãnh Ninh hỏi.
“Không lấy tiền của huynh.”
“Đệ cứ thu chút ít đi.”
“Huynh nói gì vậy, quan hệ của chúng ta mà còn tính tiền à? Chỉ là nhà hơi cũ một chút, nếu huynh chấp nhận được thì ở bao lâu cũng được! Sau khi ông nội đệ mất thì không có ai quản, huynh đến giúp đệ dọn dẹp cũng tốt!”
Lãnh Ninh đánh răng xong, lấy một xấp tiền từ ví ra, cậu đếm được tổng cộng mười hai tờ.
Cậu đặt tiền lên bàn của Chu Hưng, nhưng Chu Hưng lại nhét trả lại cho cậu.
“Đến đó sẽ có rất nhiều việc cần dùng tiền, huynh cứ giữ lấy mà dùng đi. Hơn nữa, đệ thiếu gì mấy đồng tiền đó chứ?”
“Như vậy không tốt.”
“Có gì không tốt? Lãnh Ninh, dù sao chúng ta cũng là bạn cùng phòng năm năm rồi, huynh cũng mang cơm cho đệ năm năm, mỗi lần thi huynh đều giúp đệ gạch đầu dòng những điểm quan trọng, đệ rất vui vì có thể giúp được huynh.”
Chu Hưng nói, mắt đã rưng rưng. “Nếu không phải huynh nhất quyết muốn đến thành phố Long Xuyên phát triển, chắc chắn đệ sẽ tiếp tục theo huynh thêm vài năm nữa.”
Lãnh Ninh không nói gì thêm, lén lút nhét tiền vào ba lô của Chu Hưng. “Tối nay rảnh không? Huynh mời đệ ăn cơm.”
“Nhất định phải rảnh chứ! Đây là lần đầu tiên huynh chủ động mời đệ ăn cơm đấy!”
Sau bữa tiệc chia tay, Chu Hưng có chút say, lưu luyến khoác vai Lãnh Ninh. “Một mình ở đó phải tự chăm sóc bản thân cho tốt đấy, có chuyện gì thì gọi điện cho đệ, Long Xuyên cách không xa Ninh Châu lắm, đi tàu hỏa rất gần, khi nào rảnh thì về chơi nhé.”
Đối mặt với sự nhiệt tình của Chu Hưng, Lãnh Ninh chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Chu Hưng biết Lãnh Ninh đang qua loa với mình. “Lãnh Ninh, huynh cái gì cũng tốt, chỉ có điều tính cách hơi lạnh lùng. Làm bạn cùng phòng với huynh năm năm, đệ luôn cảm thấy không thể đi sâu vào nội tâm của huynh được, nhưng đệ cũng nghĩ thông rồi, có lẽ bẩm sinh huynh đã như vậy rồi, chứ không phải vì khinh thường đệ đâu.”
Chu Hưng vừa nói vừa ợ lên một tiếng. “Đệ nói đúng không?”
Lãnh Ninh dừng lại, nhìn Chu Hưng đang say rượu. “Đệ nói đúng.”
Lời của Chu Hưng khiến cậu đột nhiên nhận ra những hành động vô tâm của mình cũng có thể làm tổn thương người khác.
Từ khi có ký ức đến nay, hầu như Lãnh Ninh đều sống ở Ninh Châu. Sau khi tỉnh lại, cậu không còn hứng thú với bất cứ điều gì. Việc giao tiếp đối với cậu có hay không có đều được, mà cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc phải vun đắp bất kỳ mối quan hệ nào.
Sở dĩ cậu thi đại học, chỉ là vì cậu cảm thấy việc học tương đối không quá nhàm chán.
Năm cậu thi đại học, cậu đã 20 tuổi, lớn hơn những người khác một chút. Khi vào phòng thi, cậu không cảm thấy có gì bất thường. Khi nhận đề thi, cậu cầm bút và bắt đầu làm bài một cách thành thạo. Về cơ bản, cậu có thể làm được hết các câu hỏi, những kiến thức trong đầu không hề biến mất chỉ vì cậu bị mất trí nhớ.
Khi đó, cậu không có gì cả, thứ duy nhất cậu có là một kho kiến thức.
Cậu cũng nghĩ giống như tất cả những học sinh nghèo khác, tin tưởng rằng kiến thức có thể thay đổi số phận. Vì vậy, trong năm năm học đại học, ngoài thời gian sinh hoạt bình thường, cậu chỉ có học tập, gần như dồn hết mọi tâm huyết vào các môn chuyên ngành.
Thỉnh thoảng, cậu lại mơ thấy người đàn ông đã cứu mình từ con sông Long Xuyên đó. Cậu luôn cảm thấy người đàn ông này có một mối duyên nợ sâu sắc với mình, chỉ cần tìm được người đó là có thể tìm lại được quá khứ của mình.
Vì vậy, cậu đã lên kế hoạch đến thành phố Long Xuyên làm việc từ rất sớm.
Đi tàu hỏa đến thành phố Long Xuyên chỉ mất chưa đến hai giờ, nhưng Lãnh Ninh lại chọn đi xe buýt, mất hơn bốn giờ đồng hồ mới đến nơi. Lý do chỉ có một.
Con rùa mà cậu đã nuôi được bốn năm không thể lên tàu hỏa được.
Sau khi xuống xe, cậu đi bộ một quãng đường rất xa mới tìm thấy căn nhà cũ của ông nội Chu Hưng để lại. Cậu không đi taxi, muốn tiện thể làm quen với môi trường xung quanh.
Cậu chỉ có một chiếc vali, cộng thêm một chiếc bể kính không lớn lắm, bên trong là một con rùa cỏ đang rụt đầu. Cậu đã mua nó khi đi dạo trong công viên, lúc mua cậu cũng không nghĩ rằng mình lại có thể nuôi nó được tận bốn năm.
Căn nhà cũ nằm trong một con hẻm rất cũ nát. Những người xung quanh cơ bản đã chuyển đi hết, một số ngôi nhà còn có chữ “Đập” rất lớn được viết lên, gạch đá ngổn ngang khắp nơi mà không có ai dọn dẹp.
Cậu đẩy cửa ra, một luồng không khí cũ kỹ ập vào mặt. Những cuốn sách đủ loại được xếp gọn gàng trên giá, đồ đạc phủ một lớp bụi dày.
Có thể thấy được, ông nội Chu khi còn sống là một người rất cẩn thận. Chỉ tiếc là người đã khuất, để lại cả một căn nhà đầy sách không ai chăm sóc.
Đây vốn là một tiệm sách, tầng một dùng để bán sách, lầu hai dùng để ở. Sau khi ông nội Chu mất, tiệm sách không còn hoạt động nữa. Chu Hưng đi học xa nhà, hầu như không trở về, nghe nói nơi đây sau này có thể sẽ bị giải tỏa, vì vậy Chu Hưng không có ý định bán mà để trống chờ giải tỏa.
Cậu dọn dẹp lầu hai đến nửa đêm mới xong. Trải ga giường mà mình mang theo, đặt con rùa lên bệ cửa sổ. Gió đêm thổi vào phòng, mang lại một cảm giác tĩnh lặng, bình yên.
Cậu châm một điếu thuốc ở ban công. Vì không tìm thấy gạt tàn, cậu đành tùy tiện lấy một chậu cây đã khô héo để dùng tạm.
Vừa hút thuốc vừa suy nghĩ: Có vài cái bóng đèn hỏng, ngày mai phải đi siêu thị một chuyến. Những đồ dùng sinh hoạt cần mua cũng đã lên danh sách đầy đủ. Ngày mai không cần dậy quá sớm, cứ ngủ đủ giấc rồi tính sau.
Có lẽ vì quá mệt, cậu vừa chạm lưng vào giường đã ngủ thiếp đi.
**
“Xùy — Bùm — “
Khi Lãnh Ninh mở mắt ra, trời đã sáng.
Cậu mơ mơ màng màng nghe thấy có tiếng gì đó như thể có người đang đốt pháo hoa, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng, cũng không biết là chuyện gì.
Nhớ lại kế hoạch hôm nay vẫn chưa hoàn thành, cậu lập tức thức dậy vệ sinh cá nhân, sau đó nhét cuốn sổ ghi danh sách mua sắm vào ba lô.
“Đừng chạy!”
Một giọng đàn ông từ phía xa vọng lại, trong hẻm truyền đến tiếng rượt đuổi. Lãnh Ninh dựng tai lên lắng nghe, hình như là từ con hẻm đối diện vọng sang.
Cậu sắp xếp đồ đạc cần mang ra ngoài, đẩy mạnh cánh cửa tầng một ra, ánh nắng mặt trời lập tức tràn vào.
Ở một bên khác, Địch Diệp đứng trên cao, một tay cầm ống nhòm, tay kia cầm bộ đàm nói.
“Hắc Cẩu đã vào trong. Hà Lạc, cậu dẫn người bao vây từ phía bên trái. Mọi người chú ý, chuẩn bị thu lưới!”
Nhận được chỉ thị của đội trưởng, tất cả các cảnh sát hình sự đang mặc thường phục đều di chuyển về cùng một hướng.
Cảnh tượng lúc này giống hệt một bầy sói vây bắt con mồi. Đội trưởng Địch Diệp, với tư cách là sói đầu đàn, đứng từ trên cao nhìn xuống tình hình bên dưới.
Đột nhiên có người nói, “Đội trưởng, phía trước có một cánh cửa sắt, lỡ như Hắc Cẩu chạy thoát thì sao?”
Địch Diệp một tay chống hông, cầm bộ đàm nói, “Cứ yên tâm đuổi theo, hắn không chạy thoát được đâu. Cánh cửa sắt đó tôi đã khóa từ trước rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể mọc cánh bay lên trời à?”
Trong con hẻm sâu, Hắc Cẩu đang hoảng loạn chạy thục mạng, thở hổn hển, loạng choạng. Hắn nhìn thấy một cánh cửa sắt, và đúng lúc hắn lao về phía cánh cửa đó, tiệm sách cũ bên cạnh đột nhiên kéo cửa cuốn lên.
Cửa cuốn vừa mở lên, một nam sinh có khuôn mặt thanh tú xuất hiện trước mắt mọi người.
Lãnh Ninh theo phản xạ đưa tay lên che ánh nắng chói chang.
Tầng một tối không thấy ánh nắng mặt trời. Vừa mở cửa ra, mặt trời đã tràn vào, cậu cảm thấy hơi chói mắt, khẽ nheo mắt lại để thích nghi với ánh sáng mạnh.
Lúc này, Địch Diệp đứng trên cao quan sát tình hình bằng ống nhòm. Hai bên lông mày anh cau chặt lại, lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
“Phía trước có người, Hà Lạc, không được bám theo quá gần, hãy tìm cách dụ Hắc Cẩu ra ngoài!”
Nhưng đã quá muộn.
Bởi vì Hắc Cẩu đã rút con dao giấu trong người ra.
Cơn gió cuốn theo những sợi bông bay vào tiệm sách. Dưới ánh nắng mặt trời, chúng lấp lánh như được phủ một lớp lông tơ.
Tuy nhiên, tất cả vẻ đẹp hoàn mỹ đó đều đột ngột dừng lại khi con dao kề vào cổ của Lãnh Ninh.
“Không được nhúc nhích! Nếu mày dám nhúc nhích, ông đây sẽ giết mày!”
Giọng nói mang khẩu âm miền Nam của Hắc Cẩu đột nhiên vang lên bên tai. Con dao phản chiếu ánh sáng kim loại khiến Lãnh Ninh lập tức đổ một lớp mồ hôi lạnh phía sau lưng.
**
“Hỏng rồi!”
Hà Lạc là người đầu tiên phanh lại, báo cáo tình hình với đội trưởng.
“Hắc Cẩu đã bắt con tin vào trong nhà, không thể nhìn thấy tình hình bên trong!”
Địch Diệp nhảy xuống từ đống đá ngổn ngang, vừa đi vừa nói qua bộ đàm: “Lão Tạ đi đàm phán, cố gắng câu giờ. Hà Lạc, cậu dẫn người đi vòng ra phía sau, tìm lối vào, cẩn thận đừng để Hắc Cẩu phát hiện. Tôi sẽ thông báo cho bắn tỉa ngay lập tức, phải đảm bảo an toàn cho con tin. Khi cần thiết thì bắn hạ luôn!”
“Rõ!”
“Rõ!”
Bộ đàm truyền đến tiếng đáp lời của đồng đội.
Tình hình này là điều mà Địch Diệp không ngờ tới. Anh đã sơ tán một vài hộ dân sống rải rác ở miếu Bảo Hoàng từ một tuần trước. Anh nhớ rất rõ tiệm sách cũ này không có người ở, sự xuất hiện đột ngột của nam sinh này đã phá vỡ kế hoạch tỉ mỉ của anh.
Bây giờ, việc bắt Hắc Cẩu đã trở thành thứ yếu. Đảm bảo an toàn cho nam sinh đó mới là việc khẩn cấp nhất!
**
“Anh muốn làm gì?” Lãnh Ninh hỏi.
“Đưa tao ra ngoài, tao sẽ không giết mày!”
Câu trả lời ngắn gọn của Hắc Cẩu khiến Lãnh Ninh nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Kẻ bắt giữ là một tên tội phạm đang chạy trốn, những cảnh sát truy đuổi đã dồn hắn vào đường cùng. Mục đích của hắn là thoát khỏi đây, nói sẽ giết cậu chỉ là một lời đe dọa trong lúc tuyệt vọng.
Lãnh Ninh lấy lại bình tĩnh, trong đầu nhanh chóng xây dựng một kế hoạch hợp lý nhất.
“Được, tôi đưa anh ra ngoài.”
Lãnh Ninh cảm thấy tay đối phương đang run. Cùng lúc đó, cậu còn ngửi thấy một mùi kim loại kỳ lạ.
Nếu cậu nhớ không lầm, người đã sử dụng m* t** đá cũng sẽ tỏa ra mùi kim loại.
Người đàn ông đang khống chế cậu là một kẻ nghiện m* t**. Cảnh sát đối diện chính là cảnh sát phòng chống m* t** hoặc cảnh sát hình sự, vậy khả năng cao là bọn họ sẽ có súng.
Cậu nhìn về phía tòa nhà cao nhất gần đó, đó là một tháp chuông cũ kỹ.
Khoảng cách từ tháp chuông đến chỗ cậu không quá 50 mét, thừa sức trong tầm bắn của súng cảnh sát.
Tuy nhiên, góc bắn tốt nhất đã bị bức tường che khuất, cảnh sát sẽ không nổ súng.
“Tôi có chìa khóa cửa sắt, tôi sẽ giúp anh mở cửa.”
“Mày đừng có mà giở trò!”
Người đàn ông nói, lưỡi dao dí sát hơn.
“Mạng tôi đang nằm trong tay anh, sao tôi dám giở trò?” Lãnh Ninh chỉ vào túi quần của mình. “Trong túi tôi có chìa khóa cửa sắt, anh không tin thì sờ thử đi.”
Lúc này, lão cảnh sát Tạ Trường Hoành đi đến đàm phán. Không biết con tin và Hắc Cẩu đang ở đâu, ông sợ con tin sẽ chọc giận Hắc Cẩu, khiến tình hình trở nên khó kiểm soát hơn, liền bật loa phóng thanh khuyên nhủ: “Hắc Cẩu, nghe tôi nói, buông dao xuống! Chúng tôi sẽ cho cậu một cơ hội để lập công chuộc tội! Cậu còn trẻ, chỉ cần cải tà quy chính vẫn có thể làm lại từ đầu! Hãy nghĩ đến gia đình và bạn bè của mình, bọn họ vẫn đang chờ cậu trở về, đừng làm chuyện dại dột!”
Tiếng loa phóng thanh khiến Hắc Cẩu càng trở nên căng thẳng hơn. Lãnh Ninh có thể cảm nhận được con dao kề trên cổ mình đang siết chặt hơn.
Hiện tại Hắc Cẩu đang rất bất ổn về mặt cảm xúc, toàn bộ cơ thể của hắn run rẩy, mồ hôi cũng chảy ra càng ngày càng nhiều.
Sau đó, Lãnh Ninh nhận ra một điều vô cùng nghiêm trọng — Cơn nghiện của đối phương đang tái phát.
Kẻ nghiện lên cơn không còn lý trí. Nếu cứ tiếp tục giằng co thì có thể sẽ là hai mạng người, cậu còn trẻ, không muốn chết như vậy.