Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 80
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại văn phòng khoa pháp y, lão Lý ngáp dài một cái, vẻ mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng.
Ông cất báo cáo xét nghiệm vào ngăn kéo, cởi chiếc áo blouse trắng. Vừa bước ra khỏi văn phòng, ông đã thấy Chu Dương Dương nghênh ngang tiến về phía mình.
“Ối, chẳng phải lão Lý đây sao? Đội trưởng Địch có ở chỗ ông không?”
“Cậu tìm Đội trưởng Địch à? Cậu ấy đi bệnh viện rồi, không có ở đây.”
Chu Dương Dương đảo mắt, thẳng thắn bày tỏ ý đồ: “Tôi nghe nói, các ông nghi ngờ thi thể đó không phải là Phương Vĩ Cường?”
Lý Xuyên đẩy gọng kính, đáp: “Chỉ là đưa ra một vài nghi vấn có cơ sở về những điểm đáng ngờ mà thôi.”
“Ồ, vậy có tiến triển gì không?”
“Tôi đã thức trắng cả đêm, giờ phải đi ngủ bù đây. Có chuyện gì thì đợi tôi ngủ dậy rồi hẵng nói!”
Lý Xuyên thực sự quá buồn ngủ, vừa ngáp vừa lê bước về phía phòng nghỉ.
Chu Dương Dương liếc nhìn văn phòng của Lý Xuyên, thấy cửa đang mở, liền bước thẳng vào trong.
Vừa vào, anh ta đã thấy chùm chìa khóa ngăn kéo đang đung đưa. Dưới sự thúc đẩy của tính tò mò, anh ta kéo ngăn kéo ra.
Một tờ báo cáo xét nghiệm nằm trên cùng một đống giấy tờ, anh ta cầm lên xem.
“Mực xăm hình?”
Chu Dương Dương xem xong, đặt báo cáo về chỗ cũ, thẫn thờ suy nghĩ: Phương Vĩ Cường có hình xăm ư?
Sao một tin tức quan trọng như vậy mà anh ta lại không hề hay biết?
Khi Chu Dương Dương đi đến đại sảnh đồn cảnh sát thì gặp Cục trưởng Thang bước ra từ văn phòng, anh ta vội vàng tiến lên chào hỏi.
“Cục trưởng Thang, tôi nghe nói Đội trưởng Địch đang điều tra thân phận của Phương Vĩ Cường, có điều gì bất ổn ở đây sao?”
Thang Hiểu Đông liếc nhìn Chu Dương Dương, nói tránh đi: “Ồ, chuyện này ấy hả, cậu cứ hỏi thẳng Địch Diệp đi. Đúng lúc tôi cũng đang định đến bệnh viện thăm Lãnh Ninh, Địch Diệp cũng ở đó, cậu có muốn đi cùng không?”
Chu Dương Dương đẩy gọng kính, đáp: “Được thôi, Lãnh Ninh là đại công thần mà, tôi cũng đang định đến thăm cậu ấy, vậy đi cùng nhau đi.”
Trong phòng bệnh VIP, Lãnh Ninh loay hoay trong phòng vệ sinh hồi lâu. Tay phải của cậu bị thương nên việc tắm rửa chỉ có thể dựa vào tay trái. Lúc tắm thì không sao, nhưng mặc quần áo lại có chút khó khăn. Cộng thêm việc cậu vừa mới tỉnh lại nên cơ thể còn yếu, chỉ cử động một chút đã lại đổ mồ hôi.
Cậu vừa tắm xong bước ra, đã thấy Địch Diệp một tay bưng bát, tay còn lại dùng thìa múc một muỗng canh lên ngửi ở chóp mũi.
Cả phòng bệnh tràn ngập mùi thơm tươi ngon của món canh hầm. Lãnh Ninh ngửi thấy mùi canh liền cảm thấy đói bụng cồn cào.
“Món canh này dì Vân hầm cho cậu đấy, lại đây nếm thử.”
“Khoan đã.”
Lãnh Ninh dùng tay trái lau tóc đến khi gần khô, vừa đặt khăn tắm sang một bên thì đã thấy Địch Diệp một tay cầm bát, một tay cầm thìa đứng bên cạnh mình, ra vẻ muốn tự mình đút cho cậu uống canh.
“Hình như tôi chưa yếu đến mức phải để người khác đút cho ăn.” Lãnh Ninh nói.
“Tôi biết,” Địch Diệp nói, “Nhưng tôi chỉ muốn đút cho cậu ăn thôi.”
Sau khi biết Lãnh Ninh năm đó cũng từng bị bắt cóc, Địch Diệp càng thêm xót xa cho cậu, liền bảo dì Vân dùng những món bổ dưỡng tốt nhất để hầm canh cho Lãnh Ninh uống.
Lãnh Ninh: “…Tôi tự mình làm được.”
“Đừng ngại ngùng mà, nào… Há mồm ra…”
Lãnh Ninh nhìn chiếc thìa đầy canh từ từ tiến đến gần, trong lòng càng thêm rối rắm.
Địch Diệp đối xử với cậu càng tốt, cậu càng cảm thấy tội lỗi.
Ngay giữa lúc hai người đang giằng co, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
Thang Hiểu Đông và Chu Dương Dương đứng ở cửa, khuôn mặt rạng rỡ nở nụ cười vui vẻ. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bệnh, cả hai đồng loạt khựng lại.
Thang Hiểu Đông chỉ thấy người khác hầu hạ Địch Diệp, chứ chưa từng thấy Địch Diệp hầu hạ ai bao giờ. Vì vậy, phản ứng đầu tiên của ông là tự hỏi liệu mắt mình có bị lão hóa mà nhìn nhầm hay không.
Người kinh ngạc hơn là Chu Dương Dương, bởi vì từ khi quen biết Địch Diệp, tên khốn này chưa bao giờ để ai vào mắt, luôn tỏ vẻ ta đây là đệ nhất thiên hạ. Một người như vậy lại đi đút canh cho một người có chức vụ thấp hơn mình?
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, hai người không tin cũng phải tin.
Ban đầu, Lãnh Ninh định nhận lấy chiếc thìa để tự mình uống canh, nhưng trong tình huống này, nếu cậu né tránh có lẽ sẽ càng trở nên kỳ lạ hơn. Vì vậy, cậu uống ngụm canh đang kề sát miệng trước mặt hai người, rồi nói: “Cảm ơn Đội trưởng Địch.”
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh uống canh, trong lòng đột nhiên thấy thoải mái hơn nhiều. Anh quay đầu hỏi hai người đang đứng ở cửa: “Sao không vào?”
Thang Hiểu Đông nhìn cánh tay phải băng bó và tay trái bị truyền nước đến sưng phù đang buông thõng của Lãnh Ninh, trong lòng ông đã hiểu rõ.
Địch Diệp có một mặt quan tâm đồng nghiệp, điều đó khiến ông được an ủi phần nào.
Chu Dương Dương thì nghĩ khác. Anh ta nhớ lại mấy vụ án trước đây Địch Diệp phá được đều có sự giúp đỡ của Lãnh Ninh. Người mang họ Lãnh này nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng thực chất thâm tàng bất lộ.
Địch Diệp chịu hạ mình đến mức này, chứng tỏ Lãnh Ninh có lý do đáng để anh ta làm như vậy.
Mình có nên lôi kéo Lãnh Ninh không nhỉ?
Trong tiếng hỏi thăm ân cần của Cục trưởng Thang, Lãnh Ninh nhấp từng ngụm nhỏ, uống hết bát canh Địch Diệp đút cho.
Cậu vừa uống xong, Chu Dương Dương liền đưa một tờ khăn giấy về phía cậu, định lau miệng giúp cậu.
Địch Diệp trừng mắt nhìn Chu Dương Dương, hỏi: “Họ Chu kia, muốn làm gì?”
Chu Dương Dương không thấy có gì bất ổn, dù sao chuyện đút người ta uống canh Địch Diệp còn làm được. Anh ta nói: “Tôi thấy tay Lãnh Ninh không được tiện, giúp cậu ấy lau miệng. Sao vậy, chỉ cho phép anh đút người ta uống canh, không cho phép tôi lau miệng cho người ta à?”
Địch Diệp nhất thời không hiểu được mạch suy nghĩ của cái tên họ Chu này là gì. Theo quan sát của anh, Chu Dương Dương có ý với Trương Tiểu Mạn, vậy thì chạy đến đây góp vui cái gì?
Anh càng nhìn Chu Dương Dương càng thấy chướng mắt.
“Cảm ơn Đội trưởng Chu, môi tôi hơi khô, vừa hay đã được làm ẩm, không cần lau đâu.” Lãnh Ninh nói.
Chu Dương Dương lúc này mới rụt tay lại.
Trong bầu không khí kỳ lạ này, Lãnh Ninh chuyển chủ đề: “Mọi người đến đây thăm tôi, là đã bắt được Phương Vĩ Cường rồi à?”
“Phương Vĩ Cường đã chết rồi.” Chu Dương Dương lập tức nói: “Nhờ có công lao của cậu, chúng tôi mới bắt được Phương Vĩ Cường và Hổ Đầu Phong.”
Đôi mắt hơi cụp xuống của Lãnh Ninh chợt ngẩng cao lên, hỏi: “Xác định là Phương Vĩ Cường?”
“Đội trưởng Chu đã phát hiện Hổ Đầu Phong ở trên đảo, lúc đó đối phương đang đào hố chôn cất Phương Vĩ Cường. Phương Vĩ Cường bị bỏng diện rộng trên toàn bộ cơ thể, đã không thể phân biệt được khuôn mặt.” Địch Diệp thở dài: “Chúng tôi vẫn đang tìm cách xác nhận thân phận của thi thể.”
Cục trưởng Thang gật đầu, cũng rơi vào trầm tư.
“Tôi cho rằng nghi ngờ của Đội trưởng Địch không có vấn đề.” Lãnh Ninh ho nhẹ hai tiếng, tiếp tục nói: “Các người đã tìm thấy thi thể của phi công chưa?”
Chu Dương Dương có chút đứng ngồi không yên, anh ta biết Lãnh Ninh nói vậy là có ý gì. Anh ta nói: “Lúc đó máy bay đột nhiên phát nổ, phi công lại không được chuẩn bị trước, lẽ ra phải bị nổ tung cùng với máy bay rồi chứ!”
“Sao anh biết hắn không có chuẩn bị trước?” Lãnh Ninh hỏi ngược lại.
Chu Dương Dương muốn chứng minh người đang nằm trong phòng giải phẫu chính là Phương Vĩ Cường, nhưng anh ta lại không đưa ra được bằng chứng xác đáng nào cả. Anh ta nói: “Các người muốn bằng chứng phải không? Tôi sẽ dẫn người đi vớt mảnh thi thể của phi công ngay bây giờ!”