Vì Sao Đưa Em Tới
Chương 7
Vì Sao Đưa Em Tới thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi cắn chặt môi, lấy hết can đảm:
“Cháu và Chu Hoài Nam đã ly hôn từ lâu.”
“Cháu không biết vì sao anh ta lại giấu dì chuyện đó.”
Tôi quay sang Chu Hoài Nam:
“Chu Hoài Nam, em chưa từng nghĩ hôn nhân hay ly hôn là chuyện đùa.”
“Giữa em và anh, đã không còn bất kỳ khả năng nào nữa.”
Sau đó, tôi nhìn mọi người quanh bàn tiệc:
“Hiện giờ em là vợ hợp pháp của Phó Thời Tu.”
“Từ nay về sau, giữa em và Chu gia đã không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.”
Chu Hoài Nam nhìn chằm chằm vào bàn tay đang được anh nắm lấy, sắc mặt trắng bệch, không thể tin nổi, lùi lại mấy bước.
Phó Thời Tu cũng đứng lên, bình thản cầm lấy chiếc khăn trên bàn, chậm rãi lau tay tôi – chính bàn tay mà Chu Hoài Nam vừa nắm lấy.
Giọng anh trầm thấp, nói từng chữ rõ ràng:
“Vợ tôi thích yên tĩnh.”
“Mà tôi, là người rất biết bảo vệ vợ mình.”
“Sau hôm nay, tôi không muốn thấy bất kỳ ai, hay bằng bất kỳ cách nào, làm phiền đến cô ấy.”
Ánh mắt anh khẽ lướt qua bàn tiệc:
“Bà Chu, tôi nói vậy đã đủ rõ ràng chưa?”
Chu phu nhân sững sờ, rồi liên tục gật đầu.
“Thật xin lỗi vì đã quấy rầy.”
Phó Thời Tu đặt khăn xuống, nắm lấy tay tôi rồi cùng rời đi.
Mãi cho đến khi bước vào thang máy, tim tôi mới dần ổn định lại.
Chân tôi mềm nhũn, suýt ngã, anh kịp ôm lấy, nhẹ nhàng đẩy tôi vào sát vách thang máy.
“Anh huy động cả bữa tiệc này…” - tôi thở khẽ:
“… chỉ để cắt đứt đường lui của Chu Hoài Nam thôi sao?”
Phó Thời Tu nâng cằm tôi lên, giọng anh nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt lại nóng bỏng:
“Hôm nay, em rất đẹp.”
Tôi không biết anh nói tôi ăn mặc đẹp, hay là nói tôi đã nói ra những lời hay nhất.
Chưa kịp phản ứng, anh đã cúi xuống hôn tôi.
“Kiều Kiều! Kiều Kiều!”
Tiếng gọi từ ngoài hành lang vang lên, là Chu Hoài Nam.
Không may, vì mải nói chuyện, tôi và anh quên bấm số tầng.
Thang máy bị anh ta gọi mở.
Phó Thời Tu kéo tôi sát vào lòng, quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng:
“Có chuyện gì không?”
Trong thang máy, khuôn mặt tôi đỏ bừng phản chiếu, còn bên ngoài, gương mặt Chu Hoài Nam đờ đẫn, tan vỡ, gần như tuyệt vọng.
Tôi vội bấm nút.
Khi cửa thang máy sắp khép lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, Phó Thời Tu bóp nhẹ cằm tôi, cúi xuống hôn thật sâu ngay trước mặt Chu Hoài Nam.
Nghe nói Chu Hoài Nam bị người nhà giam lại.
Điện thoại, máy tính đều bị tịch thu, toàn bộ liên lạc với bên ngoài bị cắt đứt.
Họ bắt anh ta phải thề rằng sẽ không bao giờ tìm đến tôi nữa, rồi mới chịu thả anh ta ra.
Tôi và Phó Thời Tu đến Bắc Kinh.
Ban đầu định đến công chứng giấy kết hôn, nhưng anh thấy phiền phức, bèn nói:
“Trực tiếp đến Cục Dân chính làm lại cái mới sẽ nhanh hơn.”
Thế là chúng tôi lại có thêm một quyển sổ hôn thú nữa.
Sau đó, tôi gặp bạn bè và người thân của anh.
Đúng như lời đồn đại.
Anh là cháu lớn của dòng họ Phó, mẹ mất sớm, ba lại đột ngột qua đời vì bệnh tim khi anh mới mười tám tuổi.
Mấy người chú trong dòng họ, giờ chẳng còn ai đủ sức cạnh tranh nên đều cư xử rất khách khí với tôi.
Bạn bè của anh cũng nhã nhặn, lễ độ, chỉ có một người hình như là bạn thân nhất lại trêu chọc trước mặt anh:
“Không ngờ nha, Phó tổng ba mươi mấy tuổi rồi mà vẫn là trai tân!”
Tôi ngẩn ra, gì cơ? Anh ấy ba mươi mấy tuổi, vẫn chưa từng…?
Cũng đúng, dù chúng tôi đã kết hôn được nửa tháng, vậy mà anh vẫn chưa từng chạm vào tôi.
Chẳng lẽ… anh ấy không biết?
Hay sợ tôi phát hiện ra anh ấy không biết?
Khụ.
Không đâu.
Khi anh hôn tôi, tôi vẫn có thể cảm nhận được điều đó rất rõ ràng mà.
Anh ấy bận rộn như thế, ngày nào cũng ngập trong công việc, chuyện đó chắc là… bình thường thôi.
Mà cho dù không bình thường, thì chúng tôi đã là vợ chồng rồi, tôi cũng không thể chê anh được.
“Em đang nghĩ gì thế?”
Phó Thời Tu bỗng quay người, vòng tay ôm tôi sát vào lòng.
Tôi vội lắc đầu.
Anh khẽ gật đầu, rồi cúi xuống, áp môi lên môi tôi.
Dạo này anh hôn tôi ngày càng nhiều và mỗi lần lại kéo dài hơn.
“Anh chỉ muốn cho em thêm thời gian… để chấp nhận anh.”
Hơi thở trong chăn dần nóng lên.
Trong bóng tối, giọng anh khàn khàn, ngực anh phập phồng vì hơi thở dồn dập.
“Anh…”
Tim tôi đập thình thịch, âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nói hết câu.
Nhưng khi liếc sang góc giường, nhìn thấy chú chó nhỏ đang cuộn tròn ngủ yên, tôi bỗng thấy lòng mình mềm đi.
Nó là chú chó mà anh nhất định mang theo khi trở về nước.
Tôi lại nhớ đến ga trải giường màu tím nhạt, nhớ đến vườn tulip bên ngoài cửa sổ, và từng lời tôi từng nói với anh, anh đều nhớ kỹ.
Tôi khẽ nói, giọng run rẩy mà mềm mại:
“Em thích anh mà, Phó Thời Tu.”
Rồi ngẩng đầu, chủ động hôn anh.
Cả người Phó Thời Tu khựng lại, rồi lập tức đáp lại, chủ động hơn tôi gấp bội.
Sau đó, tất nhiên là…
Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng… một đêm không ngủ.
Nhưng đời vốn chẳng thể lúc nào cũng thuận theo ý mình.
Bữa tiệc sinh nhật hôm đó có quá nhiều người tham dự, câu chuyện rồi cũng lan ra ngoài, bị đồn thổi đủ kiểu.
Dưới mỗi video phỏng vấn của Phó Thời Tu, đều có những bình luận mập mờ, đầy ác ý:
“Tổng tài bá đạo, bề ngoài hào hoa mà tâm địa độc ác, nghe nói ngay cả vợ cũng…”
“Khoan đã, anh ấy kết hôn rồi à? Vợ anh ấy sao cơ?”
“Giữ mồm giữ miệng đi. Từ khóa: cô dâu bị cướp.”
Phó Thời Tu chẳng mấy bận tâm.
Anh nói càng cấm, người ta càng bàn tán, càng gây chú ý.
Nhưng với tôi, những lời đó như mắc nghẹn nơi cổ họng.
Tối nay anh lại tăng ca.
Còn ba ngày nữa, chúng tôi sẽ bay về Pháp.
Khi tôi đang dọn hành lý thì ngoài sân bỗng vang lên tiếng ồn ào.
“Phải! Tôi và vợ tôi là thanh mai trúc mã, tình cảm hai mươi năm, sao có thể nói bỏ là bỏ?”