Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự
MVP và Chiếc Cúp Bí Ẩn
Vì Sao Trên Bầu Trời - Tây Tử Tự thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giai đoạn cấm chọn của ván quyết định bắt đầu, cả khán phòng im phăng phắc.
Không khí căng thẳng từ khán đài lan tỏa lên sân khấu. Ngồi ở mép ghế, Lưu Thế Thế không ngừng rung đùi để xua bớt căng thẳng. Anh cứ nghĩ đồng đội chắc cũng sẽ hồi hộp, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên lại thấy hai gương mặt không chút biểu cảm.
Một là Thẩm Mạn, điều này không có gì lạ – nhưng người còn lại là Từ Chu Dã.
Trên mặt Từ Chu Dã không còn nụ cười rạng rỡ, tươi tắn thường ngày, chỉ còn vẻ điềm tĩnh. Cậu đang trao đổi với huấn luyện viên về việc chọn tướng, giọng nói bình tĩnh như thể đang bàn chuyện tối nay ăn gì. Đây là lần đầu tiên cậu tham gia trận chung kết, Lưu Thế Thế nghĩ cậu ít nhất cũng sẽ hồi hộp như ở ván đầu, nhưng cậu lại không.
Không chỉ không, cậu còn toát ra vẻ điềm nhiên như thể đã thi đấu chung kết hàng ngàn lần.
Không hiểu sao, dáng vẻ này của Từ Chu Dã khiến Lưu Thế Thế, vốn đang căng thẳng, cũng dần bình tĩnh lại. Anh hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần.
Tiềm năng của Từ Chu Dã, ai cũng có thể nhận ra. Chỉ cần từng đối đầu với cậu, đều sẽ cảm nhận được kỹ năng và ý thức đáng sợ ấy. Trước đây, Dương Sơn Hạ luôn cho rằng vị trí đi rừng của Tần Nhất Tinh trong cả HCC có thể nói là đứng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất. Thế mà giờ đây, hắn lại cảm nhận được thứ sức mạnh ngột ngạt tương tự từ Từ Chu Dã.
Một đối thủ như vậy, chẳng ai dám xem thường.
"Ván quyết định." Tần Nhất Tinh lạnh lùng nói: "Tới đi."
Hắn điều khiển chuột chọn khóa tướng Tâm Hồn Tro Tàn – một vị tướng khi vừa xuất hiện sẽ chọn khóa một kẻ địch, gây sát thương gấp đôi lên mục tiêu đó, đồng thời bản thân cũng phải chịu sát thương gấp đôi.
Khi bị Tâm Hồn Tro Tàn khóa, chỉ có hai kết cục: hoặc hắn chết, hoặc mục tiêu gục ngã.
Giống hệt tâm trạng của Tần Nhất Tinh lúc này.
ACE để vị trí chọn tướng khắc chế cuối cùng cho Từ Chu Dã. Đây là vị trí quan trọng, có thể dựa vào đội hình đối phương để chọn tướng khắc chế, nhưng điều kiện tiên quyết là người chơi phải có lượng tướng sử dụng thành thạo đủ rộng, nếu không sẽ dễ bị đối thủ cấm hết trong giai đoạn cấm chọn.
Thẩm Mạn sớm biết lượng tướng của Từ Chu Dã cực kỳ rộng. Anh vốn nghĩ Từ Chu Dã sẽ chọn một tướng mạnh giai đoạn đầu để nhanh chóng kết thúc trận đấu, nhưng không ngờ cậu lại chọn khóa Nữ hoàng Vạn Tượng Tina, gọi tắt là Nữ Vương, một tướng thiên về cuối trận, càng tích lũy linh hồn càng tăng tốc đánh.
Vị tướng này có cơ chế khá giống Tâm Hồn Tro Tàn nhưng phong cách chiến đấu còn hung hãn hơn. Chỉ cần kéo về cuối trận, việc xé nát hàng sau của đối phương gần như dễ như chém dưa.
Đối mặt với Tâm Hồn Tro Tàn của Tần Nhất Tinh, Từ Chu Dã không hề né tránh mà đối đầu trực diện, chọn Nữ Vương để so tài.
"Cậu ta còn biết chơi Nữ Vương à?" Người bất ngờ nhất tất nhiên là đối thủ TRK. Dương Sơn Hạ kinh hãi: "Rốt cuộc cậu ta còn giấu bao nhiêu chiêu bài nữa đây."
Xạ thủ xoa mũi: "Sao trước giờ chưa thấy cậu ta dùng tướng này."
Không chỉ trong luyện tập mà ngay cả khi đánh xếp hạng, Từ Chu Dã cũng chưa từng dùng tướng này. Rõ ràng đây là quân át chủ bài mà ACE cố tình che giấu.
"Fest chọn Nữ Vương, hình như vòng bảng cũng chưa từng thấy cậu ta dùng nhỉ." Bình luận viên số một kinh ngạc thốt lên: "Khóa rồi –"
"Thật bất ngờ, để xem bọn họ còn giấu bao nhiêu vũ khí bí mật nữa." Bình luận viên số hai tiếp lời: "Nine cũng chọn được tướng sở trường, quả thực khiến người ta rất mong chờ màn trình diễn của cả hai đội."
"Cậu ta thật sự biết chơi chứ?" Dương Sơn Hạ vẫn khó tin: "Tướng này khó lắm, phiên bản hiện tại có thể dùng, nhưng tỷ lệ thắng ở các bậc xếp hạng cao cũng không quá nổi bật."
Tần Nhất Tinh không trả lời.
Dương Sơn Hạ nói: "Không phải cậu ta chọn bừa đấy chứ."
Tần Nhất Tinh đáp: "Đừng coi thường đối thủ của mình."
Dương Sơn Hạ thở dài: "Ai dám coi thường cậu ta chứ." Hắn đã từng nếm trải sự đáng sợ của Từ Chu Dã rồi.
Trong lúc trò chuyện, trận đấu đã bắt đầu.
...
Bản đồ Núi Lửa.
Đây là một trận đấu mà hai bên ngang tài ngang sức, cục diện vô cùng giằng co.
Dù điều hòa trong sân vận động bật rất lạnh, trên trán Thẩm Mạn vẫn lấm tấm mồ hôi.
Thông thường, một ván đấu sẽ kết thúc trong khoảng 30 phút, nhưng lúc này đã gần chạm mốc 40 phút. Cả hai bên đều đã lên đủ trang bị, rồng lửa đã xuất hiện lần thứ tư, sắp đến lần thứ năm. Dù ACE đã kiểm soát được bùa lợi rồng lửa 3 lần, họ vẫn chưa thể kết thúc ván đấu.
"Rồng sắp ra rồi, nếu đối phương lộ diện ở khu vực rồng, chúng ta lập tức ăn Baron." Thẩm Mạn, với vai trò chỉ huy, chỉ trong lúc thi đấu mới là người nói nhiều nhất, bình tĩnh phân tích: "Triệu Nhuy, cậu cùng Lưu Thế Thế lên kiểm tra bản đồ khu vực Baron."
"Rõ." Triệu Nhuy đáp.
"Đường dưới bên đối phương vừa dùng hết cả hai chiêu cuối, còn khoảng 1 phút rưỡi nữa mới hồi lại, không kịp tham gia giao tranh. Chiêu cuối của đường giữa, đường trên, đi rừng đều đã có, mọi người cẩn thận." Giọng Từ Chu Dã đều đều.
"Ừ." Thẩm Mạn nói: "Tôi sắp đủ tiền mua giáp thiên thần rồi, có thể đánh." Trong game Trái Tim Vùng Đất Hoang, khi ván đấu vượt quá 30 phút, tính năng mua hồi sinh sẽ được kích hoạt, nghĩa là tướng có thể dùng vàng để lập tức sống lại sau khi chết.
"Ép giao tranh." Từ Chu Dã nói: "Lưu Thế Thế, dọn xong lính thì về nhà rồi dịch chuyển sang. Ở bụi cỏ ba bên ta còn mắt, bọn họ chưa phá."
Thẩm Mạn liếc bản đồ nhỏ, vừa hay pháp sư bên TKR lơ là lộ diện ở đường dưới. Anh cau mày, quả quyết hạ lệnh: "Ăn Baron nhanh, tốc độ của chúng ta rất nhanh."
Bình luận viên một hô lớn: "Ăn rồi, ACE rất dứt khoát ăn Baron!" Đây có thể coi là yếu tố quyết định ở giai đoạn cuối trận, cực kỳ quan trọng, không thể dễ dàng bỏ qua. ACE thi hành mệnh lệnh ngay lập tức, chỉ cần Thẩm Mạn ra hiệu, cả đội liền dồn toàn bộ sát thương.
Đội hình đủ trang bị ăn quái cực nhanh, đến khi TKR kịp phản ứng thì Baron chỉ còn nửa cây máu.
Bình luận viên hai: "Đường trên TKR dịch chuyển tới, liệu có kịp không đây!!"
"Nine đã vào, quá đẹp – chiêu cuối trúng Slow, Slow bị sốc sát thương chết ngay lập tức!!!"
Không hổ danh thần rừng số một HCC, kỹ năng của Tần Nhất Tinh cực kỳ đỉnh cao. Hắn nấp ở điểm mù trong tầm nhìn của ACE, tung một chiêu xuyên bản đồ chuẩn xác đánh trúng Thẩm Mạn đã bị hắn đánh dấu. Sát thương nhân đôi bùng nổ, Thẩm Mạn như miếng bơ gặp lửa, tan chảy trong nháy mắt.
Khán giả ACE thét lên kinh hãi, đồng loạt hít một hơi lạnh.
"Hết cơ hội rồi sao??? Khoan đã – Fest đã chọc thẳng vào hàng sau của TKR, tuyến đầu của TKR căn bản không cản nổi –"
Với nội tại tích lũy đủ, Nữ hoàng Vạn Tượng, đúng như tên gọi của nàng, trở thành nữ vương thật sự. Song đao sắc bén vung lên, dễ dàng chặt đứt cổ họng xạ thủ đối phương. Chỉ trong chưa đầy ba giây, xạ thủ máu mỏng liền bốc hơi.
Cảnh đổi mạng tàn khốc, đó chính là sự đáng sợ của hệ thống rừng gánh đội. Xạ thủ máu mỏng gặp rừng chủ lực cuối trận thì chẳng sống nổi hai giây.
Từ Chu Dã không chút nương tay, thao tác Nữ Vương nhanh khủng khiếp, vươn nanh vuốt về phía con mồi tiếp theo.
"Khoan đã, Slow chưa chết, Slow chưa chết!! Anh ấy đã mua giáp hồi sinh rồi! Đồng đội của Nine lại không kịp theo nhịp – Slow đã trở lại!!"
Những pha xử lý liên tiếp khiến bình luận viên gào khản cả giọng.
Tưởng chừng như đã thua đến nơi, thế cục lại đảo ngược trong chớp mắt. Thẩm Mạn, dù chỉ còn chút máu mỏng, nhưng đã sống lại ngay tại chỗ. Ai cũng biết Tần Nhất Tinh chắc chắn sẽ lao vào kết liễu anh một lần nữa, nhưng Triệu Nhuy đã dốc toàn lực khống chế chặt Tần Nhất Tinh, cố gắng tạo cơ hội cho Thẩm Mạn. Tuy nhiên, cậu ta chỉ có thể giữ chân một người, nếu lúc này có ai khác dồn sát thương, cậu ta cũng đành bó tay...
Khoảnh khắc ấy, Triệu Nhuy căng thẳng đến mức muốn nôn, tay run bần bật trên chuột. Thời gian dường như ngưng đọng, từng cử động trên màn hình biến thành chuyển động chậm. Cậu thấy tướng của Thẩm Mạn với thanh máu đỏ lét, lách qua bức tường dày bằng cú lướt cực hạn, máu chỉ còn một sợi chỉ nhưng vẫn thoát ra được – quả nhiên không có ai rảnh rỗi quan tâm anh! Tần Nhất Tinh bị khống chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Mạn chạy thoát.
Mà khi nhìn lại, phát hiện hàng sau của TKR lúc này cũng chẳng khá hơn, bị Nữ Vương của Từ Chu Dã xé nát. Xạ thủ TKR đâu có "mạng lì" như Thẩm Mạn, vừa sống lại nhờ giáp hồi sinh liền tiếp tục bị Từ Chu Dã tiễn về tế đàn, không còn sức mà bù sát thương cho Tần Nhất Tinh –
Khác biệt lớn nhất giữa xạ thủ và pháp sư là chỉ cần xạ thủ còn sống, họ sẽ liên tục gây sát thương, không cần chờ hồi chiêu vì từng đòn đánh thường đều là vũ khí chí mạng.
Nên trong mọi giao tranh, chỉ cần xạ thủ sống sót, đồng nghĩa với việc đội đó vẫn còn cơ hội chiến thắng.
Trong bụi cỏ, Thẩm Mạn nhanh chóng hút máu từ quái rừng, ổn định lại thanh máu. Khi quay lại chiến trường, anh biến thành cỗ máy bắn phá kinh hoàng, luôn giữ vững khoảng cách. Tâm Hồn Tro Tàn mất đi chiêu thức cơ động, không cách nào tiếp cận, vừa bị lôi kéo vừa bị bắn thủng đầu – thêm một cú Q, toàn bộ đạn cắm trong người hắn đồng loạt phát nổ.
Tâm Hồn Tro Tàn gào lên một tiếng thảm thiết, gục ngã xuống đất.
Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Hắn vẫn còn có thể mua hồi sinh. Nắm bắt thời gian sống lại chính xác, Triệu Nhuy đứng cạnh Thẩm Mạn đã kịp tung kỹ năng, khống chế chặt Tâm Hồn Tro Tàn vừa hồi sinh. Chỉ chưa đầy một giây khống chế, nhưng Thẩm Mạn không bỏ lỡ, liên tiếp vài phát đạn đã tiễn Tần Nhất Tinh về tế đàn.
Bộ giáp lộng lẫy với sáu món trang bị quý giá của Tâm Hồn Tro Tàn nổ tung trước màn hình – đó là hiệu ứng tử vong của hắn. Nhưng lúc này lại giống như một chùm pháo hoa mỉa mai, chúc mừng cho thất bại.
Khi màn hình chuyển sang đen trắng, Tần Nhất Tinh hiểu rằng tất cả đã chấm hết.
Hắn nhìn thấy Thẩm Mạn, người đã hạ gục mình, bước chân linh hoạt, tiếp tục truy sát những kẻ còn sót lại. Từ Chu Dã điều khiển Nữ Vương kiêu ngạo ngẩng đầu, tựa như một vị quân vương tuần tra chiến lợi phẩm, dẫm qua từng xác chết để bước lên ngai vàng thuộc về cậu.
Tần Nhất Tinh nhắm chặt mắt, chờ đợi âm thanh chói tai xuyên thẳng tim mình – "Thất bại".
Sự đảo ngược ngoài dự đoán, cộng với những pha xử lý mãn nhãn đã đẩy trận đấu này lên đến cao trào.
Khoảnh khắc Thẩm Mạn gục ngã, người hâm mộ ACE đã đồng loạt thở dài tiếc nuối. Nhưng chỉ một giây sau, những pha xử lý bùng nổ của Từ Chu Dã khiến tất cả ngỡ ngàng, há hốc miệng rồi vỡ òa hét vang.
Người hâm mộ TKR cũng trải qua cảm xúc lên xuống thất thường. Vốn nghĩ Thẩm Mạn bị sốc sát thương chết là ván đấu đã an bài, nào ngờ Từ Chu Dã lại bất ngờ nổi lên, đẩy cảm xúc vốn đang cao ngất rơi thẳng xuống vực sâu.
Từ Chu Dã lao thẳng vào hàng sau, xé nát xạ thủ TKR như chém dưa thái rau –
Cũng nhờ sự quấy phá đó, Thẩm Mạn mới giành được một cơ hội sống mong manh.
Thế trận hoàn toàn đảo ngược.
Dòng chữ [Chiến thắng] khổng lồ kèm theo nhạc nền hùng tráng hiện lên trên màn hình.
Bình luận viên rạng rỡ: "Xin chúc mừng ACE, vô địch giải mùa hè!"
Bình luận viên khác xúc động tiếp lời: "Đây là chiếc cúp mùa hè thứ hai của ACE, sau ba năm lại một lần nữa đứng trên đỉnh vinh quang! Hãy cùng chờ đón họ tại giải vô địch thế giới!"
Người hâm mộ ACE như phát điên, vẫy cờ, giơ bảng cổ vũ, đồng loạt gào to cái tên ACE. Tiếng hô dậy sóng dội thẳng vào tai các tuyển thủ dù họ vẫn đang đeo tai nghe.
Năm thành viên ACE tháo tai nghe, chậm rãi bước ra giữa sân khấu.
Trên sân khấu, chiếc cúp vàng sáng rực dưới ánh đèn. Vô vàn giấy màu rơi từ không trung xuống, phủ lên tóc và vai họ như vương miện đăng quang dành cho những vị vua.
Năm người cùng nhau nâng chiếc cúp, rồi từ từ giơ cao, hoàn thành nghi thức dâng cúp vừa khó khăn vừa vinh quang này.
"A a a a a a! Chúng ta là nhà vô địch!!!"
"ACE! ACE! ACE!"
"Chúng tôi mãi mãi yêu các anh –"
Trong phòng livestream, những dòng bình luận châm chọc thường thấy biến mất, thay vào đó là một câu tràn ngập màn hình:
[Chúc mừng, ACE]
Chúc mừng ACE đoạt chức vô địch mùa hè, giành được tấm vé đầu tiên để bước vào giải vô địch thế giới.
Sau lễ trao cúp là phần phỏng vấn.
MVP của ván 5 được trao cho Từ Chu Dã.
Cậu bước lên sân khấu, MC trao micro, mỉm cười hỏi cậu muốn nói điều gì nhất và muốn nói với ai.
Từ Chu Dã chớp mắt rồi đáp: "Em muốn nói với chính mình hồi 15 tuổi một câu."
MC tò mò: "Ồ? Là câu gì vậy?"
Từ Chu Dã cười: "Chịu khó chạy ra quán net nhiều hơn, rèn luyện kỹ năng đi."
MC bật cười: "Sao lại nghĩ đến chuyện đó?"
Từ Chu Dã: "Ha ha ha, coi như là bù đắp một chút tiếc nuối thôi."
...
Đối với tuyển thủ eSports, không có gì sướng hơn việc giành chiến thắng trong một trận đấu. Nếu có, thì chính là chiến thắng trước đối thủ một mất một còn của mình.
ACE và TKR đã có ân oán suốt ba năm. Hai năm trước, ACE bị đè bẹp đến mức không có chút sức phản kháng nào, thậm chí còn bị người hâm mộ chửi rủa thậm tệ ở cả online lẫn offline. Cuộc sống khi đó đúng là không bằng chó lợn.
Thế mà hôm nay bỗng lật ngược tình thế, ai nấy đều sướng rơn.
Ngay cả quản lý cũng cảm động, phấn khởi nói tối nay đi ăn bữa lớn anh bao hết. Mùa sau chắc chắn có hy vọng tăng lương rồi...
Tuy thi đấu suốt một tối, cơ thể cũng hơi mệt, nhưng niềm phấn khích đã xóa nhòa cảm giác ấy.
Sau khi tạm biệt những người hâm mộ cuồng nhiệt, cả đội leo lên xe buýt lập tức bàn bạc chuyện ăn gì.
"Từ Chu Dã, cậu là MVP, cậu quyết định đi!" Huấn luyện viên nhìn cậu với ánh mắt đầy yêu thương.
"Ăn đồ nướng đi." Từ Chu Dã giơ tay: "Em biết có một quán siêu ngon, đã đặt chỗ trước rồi."
"Được đó." Quản lý vừa định bảo tài xế chạy thì chợt nhận ra thiếu mất một người. Hắn đảo mắt nhìn quanh, nghi hoặc: "Ủa sao thiếu người vậy... Triệu Nhuy đâu rồi?"
"Cậu ấy vừa nói đi vệ sinh mà." Lưu Thế Thế nói: "Chắc chưa quay lại."
Quản lý nhíu mày: "Giờ này còn dám đi vệ sinh? Không sợ bị người hâm mộ chặn trong đó xin chữ ký à?"
Thẩm Mạn: "..."
Quản lý: "Sao cậu lại làm cái mặt đó? Chẳng lẽ cậu từng bị chặn lại xin chữ ký rồi à?"
Thẩm Mạn lạnh giọng: "Mau gọi điện cho cậu ta đi xem còn sống không."
Quản lý "ờ" một tiếng.
Điện thoại thì gọi được nhưng không ai nghe máy, gọi đến lần thứ ba mới có người bắt máy.
Quản lý không hiểu nổi: "Triệu Nhuy, cậu ở đâu thế? Cả đội đang đợi cậu đó."
Bên kia, giọng cậu ta hơi lắp bắp, hoang mang: "Em... em ở đây mà."
Quản lý nói: "Ra ngay đi, mọi người chỉ còn đợi cậu thôi. Chậm như rùa ấy, đi vệ sinh mà rớt xuống hố à?"
Triệu Nhuy "ậm ừ" một tiếng đồng ý.
Một lát sau, cậu ta mới từ góc tối nào đó lò dò bước ra, cả khuôn mặt đỏ bừng, thở hổn hển rồi ngồi phịch xuống ghế sau.
Quản lý nhìn cậu ta đầy nghi hoặc: "Cậu vừa làm gì thế?"
Triệu Nhuy né tránh: "Có... có chút chuyện nên hơi chậm."
Quản lý: "Chuyện gì cơ?"
Thẩm Mạn thẳng thừng: "Bạn gái đến tìm cậu ta."
Huấn luyện viên: "Hả???"
Triệu Nhuy: "Hả –"
Quản lý thì ngơ ngác, Triệu Nhuy thì bàng hoàng.
"Triệu Nhuy có bạn gái rồi? Chẳng phải cậu ấy là chuyên gia yêu qua mạng sao? Giờ gặp được con gái ngoài đời thật rồi à?" Hứa Tiểu Trùng chọc thẳng vào tim.
"Cậu mới là chuyên gia yêu qua mạng ấy! Đội trưởng, sao anh biết vậy?" Triệu Nhuy chột dạ.
Thẩm Mạn nhàn nhạt đáp: "Trên vai cậu còn dính một sợi tóc dài, phủi đi."
Triệu Nhuy: "..."
Mọi người: "..."
"Thôi được rồi, bọn trẻ cũng lớn rồi." Quản lý thở dài: "Đi thôi, tài xế, rẽ sang đây, chúng ta đi ăn đồ nướng."
Có quản lý bao trọn gói, mọi người đều gọi món thoải mái.
Thẩm Mạn chọn một góc sáng không quá chói, ngồi xuống, cầm bút chậm rãi chọn món mình muốn.
Từ Chu Dã thò đầu qua liếc một cái, phát hiện chẳng có món rau nào.
Thẩm Mạn gọi xong, đưa thực đơn cho Từ Chu Dã: "Nè."
Từ Chu Dã thêm mấy món rồi chuyền cho người kế tiếp.
Ai nấy đều rất vui, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Thẩm Mạn lấy điện thoại ra, lướt vài cái thấy chủ đề họ vô địch mùa hè đã leo lên hot search. Ấn vào xem, bài đầu tiên chính là Weibo của Từ Chu Dã, không viết gì mà chỉ đăng một bức hình chiếc cúp.
Ban đầu Thẩm Mạn tưởng đó là chiếc cúp vô địch mùa hè lần này, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện không phải. Chiếc cúp trong ảnh đơn sơ hơn nhiều, thoạt nhìn giống như món đồ chơi con nít.
Thẩm Mạn nhíu mày, anh cảm thấy thứ này trông rất quen, hình như từng thấy ở đâu đó nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Phần bình luận phía dưới cũng toàn những câu hỏi nghi ngờ: sao Từ Chu Dã lại đăng chiếc cúp này, hôm nay thắng thì chẳng phải nên đăng ảnh cúp mùa hè à, sao lại đăng cái này?
Thế nhưng mặc kệ có bao nhiêu câu hỏi, Từ Chu Dã chẳng trả lời câu nào.
Người trong cuộc đang ngồi cạnh, Thẩm Mạn bèn hỏi thẳng: "Chiếc cúp trên Weibo của cậu là gì thế?"
Động tác rót rượu của Từ Chu Dã hơi khựng lại: "Ưm..."
"Không tiện nói à?" Thẩm Mạn hỏi tiếp.
"Cũng không hẳn." Từ Chu Dã cong khóe mắt, cười ngọt lịm: "Đó chính là động lực để em chơi game."
Thẩm Mạn: "Ừm? Chơi game cũng cần động lực sao?"
Từ Chu Dã: "Ơ? Thế vì sao đội trưởng chơi game?"
Thẩm Mạn im lặng một thoáng: "Chơi cũng tạm nên cứ tiếp tục thôi."
"..." Từ Chu Dã nghẹn lời. Nếu đến cả Thẩm Mạn cũng tự nhận là tạm được, vậy cả HCC chắc chẳng ai dám nói mình chơi giỏi.
"Thế còn cậu?" Thẩm Mạn hỏi ngược lại: "Động lực của cậu là gì?"
Từ Chu Dã không trả lời thẳng, ánh mắt lại sáng rực nhìn Thẩm Mạn chằm chằm.
"Nhìn tôi làm gì?" Thẩm Mạn khó hiểu.
Từ Chu Dã cong khóe môi quen thuộc: "Vì em thích chơi game."
Thẩm Mạn: "Ồ."
Lý do vì thích nghe thì đơn giản, nhưng thật ra rất hợp lý. Đa số tuyển thủ bước vào con đường eSports đều bởi vì đam mê. Chính sự đam mê ấy mới cho họ động lực chịu đựng những ngày tháng huấn luyện khô khan, lặp đi lặp lại; cũng chính nó cho họ dũng khí chống chọi cảm giác rơi tự do từ đỉnh núi xuống tận đáy vực.
"Tôi nở hoa một mình, cũng lụi tàn một mình. Ánh mặt trời và băng tuyết đều là tấm áo choàng được khoác lên tôi." – Đó là một câu thoại trong game của vị tướng mà Thẩm Mạn rất thích.
------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm Mạn: Vì sao mọi người chơi game?
Triệu Nhuy: Vì có thể hóng hớt tin tức hàng đầu.
Lưu Thế Thế: Vì học hành chẳng ra sao.
Hứa Tiểu Trùng: Vì có thể ngồi yên một chỗ không động đậy.
Từ Chu Dã: Vì anh.
Thẩm Mạn: ⊙.⊙
Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé~