Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh
Chương 38: Ngôi Sao Nhí (3)
Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc Tinh cất tiền xu đi, trong chốc lát bỗng thấy có chút nhàn rỗi không biết làm gì.
Có lẽ còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ ăn sáng, cậu liền ngả lưng trên chiếc sofa dài, cầm điện thoại lướt giết thời gian.
Trước tiên dạo một vòng bảng tin, rồi định thoát ra chơi game một lát, không ngờ lại lỡ tay bấm vào QQ. Màn hình vừa mở ra đã hiện lên con số 99+ đỏ chói.
Mặc Tinh sững người lại một chút, rồi mới nhận ra đó là nhóm chat tạm thời của fan cặp đôi Huyền Tinh mà lần trước cậu vì tò mò nên tham gia vào.
Cậu bấm vào định chỉnh lại chế độ thông báo, phát hiện trong đó có fan đang tán gẫu, lại còn là chủ đề liên quan đến chuyện yêu đương, thế là lặng lẽ đứng ngoài xem một lúc.
Thực ra, Mặc Tinh hiện đang có một nỗi phiền muộn mà hôm qua cậu đã do dự gần hết cả ngày—— Làm thế nào để chính thức tỏ tình với Mục Huyền Thanh.
Khi còn chưa khai mở lòng mình, cậu còn có thể không chút ngần ngại nào mà viết ra những bài Weibo giống như lời tỏ tình đó.
Nhưng bây giờ, khi thực sự muốn yêu đương, cậu lại chần chừ, do dự không dám tiến thêm bước nữa, luôn cảm thấy nói kiểu gì hình như cũng không ổn lắm.
Quan trọng nhất là cậu vẫn chưa hiểu rõ được suy nghĩ của Mục Huyền Thanh. Hơn nữa, mối quan hệ hiện tại giữa hai người lại có phần phức tạp, cả hai đều phải phụ thuộc vào nhau, không thể tách rời.
Lỡ như Mục Huyền Thanh không có ý đó, lại vì muốn chữa chứng đau đầu và ác mộng mà miễn cưỡng chấp nhận cậu thì chẳng hay chút nào. Chuyện yêu đương vẫn nên là hai bên tự nguyện thì tốt nhất.
Mặc Tinh thở dài, nhớ tới câu nói của Lục Thành Vũ: "Yêu đương là vừa chua vừa ngọt, lúc nào cũng được mất đan xen"—— Kinh nghiệm của người đi trước quả nhiên không sai.
Vậy cậu có nên tìm ai đó xin chút kinh nghiệm không?
Mặc Tinh dừng dòng suy nghĩ, những tin nhắn liên tục trượt lên trên màn hình điện thoại lại lọt vào tầm mắt cậu. Cậu nhìn một lúc, đột nhiên trong lòng khẽ lay động, liền đưa tay bấm mở khung nhập chữ...
【Mọi người ơi, có thể cho tôi một lời khuyên được không? Bây giờ tôi không biết làm thế nào để tỏ tình cho phù hợp nữa.】
Đây là lần đầu tiên tài khoản của Mặc Tinh lên tiếng trong nhóm. Nhưng những người có thể vào được nhóm này đều đã qua khâu xét duyệt rất nghiêm ngặt của quản trị viên, phải là fan cặp đôi Song Hắc lâu năm, cấp độ siêu chủ đề cũng không được thấp, nên không khí trò chuyện khá thoải mái.
Lúc này tin nhắn của Mặc Tinh vừa gửi đi, mấy fan đang nói chuyện sôi nổi khi nãy lập tức trả lời cậu.
[Mạnh dạn lên các chị em, thích thì cứ tiến tới đi, như thầy Mặc của chúng ta ấy.]
Mặc Tinh: ...Không, thầy Mặc của mấy người thật sự không phải kiểu đó đâu.
[Ha ha ha, đừng dọa người ta chứ, mấy ai làm được như thầy Mặc, công khai tỏ tình trước bàn dân thiên hạ đâu.]
[Chị em, là yêu đơn phương hả? Thái độ đối phương thế nào? Có cảm giác người ta có tình ý với cậu không?]
【Tôi cũng không chắc lắm... khi tôi trêu chọc anh ấy thì anh ấy có phản ứng, gần đây cũng có vài hành động mà tôi không biết có phải là trêu chọc ngược lại mình không.】
[Cậu trêu thì không tính, đàn ông đều là sinh vật giàu cảm xúc, bị trêu chọc chắc chắn sẽ có phản ứng thôi.]
Mặc Tinh: ...Nhưng hình như Mục tổng đã vượt qua rất nhiều thử thách rồi, nổi tiếng trong giới giải trí là tảng băng không thể lay động được mà?
[Mối quan hệ hai người tiến triển tới mức nào rồi?]
【Anh ấy từng hôn lên trán tôi. Bây giờ vào buổi tối thì chúng tôi ngủ chung.】
[? ? ?]
[! ! !]
【Tay nhanh quá, ý là kiểu đắp chung chăn chỉ để trò chuyện thôi.】
[Hết hồn... còn tưởng hai người đã như vậy rồi mà vẫn chưa tỏ tình cơ...]
[À, hóa ra là bọn tôi hiểu lầm, không phải chị em mà hóa ra là anh em à, xin lỗi nhé.]
【Không sao, bây giờ tôi chỉ không biết làm thế nào để chính thức tỏ tình thôi.】
[Đàn ông con trai thì cứ nói thẳng ra!]
【Chủ yếu là anh ấy hiện đang cần tôi giúp đỡ, tôi lo anh ấy miễn cưỡng chấp nhận.】
[Vậy càng đơn giản, cậu cứ tiếp tục trêu chọc anh ta đi. Trêu tới mức anh ta không chịu nổi, tự động tỏ tình với cậu.]
Mặc Tinh hơi ngạc nhiên: Còn có thể làm vậy sao?
[Tôi cũng thấy thế là ổn. Nói thật, đàn ông ấy mà, phải tự mình vất vả theo đuổi được thì mới biết trân trọng. Cậu cứ thả thính, lúc gần lúc xa, để anh ta chủ động theo đuổi cậu.]
【...Tôi cũng là nam.】
[Thì cậu trêu anh ta chẳng phải là đang theo đuổi rồi sao. Trêu tới khi anh ta quay sang chủ động theo đuổi cậu, lúc đó cậu mới đồng ý, thế là mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi. Quá hoàn hảo!]
Mặc Tinh: Nghe cũng có lý thật, hình như đúng là như thế...
【Ừm, vậy tôi sẽ thử xem! Cảm ơn mọi người nhé!】
[Không có gì không có gì. Sau này có vấn đề gì về yêu đương cứ thoải mái tới hỏi.]
[Cố lên, chúc hai người sớm ngày yêu nhau ngọt ngào như cặp đôi Huyền Tinh nha~]
Mặc Tinh thấy lời chúc này thì cười khổ, gửi một loạt biểu tượng cảm xúc cảm ơn rồi mới thoát khỏi QQ, chống cằm suy nghĩ về lập luận của các fan.
Cậu nghĩ đi nghĩ lại mấy lần, không tìm thấy bất kỳ lỗ hổng logic nào, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Cuối cùng, Mặc Tinh dứt khoát lấy cây trâm bạch ngọc ra, tự bói cho mình một quẻ.
Trâm ngọc hóa thành sáu chiếc, được cậu gieo xuống đất, thu được một quẻ trung thượng—— Thủy Thiên Nhu.
Mặc Tinh nhìn quẻ tượng, lẩm bẩm: "Giữ vững chính đạo, chờ đợi thời cơ... xem ra vẫn nên ưu tiên sự ổn định lên hàng đầu, không nên hành động vội vàng, quan sát tình hình, chờ thời cơ chuyển biến thì mới có thể thành công. Quả nhiên cách các fan nói nghe có vẻ chắc chắn hơn..."
Đã vậy thì, vẫn phải học hỏi thêm nhiều về kỹ năng trêu chọc.
Mặc Tinh lại mở nhóm chat lúc nãy, vào mục tệp của nhóm tải mấy truyện đồng nhân về làm tài liệu để học hỏi.
*
Ăn sáng xong, Mặc Tinh nhớ tới một đoạn truyện vừa đọc, trong đó nói rằng có thể thông qua việc tìm hiểu công việc của đối phương để tạo cơ hội phát triển tình cảm, cố gắng tăng thời gian ở bên nhau.
Nghĩ lại thì hôm nay mình cũng chẳng có việc gì, cậu dứt khoát đề nghị lát nữa đi cùng Mục Huyền Thanh ra ngoài.
"Tôi chỉ là mệt rồi, không muốn viết luận văn, cũng chẳng có nơi nào đặc biệt muốn đi. Lúc hai người ký hợp đồng, tôi dạo quanh gần đó là được, đợi mọi người xong việc rồi đi xe cùng về."
Từ khi tới Ngô thị, Mặc Tinh vẫn luôn chỉ ở trong nhà, đột nhiên đề nghị cùng ra ngoài khiến hai người kia ngẩn người một lúc mới kịp phản ứng.
Lục Thành Vũ cười nói: "Khu vực đó chỉ là một khu thương mại bình thường, hay là cậu đi cùng chúng tôi luôn đi, ký hợp đồng xong tiện thể cùng nhau ăn một bữa."
Mặc Tinh: "Sẽ không ảnh hưởng tới công việc của mọi người chứ? Tôi thì thế nào cũng được."
Mục Huyền Thanh nói: "Không ảnh hưởng gì. Mọi việc đã được đàm phán xong, hôm nay chỉ là ký kết cuối cùng."
Thế là ba người cùng nhau rời khách sạn, lên chiếc xe SUV do Trần Cương lái. Lục Thành Vũ định ngồi ghế sau trò chuyện với Mặc Tinh, nhưng Mục Huyền Thanh lấy cớ ghế chật nên "đuổi" anh ta lên ghế phụ.
Mặc Tinh cười cười, cùng Mục Huyền Thanh ngồi vào ghế sau, rồi tiện miệng hỏi: "Lần này hợp tác với bên nào vậy?"
Mục Huyền Thanh đáp: "Bên sản xuất chính là studio của đạo diễn Đường Tân Chính. Bản thân ông ấy thực ra rất muốn tự mình đầu tư độc lập, nhưng kinh phí cho bộ phim này quá lớn, mà khi tìm nhà đầu tư, ông ấy lại vô cùng thận trọng, nhất định phải đảm bảo quyền phát ngôn của mình đối với bộ phim."
"Vì thế trước đó chỉ tiếp nhận một số khoản đầu tư nhỏ lẻ. Bây giờ tôi và A Vũ góp vốn vào, cộng thêm studio, ba bên gần như góp vốn ngang nhau."
Mặc Tinh hơi ngạc nhiên: "Đạo diễn Đường sao? Hình như ông ấy gần năm năm rồi chưa ra phim mới đúng không, lần này là ông ấy tự mình đạo diễn sao?"
Lục Thành Vũ quay người lại, tựa vào lưng ghế góp chuyện: "Chính là ông ấy, hơn nữa đây còn là tác phẩm khép lại sự nghiệp của đạo diễn Đường! Tôi thấy chỉ cần lấy chủ đề này ra quảng bá thôi là chắc chắn thu hồi được vốn rồi."
"Nói về trong nước, còn ai có sức hút phòng vé hơn ông ấy nữa."
Quả đúng như lời Lục Thành Vũ nói, đạo diễn Đường Tân Chính là một đạo diễn lớn nổi tiếng trong nước, rất nhiều khán giả chỉ cần thấy tên ông là sẵn sàng bỏ tiền ra mua vé xem phim.
Hơn nữa năm nay đạo diễn Đường đã sáu mươi bảy tuổi, ở độ tuổi này mà quay một tác phẩm khép lại sự nghiệp cũng xem như hợp lý.
Mặc Tinh tò mò hỏi: "Tác phẩm khép lại sự nghiệp chắc hẳn là kịch bản mà ông ấy rất tâm đắc đúng không? Có thể kể sơ qua câu chuyện như thế nào không?"
Lục Thành Vũ chủ động giành trả lời: "Bộ phim này thực ra ông ấy từng quay rồi, chỉ là trong quá trình quay năm đó, đoàn phim gặp sự cố nên dự án bị dừng lại."
"Vài năm trước, khi nảy ra ý định nghỉ hưu, ông ấy nhìn lại toàn bộ sự nghiệp của mình—— Có phim hay, có phim dở, nhưng lại không có tác phẩm nào bị bỏ dở giữa chừng. Thế nên ông ấy rất muốn thực hiện lại dự án đó, coi như tự cho mình một lời giải thích."
"Dự án từng bị dừng giữa chừng..." Mặc Tinh thuận theo lời anh ta suy nghĩ một lát: "Là bộ phim kể về một thầy phong thủy đúng không? Hồi đó khi khởi quay, quảng bá rầm rộ lắm, tôi còn từng mong chờ nữa."
Mục Huyền Thanh đáp: "Chính là nó, kịch bản tôi có ở đây, nếu em muốn xem thì tối nay có thể dùng máy tính của tôi. Mấy năm nay đạo diễn Đường luôn chỉnh sửa lại kịch bản, bản hiện tại so với phiên bản năm đó trầm ổn và sâu sắc hơn nhiều, chủ đề cũng được nâng tầm."
"Nhìn ra được sự chuyển biến trong phong cách của ông ấy trong hơn mười năm trở lại đây. Bản năm xưa thì mang tính thị trường hơn, giống như một bộ phim bom tấn giải trí."
Mặc Tinh quay sang nhìn anh: "Nghe có vẻ anh thích bản hiện tại hơn."
Mục Huyền Thanh gật đầu: "Chỉ là bản này cần một đạo diễn có chiều sâu để chỉ đạo. Chính đạo diễn Đường cũng nói, thật ra ngay từ năm đó đã có bản phác thảo của phiên bản hiện tại. Chỉ là ông ấy cảm thấy mình chưa đủ khả năng thực hiện tốt, sợ cuối cùng làm hỏng cả bộ phim, nên mới dứt khoát chuyển sang làm phim thương mại. Lần này khởi động lại dự án cũng là vì ông ấy tin rằng mình đã đủ chín chắn để thể hiện trọn vẹn điều muốn nói."
Mặc Tinh cười: "Vậy thì thật đáng mong đợi."
Ba người trò chuyện suốt dọc đường, xe nhanh chóng đến câu lạc bộ đã hẹn.
Khi được nhân viên dẫn vào phòng riêng, trong phòng ngoài đạo diễn Đường Tân Chính và trợ lý của ông, còn có một người đàn ông trẻ tuổi dung mạo tuấn tú, trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
Người trẻ ấy thấy ba người bước vào liền tươi cười đứng dậy chào hỏi: "Mục tổng, Lục thiếu, lâu rồi không gặp, hai vị vẫn phong độ như ngày nào. Vị này chắc là thầy Mặc nhỉ, ngưỡng mộ đã lâu. Quả đúng là trăm nghe không bằng một thấy, ảnh trên mạng không thể sánh bằng một phần vạn dung mạo ngoài đời của cậu."
Mặc Tinh vốn chỉ đến để đi cùng, không ngờ lại bị nhận ra, nhất thời sững người.
Lục Thành Vũ thì đã quen với mấy màn xã giao kiểu này, mỉm cười đáp lại một cách suôn sẻ.
Mục Huyền Thanh hơi nghiêng đầu, ghé sát tai Mặc Tinh nhỏ giọng giải thích: "Viên Tư Dịch, trước đây là do đạo diễn Đường phát hiện ra."
Mặc Tinh khẽ gật đầu: "Tôi có xem bộ phim đó rồi, chỉ là cảm giác anh ta ngoài đời khác hẳn trong phim."
Đạo diễn Đường tuổi đã cao, động tác có phần chậm chạp, nhưng vẫn kiên trì đứng dậy chào hỏi ba người: "Mục tổng, Lục tổng, cậu Mặc, mau ngồi đi. Quả thật danh bất hư truyền, cậu Mặc đúng là có khí chất phi phàm."
Mặc Tinh theo Mục Huyền Thanh ngồi xuống. Khi chào hỏi đạo diễn Đường, ánh mắt cậu không lộ vẻ gì mà lướt nhẹ qua phía sau lưng ông.
Đạo diễn Đường ngồi lại chỗ, bảo trợ lý rót trà cho ba người, rồi cười nói: "Sáng nay Tư Dịch qua nhà thăm tôi, tôi tiện thể dẫn cậu ấy theo."
Viên Tư Dịch chắp tay chào ba người: "Thật ngại quá, không ngờ đạo diễn Đường lại có hẹn với các vị. Tôi đành mặt dày nương nhờ đạo diễn, theo sang đây ăn ké một bữa."
Lục Thành Vũ cười nói: "Anh Viên bận rộn như vậy, muốn ăn chung một bữa cũng không dễ dàng đâu. Lát nữa nhớ ký cho tôi mấy tấm ảnh nhé, để tôi mang về tặng họ hàng bạn bè cho nở mày nở mặt."
Theo thông lệ, những buổi gặp gỡ thế này lúc nào cũng phải xã giao một hồi rồi mới vào chuyện chính.
Mặc Tinh nhìn Lục Thành Vũ trò chuyện rôm rả với đạo diễn Đường và Viên Tư Dịch, Mục Huyền Thanh thỉnh thoảng mới góp một hai câu.
Gần hai mươi phút trôi qua, câu chuyện mới dần chuyển sang phần ký hợp đồng. Bàn tay Mặc Tinh giấu dưới mặt bàn khẽ vươn ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh quay đầu nhìn cậu một cái, rồi với tay cầm ấm trà rót thêm cho cậu một chén.
Mặc Tinh nâng chén trà nhấp một ngụm, sau đó đứng dậy: "Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát."
Cậu rời khỏi phòng riêng, đi tới nhà vệ sinh, rồi tựa người vào bồn rửa tay, lướt điện thoại.
Không lâu sau, Mục Huyền Thanh cũng đi vào. Mặc Tinh ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh.
Mục Huyền Thanh nhìn quanh một lượt, thấy chỉ có hai người, liền hỏi thẳng: "Lúc nãy tôi thấy khi em chào đạo diễn Đường có liếc về phía sau ông ấy một cái, là có thứ gì sao?"
Mặc Tinh chớp chớp mắt, không ngờ động tác nhỏ đó lại bị anh để ý thấy.
"Sau lưng ông ấy có một linh hồn trẻ con. Nhưng là một hồn phách trong sạch, chính trực, không có vấn đề gì."
Mục Huyền Thanh lúc này mới yên tâm, rồi hỏi tiếp: "Vậy em gọi tôi ra đây có việc gì không?"
"Tôi chỉ muốn hỏi, có phải đạo diễn Đường định chọn Viên Tư Dịch làm nam chính không? Trong hợp đồng của các anh có ghi điều này không?"
"Trong hợp đồng không ghi, dàn diễn viên chính phải được cả hai bên đồng ý. Nhưng nhìn việc hôm nay đạo diễn Đường đích thân dẫn anh ta tới thế này, chắc là có ý đó. Lão gia tử tuổi cũng lớn rồi, có lẽ cũng hơi hoài niệm, người đó có vấn đề gì à?"
Mặc Tinh chậm rãi gật đầu: "Trên người anh ta có một luồng sát khí màu máu."
Mục Huyền Thanh nghe vậy thì nhíu mày: "Giống kẻ lần trước sao, trên lưng dính mạng người?"
"Không nghiêm trọng đến mức đó." Mặc Tinh nói: "Tôi đoán là anh ta nuôi tiểu quỷ."
Hai người đang nói chuyện nhỏ giọng thì từ hành lang dẫn vào nhà vệ sinh vang lên tiếng bước chân. Cả hai cùng ngẩng đầu lên, liền thấy Viên Tư Dịch đang đi về phía họ.
___