Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh
Chương 39: Sao nhí (4)
Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy hai người ngẩng đầu nhìn mình, Viên Tư Dịch liền mỉm cười, giơ tay vẫy chào, rồi nhanh chóng bước đến gần, nói với họ: "Thầy Mặc vẫn chưa về à? Đạo diễn Đường bảo tôi qua xem thử. Không ngờ Mục tổng cũng ở đây, chẳng phải anh đi lấy bút máy trong xe sao?"
Mục Huyền Thanh đến cả việc viện cớ cũng ngại, sắc mặt không đổi, thản nhiên đáp lời: "Lấy rồi, qua đón em ấy về chung."
Ánh mắt Mặc Tinh lướt qua cổ Viên Tư Dịch, rồi lại nhìn về khuôn mặt hắn ta, cũng mỉm cười đáp: "Làm phiền anh Viên rồi, chúng ta về thôi."
Hành lang không rộng lắm, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh sánh bước đi, Viên Tư Dịch đi phía trước hai người.
Dường như hắn ta có vẻ dè chừng Mục Huyền Thanh, cố ý đi sát về phía Mặc Tinh, nửa người quay lại trò chuyện với cậu, Mặc Tinh cũng tùy ý đáp lời vài câu.
Đến chỗ rẽ, Viên Tư Dịch bỗng trượt chân, loạng choạng ngả về phía Mặc Tinh.
Mặc Tinh theo phản xạ đưa tay ra đỡ, nhưng Mục Huyền Thanh còn nhanh hơn. Anh bước thẳng lên một bước, chen vào giữa hai người, tay trái vươn ra, vững vàng đỡ lấy Viên Tư Dịch đang chao đảo.
Viên Tư Dịch rùng mình một cái, vội vàng vịn vào tường đứng vững, rồi lùi liền hai bước, tránh xa Mục Huyền Thanh, sắc mặt hơi tái xanh.
Điều chỉnh lại hơi thở xong, hắn ta mới ngẩng đầu, miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Cảm ơn Mục tổng đã ra tay giúp đỡ."
Mục Huyền Thanh nhàn nhạt gật đầu, nghiêng người nhường lối cho Mặc Tinh đi lên trước, hai người lại sánh bước bên nhau.
Viên Tư Dịch không dám tiếp tục bắt chuyện với Mặc Tinh nữa, xoay người lại, đi đứng đàng hoàng trở lại.
Trong lòng Mặc Tinh cảm thấy buồn cười, không nhịn được, vừa đi vừa giả vờ vô tình dùng mu bàn tay khẽ chạm vào mu bàn tay Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh quay đầu nhìn cậu, cậu cũng quay sang nhìn lại, nhưng trên mặt lại hiện vẻ ngơ ngác khó hiểu, như thể hoàn toàn không nhận ra mình vừa mới chạm vào người ta.
Mục Huyền Thanh: "..."
Mặc Tinh: "..."
Quãng đường không dài, ba người nhanh chóng quay lại phòng riêng, ngồi vào chỗ của mình.
Mặc Tinh nhìn thấy trên bàn đã có sẵn ba bản hợp đồng đặt trên bàn, Đường Tân Chính và Lục Thành Vũ đều đã ký tên và đóng dấu xong.
Mục Huyền Thanh lấy cây bút máy từ trong túi ra, nhanh chóng ký tên lên cả ba bản hợp đồng.
Sau khi mỗi người cất kỹ hợp đồng của mình, Đường Tân Chính bỗng nhìn sang Mặc Tinh, ánh mắt đầy nhiệt tình và chân thành, nói: "Thật ra lúc nãy tôi đã rất muốn hỏi cậu Mặc, không biết cậu có hứng thú với việc đóng phim không?"
Mặc Tinh hơi sững người: "Há?"
"Trong bộ phim này có một vai diễn như thể sinh ra là dành cho cậu!" Đường Tân Chính có chút kích động.
"Mấy năm nay tôi vẫn luôn ấp ủ bộ phim này, vai đó vẫn chưa tìm được người thích hợp. Nhưng hôm nay vừa gặp cậu, tôi đã cảm thấy khí chất của cậu quá hợp với nhân vật ấy, thật sự rất mong cậu có thể đảm nhận."
"Cái này..." Mặc Tinh có phần lúng túng: "Tôi chưa từng đóng phim bao giờ..."
Thấy cậu không từ chối thẳng thừng, Đường Tân Chính vội vàng thuyết phục: "Không sao, cứ diễn đúng bản thân là được. Chỉ cần có linh khí, tôi từ trước đến nay chưa bao giờ ngại dùng người mới."
Nói xong, ông lại nhìn sang Mục Huyền Thanh và Lục Thành Vũ: "Tôi nghĩ Mục tổng và Lục tổng chắc cũng sẽ tán thành. Vai diễn đó tuy không nhiều đất diễn, nhưng lại là một trong những linh hồn của cả bộ phim, nếu xây dựng tốt thì bộ phim xem như đã thành công một nửa rồi."
Lục Thành Vũ rất ngạc nhiên, hoàn toàn không ngờ Đường Tân Chính vừa ký hợp đồng xong đã lập tức mở lời mời Mặc Tinh, không khỏi thầm nghĩ trong lòng rằng Đường đạo diễn đúng là một con cáo già, rõ ràng là dựa vào việc Mục Huyền Thanh đã ký tên đầu tư, để lấy đó làm động lực thuyết phục Mặc Tinh.
Dù sao thì mối quan hệ của hai người họ hiện giờ đã lan truyền khắp giới giải trí, nếu Mặc Tinh thật sự là người yêu của Mục Huyền Thanh, chắc chắn cũng sẽ mong muốn khoản đầu tư của Mục Huyền Thanh thu về nhiều lợi nhuận hơn.
Mục Huyền Thanh thì lại khá bình tĩnh, chỉ hỏi: "Tô Tề?"
Đường Tân Chính cười nói: "Quả nhiên! Không cần tôi nói cũng nhìn ra ngay phải không! Thầy Mặc vốn là thiên sư, đương nhiên không còn ai thích hợp hơn."
Mặc Tinh chớp mắt, quay sang hỏi Mục Huyền Thanh: "Là Tô Tề đó sao?"
Mục Huyền Thanh khẽ gật đầu với cậu: "Đúng vậy, nhân vật chính là đệ tử của ông ấy, quốc sư khai quốc triều Dĩnh."
Sau đó anh nói thêm: "Tùy vào ý em."
Mặc Tinh nhìn anh, rồi lại nhìn Đường Tân Chính, vô tình liếc thấy đứa trẻ đứng phía sau Đường Tân Chính cũng đang nhìn cậu với vẻ mặt đầy mong đợi.
Cậu suy nghĩ một lát rồi nói: "Cho tôi về suy nghĩ một chút, ngày mai trả lời ông được không?"
Mặc Tinh đã nói là sẽ xem xét, Đường Tân Chính cũng không tiện thúc ép thêm nữa, liền mỉm cười đồng ý.
Mọi người lại tiếp tục trò chuyện về giới điện ảnh, mãi đến khi ăn xong bữa trưa mới chịu giải tán.
Trước khi ra cửa, nhân lúc không ai chú ý, Mặc Tinh ra hiệu cho đứa trẻ đứng sau Đường Tân Chính "đi theo tôi".
Đứa trẻ đó không ngờ có người nhìn thấy mình, đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức nở nụ cười, vui vẻ đi theo sau Mặc Tinh và hai người kia.
Ba người lên xe trở về khách sạn.
Lục Thành Vũ lắc đầu cảm thán: "Đạo diễn Đường đúng là cáo già. Tôi thấy ban đầu ông ấy muốn tiến cử Viên Tư Dịch, nhưng kết quả sau khi các anh quay lại thì không hề nhắc đến một lời nào, hoàn toàn không nhìn ra ông ấy đã để mắt đến Mặc Tinh ngay từ đầu."
Mục Huyền Thanh thản nhiên nói: "Ông ấy ăn muối còn nhiều hơn chúng ta ăn cơm. Nhìn thái độ của tôi là biết Viên Tư Dịch không ổn rồi, hà cớ gì phải nói ra làm cả hai bên đều khó chịu."
Lục Thành Vũ tò mò hỏi: "Anh Mặc, lúc cậu gọi anh Mục ra ngoài nói chuyện riêng, là nói về Viên Tư Dịch à?"
Mặc Tinh đang nhắn tin cho giám đốc Đinh của Cục 19, đầu cũng không ngẩng lên đáp: "Anh ta nuôi tiểu quỷ, hơn nữa con tiểu quỷ đó còn có quan hệ sâu xa với anh ta, có lẽ còn là con ruột của anh ta."
Lục Thành Vũ hít một hơi lạnh: "Ghê gớm vậy sao?"
Mặc Tinh nhanh chóng gửi tin nhắn xong, cất điện thoại rồi ngẩng đầu lên đáp: "Giới này của mấy người đúng là loạn thật."
Lục Thành Vũ vừa buồn cười vừa bất lực: "Tôi với anh Mục tuy cũng được coi là người trong giới, nhưng đều trong sạch cả, tuyệt đối chưa từng dính vào mấy chuyện rối rắm đó."
Mục Huyền Thanh liếc anh ta một cái, cũng không phản bác, quay sang hỏi Mặc Tinh: "Em có muốn tham gia không?"
Mặc Tinh tựa lưng thoải mái vào ghế da, ánh mắt lướt qua hồn thể đứa trẻ đang lơ lửng phía sau, đang thò nửa cái đầu vào trong xe, mỉm cười nói: "Nói thật thì tôi cũng khá hứng thú, dù sao đó cũng là một nhân vật đầy tính truyền kỳ. Anh cho tôi mượn máy tính xách tay một lát, tôi xem thử kịch bản trước."
Mục Huyền Thanh mở laptop, mở kịch bản ra rồi đưa cho cậu: "Em cứ chọn theo ý mình, không cần phải lo nghĩ cho bọn tôi."
"Đúng đúng, không cần lo cho bọn tôi đâu, đằng nào cũng không sợ lỗ." Lục Thành Vũ vội vàng phụ họa, rồi nói thêm: "Nhưng phải công nhận là đạo diễn Đường có mắt nhìn thật."
"Ông ấy không nói thì tôi còn chưa nghĩ tới, chứ ông ấy nói rồi, tôi cũng thấy ngoài Mặc Tinh ra thì trong giới này đúng là chẳng có ai hợp vai Tô Tề hơn. Nhân vật đó đâu còn là con người nữa, sử sách đã thần thánh hóa rồi."
Quốc sư khai quốc triều Dĩnh, Tô Đán, bất kể trong chính sử hay dã sử đều là một nhân vật đậm chất truyền kỳ. Hai mươi tuổi ông xuống núi phò tá hoàng đế khai quốc triều Dĩnh, tinh thông kỳ môn độn giáp đến mức xuất thần nhập hóa.
Sau khi Đại Dĩnh được lập, ông liền du hành khắp nơi, tương truyền là để ổn định long mạch mới cho Đại Dĩnh. Về sau, trong suốt cuộc đời mình, ông nhiều lần đưa ra dự đoán giúp Đại Dĩnh vượt qua đại tai họa, được bách tính vô cùng kính ngưỡng, khắp nơi trên cả nước đều lập đền thờ sống để thờ phụng ông.
Tuy nhiên, hễ nhắc đến Tô Đán, lại có một nhân vật không thể bỏ qua—— Đó là sư phụ của ông, Tô Tề. Sự tích của người này không chỉ mang tính truyền kỳ, mà thậm chí có thể nói là thần thoại.
Tô Đán sinh ra đã mù một mắt, điếc một tai, vừa chào đời đã bị cha mẹ vứt bỏ. Chính sư phụ Tô Tề đã nhặt được ông, nuôi nấng trưởng thành và tận tâm dạy dỗ ông.
Thời điểm đó đang là cuối triều đại Thuận, thiên tai liên miên cộng thêm triều đình mục nát, khiến bách tính vô cùng khổ sở.
Đến năm Tô Đán mười tuổi, thiên hạ đã trải qua mười năm đại hạn, binh đao nổi dậy khắp nơi, tình hình bất ổn, bên ngoài biên quan còn có dị quốc hùng mạnh lăm le, liên tục dòm ngó dò xét.
Một ngày nọ, một người bạn tri kỷ của Tô Tề đến thăm y. Đêm hôm ấy, Tô Tề quan sát thiên tượng suốt một canh giờ, rồi lặng lẽ suy ngẫm suốt cả đêm không chợp mắt. Sáng hôm sau, y cẩn thận dặn dò Tô Đán khi ấy vẫn còn thơ dại về kế hoạch tu học sau này, rồi rời núi mà đi.
Một tháng sau, vào một đêm nọ, trên bầu trời biên ải bỗng xuất hiện một con mãng xà khổng lồ màu xanh lục, bên ngoài cửa quan cũng bừng lên vô số ngọn đuốc, đại quân dị quốc đang áp sát.
Mãng xà mang theo mây đen lượn vòng trên bầu trời, nơi lầu thành biên quan gió lạnh thổi mạnh, chưa vào thu mà đã lạnh thấu xương. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ trong thành vọt lên một con kim long, lao thẳng lên bầu trời, quấn lấy mãng xà mà giao chiến.
Hai linh vật tranh đấu trên trời suốt hơn nửa canh giờ, cuối cùng mãng xà bị kim long cắn đứt làm đôi, tan biến không còn tăm tích. Kim long lập tức bay ra khỏi cửa quan, giáng sấm sét và mưa xuống đầu đại quân dị quốc.
Ngay sau đó cửa biên quan mở toang, đại quân trấn thủ đã chỉnh tề từ sớm ồ ạt xuất kích, chém giết quân địch đến mức không còn mảnh giáp.
Lại ba tháng sau, vào một ngày nọ, kinh thành gió cát mù mịt, trên bầu trời mờ mờ hiện ra một con trường long màu vàng đất, vảy xỉn màu, không ánh sáng.
Người trong kinh thành đều kinh hoàng quỳ lạy, đồng thời nghe thấy tiếng thở dài trầm nặng. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ thấy cự long cúi đầu, hai mắt khép hờ, chậm rãi tan biến.
Thiên hạ vốn không hề hay biết về Tô Tề. Mãi đến khi Đại Dĩnh khai triều, Tô Đán được phong làm quốc sư, ông mới nói rõ rằng mọi bản lĩnh của mình đều do sư phụ truyền dạy.
Con kim long từng hiện thân nơi biên ải năm xưa chính là do Tô Tề triệu hồi, mượn khí vận dân tộc để đối kháng với sức mạnh đồ đằng của vu sư dị bang.
Còn con trường long màu vàng đất xuất hiện trên bầu trời kinh thành của tiền triều, là Tô Tề lấy thân mình tế, cầu khẩn thiên đạo, phá bỏ long mạch tiền triều, đổi lấy long mạch mới cho tân triều.
Tô Đán cũng tuân theo di huấn của sư phụ, sau khi học thành tài liền xuống núi phò tá tân triều. Nay tân triều đã vững, ông cũng nên tiếp bước sư phụ, đi khắp nơi để ổn định long mạch mới.
Từ đó về sau, những thần tích của Tô Tề mới được người đời biết đến, và được hoàng thất Đại Dĩnh tôn làm thánh sư.
Mặc Tinh nhanh chóng lướt xem kịch bản.
Câu chuyện trong kịch bản chủ yếu xoay quanh việc Tô Đán phò tá triều Dĩnh lập quốc, được thêm thắt rất nhiều tình tiết mang đậm màu sắc huyền huyễn, và kết thúc ở cảnh ông ổn định xong long mạch mới, từ xa nhìn lên hư ảnh của sư phụ giữa bầu trời.
Đất diễn của Tô Tề quả thực không nhiều, chủ yếu là hai khoảnh khắc cao trào ngay đầu phim, khi hai lần hiện rồng, cùng với những hồi ức trong ký ức của nhân vật chính.
Thấy cậu đã xem gần xong, Lục Thành Vũ không nhịn được hỏi: "Anh Mặc, cậu nói xem chuyện của Tô Tề có thật không vậy? Tôi đọc trong sử sách viết về ông ấy và Tô Đán, cứ như là thần thoại vậy."
Mặc Tinh mỉm cười: "Chuyện gần hai ngàn năm trước rồi, ai mà biết được."
Lục Thành Vũ lại hỏi tiếp: "Vậy rốt cuộc có thật sự tồn tại những thứ như long mạch, khí vận không?"
"Có, nhưng không giống như những gì người ta vẫn thường tưởng tượng." Mặc Tinh khẽ thu lại nụ cười.
"Long mạch thật ra chỉ là khí tự nhiên như địa mạch, thủy mạch, và tinh hoa của núi non. Cuối triều đại Thuận, tầng lớp thống trị mục nát đến cực điểm, từng có vài lần hoàng thất và quý tộc đốt núi, chặn sông, khiến long mạch bị tổn hại."
"Còn khí vận thì thật ra ẩn chứa trong muôn vạn chúng sinh. Như năm xưa nơi biên ải, binh sĩ trấn thủ đều nguyện liều chết bảo vệ quốc gia, đó chính là khí vận gia thân. Nếu lúc ấy ai nấy đều bỏ chiến mà chạy trốn, khí vận tự nhiên cũng tan rã."
Lục Thành Vũ nghe mà nửa hiểu nửa không, mơ hồ gật đầu.
Mặc Tinh không giải thích thêm, chuyển sang hỏi: "Trước đó các anh nói dự án này lần trước phải dừng lại vì xảy ra chuyện, rốt cuộc là chuyện gì?"
Mục Huyền Thanh nói: "Khi đó phim trường xảy ra tai nạn, có đạo cụ bị rơi xuống. Đạo diễn Đường được đứa bé bên cạnh đẩy ra, nhưng đứa bé đó lại không may mắn thoát nạn."
"Đó là một mầm non triển vọng mà đạo diễn Đường tình cờ phát hiện ở cô nhi viện, cho cậu bé ấy đóng vai Tô Đán lúc nhỏ. Không ngờ lại gặp chuyện như vậy, sau này đạo diễn Đường đã day dứt suốt nhiều năm."
Ánh mắt Mặc Tinh chuyển sang đứa trẻ đang bám víu ở phía sau xe, thấy cậu bé gật đầu, cậu liền hiểu ra.
Mục Huyền Thanh lại nói tiếp: "Bản dựng hiện tại đã cắt bỏ vai Tô Đán lúc nhỏ, còn vai Tô Tề ngoài hai cảnh ra thì những cảnh khác đều là cảnh độc diễn. Em cứ diễn đúng bản thân, chắc sẽ không quá khó."
Mặc Tinh lật kịch bản, xem kỹ hai cảnh có đối thoại của Tô Tề.
Nhân vật đối thoại đều là cùng một người, một cảnh là người bạn tri kỷ Văn Yển đến thăm, cảnh còn lại là trước khi Tô Tề rời biên ải, ông giao phó Tô Đán cho Văn Yển.
Cảnh trước xuất hiện trong hồi ức của Tô Đán, cảnh sau xuất hiện trong hồi ức của Văn Yển.
Mặc Tinh đọc lại một lượt, đột nhiên nheo mắt cười, ngẩng đầu nói với Mục Huyền Thanh: "Mục tổng, hay là anh cũng tham gia làm diễn viên khách mời đi? Tôi thấy vai này rất hợp với anh đấy."
Mục Huyền Thanh thoáng sững người.
Lục Thành Vũ thì vỗ tay tán thành: "Ý tưởng này hay đó! Với lại Tô Tề và Văn Yển rất có chemistry kiểu CP, đến giờ vẫn còn nhiều người lôi sử sách ra cạy từng chút 'đường' để ghép đôi cặp này."
"Hai người mà cùng làm cameo thì lại là một điểm bùng nổ lớn nữa! Anh Mục hồi đại học chẳng phải từng tham gia câu lạc bộ kịch nói sao, dù chỉ diễn một vở, nhưng hồi đó cũng khá nổi tiếng trong trường. Làm cameo mấy cảnh chắc chắn không thành vấn đề!"
Mặc Tinh ôm ý nghĩ 'làm việc cùng nhau thì tình cảm sẽ càng thêm gắn bó', cũng thuận theo đà khuyên nhủ: "Anh cứ coi như đi cùng tôi cho vui."
Vừa nói, cậu vừa khẽ nhúc nhích chân, dùng đầu gối cọ nhẹ vào chân Mục Huyền Thanh.