Chương 1: Cuộc Phỏng Vấn Bất Ngờ

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 1: Cuộc Phỏng Vấn Bất Ngờ

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Chín, mặt trời vừa ló dạng nơi chân trời.
Trên núi Chung Sơn, ngoại ô thành phố B, có một đạo quán.
Cố Thời vận đạo bào rộng thùng thình, mái tóc ngắn bồng bềnh. Cậu lặng lẽ bước ra khỏi phòng, cái lạnh sương sớm khiến cậu rùng mình.
Một con gà trống vừa vỗ cánh bay lên mái nhà, định cất tiếng gáy thì bị một hòn đá giáng thẳng vào đầu, lăn lông lốc xuống đất.
Cố Thời lần theo tiếng động, lợi dụng ánh sáng tờ mờ của buổi sớm để tìm con mồi. Hai mắt cậu sáng rực, nhưng còn chưa kịp vớ lấy con gà thì một quyển sách từ phòng bên cạnh bay ra, giáng thẳng vào giữa trán cậu.
Ngay sau quyển sách là một tiếng gầm gừ vang dội: "Thằng nhóc hỗn xược kia, mày lại định trộm gà nữa hả!"
Cố Thời đưa tay xoa chỗ bị đánh trên trán, trừng mắt.
Cậu lẩm bẩm một câu phàn nàn, giọng nói kéo dài: "Làm gì có... Con chỉ sợ con gà này gáy sẽ đánh thức ông thôi mà?"
"Xạo chó!"
"Nhà chúng ta làm gì nuôi chó đâu."
"Xạo Cố Thời mày đó!"
"Ông già thúi đến già rồi mà vẫn hung dữ với con!"
"Mày dám cãi lại hả?!"
Cố Thời 'hứ' một tiếng. Nghe thấy tiếng leng keng từ phòng bên cạnh, cậu lập tức bỏ xuống miếng thịt gà mà mình thèm thuồng, quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Cố Tu Minh tức đến hộc máu, cầm cây thước lao ra khỏi phòng ngủ, nhưng chỉ kịp thấy bóng lưng Cố Thời biến mất dưới gác chuông nhanh như cắt.
Không lâu sau, tiếng chuông từ gác chuông xa xa vọng lại.
Cố Tu Minh hít một hơi thật sâu, buông cây thước xuống, vuốt bộ râu dài, vái lạy về phía Điện Tam Thanh. Sau đó, ông khom lưng xách con gà đã ngất xỉu lên, vừa lẩm bẩm chửi rủa vừa nhốt nó vào lồng.
Cố Thời đứng trên gác chuông, thò đầu qua các kẽ hở. Sau khi chắc chắn ông già đã vào bếp, cậu mới bước ra khỏi gác chuông, nhảy chân sáo đến cửa núi.
Một ngày tại Thương Ngô Quan, bắt đầu từ giờ Mão.
Thương Ngô Quan từng là một đạo quán lớn vô cùng huy hoàng, với tường viền vàng, ngói lưu ly, cửa rộng sảnh lớn, và những lư hương mạ vàng to gấp đôi các đạo quán khác.
Chỉ là theo Cố Thời được biết, thời kỳ huy hoàng ấy đã chấm dứt từ rất lâu rồi.
Lần đầu tiên cậu bước chân vào Thương Ngô Quan, tường và mái nhà đã mọc đầy dây leo, cỏ dại. Bảng tên và lư hương mạ vàng không biết đã bị kẻ vô lương nào ra tay ác độc, cạo sạch từng lớp vàng.
Ngay cả cỏ dại ở bậc thang trước Sơn Môn Điện cũng đã cao quá một mét.
Cho đến tận bây giờ, cả đạo quán chỉ còn vỏn vẹn hai người là Cố Thời và Cố Tu Minh.
Cố Thời được Cố Tu Minh nhặt về, sau đó ông làm thủ tục nhập hộ khẩu cho cậu.
Năm nay Cố Tu Minh đã tám mươi tư tuổi, nhưng cơ thể vẫn rất tráng kiện, tuy già mà vẫn khỏe, bước đi thoăn thoắt. Ông có thể lên núi, xuống núi, thậm chí còn có thể cầm cây thước đuổi đánh Cố Thời khắp các ngọn núi.
Thật ra Cố Thời tuổi không lớn lắm, cậu vừa tốt nghiệp đại học ba tháng trước và mới tròn hai mươi hai tuổi vào tháng trước. Thành tích học tập chẳng ra sao, duyên bạn bè cũng chẳng có gì nổi bật, nhưng nhờ khuôn mặt đẹp trai mà có không ít ong bướm tự tìm đến.
Đáng tiếc là không ai thành đôi với cậu sau khi biết cậu là đạo sĩ.
Cố Thời mở cửa chính và cửa sổ ở năm sảnh, thắp nhang đèn ở những nơi cần thắp. Nhìn núi non trùng điệp xanh ngắt ngoài cửa sổ, cậu ngáp một cái vì buồn ngủ, rồi lại một lần nữa tự hỏi liệu mình có thật sự đang sống trong xã hội hiện đại hay không.
Bây giờ là năm 0202, hơn bảy mươi năm kể từ ngày thành lập nước Trung Quốc mới. Mẹ kiếp, vậy mà cái kiểu chuyện 5 giờ sáng thức dậy gõ chuông vào giờ Mão vẫn còn tồn tại!
Thật vô lý hết sức!
Cả người cậu bám đầy mùi tro, bước vào nhà ăn, liếc nhìn thức ăn trên bàn.
Cải xào, khoai tây sợi xào giấm.
Cố Thời đếm ngón tay tính ngày, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn hoảng sợ.
Cậu nhìn Cố Tu Minh bước ra từ nhà bếp, tay bưng hai chén mì trộn Lão Can Ma, món chính của bữa ăn.
"…" Cố Thời muốn nhịn nhưng không thể nhịn được, thốt lên: "Ông già à, chúng ta đã bốn mươi sáu ngày rồi chưa có ăn thịt!"
"Thằng nhóc thối này bộ không thấy bây giờ thịt đắt đỏ đến mức nào à!" Cố Tu Minh mắng cậu, đặt hai chén mì lên bàn ăn, "Thích thì ăn đi!"
Đương nhiên là phải ăn rồi.
Cậu không chỉ muốn ăn, mà còn phải cố gắng ăn cho no.
"Tiết kiệm tiền thắp nhang chẳng phải là có thịt ăn rồi sao?" Cố Thời vén vạt áo ngồi xuống, nói tiếp: "Các tín đồ tốt bụng cho chúng ta sáu ngàn tệ một tháng, chúng ta mua ít nhang đi một chút, bớt chút tiền cho viện phúc lợi một chút, rồi mua vài con heo về nhà nuôi là cũng có thịt để ăn thôi mà."
Cố Tu Minh bắt đầu thổi râu, trừng mắt nhìn: "Thắp nhang ít đi ư? Mày thật là thiếu tôn trọng!"
"Vâng vâng vâng đúng đúng đúng, ngài rất tôn trọng. Nhưng ngài có thấy bảng câu đối ở ngoài Sơn Môn Điện không?"
Nói đến đây, Cố Thời cảm thấy tín ngưỡng của Cố Tu Minh thật sự giống hệt tín ngưỡng của Schrodinger.
Có thể nói tín ngưỡng của ông ấy không kiên định, vì mỗi tháng được sáu ngàn tệ thì ông ấy đã chi hết bốn ngàn tệ để thắp nhang. Nhưng nếu nói ông ấy rất kiên định thì hãy nhìn hai bảng câu đối trước cửa núi mà xem, thật khiến người ta hoang mang.
Hai bảng câu đối ở hai bên Sơn Môn Điện của Thương Ngô Quan đều do chính tay Cố Tu Minh viết. Nét thư pháp đẹp, chữ rồng bay phượng múa, nét bút sắc sảo.
Chỉ có điều nội dung thì không được hay cho lắm.
Bảng bên trái: Cầu thần cầu Phật không bằng cầu bản thân.
Bảng bên phải: Tin trời tin phận không bằng tin người.
Hằng ngày, ông còn dán một tờ giấy trước cửa núi với nội dung: Không nên phong kiến mê tín.
Thế thì Thương Ngô Quan của ông làm ăn thế nào được nữa đây?
Cố Thời có vô vàn lời muốn nói, nhưng vì quá nhiều nên cậu nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Haizz." Cuối cùng cậu thở dài, vẻ mặt vô cùng u sầu: "Con muốn ăn thịt cơ."
Cố Tu Minh dùng đũa gắp một miếng cải, cười hiền từ nhìn Cố Thời: "Muốn đến thế sao?"
Cố Thời không ngẩng đầu lên, đáp: "Thì đúng là vậy mà, ai lại không thích ăn thịt chứ!"
Ánh mắt Cố Tu Minh càng thêm hiền từ: "Nhịn đi!"
Cố Thời đang trừng mắt coi thường được một nửa thì bị cây thước gõ vào đầu.
Cố Tu Minh gõ rất có nhịp điệu, nói: "Sáng nay ta có bói cho con một quẻ, là đại cát, mọi điều ước sẽ thành sự thật, mọi chuyện sẽ thuận lợi."
Cố Thời cầm cây thước trên đỉnh đầu, nghe vậy thì hai mắt sáng rực.
Cố Tu Minh lại nói: "Nhân lúc đang đại cát, nếu con rảnh thì hôm nay hãy đi..."
"Con bận." Cố Thời vội vàng nói, "Hôm nay con phải đi phỏng vấn!"
"Phỏng vấn?"
"Đúng vậy. Mấy tháng trước, trên đỉnh núi bên cạnh có mở một Viện điều dưỡng Chung Sơn." Cố Thời hơi dừng lại, rồi bổ sung thêm: "Chính là cái nơi mà cách đây không lâu ông từng nói yêu khí ngập trời đó."
Thật mới lạ.
Năm 0202, Trung Quốc mới đã thành lập hơn bảy mươi năm mà vẫn còn yêu quái.
"Vậy sao?" Cố Tu Minh hít một hơi thật sâu, lơ đãng nói: "Đó đúng là ổ yêu quái phải không?"
"Ổ yêu quái đó còn có tương lai tươi sáng hơn chỗ chúng ta nhiều." Cố Thời lấy điện thoại ra, mở trang thông báo tuyển dụng của Trí Liên Chiêu Bình* đưa cho Cố Tu Minh xem, khoe khoang: "Người ta là công ty đã đăng ký chính thức, mức lương khởi điểm hơn hai vạn tệ, trợ cấp bao gồm năm loại bảo hiểm, một phương tiện đi lại, ăn uống, nơi ở và bảo hiểm tai nạn lao động. Nói không chừng số tiền lương kiếm được có thể sửa sang lại toàn bộ đạo quán rách nát này. Ông nhìn người ta đi, rồi nhìn lại chúng ta đi, chậc chậc chậc chậc..."
Biểu cảm của Cố Tu Minh dần dần trở nên hiểm ác theo từng lời Cố Thời nói, bàn tay ông đang cầm cây thước nổi đầy gân xanh.
Cố Thời thầm nghĩ không ổn, vội vàng múc hết thức ăn trên bàn vào chén mì của mình, bưng chén chạy ra ngoài, không chừa lại một giọt dầu nào cho ông già.
Cố Tu Minh thổi râu trừng mắt, cầm thước đứng trong nhà ăn, cuối cùng vẫn phải ngồi xuống ăn chén mì Lão Can Ma của mình.
Cố Thời trốn trong rừng sau núi ăn mì, sau đó lén lút quay về. Cậu nhẹ nhàng thay một chiếc áo sơ mi và quần jean, coi như ăn mặc tươm tất, cầm theo sơ yếu lý lịch. Nhân lúc Cố Tu Minh đang học khóa buổi sáng, cậu vọt nhanh ra ngoài như thể dưới lòng bàn chân có bôi dầu.
Viện điều dưỡng Chung Sơn được xây trên đỉnh núi chính của dãy Chung Sơn, cách Thương Ngô Quan hai ngọn núi. Giao thông gần đó không được thuận tiện lắm, ngoại trừ xe riêng, cũng chỉ có xe buýt chạy từ đây đến nội thành hai chuyến mỗi ngày.
Cố Thời bắt kịp chuyến xe buýt lúc bảy giờ sáng.
Tài xế và người soát vé đều là người quen cũ của cậu. Vừa thấy cậu nhảy lên xe, họ đã cười hì hì gọi cậu là "Tiểu Đạo trưởng Cố".
Cố Thời cười tươi đáp lại: "Buổi sáng tốt lành!"
Người soát vé là một cô gái trẻ tuổi. Cô nhìn Cố Thời mặc đồ thường, có chút vui mừng và ngại ngùng hỏi cậu: "Chào buổi sáng, hôm nay Tiểu Đạo trưởng Cố không dẫn ông mình theo sao?"
"Hôm nay không xuống thành phố bày quán, mà là đi tìm việc làm." Cố Thời nói địa chỉ Viện điều dưỡng Chung Sơn.
Người soát vé hỏi: "Đến xem phong thủy cho Viện điều dưỡng này hả?"
"À không phải, tôi đi ứng tuyển vị trí kế toán."
"Hả?"
"Tôi không có thi chứng chỉ kế toán, nên không cần lãng phí nhiều tiền đâu."
Cố Thời nói rất nghiêm túc.
Thi chứng chỉ tốn tiền mà.
Người soát vé ngập ngừng: "À, là, là vậy sao?"
"Đúng vậy, là vậy đó." Cố Thời gật đầu, cúi đầu xem trang thông báo tuyển dụng của Trí Liên Chiêu Bình.
Viện điều dưỡng Chung Sơn: Câu lạc bộ điều dưỡng cao cấp mới mở tại thành phố B, tọa lạc ở sườn phía đông nam đầy nắng của đỉnh núi Chung Sơn. Nơi đây phong cảnh đẹp đẽ, môi trường trang nhã, hiện đang tuyển dụng nhân tài từ mọi tầng lớp xã hội.
Tiếp theo là một loạt danh sách các chức vụ, không khác gì thông báo tuyển dụng thông thường là bao. Điều đặc biệt duy nhất là ở mục nhiệm vụ cuối cùng của mỗi chức vụ đều giống nhau.
Phải gan dạ.
À, gan dạ.
Nếu là cái này thì chắc sẽ không mệt lắm.
Cố Thời tôi đây, đánh Sadako bò ra từ giếng, ngắm Hanako trong toilet, dùng sét đánh chết yêu quái, cầm gậy tre chọc tổ ong.
Nói đùa chứ, Cố Thời tôi có cái gì mà không dám làm!
Cố Thời rất đắc ý, nghĩ đến hôm nay ông già bói ra quẻ đại cát cho mình, cái đuôi của cậu như muốn dựng ngược lên trời.
Chậc, thật nực cười, buổi phỏng vấn này chẳng phải chỉ là chuyện thường thôi sao?
Sau đó, Cố Thời ngồi đợi trong phòng họp của Viện điều dưỡng Chung Sơn suốt hai tiếng đồng hồ.
Cố Thời cầm ly nước, ngồi trong phòng họp rộng rãi, sáng sủa với vẻ mặt vô cảm.
Nhiệt độ tháng Chín trên núi rất dễ chịu, không cần phải mở điều hòa. Gió núi lùa vào phòng qua khe cửa sổ, mang theo bầu không khí trong lành của mùa thu lá vàng.
Cố Thời thờ ơ uống một ngụm nước, nhìn thời gian trên điện thoại.
Đã hai giờ hai mươi ba phút bốn mươi tám giây trôi qua kể từ giờ hẹn.
Những người đến phỏng vấn cùng cậu đã rời đi hơn phân nửa, chỉ còn lại năm, sáu người lèo tèo.
Cố Thời nghi ngờ mình đã bị "thả bồ câu"*.
Cậu còn nghi ngờ người ta đã phát hiện ra cậu là đạo sĩ.
Thậm chí cậu còn nghi ngờ ông già hồ đồ Cố Tu Minh đã bói sai.
Này ư? Đại cát ư?
Đại cát mà bị cho leo cây hai tiếng rưỡi?
Cố Thời cảm thấy hơi quá đáng.
Cậu nhìn xuống ly nước đã bị mình uống cạn sạch, vừa định đứng dậy đi rót thêm nước thì cửa phòng họp mở ra.
Một người bước vào.
Người đến trông rất trẻ, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặc tây trang gọn gàng, lịch sự. Xung quanh anh ta tỏa ra yêu khí dữ tợn mạnh mẽ, sát khí nặng nề và sự lạnh lùng hiện rõ giữa hàng lông mày.
Anh ta nhìn năm người vẫn còn đang ngồi đó, lộ rõ vẻ không hài lòng.
Một số người bình thường bị khí thế này làm cho hoảng sợ.
"Tôi là núi Chung Sơn..." Người đến hơi dừng lại, sau đó mơ hồ thay đổi lời nói: "Tôi là người phụ trách Viện điều dưỡng Chung Sơn, Tạ Cửu Tư."
Cố Thời rất hợp tác, đứng lên vỗ tay.
Tạ Cửu Tư gọi ngẫu nhiên tên một người rồi đi vào văn phòng nhỏ bên cạnh.
Cố Thời cầm sơ yếu lý lịch của mình, đi theo sau.
Tạ Cửu Tư ngồi trên ghế giám đốc, nhìn Cố Thời từ trên xuống dưới.
Cố Thời để mặc anh ta nhìn. Nếu đối phương đã muốn "gan to", cậu cũng đã chuẩn bị đầy đủ.
Tốt nhất là có thể giả làm người bình thường để lẻn vào. Nếu không được, cậu có thể bỏ chạy. Mặc dù con yêu quái trước mắt trông rất hung dữ, nhưng nếu cậu muốn, cậu vẫn có thể chạy thoát.
Cố Thời rất tự tin vào sức mạnh của mình.
Có thể bạn không tin, nhưng một đấm của tôi có thể khiến Viện điều dưỡng này phải sửa sang lại lần nữa.
Cố Thời giả bộ như không phát hiện ra điều gì, lấy sơ yếu lý lịch ra. Khi định đưa qua thì nghe thấy Tạ Cửu Tư nói, giọng điệu anh ta không chắc lắm: "Con người?"
"Hả?"
Ơ này.
Chỉ vậy thôi sao?
Cố Thời nhìn con yêu quái đối diện, trực giác mách bảo cậu có thể tiến thêm một bước.
Hầu hết yêu quái đều có tính bài ngoại. Nếu muốn hòa nhập thì thà giả làm yêu quái còn chắc chắn hơn giả làm người bình thường.
Nghĩ lại mà xem, có công ty nào mà không ưu tiên thăng chức cho người nhà chứ?
"Làm gì có." Cố Thời nhanh chóng thu xếp tâm trạng, thở dài một hơi, vẻ mặt ưu sầu: "Sống ở xã hội loài người lâu quá rồi, khắp cơ thể nồng nặc mùi người, thật khó chịu. Thấy nơi này của anh tuyển nhân viên là tôi lập tức đến đây ngay."
Tạ Cửu Tư quan sát Cố Thời. Anh ta cau mày lại như phát hiện ra điều gì đó, yêu khí trên người mơ hồ hiện ra hình rồng bay, còn có âm khí dày đặc và mùi tanh.
Cố Thời rùng mình, thầm nghĩ e là mình đã bị lộ tẩy.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời, vẻ mặt nghiêm trọng.
Cố Thời hơi nhón mũi chân, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Tạ Cửu Tư giơ tay lên, một luồng năng lượng như có như không khóa chặt đối phương.
Cố Thời không thể cử động, lông tơ dựng đứng hết cả lên.
Yêu khí đáng sợ trên người Tạ Cửu Tư tan đi. Anh ta vỗ vai Cố Thời, nói: "Chịu đựng nhẫn nhục trong loài người lâu như vậy, vất vả cho cậu rồi. Ngày mai bắt đầu đến đây làm việc đi."
Cố Thời: "Hả?"
Cố Thời: "..."
Má ơi?
Anh ta tin thật!
Anh ta lại tin thật!!
---
*Trí Liên Chiêu Bình (智联招聘): Một trang web tuyển dụng lớn ở Trung Quốc.
*Thả bồ câu (被鸽了): Nghĩa là không giữ lời hứa như đã hẹn, cho ai đó leo cây.