Chương 2: Chỉ là Sơn Thần thôi mà?

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 2: Chỉ là Sơn Thần thôi mà?

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời quả thật không thể tin nổi.
Không phải, nhìn yêu khí trên người Tạ Cửu Tư, có thể thấy đây là một đại yêu quái. Nói không chừng là lão yêu quái mới tỉnh dậy sau giấc ngủ hàng trăm ngàn năm, chuyện này không hề hiếm thấy trong giới yêu quái.
Mà nghĩ lại, việc lão yêu quái không nắm rõ tình hình xã hội hiện đại hình như cũng rất bình thường.
Cố Thời nhanh chóng chấp nhận sự thật này, tranh thủ thời cơ: "Vậy thì Tổng giám đốc Tạ, chế độ đãi ngộ của tôi..."
"?" Tạ Cửu Tư khó hiểu, "Tổng giám đốc Tạ?"
"À, đây là xưng hô kính trọng với lãnh đạo trong loài người hiện nay, tôi quen miệng." Cố Thời giải thích.
Nghe vậy, Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời, nét mặt lộ vẻ thương hại và từ bi.
Vậy mà lại quen dùng kiểu xưng hô kính trọng đối với loài người, yêu quái nhỏ yếu sinh tồn trong thế giới loài người quả là quá khó khăn.
Anh suy nghĩ rồi vỗ vai Cố Thời, giọng điệu an ủi: "Vất vả rồi."
Cố Thời: "?"
Sao lại vất vả nhỉ?
Cố Thời vẫn không hiểu gì, nhắc lại: "Vậy còn vấn đề chế độ đãi ngộ..."
Tạ Cửu Tư lại lộ vẻ mặt cho thấy anh ta bị chạm vào điểm yếu kiến thức: "Chế độ đãi ngộ?"
"Đúng vậy, chế độ đãi ngộ." Cố Thời bắt đầu nói một tràng dài: "Chính là chức vụ cụ thể của tôi, trách nhiệm, lương cơ bản, phần trăm hoa hồng, phí trợ cấp, ăn ở, tăng ca, sắp xếp nghỉ phép và cơ hội thăng chức, v.v."
Tạ Cửu Tư: "..."
Cố Thời: "?"
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời, Cố Thời cũng nhìn Tạ Cửu Tư.
Hai người nhìn nhau.
Cố Thời khẽ gọi: "Tổng giám đốc Tạ?"
Biểu cảm của Tạ Cửu Tư dần trở nên nghiêm nghị.
Không xong rồi.
Từ sau khi tỉnh lại, anh ta hoàn toàn không tiếp xúc với mấy thứ này.
Tạ Cửu Tư suy nghĩ: "Cậu và tôi cùng chủng tộc, cứ tính theo tiêu chuẩn cao nhất đi."
Cố Thời: ???
"Cái đó... không cần thiết lắm đâu." Lương tâm Cố Thời giằng xé một lúc, cuối cùng khó nhọc nói: "Chỉ cần cho tôi tiêu chuẩn của người mới là được. Tôi không có kinh nghiệm làm việc, mức lương khởi điểm ở chỗ anh đã cao hơn bên ngoài rất nhiều rồi."
Cố Thời vừa nói xong, ánh mắt Tạ Cửu Tư nhìn cậu càng thêm thương xót.
"Cậu không cần phải cẩn thận như vậy." Tạ Cửu Tư nói, "Loài người không thể tổn thương cậu được nữa đâu."
Cố Thời: "..."
Hả? Cái này là sao?
"Quyết định vậy đi." Tạ Cửu Tư nói, lấy một bản hợp đồng trong ngăn kéo ra, chuẩn bị ký tên.
"Không được không được!" Cố Thời vội ngăn anh ta lại, với vẻ mặt chính trực, cậu nói ra những lời chân thật, cần mẫn mà các nhà tư bản ưa thích: "Năng lực của tôi không xứng với mức lương như vậy, nhưng tôi sẽ cố gắng đạt đến tiêu chuẩn tăng lương, đến lúc đó anh hẵng tăng lương cho tôi nhé!"
Tạ Cửu Tư kinh ngạc nhìn về phía Cố Thời.
Cố Thời nói rất có khí phách: "Tôi kiên trì với ý kiến của mình!"
Trong mắt Tạ Cửu Tư lộ vẻ tán thưởng, anh ta gật đầu: "Được."
Anh ký tên lên tờ hợp đồng, đóng dấu rồi giao cho Cố Thời: "Cậu tự điền đi, ngày mai đến đây."
Cố Thời cầm tờ hợp đồng không có một con số nào ngoài chữ ký và con dấu của sếp, bước chân lảo đảo.
...
Trong khoảng thời gian này không có dịch vụ xe buýt công cộng nào đến đây. Cũng may thể lực của Cố Thời rất tốt, ngọn núi cũng không quá dốc, đi bộ qua hai ngọn núi cũng chẳng có gì khó khăn.
Cậu cầm bản hợp đồng nhảy đến bậc thang cuối cùng, nhảy vào trong đạo quán như một con thỏ rồi lao thẳng vào bếp.
"Ông ơi!" Cố Thời đạp tung cửa bếp, "Con tìm được công việc rồi!"
"Đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?" Cố Tu Minh cười khẩy một tiếng, "Con không tin quẻ bói của sư phụ à?"
Cố Thời bỗng chốc cụt hứng: "Bảo sao ông thầy bói không có vẻ gì là ngạc nhiên."
"Hả? Con còn ghét bỏ à?" Cố Tu Minh gắp than, tiếng kẹp kêu lách cách.
Cố Thời chẳng hề sợ hãi, bước vào bếp.
Ngọn lửa đang cháy trong bếp lò nhỏ, trên bếp lò là một nồi canh đậy nắp đang sôi sùng sục.
"Ồ nhìn kiểu này, hôm nay lại là canh rau gì vậy?" Cố Thời nói, tiến lên mở nắp nồi canh mà Cố Tu Minh đang nấu ra, lửa bếp lò hơi lớn.
Cố Tu Minh quay phắt lại, cốc vào đầu Cố Thời một cái: "Canh gà đông trùng hạ thảo!"
Cố Thời ôm đầu, sững sờ mất hai giây: "Cái gì cơ?"
Cố Tu Minh: "Canh gà đông trùng hạ thảo!"
Cố Thời lập tức cuống quýt: "Ông ơi, ông không sao chứ? Bị bệnh hả? Muốn ăn ngon một bữa trước khi về cõi tiên sao?"
"Thằng nhóc thối, con không thể nghĩ điều gì hay ho hơn được hả?!" Bây giờ Cố Tu Minh không có cây thước, thế là cầm lấy một thanh gỗ mỏng, vung lên vun vút: "Thích ăn thì ăn!"
"Ăn ăn ăn!" Cố Thời gật đầu như gà mổ thóc.
Cố Tu Minh xắn tay áo lên, thái rau thoăn thoắt: "Chế độ đãi ngộ bên kia thế nào?"
Cố Thời nhét thêm củi vào bếp lò: "Không tệ lắm, lương cơ bản là 2 vạn 3, không có phần trăm hoa hồng. Sau khi trừ thuế và các khoản trợ cấp, coi như mỗi tháng kiếm được 2 vạn. Sau này chúng ta có thể ăn thịt mỗi ngày, sửa sang lại đạo quán..."
Ha, nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời.
Cố Tu Minh ngừng thái rau, nói: "Sửa sang lại cái gì? Ngoài hai chúng ta thì đâu còn ai ở nữa, cũng không có nhiều người đến, còn không bằng đưa thêm tiền cho viện phúc lợi dưới chân núi."
"Con không chịu." Cố Thời cãi bướng: "Haizz, tiền của con, con thích làm gì thì làm."
Cố Tu Minh đập mạnh dao xuống thớt một tiếng "cốp": "Thằng nhóc hư đốn, ba ngày không bị đánh thì lại muốn lật tung nóc nhà à!"
Cố Thời giơ cây gắp than lên phòng thủ, hết sức cảnh giác: "Rõ ràng ngày nào ông cũng đánh con mà!"
Cố Tu Minh nghẹn lời, hùng hổ rút dao phay ra, tiếp tục thái rau.
"Đúng rồi, ông ơi."
"Có gì thì nói mau!"
"Ông có thể bói một quẻ cho sếp của con không?" Cố Thời hỏi: "Có lẽ anh ta là một yêu quái cực mạnh, tên là Tạ Cửu Tư."
Cố Tu Minh kinh ngạc: "Con còn muốn bói cho yêu quái sao?"
"Không phải, vì con đã lừa anh ta, nên thấy áy náy." Lương tâm Cố Thời trỗi dậy: "Ông xem giúp con đi, xem thử con có giúp gì được cho anh ta hay không, con không muốn mắc nợ ân tình."
Cố Tu Minh cũng không hỏi nhiều, sau khi do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được."
Sau 46 ngày, cuối cùng hai người cũng có thể ăn bữa thịt đầu tiên, Cố Thời cảm động đến muốn khóc.
Cậu rửa bát xong thì quay về phòng, trang trọng ghi mức lương 12 vạn và ngày nhận việc vào bản hợp đồng với tấm lòng thành kính.
Cố Tu Minh ở bên ngoài gõ cửa ầm ầm: "Hết củi rồi, con đi đốn củi đi!"
"Biết rồi biết rồi!" Cố Thời vuốt phẳng bản hợp đồng rồi cất đi, vác giỏ củi lên lưng, cầm liềm đi ra cổng nam Thương Ngô Quan, lên núi.
Đi theo con đường nhỏ ở sườn phía nam lên núi, sẽ đi ngang qua một ngôi đình nhỏ có thể nhìn bao quát toàn bộ Thương Ngô Quan.
Cố Thời đứng trong đình nhìn ra ngoài, vừa nhìn đã thấy Cố Tu Minh cầm lưỡi hái, cúi lưng dọn cỏ dại mọc trước Điện Tam Thanh.
Cố Thời đã sống ở đây từ khi còn nhỏ, biết rõ việc duy trì một đạo quán rộng hơn 70 mẫu đất khó khăn đến nhường nào.
Bảo trì kiến trúc, dọn dẹp rác, bảo vệ môi trường... Tất cả đều cần tiền.
Nhưng Thương Ngô Quan đã mất đi vẻ huy hoàng từ lâu, ngay cả các đạo quán khác hầu như cũng chọn bán chút bùa và đồ cúng để duy trì hương hỏa và sinh hoạt.
Thật ra Cố Tu Minh có kỹ năng xem bói rất độc đáo, nhưng không biết ông nghĩ gì mà lại nhất quyết không chịu dùng tài năng này để kiếm tiền, chỉ sống dựa vào một ít tiền cúng dường từ các tín đồ lớn tuổi mỗi tháng.
Chút tiền ấy căn bản không đủ để duy trì hoạt động của Thương Ngô Quan.
Bây giờ chỉ còn lại hai người là cậu và Cố Tu Minh dốc hết sức chăm lo cho năm sảnh chính, còn các sảnh phụ và sân trong đã trở nên hoang tàn từ lâu.
Cố Thời chưa từng được ngắm khung cảnh huy hoàng của Thương Ngô Quan. Thỉnh thoảng cậu sẽ thấy Cố Tu Minh đi vào những khoảng sân hoang tàn đó, vuốt ve bức tường đã bạc màu, nhìn những xà cột chạm trổ đã mục nát, ông ngồi thẫn thờ cả ngày ở đó với vẻ mặt đau xót.
Cố Thời cảm thấy Cố Tu Minh muốn bảo vệ nơi này.
Mặc dù ngoài miệng ông lão không nói gì, giả vờ đến mức người khác cũng không nhìn ra được.
Tóc và râu đã bạc trắng, già rồi mà vẫn không học được cách nói chuyện thẳng thắn, chẳng đáng yêu chút nào.
Cố Thời rút tầm mắt lại, quay người đi lên núi.
Núi rừng tháng 9 như một kho báu.
Khắp nơi trái cây chín rụng, không khí tràn ngập mùi thơm của quá trình lên men tự nhiên. Người có kinh nghiệm còn có thể đào được vài cây nấm quý hiếm dưới đất.
Cố Thời nhặt cành khô, chặt hai bó củi, dùng dây leo dai chắc buộc lại, sau đó quay đầu tìm nấm cục mọc đầy dưới lòng đất.
Đây là mùa nấm truffle ngon nhất.
Cậu có thể đào một ít rồi mang ra ngoài chợ bán kiếm tiền.
Cố Tu Minh dọn dẹp cỏ dại trước Điện Tam Thanh xong mà Cố Thời vẫn chưa về.
Ông tắm rửa, thắp nhang, bói quẻ xong, khi đi ra cửa phòng thì đúng lúc thấy Cố Thời trở về từ cửa nam.
Sắc mặt Cố Tu Minh rất nghiêm trọng.
Cố Thời cõng bó củi trên lưng, bọc vài cây nấm truffle dính bùn, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cố Tu Minh thì do dự: "Sao vậy ạ?"
"Thằng nhóc hư đốn, đừng làm ồn." Cố Tu Minh nói: "Lão phu đang nghĩ xem chúng ta có cần chuyển nhà hay không, miếng đất này chỉ sợ là không giữ được."
Cố Thời hoảng sợ: "Không được đâu, thứ quý giá nhất của chúng ta là quyền sở hữu đất đai ngọn núi này đó!"
"Trong đầu mày ngoài tiền thì còn có gì khác không hả?!" Cố Tu Minh tức muốn hộc máu, véo tai Cố Thời: "Thằng nhóc mày có biết ai là người hại ông già này phải đi bói không hả?!"
"Bộ không phải Tạ Cửu đau đau đau đau!"
"Cái rắm mày chứ Tạ Cửu đau đau đau đau! Đó mà là Tạ Cửu đau hả?! Đó là Sơn Thần Chung Sơn!"
"Cái này ấy hả, chỉ là Sơn Thần thôi mà?"
Cố Thời còn chưa dứt lời, lực tay Cố Tu Minh mạnh hơn một chút, như muốn bứt tai cậu ra luôn vậy.
Cố Thời hít một hơi: "Hu -- hu -- nhẹ chút nhẹ chút, sắp đứt rồi, đứt thật đó!"
"Tao đã biết là bình thường thằng nhóc mày không làm bài tập nghiêm túc mà!" Cố Tu Minh sắp tức chết rồi: "Sơn Thần Chung Sơn là Chúc Âm! Chúc Âm đó mày hiểu không?! Mắt mở là ngày, mắt nhắm là đêm, hít vào là mùa đông, thở ra là mùa hè, không ăn không uống, có thể hô mưa gọi gió![1] Là đại năng chỉ cần cử động là có thể đảo lộn trời trăng, mày kêu tao bói quẻ cho ngài ấy! Đúng là mày mà!"
Cố Thời sửng sốt.
Giọng của cậu lập tức nhỏ đi, vâng vâng dạ dạ: "Cái đó... cái đó con cũng không biết mà!"
Cố Tu Minh nắm lấy tên đồ đệ hèn nhát, vô dụng, trong đầu nghĩ xem nên làm gì bây giờ.
Mặc dù bình thường sẽ không bị phát hiện, nhưng theo quy định, việc tự ý bói quẻ mà không hỏi ý kiến của người khác là cực kỳ mạo phạm.
Cố Tu Minh rất hiếm khi làm như vậy, nhưng do người nói là Cố Thời nên ông mới phá lệ một, hai lần.
Ai ngờ lần phá lệ này lại đá trúng tấm ván sắt.
Loại đại năng như Chúc Âm, chỉ cần hơi chú ý một chút là sẽ phát hiện có người đang lén bói cho mình.
Thôi, không thể chậm trễ được nữa.
Mau chạy thôi!
Lên đại quan để xin phù hộ thôi!
Cố Tu Minh quyết định, lại không nhịn được mà cho tên đồ đệ vô dụng một cú tát trời giáng vào đầu.
Tạ Cửu Tư đuổi hết những người đến phỏng vấn còn lại hôm nay đi, thuận tay cầm sơ yếu lý lịch của Cố Thời để lại. Vừa nhìn đã thấy địa chỉ liên hệ -- Thương Ngô Quan, Khúc Phong, Chung Sơn, quận Hải Bắc, thành phố B.
Tạ Cửu Tư khựng lại, ánh mắt tập trung nhìn về phía địa bàn của mình.
Trong đạo quán cách đây hai ngọn núi, một lão đạo sĩ mặc đạo bào đang hung dữ véo tai mắng Cố Thời, trông hệt như Hoàng Thế Nhân đang ức hiếp một cô bé vô tội giữa ban ngày ban mặt.
Tạ Cửu Tư đập mạnh bản sơ yếu lý lịch xuống bàn.
Gì chứ?
Tiểu yêu quái này lại bị đạo sĩ bắt nạt sao?!