Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 12: Tình bạn 'bền chặt' của huynh đệ
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bệnh trầm cảm?"
Lý Bế Chủy gật đầu lia lịa.
Trong lòng Cố Thời thầm nhủ: "Đừng có lừa tôi chứ!" Để chẩn đoán chính xác bệnh trầm cảm, cần phải trải qua hàng loạt cuộc kiểm tra sức khỏe. Thao Thiết làm gì có dạ dày mà khám? Khoan đã, có cần khám dạ dày không nhỉ? Cố Thời bỗng thấy không chắc chắn lắm.
"Thao Thiết đáng thương quá." Lý Bế Chủy lẩm bẩm.
"Không đáng thương lắm đâu." Cố Thời lạnh lùng cắn miếng thịt, "Người bị hắn ta ăn cũng đáng thương không kém."
"Cũng phải, nhưng chuyện đó xưa rồi." Lý Bế Chủy nói.
"Hả?" Cố Thời khó hiểu, "Bây giờ hắn ta đổi thực đơn rồi à?"
"Lâu lắm rồi. Kể từ khi loài người bắt đầu tôn thờ hắn, hắn đã không còn ăn thịt người nữa."
Cố Thời hơi bất ngờ: "Vậy chắc phải lâu lắm rồi."
Dựa theo các hồ sơ nghiên cứu di tích văn hóa hiện có, từ hơn 5000 năm trước đã xuất hiện đồ gốm đen và ngọc bích chạm khắc hoa văn Thao Thiết.
Nói cách khác, việc tôn thờ thần thú truyền thuyết Thao Thiết đã có từ ít nhất thời kỳ đồ đá mới.
"Thật sự đã rất lâu."
Ngay cả đối với những sinh vật phi nhân loại như họ, khoảng thời gian đó cũng không hề ngắn.
Lý Bế Chủy cố gắng tính toán rốt cuộc đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng tính tới tính lui vẫn không thể ra con số chính xác, đành bỏ cuộc.
Cố Thời gật đầu: "Cũng tốt."
Khác với Cố Tu Minh, Cố Thời có cái nhìn rất thoáng đạt đối với hầu hết mọi việc. Cậu chưa bao giờ quá chú trọng vào việc truy tìm nguồn gốc ân oán. Chuyện đã qua thì cứ cho qua, vướng bận quá nhiều chỉ thêm phiền não. Cứ nhìn ông già kia mà xem, tuổi đã cao mà vẫn còn mang trên mình món nợ của thế hệ trước, bao năm qua chưa từng buông bỏ, cũng chẳng biết mệt là gì.
Lý Bế Chủy nhìn Cố Thời, lắp bắp: "Vậy, vậy Cố Thời, cậu có thể giúp không?"
Cố Thời vô tư từ chối: "Không."
Sở dĩ cậu giải quyết vấn đề nhỏ của Khoa Phụ là vì Khoa Phụ sẽ ảnh hưởng đến công việc của cậu, còn Thao Thiết thì không.
Cố Thời nhớ lại sổ sách đã đọc hôm qua, một tháng Thao Thiết chỉ tiêu xài khoảng 6 đến 7 ngàn để mua các loại đồ ăn vặt mới lạ. Chút tiền ấy căn bản chẳng ảnh hưởng gì.
Cố Thời ăn miếng thịt, chuyện không liên quan đến mình, cậu sẽ gạt sang một bên.
Lý Bế Chủy bị từ chối, tủi thân muốn chết, cúi đầu nhai rau.
Hôm nay, mâm đồ ăn trước mặt hắn cũng toàn rau dưa. Khứu giác của Cố Thời rất nhạy, cậu thậm chí có thể ngửi ra loại dầu dùng để xào rau này là dầu hạt cải.
Cố Thời cảm thấy, Lý Bế Chủy hay lảm nhảm và ông già có lẽ sẽ có rất nhiều điểm chung – đặc biệt là về việc ăn rau.
Lý Bế Chủy vùi đầu ăn mấy miếng rau, vẫn không cam lòng: "Giúp đi mà Cố Thời."
Cố Thời từ chối không chút do dự: "Không giúp, không có lợi lộc gì."
Lý Bế Chủy khựng lại, nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt: "Lợi ích? Cậu muốn lợi ích gì?"
Cố Thời không ngẩng đầu lên: "Tiền."
Lý Bế Chủy sửng sốt: "Cậu thiếu tiền sao?"
Cố Thời chậm rãi nói: "Cuộc sống này, ai mà chẳng thiếu tiền chứ?"
"Vậy tôi cho cậu tiền." Lý Bế Chủy xoa tay, "Tôi có tiền!"
Cố Thời quay đầu nhìn về phía Lý Bế Chủy: "Huynh và Thao Thiết rất thân quen sao?"
"Bạn cũ." Lý Bế Chủy trực tiếp lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra, "Nếu cậu có thể giải quyết vấn đề của Thao Thiết, sau này tất cả tiền tôi kiếm được đều sẽ đưa cho cậu!"
Cố Thời khựng lại, ánh mắt từ từ dời đến tấm thẻ của Lý Bế Chủy.
Cậu nuốt miếng thịt trong miệng xuống, nhanh chóng gật đầu: "Thành giao."
Mắt Lý Bế Chủy sáng rực lên: "Đã nói rồi đấy! Chuyện này giải quyết càng sớm càng tốt, chúng ta ăn xong thì đi tìm Thao Thiết ngay!"
Cố Thời cầm mâm đồ ăn đã trống không lên, đứng dậy cất vào tủ đựng mâm ở cửa, quay đầu nhìn thoáng qua cái đuôi nhỏ đang lẽo đẽo theo sau mình, nhắc nhở: "Huynh vừa nói hơn hai mươi chữ."
Lý Bế Chủy sửng sốt.
Cố Thời giơ ba ngón tay lên: "Đã hơn ba lần rồi đấy."
Lý Bế Chủy vỗ trán, quay đầu đi đến giữa nhà ăn, gân cổ lên hô to chín tiếng "Tôi là đồ ngốc"!
Trong lúc Lý Bế Chủy đi đến giữa nhà ăn, Cố Thời đã rời khỏi đó, ngồi xuống bồn hoa bên ngoài, lắng nghe tiếng "quỷ kêu" của Lý Bế Chủy vọng ra từ bên trong.
Cố Thời: Thật sảng khoái.
Lý Bế Chủy không để ý đến những ánh nhìn kỳ lạ của người thường, sau khi hô to nhận hình phạt xong thì toàn thân phơi phới, nhảy chân sáo ra khỏi nhà ăn dưới sự theo dõi chăm chú của một đám người.
Vừa ra đến, hắn liền tiến đến bên cạnh Cố Thời, cẩn thận hỏi: "Trò chơi kết thúc chưa, Cố Thời?"
Cố Thời gật đầu: "Kết thúc rồi."
Lý Bế Chủy thở phào nhẹ nhõm, cái miệng bị kiềm chế suốt một tiếng đồng hồ nay được tự do, bắt đầu kể lại chuyện cũ cho Cố Thời.
Hắn kể trước kia Thao Thiết tuyệt vời như thế nào.
Kể trước kia Thao Thiết "tiên y nộ mã"*, phóng khoáng tiêu sái, vừa kiêu ngạo vừa tự do.
*Tiên y nộ mã (鲜衣怒马): là một thành ngữ dùng để chỉ người mặc quần áo đẹp đẽ cưỡi một chú ngựa mạnh mẽ.
Cố Thời bị hắn cứ luôn miệng nhắc đến Thao Thiết làm cho nhức đầu.
Cậu thật sự không có hứng thú muốn biết món ăn yêu thích của Thao Thiết, cũng không muốn biết khi Thao Thiết ngủ thích giật chăn nói mớ, càng không muốn biết sau lưng Thao Thiết có một vết sẹo hình trái tim là do trước kia khi bọn họ đùa giỡn thì bất cẩn làm rớt vảy.
Cố Thời: Đệt.
Người chơi "solo từ trong bụng mẹ" thật sự có cảm giác bị xúc phạm.
Cái tên Lý Bế Chủy này lại đút "thức ăn cho chó" cho cậu à?
Cố Thời không nhịn được ngắt lời Lý Bế Chủy: "Huynh và Thao Thiết là bạn bè sao?"
Lý Bế Chủy gật đầu: "Đúng vậy."
Cố Thời hít sâu: "Chỉ là bạn thôi ư?"
Lý Bế Chủy lại gật đầu.
Thật ư? Tôi không tin.
Cố Thời hỏi: "Huynh có mấy người bạn như vậy?"
Lý Bế Chủy: "Chỉ có một."
Được rồi.
Vậy chúc huynh đệ có một tình bạn lâu dài và vĩnh cửu.
Cố Thời thầm nghĩ, ý nghĩ này thật độc địa.
Lý Bế Chủy không hề phát hiện ra suy nghĩ hiểm ác của Cố Thời, vẫn đang thỏa mãn chia sẻ niềm vui với cậu.
Nhưng Cố Thời chẳng vui chút nào.
Cậu cảm giác như trong đầu lúc này có ít nhất ba trăm con vịt, con nào cũng quạc quạc kêu Thao Thiết.
Phiền phức đến cực điểm!
...
Đây là lần đầu tiên Cố Thời bước chân vào Viện Tam Giới.
Cậu vừa đặt một chân vào, lập tức hiểu vì sao các huynh đệ bảo vệ không thể nhớ được đường.
Kỳ môn độn giáp có thể đạt tới trạng thái chuyển hóa tối thượng chính là siêu hình học, và Viện Tam Giới rõ ràng là một ví dụ điển hình.
Lý Bế Chủy giải thích: "Trong viện có rất nhiều lão yêu quái sinh sống, trước kia cũng có thù oán với nhau. Vì vậy, để tránh xung đột, Tạ Cửu Tư đã bố trí rất nhiều thủ đoạn."
Mọi thứ nơi đây đều bị Tạ Cửu Tư khống chế.
Bất kể là tuyến đường, nơi ở của mọi người... cho đến sông núi, cỏ cây, ngay cả ngọn gió cũng nằm trong phạm vi kiểm soát của Tạ Cửu Tư.
Viện Tam Giới là một sơn thủy lâm viên điển hình.
Mái hiên đan xen nhau, đình đài thủy tạ uốn lượn xen kẽ, tiếng nước chảy vỗ vào núi đá.
Dưới chân Cố Thời hiện ra một con đường lát đá.
A Thiện dẫn Cố Thời đi trên con đường lát đá tiến lên phía trước. Cảnh sắc sông núi xung quanh vô cùng đẹp mắt, hoa súng trên mặt hồ như gương, gió thổi qua những dây leo rũ xuống từ mái hiên phát ra tiếng "shalala" nhẹ nhàng.
Cố Thời bước đi trên con đường nhỏ, cảnh sông núi hòa quyện khiến cậu choáng ngợp, mãi đến khi A Thiện dừng chân, Cố Thời mới bừng tỉnh hoàn hồn.
"Đến rồi!" A Thiện dừng trước một cái sân, hắn không gõ cửa mà đẩy cửa đi thẳng vào trong.
Cố Thời cúi đầu nhìn lướt qua giờ trên điện thoại.
Họ ăn xong là 12 giờ 45 phút, bây giờ đã qua một tiếng.
Nhà ăn cách Viện Tam Giới không xa, chỉ mất mười lăm phút đi xe buýt. Vậy mà từ cửa Viện Tam Giới đến sân của Thao Thiết lại mất gần một tiếng đồng hồ.
Cố Thời đã phải leo núi bằng chính đôi chân mình gần một tiếng đồng hồ!
A Thiện ở trong sân vẫy tay với Cố Thời, giục: "Nhanh vào đi!"
Cố Thời bước qua, hỏi: "Có phải nơi này có vấn đề gì không? Tôi nhớ Viện Tam Giới không lớn đến vậy mà?"
A Thiện gật đầu: "Đúng vậy, là trận pháp mà. Tôi cũng không hiểu rõ lắm, tóm lại là nó lớn hơn vẻ ngoài rất nhiều."
Cố Thời: "Điêu."
Nếu kỳ môn độn giáp được áp dụng trong lĩnh vực bất động sản thì tốt quá, từ nay người dân đương đại sẽ không còn phải lo lắng về chuyện mua nhà nữa.
A Thiện nhảy nhót đi vào sân, mở cửa nhà chính: "A Chiêu! Tôi tới rồi!"
Hắn gọi xong thì dừng chân lại, ghé sát bên cạnh Cố Thời, nói: "Tên này là tôi đặt đấy. Thao Thiết không thích người khác gọi hắn như vậy, cậu đừng gọi nha."
Ồ, thú vị thật, một kiểu "tình thú" nhỏ giữa bạn bè.
Cố Thời: "Ừm ừm ừm, được được được, vâng vâng vâng."
A Thiện lại gọi một tiếng nữa, không thấy ai đi xuống thì dẫn Cố Thời lên lầu.
Hắn vừa lên lầu vừa "tiêm vắc-xin" trước cho Cố Thời: "Lầu hai bừa bộn lắm."
Cố Thời gật đầu. Vừa bước lên lầu hai, Cố Thời suýt nữa tưởng mình đi vào siêu thị.
Lầu hai được xây thành một sảnh lớn, bên trong bày đầy kệ để đồ, trên kệ là một lượng lớn đồ ăn vặt được xếp gọn gàng theo từng loại.
Chính giữa là một không gian sinh hoạt nhỏ xinh được những kệ hàng bao quanh, bên trong chỉ có một chiếc giường và một cái bàn.
A Thiện dừng chân.
Cố Thời đi phía sau hắn, kịp thời phanh lại: "Sao vậy?"
"Lạ quá." A Thiện gãi đầu, "Sao hôm nay lại không phải là bãi rác chứ?"
Cố Thời: "?"
A Thiện nhỏ giọng nói: "Bình thường A Chiêu sẽ biến nơi này thành một bãi chiến trường bừa bộn."
A Thiện vọt vào: "A Chiêu! Dậy mau!"
Trong ổ chăn trên giường, một cục hình người nhô lên. Nghe thấy tiếng động, cái cục đó khẽ nhúc nhích hai cái tỏ vẻ mình còn sống, sau đó tiếp tục rúc vào trong "tự bế".
A Thiện dứt khoát giật chăn, hành động vô cùng thuần thục!
Thao Thiết đang trốn trong ổ chăn lập tức lộ diện. Hắn mặc áo ngủ, tóc bù xù, bị gió lạnh mùa thu thổi qua, nhanh chóng co lại thành một cục, tay vẫn không buông điện thoại.
Cố Thời liếc nhìn một cái, thấy trò PopStar quen thuộc trên màn hình.
Thao Thiết nằm trên giường chơi PopStar, vẫn không nhúc nhích.
A Thiện muốn kéo Thao Thiết từ trên giường dậy: "Hôm nay cậu vẫn chưa ăn gì à?"
Thao Thiết chậm rãi trả lời: "Không muốn ăn."
A Thiện sửng sốt, khô khan "à" một tiếng.
Chuyện lớn rồi!!
Thao Thiết vậy mà lại nói ra ba chữ "không muốn ăn"!
A Thiện nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng của căn bệnh trầm cảm mà bác sĩ nhân loại đã nói, trong lòng nặng trĩu, mũi cay xè, quay đầu nhìn về phía Cố Thời.
Cố Thời nhìn Thao Thiết đang tập trung chơi PopStar, không thèm nhìn hắn lấy một cái.
Cố Thời: "Được thôi."
Điện thoại và game đúng là phát minh sáng tạo vĩ đại nhất của loài người đương đại!
Cậu đã hiểu, cậu hiểu rồi, cậu cảm nhận được!
Cố Thời mỉm cười an ủi A Thiện, sau đó từ từ mở ứng dụng 《 Game for Peace 》.
*Tác giả ghi là 《 和〇精英 》, mình tra thì chỉ có 和平精英 ( Game for Peace ) là có tên gần giống nên nghĩ là cái này.
Ha.
Tiền của Lý Bế Chủy, Cố Thời cậu chắc chắn sẽ lấy được rồi!