Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 11: Tôi là đồ ngốc
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thời gửi tin nhắn xong thì bước đi về phía tòa nhà văn phòng.
Khi cậu đến bên dưới tòa nhà, trong nhóm WeChat, chủ đề từ việc chia sẻ thành quả 《 Eight Note 》 đã biến thành 《 PopStar 》.
Cố Thời nhìn tin tức trong nhóm, tự dưng thấy tự hào.
Một mình mình đã cứu vớt sức khỏe tinh thần của những nhân viên Viện Tam Giới, thật tuyệt vời.
Quá ngầu!
Tòa nhà văn phòng của viện điều dưỡng Chung Sơn cũng sang trọng như chính viện điều dưỡng này.
Tổng cộng có chín tầng.
Ba tầng dưới là các phòng ban tập trung hoạt động nghiệp vụ, ít văn phòng độc lập, cũng là nơi đông người nhất; ba tầng giữa là văn phòng độc lập, chủ yếu dành cho nhóm phi nhân loại và những người không thích hòa nhập với con người; ba tầng trên cùng là phòng ban lãnh đạo và nhiều phòng họp, theo lời Lý Bế Chủy, ngoài Tạ Cửu Tư ra thì không có ai ở trên đó.
Cố Thời đang đứng chờ thang máy cùng những người khác, nhân tiện nở một nụ cười thoải mái hào phóng với các chị đang lặng lẽ quan sát mình: "Chào buổi sáng, buổi sáng tốt lành!"
Các chị hơi ngạc nhiên, sau khi bị bắt gặp nhìn lén, mặt họ đỏ bừng, chào hỏi lại: "Chào buổi sáng."
"Hình như mới gặp cậu lần đầu, cậu là người mới tới à?"
Cố Thời cười tủm tỉm: "Đúng vậy, tôi là người mới, vừa nhận chức kế toán ở Viện Tam Giới vào hôm qua."
"Viện Tam Giới..."
Các chị xung quanh nhìn nhau rồi im lặng.
Lúc này thang máy đã tới, mọi người đi vào thang máy, Cố Thời quẹt thẻ, thấy khó hiểu: "Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là nghe thấy một ít tin đồn thôi." Có người nói: "Tôi nghe nói những người sống trong Viện Tam Giới đều là bệnh nhân có vấn đề về tâm lý ở đây."
Cô ấy chỉ vào đầu mình.
Cố Thời:?
"Bởi vì Viện Tam Giới không cho phép ra vào tùy tiện, cậu biết đấy, viện Tùng Đào là viện điều dưỡng bình thường nhất của chúng ta, vậy mà một tháng đã tốn đến sáu bảy vạn, giá của Viện Tam Giới càng đắt như trên trời, ngay cả khi có tiền cũng khó mà vào được, có người nói những người sống trong đó khá đặc biệt."
Các chị đưa ra rất nhiều suy đoán.
Cơ quan nhà nước đặc thù gì đó, cái gì mà ân oán gia tộc quyền quý bị giam lỏng vì thất bại...
Tự nói rồi tự cười.
Văn phòng của các chị ở tầng ba.
Trước khi ra khỏi thang máy, họ nhỏ giọng nhắc nhở Cố Thời: "Mấy cái đó chỉ là suy đoán mà thôi, nhưng chúng tôi hiếm khi thấy ai ra vào Viện Tam Giới, dù sao, cảm giác có chút... Cái đó đó."
Về phần "cái đó đó" là cái nào, cũng chỉ là một hàm ý nào đó chỉ có thể cảm nhận chứ không thể nói thành lời.
Cố Thời: "Ừm ừm ừm được được được, tôi biết rồi."
Đám lão yêu quái làm việc tắc trách như vậy mà còn chưa bị lật xe, may mắn thật sự.
Cố Thời đến tầng sáu, bước ra khỏi thang máy, rẽ vào hành lang, nhìn thấy một bóng người đang đứng trước cửa văn phòng của mình.
Cố Thời gần như cho rằng mình đã du hành xuyên thời gian và quay trở lại vào sáng hôm qua.
"Khoa Phụ?" Cố Thời gọi một tiếng, "Buổi sáng tốt lành."
Khoa Phụ quay đầu lại gật đầu với Cố Thời: "Chào buổi sáng."
Giọng Khoa Phụ khàn khàn.
Cố Thời: "."
Có cần phải nghiện đến vậy không!
Khoa Phụ hắng giọng: "Tôi tới tìm cậu."
"... Ok." Tim Cố Thời đập thình thịch.
Nguy hiểm! Tiền! Nguy hiểm!
Khoa Phụ nhìn cậu mở cửa văn phòng, đi theo cậu vào trong, ngồi xuống rồi mới nói: "Tôi... Tôi cảm thấy những gì cậu nói ngày hôm qua rất có lý."
Cố Thời nghe vậy thì mỉm cười, khiêm tốn: "Tôi nói theo kinh nghiệm thôi."
"Tôi định ra ngoài tìm công việc." Khoa Phụ nói, "Hôm qua tôi có nói với em ấy về kế hoạch này, quả nhiên em ấy cực kỳ tán thành."
Cố Thời nghĩ thầm chắc chắn là vậy rồi.
Những kẻ lừa đảo trên mạng đều lợi dụng cảm xúc để lừa tiền, bọn họ phải dụ dỗ để người ta nghe lời.
Ngoại trừ người chơi PUA cao cấp, nhưng loại người ngây thơ mới bị dụ dỗ hai tháng đã chi ra 50 vạn như Khoa Phụ, thì làm gì cần đến những thủ đoạn cao siêu đó.
Cố Thời hỏi: "Vậy hôm nay anh tới đây là?"
"Muốn có một thân phận để hòa nhập vào xã hội loài người." Khoa Phụ nói thẳng, "Tôi muốn một cái tên."
Khoa Phụ cũng là một cái tên, nhưng nếu dùng cái tên này trong xã hội loài người thì quá nổi bật.
Khoa Phụ là một thượng cổ yêu quái, cơ thể, tố chất bẩm sinh và diện mạo vốn đã vô cùng xuất sắc, vì vậy tốt nhất là có thể giảm bớt sự khác biệt của mình.
"Anh tới tìm tôi để đặt tên giúp anh sao?" Cố Thời hỏi.
Khoa Phụ gật đầu: "Bạch Trạch lại ngất xỉu, Tạ Cửu Tư và Lý Bế Chủy thì không được."
Cố Thời hiểu.
Ông chủ Tạ thì không nói, nếu để Lý Bế Chủy đặt tên, có lẽ tới mai cũng chưa đặt xong.
Khoa Phụ nói: "Tôi muốn họ Chu, em ấy nói em ấy họ Chu."
"Ồ." Cố Thời chống cằm suy nghĩ hai giây, nói, "Vậy tên Chu Trục Nhật đi."
Khoa Phụ khẽ giật mình, khuôn mặt hơi đỏ lên.
Sau một lúc lâu, hắn gật đầu: "Được."
Cố Thời nhìn dáng người cường tráng vạm vỡ rời khỏi văn phòng với khuôn mặt đỏ ửng, sau đó click vào cửa sổ trò chuyện của Lý Bế Chủy.
Lý Bế Chủy là quản lý nhân sự, quản lý nhân sự ở đây có nghĩa là: người quản lý mọi việc của con người và phi nhân loại.
Khoa Phụ phải đi làm với thân phận là một con người, không thể không nhờ Lý Bế Chủy.
Cố Thời nghĩ đến 50 vạn đã tổn thất kia, trong lòng đau xót.
Cố Thời gõ chữ.
【 Cố Thời: A Thiện, nhờ anh điều chỉnh lại thân phận và lý lịch của Khoa Phụ. 】
【 A Thiện: Hả, sao vậy? 】
【 Cố Thời: Chuyện của Khoa Phụ, các anh chưa từng nghĩ đến việc báo cảnh sát sao? 】
Cố Thời nghĩ lại là cảm thấy bức bối.
【 A Thiện: Không có, ban đầu tôi nghĩ nếu Khoa Phụ còn dám đến tìm tôi đòi tiền, tôi sẽ làm ầm ĩ lên, sau đó ngồi xổm ở đầu giường của hắn mỗi ngày. 】
Cố Thời: "..."
Không hổ là anh.
【 Cố Thời: Nếu đã như vậy, vì sao anh lại không đi tìm kẻ lừa đảo kia? 】
【 A Thiện: Nhưng cũng phải có thông tin mới tìm được chứ! 】
Cũng đúng, Cố Thời gật đầu.
Lừa gạt trên mạng, không có hình ảnh hay thông tin cụ thể.
Đối mặt với loại chuyện này, đối mặt với khoa học kỹ thuật, kiến thức lạc hậu của các yêu quái còn chẳng bằng cảnh sát loài người bình thường.
Khoa Phụ không hiểu khái niệm tiền bạc.
Còn A Thiện thì chỉ khó chịu vì Khoa Phụ ngu ngốc bị lừa.
Chỉ có Cố Thời cậu là thực sự đau lòng 50 vạn kia!
Tuy Cố Thời biết dù có báo cảnh sát thì khả năng lấy lại toàn bộ số tiền là rất khó, nhưng có thể vớt vát được chút nào hay chút đó.
Cố Thời hy vọng, sau khi lấy lại được tiền thì ông chủ sẽ phát lì xì gì đó cho cậu.
Không cần nhiều, một hai ngàn cũng được.
Có rất nhiều phòng phụ trong Thương Ngô Quan đang chờ tiền sửa chữa. Hôm nay khi ra ngoài, cậu có nhìn thoáng qua bức tranh dưới mái hiên Điện Sơn Môn đã bị phai màu!
Đúng là hạn hán chết khô ngập lụt chết đuối mà, Cố Thời nghĩ.
Nếu đám yêu quái này không xem tiền là tiền, vậy cậu sẵn lòng nhận lấy!
【 Cố Thời: Báo cảnh sát đi, cảnh sát có thể tìm được người. 】
Còn tiêu đề thì cậu cũng đã nghĩ giúp Khoa Phụ rồi: 《 Người nông dân cần kiệm, dọn gạch mười năm, thế mà tiền mồ hôi nước mắt lại rơi vào tay đám lừa gạt trên mạng, là đạo đức bị chôn vùi hay nhân tính bị mất đi! 》
Trước khi Cố Thời đề cập đến vấn đề này, A Thiện chưa từng nghĩ đến chuyện nhờ con người xử lý việc này.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Khoa Phụ đến đây nhờ cậu làm căn cước công dân, hắn đặt điện thoại xuống, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu: "Nói anh bị lừa, sao anh lại không tin?"
Khoa Phụ vô cùng kiên định: "Tôi sẽ tìm được em ấy!"
A Thiện nhớ tới Cố Thời nói cảnh sát có thể tìm được người, mở miệng định nói, nhưng lời đến miệng lại nuốt vào, lại bị hắn nuốt xuống.
Không đúng nha, sao hắn lại phải giúp cục khờ này tỉnh ngộ?
Dù sao thì bây giờ hắn cũng đâu còn là kế toán nữa, Khoa Phụ cũng không còn đòi tiền viện điều dưỡng, đã vậy còn tự đi kiếm việc làm, đây chẳng phải là lợi cả đôi đường sao!
Để Khoa Phụ và kẻ lừa đảo dày vò lẫn nhau, hắn chịu trách nhiệm ăn dưa xem kịch, đây là niềm vui nhân đôi đó!
A Thiện nghĩ như vậy, tâm trạng tức khắc cân bằng.
Hắn nhanh chóng làm căn cước công dân cho Khoa Phụ, khi ăn trưa, hắn chừa sẵn một chỗ bên cạnh Cố Thời ở nhà ăn.
Lý Bế Chủy nhảy cẫng lên: "Cố Thời Cố Thời! Ở đây ở đây nè!"
Giọng hắn trong trẻo, vang vọng rất xa, ánh mắt của mọi người đều nhìn ra cửa nhà ăn, đổ dồn vào Cố Thời.
Bước chân Cố Thời khựng lại, quay đầu nhìn về phía Lý Bế Chủy.
Không phải chứ không phải chứ?
Thế mà 《 Eight Note 》 lại không thể biến Lý Bế Chủy thành người câm?
Thật vô dụng!
Cố Thời bước nhanh về phía Lý Bế Chủy, không đợi hắn nói chuyện thì đầu óc cậu đã bắt đầu ong ong.
Cậu nói trước Lý Bế Chủy: "Chúng ta chơi một trò chơi đi."
Mắt Lý Bế Chủy sáng ngời!
Cố Thời: "Quy tắc trò chơi là mỗi lần chỉ có thể nói một câu, mỗi câu chỉ trong vòng 20 chữ, ai nói nhiều thì thua, thua thì phải hô to 3 tiếng "tôi là đồ ngốc" trong nhà ăn."
Lý Bế Chủy cảm thấy mình bị nhắm vào.
Hắn không chắc lắm: "Đây cũng là trò chơi sao?"
"Đương nhiên." Cố Thời rất bình tĩnh, "Có quy tắc, có thắng bại, thất bại thì bị trừng phạt, đây chính xác là trò chơi."
Lý Bế Chủy suy nghĩ, gật đầu, vừa bẻ ngón tay vừa đếm: "Tôi xử lý xong chuyện của Khoa Phụ rồi, tạm thời không định báo cảnh sát."
"Được."
Cố Thời đáp lại, đi vào nhà ăn lấy cơm.
Lý Bế Chủy đi theo sau Cố Thời như cái đuôi nhỏ, hưng phấn nói: "Cậu lợi hại quá à Cố Thời! Đến Khoa Phụ cũng bị cậu thu phục, tôi còn có cửa nào nữa chứ."
"?" Cố Thời ngơ ngác nhìn hắn, "Hình như anh chưa nói xong phải không?"
Lý Bế Chủy sắc mặt nghiêm trọng: "20 chữ rồi!"
Cố Thời khựng lại: "Anh nói tiếp đi."
Lý Bế Chủy nhanh chóng nói tiếp: "Nhưng, tôi cần cậu giúp vài vấn đề nhân sự nhỏ!"
Cố Thời hít sâu, bưng mâm đồ ăn về vị trí: "Nói."
Lý Bế Chủy ngồi bên cạnh cậu, nhỏ giọng nói: "Đám lão yêu quái ở trong Viện Tam Giới chúng ta đều có chút vấn đề."
Cố Thời: "A."
Lý Bế Chủy: "Chắc cậu biết chuyện này nhỉ?"
Cố Thời: "... Biết."
Lý Bế Chủy: "Haizz, cậu cũng biết Thao Thiết bị mất giới tử, bây giờ đối với cậu ấy, ăn cái gì cũng."
Cố Thời: "... Ừm."
Lý Bế Chủy: "Trở thành một loại tra tấn, nhưng bản tính của cậu ấy vẫn còn đó, chỉ là không khống chế..."
"Ah." Lý Bế Chủy đột nhiên ngừng câu chuyện.
Cố Thời: "?"
"Thừa một chữ, trò này khó quá vậy." Lý Bế Chủy thất vọng, sau đó trong lúc Cố Thời còn chưa kịp phản ứng, hắn đã rướn cổ hô to ba tiếng "Tôi là đồ ngốc"!
Toàn bộ nhà ăn lập tức trở nên yên tĩnh.
Bây giờ là giờ ăn trưa, mấy trăm ánh mắt đồng loạt nhìn về phía bọn họ.
Cố Thời: "..."
Mẹ anh Lý Bế Chủy.
Không hổ là anh mà.
Cố Thời bắt đầu nghĩ lại.
Mấy phút trước cậu nghĩ ra trò chơi này với ý đồ ngăn Lý Bế Chủy lảm nhảm, có phải mình đã quá ngốc không.
Mà Lý Bế Chủy còn rất kiên trì chơi trò chơi này.
Trong lời giải thích ngắt quãng của Lý Bế Chủy, cuối cùng Cố Thời cũng hiểu được ý hắn muốn nói.
Dạ dày của Thao Thiết -- cũng chính là giới tử bị mất -- đối với hắn, ăn cái gì cũng là chuyện đau khổ vô cùng. Nhưng bản tính của Thao Thiết là tham lam và phàm ăn vô độ, hơn nữa thời hiện đại có rất nhiều món ăn ngon, thế là không thể kiềm chế cơn thèm ăn.
Nhưng dù là khi ăn hay khi nôn mửa cũng đều rất đau đớn, Thao Thiết đã sống trong sự cực khổ đó suốt 60 năm qua.
Hơn 60 năm đau đớn trái với bản tính tự nhiên đã khiến con hung thú lừng danh này trở nên gầy gò, ốm yếu.
Lý Bế Chủy nói: "Cái gì nhỉ, lúc trước bác sĩ nhân loại kia nói là... bệnh trầm cảm!"