Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 19: Anh đừng cổ vũ tôi lúc này!
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố B là một thành phố quốc tế, khu trung tâm của nó là một khu thương mại phức hợp quy mô lớn, nổi bật với sự rộng lớn và lượng khách du lịch khổng lồ.
Quán cà phê nơi Cố Thời và Tạ Cửu Tư đang ngồi không xa khu ăn uống, không cần phải đi xe. Chỉ cần đi qua vài tòa nhà văn phòng rồi băng qua một con phố đi bộ là có thể đến khu chợ đêm ồn ào náo nhiệt.
Tạ Cửu Tư đi theo Cố Thời, băng qua phố đi bộ, rồi xuyên qua một con hẻm nhỏ yên tĩnh, một khung cảnh hoàn toàn mới lạ hiện ra trước mắt.
Cố Thời nhảy nhót đi trước, vừa ra khỏi hẻm nhỏ đã reo lên: "Đến rồi!"
Sắc mặt Tạ Cửu Tư nghiêm túc, cẩn thận quan sát con phố hiện ra trước mắt.
Con phố này được xây dựng riêng cho khu chợ đêm.
Nó hoàn toàn khác với phố đi bộ thương mại hiện đại ở phía bên kia, được xây dựng theo phong cách truyền thống.
Tường gỗ đỏ, mái ngói lưu ly, trên mái hiên treo những chiếc đèn lồng giấy.
Ánh sáng rực rỡ hắt ra từ các cửa hàng hai bên đường, chiếu rọi những tấm biển dát vàng, khiến chúng trở nên sống động dù không có đèn trang trí.
Ngoài những tòa nhà kiểu nhà hàng, ở lối vào còn đầy ắp những quầy hàng nhỏ và người bán hàng rong; bên kia sông, một quán bar đang vang lên điệu dân ca được chơi bằng guitar.
Hơi nóng của đồ ăn thấm đẫm cái lạnh của đêm thu, gió thổi vào mặt tràn ngập mùi hương khói lửa nồng nàn, sôi động.
Người qua lại tấp nập, tay cầm đồ ăn và thức uống, thậm chí có người còn cầm chai rượu uống dở, vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Nếu là ở nơi khác, mức âm thanh này sẽ rất chói tai, nhưng ở đây lại chỉ càng làm tăng thêm sự phấn khích.
Chen chúc ầm ĩ, nhưng lại có một trật tự kỳ lạ.
Cố Thời nhìn dáng vẻ tò mò tìm hiểu của Tạ Cửu Tư, muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng quyết định để Tạ Cửu Tư tự mình quan sát những phương thức đáng sợ này của con người.
Cố Thời hỏi: "Anh muốn ăn gì không?"
Tạ Cửu Tư rất thận trọng đáp: "Nghe theo cậu."
Cố Thời nhìn thoáng qua quầy trái cây bên cạnh, ỷ vào việc bản thân vừa kiếm được một khoản tiền lớn, quyết định mua hết tất cả.
Cậu đến quét mã thanh toán.
Tạ Cửu Tư nhìn bóng lưng Cố Thời.
Trang phục hôm nay của Cố Thời không phù hợp với xã hội hiện đại chút nào.
Ống quần dính bùn, lưng đeo sọt tre, quần áo trên người trông rất cũ kỹ, cúc áo kiểu cổ, ngay cả đôi giày cũng là giày vải thô có vết khâu.
Trông cứ như một người từ vài chục năm trước xuyên không đến đây.
Nhưng điều bất ngờ là dáng vẻ đó lại rất hợp với phong cách cổ xưa của con phố này.
Tạ Cửu Tư nhìn bóng dáng Cố Thời sắp bị đám đông bao phủ, thế là đi theo ngay sau cậu.
Tạ Cửu Tư nhận ra đám đông xung quanh có vẻ như đang tránh né mình, anh dứt khoát theo sát bên cạnh Cố Thời, để tránh cậu bị dòng người xô đẩy. Anh vẫn rất tập trung quan sát xung quanh.
-- Con người ở nơi này có vẻ rất hạnh phúc.
Tạ Cửu Tư dễ dàng đưa ra kết luận này, còn về những thứ khác, anh tạm thời không nhìn ra điều gì đặc biệt.
Cố Thời nhớ Tạ Cửu Tư nói anh khá thích ăn cay, lập tức đến thẳng quầy nướng BBQ và đồ chiên.
Tạ Cửu Tư chú ý thấy Cố Thời đi rồi quay lại, ngay sau đó anh ngửi thấy mùi ớt cay nồng.
"Anh cầm đi." Cố Thời đưa cây lạp xưởng chiên lớn cho Tạ Cửu Tư, "Nếm thử xem!"
Tạ Cửu Tư nhìn cây lạp xưởng lớn trong tay, lớp vỏ bên ngoài được cắt và chiên giòn, phủ một lớp dầu đỏ, mùi thơm và vị cay lập tức chiếm lấy khứu giác của anh, khiến ngón trỏ anh khẽ giật.
Cố Thời cắn một miếng lạp xưởng của mình, cố ý nhai giòn tan để Tạ Cửu Tư biết độ ngon của nó.
Tạ Cửu Tư cũng cắn theo.
Cố Thời vừa nhai lạp xưởng, vừa hỏi với vẻ mong đợi: "Ngon không?"
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Không tệ."
Cố Thời cảm thấy hơi hụt hẫng, sau đó nghe Tạ Cửu Tư nói: "Tôi thích cái này."
Cố Thời lập tức hưng phấn: "Không chỉ có món này đâu, con người rất giỏi hưởng thụ đồ ăn ngon, anh đi với tôi!"
Nghe vậy, Tạ Cửu Tư gật đầu.
Cố Thời kéo Tạ Cửu Tư đến một quán ăn xiên que Tứ Xuyên. Quán ăn vốn vô cùng náo nhiệt lập tức giảm hẳn sự ồn ào sau khi Tạ Cửu Tư bước vào. Cố Thời thấy vậy thì bao luôn một phòng riêng.
Cố Thời cầm thực đơn, hỏi Tạ Cửu Tư: "Sức ăn của anh lớn không?"
Tạ Cửu Tư không chắc lắm, dù sao trước giờ anh chưa từng có cảm giác no.
Vì thế anh gật đầu: "Lớn."
Cố Thời lập tức vung tay, gọi hết toàn bộ món trong thực đơn.
Người phục vụ phòng riêng sửng sốt, nhìn thoáng qua bộ đồ của Cố Thời, không nhịn được hỏi lại Cố Thời một lần nữa: "Lát nữa anh có bạn bè đến không?"
"Không có, chỉ có hai chúng tôi thôi." Cố Thời xua tay, "Không sao đâu, nếu ăn không hết thì chúng tôi có thể đóng gói mang về, trong nhà đông người mà."
Người phục vụ do dự chốc lát, khó xử nói: "Quán chúng tôi phải trả tiền trước rồi mới lên món."
Cố Thời nghe vậy thì khựng lại, làm sao cậu có thể không hiểu người ta đang lo lắng bọn họ ăn xong sẽ không có tiền trả.
Cậu cúi đầu nhìn cách ăn mặc của mình, nghĩ cũng thấy hợp lý: "Được, tính tiền ở đâu?"
Người phục vụ thở phào nhẹ nhõm: "Ở quầy thu ngân ạ."
Trùng hợp lúc này Cố Thời nhận được thông báo đã nhận được tiền. Cậu đeo sọt tre lên lưng, nói với Tạ Cửu Tư: "Tạ Cửu Tư, tôi đi thanh toán hóa đơn trước, tiện thể lấy chút trà sữa và mua thêm đồ ở các quầy hàng nhỏ, anh chờ tôi chút nhé!"
Tạ Cửu Tư gật đầu với Cố Thời.
Anh không hiểu gì về con người, dĩ nhiên Cố Thời nói gì thì anh tin nấy.
Phòng riêng của bọn họ ở tầng 3.
Không lâu sau, Tạ Cửu Tư nhìn qua cửa sổ, thấy Cố Thời đeo sọt nhảy nhót rời khỏi quán, chỉ trong chốc lát đã hòa vào trong đám người, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Cố Thời bỏ trà sữa vào sọt, trong lòng nghĩ nên mua thêm chút gì đó về.
Không phải cậu có nhiều tiền, chỉ là số tiền dùng để mua đồ ăn vặt dù mua từ đầu đường đến cuối đường cũng không tiêu hết.
Hơn nữa người có công lớn nhất trong khoản tiền này là Tạ Cửu Tư, tiêu cho Tạ Cửu Tư cũng rất xứng đáng. Cố Thời nghĩ dù cậu có nhặt đồ thừa cũng kiếm được một khoản lớn.
Nghĩ vậy, Cố Thời nhanh chóng bắt đầu càn quét các quầy hàng trên phố.
Tạ Cửu Tư thích ăn cay, khẩu vị đậm đà, vậy thì mục tiêu rất rõ ràng.
Cố Thời mua từ đầu đường đến cuối đường, chất đầy một sọt đồ ăn vặt. Ngoài những món cậu nghĩ sẽ hợp với khẩu vị của Tạ Cửu Tư, còn có những món cậu đã từng ăn và cảm thấy không tệ.
Tâm trạng Cố Thời đang rất vui vẻ, bỏ một phần đậu phụ thối vừa mua được vào sọt, ngân nga trở về.
Kết quả cậu đụng phải một đám đông trước cửa quán.
Cố Thời nghĩ đến những hộp súp và nước trong sọt thì dừng chân, nhường cho đám đông này vào trước.
Cậu vừa dừng chân đã nghe thấy trong đám đông có người gọi tên cậu: "Cố Thời?"
Cố Thời sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên, lúc này mới phát hiện đám đông kia toàn là bạn học cũ của cậu.
Cố Thời đếm số người, phát hiện có 28 người trong số 40 người của lớp cậu, về cơ bản đều là những người sau khi tốt nghiệp thì chọn ở lại thành phố B này.
Cố Thời cười cười: "Đang mở tiệc à?"
Cậu lười hỏi vì sao bọn họ không gọi cậu.
Bản thân Cố Thời cũng không rõ tại sao, nhưng dù sao trước giờ duyên bạn bè của cậu chẳng tốt đẹp gì, lúc học đại học gần như là bị cô lập.
Trong đám đông có vài người lộ vẻ xấu hổ.
Lớp trưởng dẫn đầu, với vẻ mặt không đổi, cười chào đón: "Cậu cũng đến đây ăn sao?"
Cố Thời gật đầu: "Ừm, vào trong đi, đứng ở cửa chặn đường làm ăn của người ta."
Đám đông vào cửa.
Mấy người đi cuối cùng nhìn Cố Thời, lớn tiếng hỏi: "Tiểu Cố đạo trưởng, hôm nay cậu ăn mặc kiểu gì vậy?"
Giọng nói này thật sự rất lớn, lớn đến mức khiến toàn bộ sảnh quán đều nhìn về phía Cố Thời. Lớp trưởng đang đi phía trước nghe thấy tiếng thì quay đầu lại nhìn Cố Thời, như thể đến bây giờ mới để ý đến cách ăn mặc của cậu.
Người nói chuyện to tiếng như được tiếp thêm sức mạnh, như con công đang khoe mẽ bộ lông của mình.
Làm sao Cố Thời có thể không cảm nhận được ác ý như tát vào mặt của người này.
Cậu cúi đầu nhìn quần áo trên người, bắt chước dáng vẻ không hiểu gì của Tạ Cửu Tư, lộ vẻ khó hiểu, chậm rãi nói: "Mặc kiểu nhân dân lao động bình thường thôi mà."
"…" Cố Thời đáp lời quá trôi chảy, khiến người nọ nhất thời không biết nên nói gì tiếp.
Vì vậy lại có người nói: "Hôm nay Tiểu Cố đạo trưởng đến quán ăn, không tiết kiệm tiền nữa à? Phát tài rồi sao?"
"Cậu cứ đùa." Cố Thời làm ra vẻ ngại ngùng, mắt không thèm chớp mà nói lung tung: "Tôi chỉ kiếm được một khoản tiền nho nhỏ khoảng mười mấy vạn thôi."
Người nọ lập tức cứng đờ.
Nhưng lớp trưởng đã đặt sẵn phòng riêng lại cao giọng nói: "Tôi có đặt sẵn phòng riêng rồi, Cố Thời, hay là cậu vẫn nên tiết kiệm tiền đi, đừng nên kiếm được chút tiền đã tiêu xài lung tung. Đến ăn cùng chúng tôi đi, tôi mời."
Gia đình của lớp trưởng cũng coi như có chút thế lực ở thành phố B. Lúc học đại học, hắn đã tiêu không ít tiền mời các bạn học đi ăn, đừng nói là trong lớp, ngay cả trong khoa cũng có không ít người hâm mộ hắn.
Cố Thời tỏ ra tiếc nuối: "Cảm ơn cậu đã có lòng, nhưng con người tôi không thích ăn chung với chó l**m á."
Sắc mặt đám đông thay đổi, nhưng không ai muốn lên tiếng nhận cái xưng hô chó l**m này.
Cố Thời cười hì hì, tâm trạng vui vẻ, ngân nga đi lên lầu.
Đúng là trò cười.
Trước mặt thần ma thượng cổ gia còn không sợ, chẳng lẽ lại sợ đám con người hèn mọn các người sao?
Bàn về cãi nhau, ngay cả Cố Tu Minh, gia còn chưa từng thua!
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời vui vẻ đi vào.
"Gặp chuyện tốt hả?"
"Không tốt lắm, nhưng tôi vui." Cố Thời nói, lần lượt đặt đồ trong sọt lên bàn.
Cậu vừa dứt lời, phòng riêng bên cạnh vốn không có ai bỗng truyền đến tiếng cãi cọ của đám người.
Cố Thời dỏng tai nghe, phát hiện là đám bạn học cũ của cậu.
Hiệu quả cách âm của phòng riêng không tốt chút nào, nhưng Cố Thời và Tạ Cửu Tư cũng không quan tâm lắm.
Cố Thời thuận miệng hỏi Tạ Cửu Tư: "Anh đã quan sát được gì chưa?"
Tạ Cửu Tư suy nghĩ rồi lắc đầu: "Tôi vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường, ngược lại trạng thái của con người ở nơi này rất tốt."
"Ừm ừm, còn gì nữa không?" Cố Thời vừa mở hộp vừa hỏi, sau đó nhét đôi đũa vào tay Tạ Cửu Tư: "Vừa ăn vừa nói."
Tạ Cửu Tư nghe lời gắp một miếng bánh sữa chiên.
"Lúc tôi vừa mới đến, phát hiện ở đó có người..." Tạ Cửu Tư chỉ vào quán bar đối diện, "Bọn họ không sợ tôi."
Cố Thời nhìn thoáng qua, nghĩ thầm cái này thì cũng bình thường thôi, dù sao kẻ say không sợ gì hết.
Tạ Cửu Tư vừa ăn vừa nói về một số điều mình phát hiện ra.
Anh đang buồn, vì anh không phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của pháp thuật, càng không cảm thấy cuộc sống về đêm có gì bất thường.
Ngược lại, con người ở nơi này trông có vẻ rất tự do và hạnh phúc.
Có thể che giấu đến mức khiến anh hoàn toàn không phát hiện được chút dấu vết nào, thật sự rất lợi hại.
Tạ Cửu Tư cảm thán: "Thủ đoạn của con người thật sự rất lợi hại."
"Nhưng tôi thấy các anh cũng không chú ý nhiều đến con người." Cố Thời nói thẳng.
Lần đầu tiên Cố Thời gặp Lý Bế Chủy thì đã phát hiện ra điều này.
Đám lão yêu này, ngoài miệng thì nói bây giờ con người là chúa tể của Trái Đất, nhưng trên thực tế lại không coi con người ra gì.
Về cơ bản, quan điểm của bọn họ đối với khoa học kỹ thuật hiện đại của con người tương đương với khái niệm "Ai da, mèo con nhà ta biết tự mở cửa rồi, thật thú vị", không hề đặt con người ngang hàng với họ.
Cố Thời rất khó hiểu: "Các anh rõ ràng đã chứng kiến thủ đoạn của con người, vì sao vẫn coi thường họ?"
Tạ Cửu Tư cầm xiên thịt bò rau mùi, nghe Cố Thời hỏi vậy thì cũng rất khó hiểu.
"Con người bây giờ không thể nào so sánh với chúng ta." Anh nói, "Bọn họ khác với con người thượng cổ như Khoa Phụ, con người bây giờ nhỏ yếu và tuổi thọ ngắn ngủi."
"..."
Đó là do các anh chưa gặp phải đòn hiểm chân chính.
Cố Thời cạn lời.
"Thôi được." Cố Thời gật đầu.
Hy vọng sau này các anh biết về lựu đạn vệ tinh và tên lửa xuyên lục địa vẫn còn có thể nói ra những lời như thế này.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời nhúng lẩu xiên thịt bò một lúc: "Cậu không đồng tình?"
"Không có." Cố Thời lắc đầu, tiện thể chuyển chủ đề: "Tôi chỉ đang suy nghĩ kế hoạch của tôi."
"Kế hoạch gì?"
Cố Thời nghiêm túc: "Kế hoạch giáo dục bắt buộc và giáo dục đại học ở Viện Tam Giới."
Tạ Cửu Tư: "?"
Cố Thời nói ra kế hoạch của mình là để đám lão yêu quái ở Viện Tam Giới tiếp xúc với con người, hơn nữa còn học hỏi kiến thức của con người.
Tạ Cửu Tư hơi cau mày: "Học hỏi con người?"
Cố Thời nghiêm túc nói: "Con người sẽ dễ dàng chết đi, nhưng kiến thức sẽ tồn tại mãi mãi, giống như những pháp thuật được truyền từ thời thượng cổ đến nay. Kiến thức là tài sản quý giá nhất, học một chút cũng không sai!"
"Cậu nói đúng."
Tạ Cửu Tư nhanh chóng bị thuyết phục, hơn nữa trong vô thức còn ăn hết một hộp khoai tây nanh sói.
Anh đặt hộp giấy sang một bên, nhìn thấy một hộp vuông màu đen thì cầm lên, mở ra.
Một mùi hương khó tả phả thẳng vào mặt.
"…" Tạ Cửu Tư yên lặng đóng nắp hộp lại, "Đây là cái gì?"
Cố Thời nhìn thoáng qua: "Đậu phụ thối!"
Tạ Cửu Tư im lặng một lát, rồi do dự hỏi: "… Đồ ăn?"
"Ừm ừm." Cố Thời liên tục gật đầu.
Tạ Cửu Tư nín thở nhìn hộp đậu phụ thối.
Con người thật khó lường, anh thầm nghĩ.
Thế mà thứ này cũng có thể làm thành đồ ăn.
Cố Thời thấy anh do dự không động đậy, nói: "Cái này ngon lắm!"
Tạ Cửu Tư: "..."
Cố Thời sẽ không lừa anh, nên chắc chắn là ngon thật.
Tạ Cửu Tư do dự, đang định mở nắp hộp thì cửa phòng riêng của bọn họ bị đẩy bật ra.
Một người đẩy cửa bước vào, vịn tường, vẻ mặt say khướt, vừa liếc mắt đã thấy Cố Thời ngồi đối diện cửa.
"Cố Thời!" Hắn hô to một tiếng.
Tiếng ồn ào trong phòng riêng bên cạnh đột nhiên im bặt.
Tạ Cửu Tư đặt chiếc hộp trong tay xuống: "Cậu quen người này hả?"
"Bạn học của tôi." Cố Thời chỉ vào phòng riêng bên cạnh, "Ở bên kia đều là bạn học của tôi, nhưng quan hệ giữa chúng tôi không tốt lắm."
Tạ Cửu Tư gật đầu. Anh không biết bạn học nghĩa là gì, cũng không cảm thấy có gì xấu khi quan hệ giữa Cố Thời và con người không tốt.
"Cậu có biết tại sao cậu có quan hệ không tốt với chúng tôi không?" Người nọ lớn tiếng nói, "Bởi vì cô gái mà lớp trưởng thích lại thích cậu, cậu ta nói phải cho cậu đẹp mặt, he he!"
Cố Thời: "..."
Thì sao?
Trong phòng riêng bên cạnh truyền đến tiếng động, tiếng bước chân "cộp cộp cộp" vang lên, ngay sau đó lớp trưởng xuất hiện.
Mặt hắn đen xì, túm lấy người đang say rượu khiến tên đó loạng choạng, hắn tức giận nói: "Cậu ta uống say."
"Ồ wow." Cố Thời nhếch mép cười, "Không sao, tôi tha thứ cho cậu. Dù sao cô gái thích tôi cũng rất nhiều, cậu có thích một người trong số đó cũng là chuyện bình thường mà."
Mặt lớp trưởng lúc trắng bệch, lúc xanh mét.
Cố Thời nói với giọng quái gở: "Thôi nào, cậu đừng buồn như vậy, cũng không phải cậu sai, thật sự là do tôi quá ưu tú."
Tạ Cửu Tư ngồi bên cạnh Cố Thời, lộ vẻ mặt cực kỳ đồng tình: "Nói đúng lắm."
Lời nói quái gở của Cố Thời đột nhiên im bặt.
Đúng lúc này, người phục vụ đi vào, yêu cầu hai người ở cửa rời đi.
Cố Thời quay đầu nhìn Tạ Cửu Tư, Tạ Cửu Tư cũng nhìn lại cậu: "?"
Cố Thời nhỏ giọng: "Những lúc như vậy không cần cổ vũ đâu."
Lúc đang nói những lời quái gở đột nhiên có người nghiêm túc đồng ý, tự dưng thấy xấu hổ một cách kỳ lạ.
" ?" Tạ Cửu Tư mờ mịt, cũng nhỏ giọng theo, giọng trầm hơn mấy phần: "Tôi chỉ nói thật thôi."
Cố Thời cứng người, cảm thấy mặt mình hơi nóng vì bị hơi nóng từ chảo dầu đỏ phả vào. Cậu xoay đầu đi, chọt chọt nấm kim châm trong bát, không nói gì nữa.