Chương 22: Đồ Tra Nam

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có câu tục ngữ rất đúng: biết xấu hổ thì mới tiến bộ được.
Các lão yêu quái ở Viện Tam Giới đã chứng minh câu tục ngữ này vô cùng chuẩn xác.
Tối đó Cố Thời về nhà, cậu hâm đồ ăn cho ông già vẫn chưa chịu ra ngoài, sau đó rửa mặt rồi lướt điện thoại. Cậu thấy trong nhóm WeChat của Viện Tam Giới đã có người bắt đầu đăng ký và xem các khóa học trực tuyến mà mình giới thiệu.
Cố Thời lướt xem các tin nhắn cũ.
Tạ Cửu Tư học nhanh nhất, huynh ấy đã học đến lớp ba tiểu học rồi.
Khá là cố gắng đó!
Cố Thời lướt qua danh sách những người đã đăng ký, rồi nhảy lên giường, lăn hai vòng, đánh chữ gửi tin nhắn.
【 Cố Thời: Sao không ai đăng ký tiếng Anh vậy? 】
Cả nhóm lập tức chìm vào sự im lặng đáng sợ.
Cố Thời nằm trên giường, suýt bật cười thành tiếng.
Cậu tiếp tục gõ chữ: 【 Không được rồi, phải học tiếng Anh nữa chứ. Có rất nhiều tài liệu, văn hiến đều viết bằng tiếng Anh, không học thì sẽ không đọc hiểu được đâu. 】
Trong nhóm vẫn yên ắng như tờ.
Cố Thời ôm chăn, duỗi chân, cười lớn, rồi hài lòng đặt điện thoại xuống và đi ngủ.
Hôm sau đi làm, Cố Thời vừa đến chân tòa nhà văn phòng đã đụng phải Lý Bế Chủy.
Sắc mặt Lý Bế Chủy có vẻ hoảng hốt, bước chân run rẩy.
Cố Thời khựng lại. Khi Lý Bế Chủy vấp phải bậc cửa thì cậu vươn tay ra đỡ hắn.
"Huynh sao vậy?" Cố Thời đỡ Lý Bế Chủy đứng vững, "Hư thận à?"
Lý Bế Chủy ai oán liếc nhìn Cố Thời một cái: "Đồ tra nam."
Cố Thời: "???"
Lý Bế Chủy buồn bã nói: "Tối hôm qua còn ngọt nhạt dụ dỗ tôi học tiếng Anh, sáng nay đã trở mặt mắng tôi hư thận rồi."
Cơ mặt Cố Thời giật giật, suýt chút nữa bật cười tại chỗ.
Cậu mím chặt môi, hắng giọng: "Khụ, tôi có lừa huynh đâu? Huynh cứ lên mạng tra thử xem, vốn dĩ có rất nhiều văn hiến chỉ có tiếng Anh thôi mà."
Đế Thính đeo tai nghe đi ngang qua, vỗ vai Cố Thời: "Lần sau có cười trong lòng thì cũng cười nhỏ tiếng một chút thôi nhé."
Cố Thời: Đệt?
Huynh chơi tôi đấy à!
Lý Bế Chủy lặng lẽ nhìn Cố Thời: "Tra nam."
Cố Thời không hề thấy chột dạ: "Tôi cũng là vì tốt cho các huynh thôi. Đợi huynh lớn lên... à không, đợi sau này huynh sẽ hiểu."
Lý Bế Chủy nói: "A Chiêu chê tôi học từ vựng phiền quá, Cố Thời, cậu nghĩ cách giúp tôi với."
"À?" Cố Thời phân tích lượng thông tin trong câu nói này, "Các huynh ở chung à?"
"Đúng vậy." Lý Bế Chủy nhấc chân bước vào tòa nhà văn phòng, thở ngắn than dài: "A Chiêu nói tôi làm phiền cậu ấy chơi game."
"Vậy huynh chơi cùng hắn đi." Cố Thời nói, "Thao Thiết coi như là người đang bị thương, lúc về huynh cứ hỏi ý kiến hắn một chút. Khi làm thủ tục nhập hộ khẩu cho hắn thì có thể tiện thể thêm huynh vào luôn, huynh không cần phải suy xét về nguồn tài chính hay mấy thứ tương tự như vậy nữa."
Lý Bế Chủy lắc đầu: "A Chiêu sẽ không đồng ý có kiểu quan hệ này với người khác đâu, dù là giả cũng không chịu. Hơn nữa, tôi muốn giúp cậu ấy chuyện này, hiểu rõ thủ đoạn của con người cũng khá tốt."
Cố Thời suy nghĩ: "Vậy đơn giản thôi, huynh cứ rủ hắn học từ vựng cùng."
Lý Bế Chủy: "Tôi phải làm thế nào đây?"
Cố Thời nhe răng cười: "《 Game for Peace 》 phiên bản Âu Mỹ."
Lý Bế Chủy hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang chấm công rồi rời đi.
Cố Thời cũng chấm công. Vừa đến cửa văn phòng, cậu đã thấy Thao Thiết – người mà cậu và Lý Bế Chủy vừa nhắc đến trong cuộc trò chuyện.
Cố Thời đi tới mở cửa, mời hắn vào: "Sao huynh lại đến đây?"
"Đến chi tiền." Thao Thiết nói, "Tôi muốn mua thiết bị."
"Thiết bị gì vậy?"
"Máy tính, loa, máy chơi game, tai nghe, camera..." Rõ ràng Thao Thiết đã tìm hiểu kỹ càng rồi mới đến đây. Hắn nói: "Lúc trước cậu có nói với tôi về livestream và thể thao điện tử, tôi đã tìm hiểu thử rồi, tôi muốn chuẩn bị ngay lập tức."
Cố Thời thở dài: "Chuyện này không dễ làm như vậy đâu."
Thao Thiết nhếch khóe miệng, vẻ mặt kiêu ngạo: "Cậu cho rằng tôi là ai chứ?"
Cố Thời nhìn Thao Thiết, cuối cùng cũng thấy được sự kiêu hãnh và nghị lực như Lý Bế Chủy đã kể. Dáng vẻ tràn đầy sức sống của hắn khiến người ta không kìm được mà tin tưởng.
Nhưng đáng tiếc, Cố Thời bây giờ không còn là một con người bình thường nữa.
Cậu sờ vào giữa trán, nơi có dấu ấn, gan lớn hơn hẳn: "Có lẽ A Thiện đã nói với huynh rồi, thật ra nguồn tài chính mà chúng ta có thể vận hành không được nhiều lắm đúng không?"
Thao Thiết gật đầu: "Tôi biết, cậu ấy còn nói cậu lừa Khoa Phụ đi vác gạch."
Cố Thời chết lặng.
Sao Lý Bế Chủy lại kể chuyện này chứ?
Nửa đoạn sau không cần phải đi kể lể khắp nơi đâu chứ!
Cố Thời nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc: "Đã có tiền lệ của Khoa Phụ rồi, bây giờ tôi chi tiền cực kỳ cẩn thận."
Thao Thiết nhíu mày: "Cậu cứ nói tiếp đi."
Cố Thời: "Thế này đi, tôi sẽ mua một chiếc máy tính cho huynh trước. Đến khi huynh có tên tuổi rồi – ít nhất là phải đạt đến trình độ được các nền tảng livestream liên hệ thì tôi mới mua những thiết bị khác cho huynh."
Thao Thiết suy nghĩ một lúc: "Được."
Nói xong, hắn đưa bản chỉ số cấu hình cho Cố Thời, sau đó vỗ mông đứng dậy, chuẩn bị chuồn đi.
Cố Thời nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn gọi Thao Thiết lại khi hắn vừa kéo cửa ra.
Thao Thiết quay đầu lại: "?"
Cố Thời nhớ đến Lý Bế Chủy mà cậu vừa gặp, lòng tốt chợt trỗi dậy.
Cậu hỏi: "Huynh và A Thiện ở chung một phòng à?"
Chủ đề nhảy vọt quá lớn, Thao Thiết suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, hắn khó hiểu hỏi: "Sao cậu biết vậy?"
Cố Thời nói: "Hắn ta lo sẽ làm phiền huynh chơi game nên đang rất buồn."
Thao Thiết hơi giật mình, do dự một chút rồi nhỏ giọng hỏi: "Cậu ấy nói với cậu sao?"
Cố Thời gật đầu.
Đương nhiên nguyên văn không phải như vậy, nhưng ý cũng không khác là bao. Chỉ là nói thế này sẽ khiến người ta dễ tiếp thu hơn một chút.
Cũng đâu thể chỉ vào Thao Thiết rồi nói huynh đừng cứ bắt nạt A Thiện được?
Thao Thiết nấn ná ở đó chốc lát, ấp a ấp úng: "Cậu ấy... Cậu ấy còn nói gì với cậu nữa không?"
Cố Thời rất không muốn lặp lại những lời thổi phồng Thao Thiết của Lý Bế Chủy. Là người thì ai cũng sẽ thấy xấu hổ, nhưng Lý Bế Chủy thì không. Cố Thời không thể nào nói ra những lời thổi phồng đó được.
Vì vậy cậu tổng kết chung chung: "Kể về sự tích huy hoàng trước kia của huynh."
Thao Thiết lầu bầu: "Nhàm chán, sao cái gì cậu ấy cũng đi kể ra ngoài vậy chứ."
"..."
Vừa mở miệng đã biết ngay là một tên ngoài lạnh trong nóng.
Cố Thời nhìn Thao Thiết đang cố gắng kiềm chế khóe miệng hơi cong lên trước mặt mình, hít một hơi thật sâu.
Mày cần gì phải làm vậy chứ Cố Thời, cậu tự đặt tay lên ngực mình mà hỏi.
Một tên chơi solo từ trong bụng mẹ như mày, vì sao phải quan tâm hai lão yêu quái đã dây dưa triền miên với nhau hơn vạn năm chứ?
Cố Thời thật sự không muốn nghĩ nữa, bèn đuổi khéo: "Hắn ta vừa chấm công xong, đang trở về tìm huynh đấy."
Cảm xúc Thao Thiết tăng vọt, vẫy tay với cậu: "Tôi biết rồi, đi trước đây!"
Cố Thời nhìn Thao Thiết rời đi, rồi mua một bộ máy tính trên Taobao theo chỉ số cấu hình mà hắn đưa. Sau đó, cậu cầm điện thoại mở danh bạ ra, rồi lại cầm điện thoại bàn được gắn cố định trên bàn làm việc, bắt đầu gọi cho các yêu quái đã tài trợ cho viện điều dưỡng.
Mục đích chính của Cố Thời khi gọi điện là muốn hỏi bọn họ có bằng lòng cho những lão yêu quái này nhập vào sổ hộ khẩu của mình không.
Cố Thời nhìn số liên hệ đầu tiên trong danh bạ là Lâm Thâm, cậu hơi do dự một chút, rồi vẫn quyết định lướt qua thần tượng thời thơ ấu của mình.
Mặc dù ấn tượng tốt đã vỡ, nhưng Cố Thời vẫn muốn vớt vát cho giấc mơ tuổi thơ của mình – thôi thì bỏ qua việc đột nhiên cho Lâm Thâm thêm một trưởng bối gì đó đi.
Chỉ là ngoài dự đoán của Cố Thời, mỗi cuộc gọi của cậu đều diễn ra vô cùng thuận lợi. Hầu như cậu vừa mới dứt lời, bên kia đã đồng ý không chút do dự.
Đến cuộc gọi thứ 13, Cố Thời nói rõ một lần: "Nếu không muốn thì có thể từ chối."
"Không có gì miễn cưỡng cả." Giọng nữ ở đầu dây bên kia rất dịu dàng: "Con người cũng hiểu đạo lý môi hở răng lạnh. Mối quan hệ giữa những tiền bối đó và chúng tôi là môi và răng, giúp bọn họ cũng chính là tự giúp bản thân."
Cố Thời nghe xong, nghĩ thầm đúng là bị Lý Bế Chủy nói trúng phóc rồi.
Các yêu quái tương đối nhỏ yếu quả thật rất mong có thể bắt được kẻ đầu sỏ, tránh cho ngày nào đó bọn họ lại chết một cách khó hiểu.
Cố Thời đánh dấu phía sau tên của yêu quái này: "Được, tôi sẽ đăng ký cho tỷ trước, sau đó hỏi ý của bọn họ."
Giọng nói dịu dàng bên kia đáp lời rồi cúp máy.
Cố Thời gọi xong 58 cuộc điện thoại, cầm chai nước lớn uống ừng ực, rồi cầm danh sách đến Viện Tam Giới.
Trên xe đưa đón, Cố Thời gặp lại anh bảo vệ ở trạm gác trước cổng lớn.
Hắn ngáp một cái, trông rất kiệt sức, sắc mặt còn kém hơn trước kia.
Cố Thời nhìn đồng hồ: "Anh vừa mới giao ca à?"
Anh bảo vệ nhìn Cố Thời, hơi sửng sốt một chút, sau đó vỗ trán một cái: "Ồ ồ là cậu à!"
"Là tôi." Cố Thời gật đầu, quan sát sắc mặt của anh bảo vệ: "Sau lần đó thì Viện Tam Giới thế nào rồi?"
"Cậu thật sự đã đi tìm ông chủ sao!" Anh bảo vệ lập tức phấn chấn hơn, như thể tìm thấy cứu tinh. "Ông chủ đã mời pháp sư ở đâu thế? Mấy ngày nay rất bình thường, chúng tôi tuần tra ở Viện Tam Giới không còn bị lạc đường nữa!"
Cố Thời nghĩ thầm, đương nhiên là bình thường rồi, đích thân Sơn Thần Chung Sơn ra tay kia mà.
"Haizz." Anh bảo vệ nhìn lướt qua thẻ nhân viên của Cố Thời, lắp bắp: "Cố Thời, cậu có biết ông chủ chúng ta đã mời pháp sư ở đâu không?"
"Sao vậy?"
"Dạo này nhà tôi cứ thấy có mùi khét nhưng lại không tìm ra nơi tỏa ra mùi đó. Mẹ tôi còn nói là bà nghe thấy tiếng chó sủa, nhưng hàng xóm xung quanh nhà chúng tôi không có ai nuôi chó. Hôm qua tôi dẫn mẹ đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói mẹ tôi không có bệnh về tai, khỏe đến mức có thể sống đến 99 tuổi..."
Anh bảo vệ rùng mình một cái: "Chủ yếu là nửa đêm hôm qua sau khi giao ca, lúc ra ngoài thì tôi cũng có nghe thấy tiếng chó sủa trong nhà."
"Mùi khét? Tiếng chó sủa?" Cố Thời cảm thấy hình như cậu đã nghe thấy giả thuyết này ở đâu đó. Cậu lấy điện thoại ra, vô thức bắt đầu ôm việc vào người: "Anh cho tôi thông tin liên lạc của anh được không?"
Anh bảo vệ sửng sốt: "Hả?"
"Tôi." Cố Thời chỉ vào mình: "Tôi là đạo sĩ, là người chuyên nghiệp, anh cứ yên tâm."
"Cậu chính là pháp sư kia sao?!"
"Cái đó thì không phải, nhưng giải quyết vấn đề này cũng không có gì to tát cả."
Hai mắt anh bảo vệ sáng ngời, hắn nhanh chóng đọc một dãy số.
Cố Thời ghi nhớ rồi nhìn lướt qua thẻ nhân viên của hắn. Anh bảo vệ họ Chu, tên Chu Văn.
Cố Thời lưu lại thông tin liên lạc rồi xuống xe đưa đón: "Khi về tôi sẽ liên hệ."
Chu Văn háo hức nhìn cậu: "Càng sớm càng tốt nha." "Không thành vấn đề." Cố Thời ôm việc, tâm trạng không tệ: "Trong vòng hai ngày này tôi sẽ liên hệ với anh."
Cố Thời vẫy tay, nhìn xe đưa đón rời đi, rồi cầm danh sách đi vào Viện Tam Giới.
Cậu đi qua trạm gác. Sau khi rời khỏi tầm mắt của con người, cậu hô một tiếng Tạ Cửu Tư.
Cậu vừa dứt lời, phong cảnh trước mắt gợn lên như sóng nước, rồi bậc thang dưới chân thông với một con đường lát đá.
Cố Thời đi trên con đường lát đá, đến cửa sân của Tạ Cửu Tư.
Cậu vừa bước một chân vào cửa sân đã nhìn thấy Tạ Cửu Tư ngồi ở bàn đá trong đình. Trên bàn có bốn quả chanh, mỗi quả chanh cắm một đồng xu và một cái đinh sắt, được nối với nhau bằng nẹp ống dây.
Tạ Cửu Tư đang cầm hai đầu của nẹp ống dây ngoài cùng, kẹp chặt bóng đèn LED nhỏ trước mắt.
Cố Thời nhìn bóng đèn LED lúc sáng lúc tối: "... Huynh đây là đang làm gì vậy?"
"Thí nghiệm trái cây phát điện." Tạ Cửu Tư lại kẹp bóng đèn LED, hài lòng nhìn bóng đèn lại sáng lên, ra hiệu Cố Thời đi tới, rồi chỉ vào chiếc PAD đặt trên bàn.
Cố Thời đi qua đó, phát hiện trên PAD đang chiếu video về nguyên lý sản xuất điện gió.
Sau đó Cố Thời nghe thấy Tạ Cửu Tư cảm thán: "Kỹ thuật của con người thật sự rất hay."
Cố Thời: Đúng thật.
Cố Thời đặt danh sách lên bàn, thuận miệng hỏi: "Huynh có ý tưởng gì à?"
"Ừm." Tạ Cửu Tư vô cùng thích thú kẹp bóng đèn nhỏ, như học sinh tiểu học tìm được món đồ chơi yêu thích, chậm rãi trả lời: "Từ Thần Châu đến thành Cửu U chỉ có một con đường do tôi tạo ra mới có thể đi. Xung quanh thành là cương phong* tàn sát bừa bãi, đây cũng là lý do khiến Cửu U bị đóng băng lạnh lẽo suốt trăm triệu năm qua. Nếu có thể tận dụng được gió lốc này..."
*Cương phong (罡风): trong Đạo giáo, đây là ngọn gió linh thiêng mà những người bất tử có thể cưỡi lên đó.
Nghe vậy, Cố Thời nhìn video sản xuất điện gió trên chiếc PAD.
Cố Thời:...?