Chương 23: Quả thật, ăn ở nhà ăn tốt hơn, tiết kiệm tiền

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 23: Quả thật, ăn ở nhà ăn tốt hơn, tiết kiệm tiền

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời không chắc lắm: "Anh muốn...?"
Tạ Cửu Tư giải thích: "Cửu U là nơi bị cương phong đóng băng hàng trăm triệu năm. Sau khi ta trấn giữ, tình hình mới đỡ hơn chút. Giờ đây, hàm hỏa đã mất, luân hồi hỗn loạn. Ta nghĩ, nếu cương phong có thể phát điện, dùng điện năng tạo ra nhiệt độ, có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề băng giá và vong hồn tan biến, giúp giảm bớt sự hỗn loạn của luân hồi."
Cố Thời thầm nghĩ: "Thật khó tin."
Cố Thời nhìn chiếc bóng đèn LED lúc sáng lúc tối trong tay Tạ Cửu Tư, thầm nghĩ, cậu ta quả thực chưa từng gặp ai chứng minh câu "Học đi đôi với hành" một cách hoàn hảo và nhanh chóng đến vậy.
Cố Thời không khỏi kính nể.
Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, Cố Thời nói: "Con người chưa từng tiếp xúc với cương phong, chưa chắc đã có thể áp dụng được."
Nghe vậy, Tạ Cửu Tư hỏi Cố Thời: "Con người ghi chép về cương phong ra sao?"
Điểm môn khoa học xã hội của Cố Thời khá cao, cậu nhớ lại và bắt đầu giải thích cho Tạ Cửu Tư.
Cương phong, theo ghi chép trong điển tịch mà Cố Thời từng đọc, chính là chỉ gió ở độ cao.
Theo lời Cố Tu Minh, cương phong là tên gọi những cơn gió mà các tổ tông ngự kiếm phi hành không thể nào chinh phục.
Cố Thời và Cố Tu Minh chỉ từng gặp những yêu quái nhỏ, chưa bao giờ thấy đạo sĩ nào có thể ngự kiếm phi hành. Sự hiểu biết của họ về cương phong đều dựa trên kiến thức địa lý.
Đó chính là tầng đối lưu, tầng trung lưu, vân vân, của khí quyển.
Cố Thời và Cố Tu Minh nhất trí cho rằng cương phong chính là những dòng khí trên và dưới của tầng đối lưu. Những người ngự kiếm phi hành biên soạn điển tịch có lẽ cũng chỉ hoạt động ở dưới tầng đối lưu.
Con người phải chịu đựng gió, sương, mưa, tuyết cũng là do bầu khí quyển ở tầng đối lưu gây nên.
Còn tầng trung lưu nằm phía trên tầng đối lưu, hướng gió trong bầu khí quyển tương đối đơn giản, ít bị ảnh hưởng bởi các yếu tố hơn tầng đối lưu.
Về cơ bản, máy bay hàng không dân dụng ngày nay đều bay trên đỉnh tầng đối lưu và dưới đáy tầng trung lưu trong bầu khí quyển.
Ai từng ngồi trên máy bay chở khách cỡ trung trở lên đều sẽ biết, khi máy bay bay êm ả, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên sẽ bắt gặp cảnh mặt trời chói chang, bầu trời không một gợn mây. Khi cúi đầu nhìn xuống, sẽ thấy biển mây đen và sấm sét đì đùng.
"Vì vậy, chúng tôi cho rằng cương phong là ám chỉ các cơn bão ở tầng đối lưu."
Tạ Cửu Tư vừa nghe vừa dùng PAD tra cứu những thuật ngữ xa lạ, sau đó lắc đầu: "Cương phong không phải là "gió" theo quan niệm thông thường. Gió trên đời này không thể nào chia cắt linh hồn, còn đối với những người không có tu vi, nếu bị gió chạm vào là sẽ chết ngay lập tức."
Cố Thời thầm nghĩ, vậy mà anh vẫn muốn dùng cương phong để phát điện sao?
Tạ Cửu Tư trước giờ vẫn luôn chậm chạp, nhưng giờ đây lại như nhìn thấu suy nghĩ của Cố Thời: "Nguyên lý thì luôn giống nhau, ta có vài ý tưởng."
Cố Thời hoàn toàn không hiểu gì về học bá này: "Anh học được ở đâu vậy?"
Tạ Cửu Tư vươn tay lướt PAD, tìm giáo trình vật lý trung học cơ sở trực tuyến. Sau đó, anh quay sang nói với Cố Thời – người phụ trách thu chi tài chính của Viện Tam Giới: "Chúng ta nên mua các tài liệu giảng dạy."
Yêu cầu này quá đỗi hợp lý, Cố Thời không tìm ra lý do nào để phản đối.
Cậu gật đầu: "Được."
Tạ Cửu Tư buông cuộn dây điện trong tay xuống, thích thú nói: "Vật lý thực sự rất thú vị."
Cố Thời thầm nghĩ: "Cảm ơn đã mời, nhưng tôi không nghĩ vậy."
Cố Thời – người có điểm môn khoa học tự nhiên cực kỳ kém – cố gắng nở một nụ cười ngại ngùng nhưng lịch sự.
Tạ Cửu Tư cầm danh sách Cố Thời mang đến: "Đây là gì?"
"Đây là danh sách những yêu quái nhỏ mà tôi đã liên hệ. Tôi định đến hỏi ý kiến các anh về việc nhập sổ hộ khẩu."
Không phải đại yêu quái nào cũng bằng lòng có mối quan hệ với những yêu quái nhỏ. Ví dụ như Thao Thiết, hắn rất kiêu ngạo, cho rằng mình có thể tự lo liệu được.
Tạ Cửu Tư: "Ta không cần."
"Được rồi." Cố Thời gạch tên Tạ Cửu Tư, đứng lên nói: "Anh có thể phiền đưa tôi đi tìm những người khác được không? Tôi không biết đường."
Tạ Cửu Tư đồng ý, nhìn Cố Thời rời đi, sau đó mở khóa học vật lý và tiếp tục học.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Cùng Kỳ đã lan truyền thông tin rằng "Cố Thời là người giúp việc mà Bạch Trạch kêu Tạ Cửu Tư tìm" đến toàn bộ yêu quái ở Viện Tam Giới.
Có lẽ Đế Thính cũng xuất phát từ ý muốn bảo vệ người giúp việc thực sự nên không ngăn cản hành vi tung tin đồn khắp nơi của Cùng Kỳ.
Điều này khiến Cố Thời bị "vây xem" một cách cực kỳ "tàn khốc" khi đến chào hỏi từng yêu quái, đồng thời mọi chuyện cũng diễn ra khá suôn sẻ.
Thần ma yêu giới ở Viện Tam Giới trước đây cũng từng được cung phụng và sùng bái, nên việc để người khác nuôi mình, bọn họ không cảm thấy có gì sai trái.
Cố Thời bảo bọn họ chọn đối tượng để nhập sổ hộ khẩu, làm lại danh sách mới, sau khi đóng dấu xong thì đến gặp Lý Bế Chủy.
Tuy Lý Bế Chủy hay lải nhải, nhưng việc lải nhải không hề làm giảm hiệu suất công việc của hắn.
Cố Thời đưa tài liệu cho hắn trước giờ cơm trưa. Đến khi chuẩn bị tan tầm vào cùng ngày hôm đó, cậu nhận được thông báo là mọi việc đã xong.
Cố Thời nhận tài liệu từ bên kia đưa tới, mở hệ thống kế toán của viện điều dưỡng, phát hiện sổ sách của Viện Tam Giới trống rỗng.
Cố Thời thở dài cam chịu, đi xuống bộ phận tài chính ở tầng dưới để hỏi cách báo cáo các tài khoản bên ngoài với cục thuế vụ. Cậu nhận được đáp án rằng tài chính của Viện Tam Giới hoàn toàn độc lập, họ chưa từng nhận được bất kỳ tài liệu nào.
"Sao vậy? Tài chính Viện Tam Giới có vấn đề gì sao?"
Đương nhiên Cố Thời không thể thừa nhận: "Không có, chỉ là sếp nói, bắt đầu từ quý sau sẽ thống nhất sổ sách."
Cố Thời không đợi người của bộ phận tài chính hỏi thêm, lòng bàn chân như được bôi dầu quay về văn phòng của mình, bắt đầu tăng ca làm sổ sách.
Cố Thời đã phát hiện ra công dụng kỳ diệu của sếp Tạ: chỉ cần gọi một tiếng là có thể nhờ Tạ Cửu Tư đưa cậu về nhà, vừa tiện lợi, an toàn, lại ít carbon và thân thiện với môi trường.
Lý Bế Chủy chấm công tan tầm, nhắn hỏi Cố Thời: 【Tối nay có đi chơi không?】
Cố Thời trả lời bằng một dấu chấm hỏi.
【A Thiện: Ngày mai cuối tuần không đi làm, chúng ta đi nhảy Disco nhé! Con người thật sự quá lợi hại, tại sao lại có thể nghĩ ra nhiều cách hưởng thụ thú vị đến vậy. Hôm qua chúng tôi chưa kịp đến tiệm mát xa! Đi tắm kỳ! Đi mát xa chân! Hôm nay phải đi hết toàn bộ, đám Tất Phương cũng đi, cậu đi chung không?】
【Cố Thời: Cảm ơn đã mời, không đi, không chung, đang tăng ca.】
【A Thiện:? Cố Thời cậu thay đổi rồi, cậu trở nên nhàm chán như Tạ Cửu Tư!】
Thật nực cười.
Cố Thời cảm thấy mình bị xúc phạm nhẹ.
Rõ ràng cậu thú vị hơn Tạ Cửu Tư rất nhiều!
【Cố Thời: Sếp Tạ khác với đám "học dốt" các anh, người ta đã bắt đầu suy xét việc dùng cương phong phát điện để cải tạo Cửu U, tôi cũng bắt đầu lập sổ sách bảo vệ viện điều dưỡng, còn các anh lại đi nhảy Disco.】
【A Thiện: Ừm ừm ừm được được được! Cố lên! Các cậu là nhất! Tôi là đồ vô dụng! Yeah!】
Cố Thời: ???
Cái quái gì thế?
Lý Bế Chủy, anh học theo ai mà nhanh vậy!
Con người có một đống ưu điểm anh không học, lại học cách đánh trống rút lui nhanh đến thế!
Cố Thời hít sâu một hơi, nghĩ đến tiền lương tăng ca thì lập tức bình tĩnh lại.
Khi Tạ Cửu Tư nghe Cố Thời gọi, anh đang tiến hành một thí nghiệm nhỏ mới.
Anh cầm kết quả thí nghiệm của mình xuất hiện trước mặt Cố Thời.
Cố Thời nhìn hai chiếc ly thủy tinh trong tay Tạ Cửu Tư. Bên trong ly chứa chất lỏng trong suốt, có một ít hoa bìm bìm.
Bên trái là hoa bìm bìm màu đỏ, bên phải là màu xanh lam.
Vừa gặp nhau, Tạ Cửu Tư đã chia sẻ niềm vui của mình với Cố Thời: "Một thí nghiệm nhỏ về sự đổi màu của anthocyanin trong điều kiện axit và kiềm."
"?" Cố Thời bối rối hỏi: "Nguyên liệu thí nghiệm anh lấy ở đâu ra vậy?"
"Baking soda và giấm trắng có sẵn trong bếp của nhà ăn."
Cố Thời thầm nghĩ, xong rồi, tiến độ và khả năng thích ứng của Tạ Cửu Tư quá mạnh mẽ.
Có lẽ không bao lâu nữa, cậu sẽ không còn cách nào để lừa dối sếp Tạ, thậm chí còn sẽ bị sếp Tạ nhìn thấu những lời nói dối trước đây.
Cố Thời lo lắng sốt ruột, nhìn Tạ Cửu Tư, rồi lại cảm thấy có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều.
Ánh mắt Tạ Cửu Tư sáng quắc nhìn chằm chằm cậu. Vẻ mặt anh bình tĩnh nhưng trong mắt lại lộ rõ sự chờ mong.
Đôi mắt trong trẻo hình vòng cung tỏa sáng rực rỡ.
Cố Thời đột nhiên nhanh trí, khen ngợi: "Anh thật giỏi!"
Tạ Cửu Tư lập tức hài lòng, đặt hai ly hoa bìm bìm xuống hỏi: "Cậu gọi ta có việc gì sao?"
"Tôi muốn về nhà." Cố Thời nói.
Tạ Cửu Tư gật đầu, định đưa Cố Thời về thì nghe cậu hỏi: "Anh có muốn đến nhà tôi cùng ăn cơm tối không? Tay nghề nấu nướng của tôi cũng tạm được."
Tạ Cửu Tư khó hiểu: "Có nhà ăn mà."
"..." Cố Thời im lặng một lát, khóe môi nhếch lên, nói chuyện vô cảm như một khúc gỗ: "Anh nói đúng, ăn ở nhà ăn khá tốt, tiết kiệm tiền."
Tạ Cửu Tư cảm thấy phản ứng của Cố Thời có gì đó không đúng.
Anh đưa Cố Thời về nhà, nhìn hai ly bìm bìm trên bàn, càng nghĩ càng thấy không ổn. Thế là anh cũng đi theo đến ngoài Điện Sơn Môn của Thương Ngô Quan, đến sân nhà Cố Thời đang ở.
Cố Thời phát hiện Cố Tu Minh vẫn chưa ra ngoài.
Nhưng đồ ăn và khoai lang đỏ trong nồi để dành cho ông đã được ăn hết.
Cố Thời rửa nồi, định đến sân sau hái hai cây cải bắp thì nhìn thấy Tạ Cửu Tư từ ngoài bếp đẩy cửa đi vào.
Cố Thời sửng sốt: "?"
Tạ Cửu Tư nói bằng trực giác: "Ta tới ăn cơm."
Cố Thời cười một tiếng: "Không phải anh đã ăn ở nhà ăn rồi sao?"
Tạ Cửu Tư ngay thẳng đáp: "Nhưng cậu không vui."
"Tôi không có." Cố Thời nhanh chóng phủ nhận.
"?" Tạ Cửu Tư hơi mờ mịt: "Vậy sao?"
Cố Thời gật đầu một cách chắc chắn, sau đó hơi nâng cằm lên, khóe miệng nhếch lên nói: "Nhưng tới cũng đã tới rồi, tôi sẽ cho anh xem tay nghề của tôi!"
Cố Thời có một món sở trường, cậu học được khi làm công rửa chén trong quán ăn Hồ Nam lúc trước.
Món ớt cay trứng vịt Bắc Thảo cà tím*, thơm ngon dễ chế biến, rất thích hợp để ăn kèm với cơm.
Ngay cả ông già không thích ăn cay cũng có thể ăn ba chén cơm lớn với món này!
Cố Thời hưng phấn dẫn Tạ Cửu Tư đến vườn trồng cà tím, sau đó đi xuống hầm lấy trứng vịt Bắc Thảo rồi đặt lên bếp nhóm lửa.
Bữa tối gồm hai món chay, một món thịt và một món canh. Tạ Cửu Tư đã ăn sạch sẽ món ớt cay và cả nồi cơm.
Cố Thời đang uống canh trứng rong biển, chợt nhìn thấy tin nhắn WeChat hiện lên trên điện thoại.
Là tin nhắn thoại của Chu Văn gửi đến.
Cố Thời mở ra, nghe thấy tiếng chó sủa ngắt quãng lúc ẩn lúc hiện.
【Chu Văn: Cứu với!!】
Ban đầu Cố Thời định tra điển tịch, nhưng bây giờ có Tạ Cửu Tư ở đây, không hỏi thì phí quá.
"Tạ Cửu Tư, có loại yêu quái nào hình dạng chó mà có thể sử dụng lửa không?"
Tạ Cửu Tư: "Hỏi Bạch... hỏi Đế Thính đi."
Cố Thời dứt khoát tag Đế Thính vào nhóm chat.
Nhưng người trả lời cậu đầu tiên không phải Đế Thính, mà là Tất Phương.
【Tất Phương: Là Họa Đấu nhỉ, chó của nhà Trọng Lê. Trọng Lê cũng tỉnh rồi sao?】
Cố Thời quay đầu nhìn Tạ Cửu Tư hỏi: "Trọng Lê là ai?"
Cái này thì Tạ Cửu Tư biết: "Hỏa Thần, từng giúp đỡ con người, được con người ca ngợi là "Chúc Dung"."
Cái tên thật quen thuộc.
Cố Thời không khỏi kính nể.
Tạ Cửu Tư hỏi: "Trọng Lê và Tất Phương đều thuộc hỏa, là bạn thân. Cậu có tin tức gì về cậu ta không?"
"Không phải, nếu có tin tức thì chắc là Họa Đấu." Cố Thời kể chuyện của Chu Văn cho Tạ Cửu Tư.
"Có lẽ Họa Đấu ngửi được mùi của Tất Phương trên người con người kia." Tạ Cửu Tư đặt đũa xuống nói: "Bây giờ vẫn chưa rõ tình huống của Trọng Lê, nên cần nhanh chóng dẫn nó về càng sớm càng tốt."
Cố Thời cũng đặt đũa xuống: "Vậy tôi đi ngay đây."
"Ta đi với cậu, Họa Đấu là thuộc hạ của Hỏa Thần, nó khá mạnh." Tạ Cửu Tư ung dung nói: "Nhưng nhờ Lý Bế Chủy, ta phát hiện năng lực thuần hóa thú của ta không tệ lắm, thuần phục Họa Đấu chắc là không khó khăn gì."
Lý Bế Chủy đang nhảy Disco hăng say bỗng hắt xì một cái.