Chương 25: Huynh ơi, không phải bậc thang đó!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 25: Huynh ơi, không phải bậc thang đó!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit + beta: Bé Sứa muốn ở nhà
Kim Ô, chính là hóa thân của mặt trời.
Trong thiên địa tự nhiên vốn có mười con Kim Ô, cả gia đình chúng cư ngụ trên cây Phù Tang. Vì sức mạnh quá lớn, chúng đã khiến nguồn nước trên Trái Đất cạn kiệt, sinh linh lầm than. Sau đó, Hậu Nghệ đã bắn chết chín con, chỉ còn lại một.
Từ đó, con Kim Ô may mắn sống sót cuối cùng trở nên cẩn trọng hơn hẳn. Ngày nào nó cũng chăm chỉ "chấm công" đi làm, đến giờ thì tan tầm. Từ thời thượng cổ cho đến nay, nó chưa từng dám lơ là dù chỉ một chút.
Có lẽ vì Kim Ô chưa từng xung đột với con người, đồng thời cũng là một trong những nguồn sống thiết yếu cho vạn vật sinh linh kể từ thời đại hậu thần đến nay. Vì vậy, đám lão yêu quái với tính cách bao dung cực độ đã thể hiện thái độ vô cùng thân thiện với hậu bối có phần xui xẻo này.
"Không đến mức đó chứ." Lý Bế Chủy nói. "Anh làm mất hàm hỏa, tạm thời chỉ khiến luân hồi hỗn loạn thôi. Ảnh hưởng đến nhân thế phải mất ít nhất vài chục năm nữa mới thể hiện rõ. Nhưng nếu không có chim nhỏ, chẳng phải thế giới sẽ đảo lộn ngay tức khắc sao?"
Cố Thời ngơ ngác.
Cái gì? Chim gì? Chim nào nhỏ?
Chẳng lẽ là cái cậu đang nghĩ?
Sao miệng của con yêu quái Lý Bế Chủy này toàn những từ ngữ dung tục vậy chứ?!
Cố Thời nghiêm túc hỏi: "Chim nhỏ nào vậy?"
"Là Kim Ô đó." Lý Bế Chủy đáp một cách kiêu ngạo. "Đây là cách gọi thân mật của tôi dành cho bé ấy, dễ thương lắm đúng không!"
Cố Thời: "..."
Rồi.
Cố Thời liếc nhìn Họa Đấu đang thoi thóp trên giường, rồi lại nhìn về phía Kim Ô đang ngồi trong góc.
Trên tay Kim Ô vẫn còn cầm nửa miếng Sachima chưa ăn xong, ngơ ngác ngồi bất động.
Trong mười con Kim Ô, con còn sống sót là con út, nghe nói đã hóa hình người từ rất sớm nên trông như một cậu bé, thậm chí trên mặt vẫn còn nét bầu bĩnh của trẻ con.
Hoàn toàn không thể nhận ra đây là một "nô lệ tư bản" đã chăm chỉ "chấm công" hơn trăm triệu năm qua.
"Ta cũng thấy không đến mức đó." Tất Phương nói.
Nguyên hình của hắn là một con chim khổng lồ, toàn thân rực lửa. Nếu miễn cưỡng thì cũng có thể coi như có cùng tổ tiên với Kim Ô, vì vậy hắn cũng rất quan tâm đến hậu bối này.
Hắn an ủi: "Thời gian và phạm vi hoạt động của bé Kim Ô rất có quy luật. Nếu thật sự muốn bắt, bọn chúng đã ra tay từ lâu rồi."
Nghe vậy cũng có lý.
Kim Ô đang ngồi trong góc dần dần hoàn hồn, ngước mắt nhìn Tất Phương, không nói lời nào, cái miệng nhỏ tiếp tục nhai chóp chép phần đồ ăn vặt còn lại.
Đám lão yêu quái đã quen với tính cách khép kín của bé, mỗi người lần lượt trình bày suy đoán của mình.
Lý Bế Chủy lười tham gia cùng bọn họ, hắn đặt mông ngồi cạnh Kim Ô, bắt đầu luyên thuyên gì đó với bé.
Cố Thời nhìn Kim Ô vẫn điếc tai ngơ mắt trước Lý Bế Chủy đang ồn ào. Sau khi lặng lẽ gặm hết miếng Sachima, bé lại đưa tay lấy một miếng bánh gạo vượng vượng từ gói đồ ăn vặt bên cạnh, nhai rôm rốp.
Trông có chút đáng yêu.
Tạ Cửu Tư nghe đám lão yêu quái trình bày quan điểm một lượt, hầu hết đều cho rằng Kim Ô không thể xảy ra chuyện gì.
Cố Thời thầm nghĩ, vậy thì chưa chắc.
Cậu không hiểu rõ những lý lẽ mà đám lão yêu quái này đưa ra lắm. Nhưng theo lời bọn họ, nếu không có Kim Ô, toàn bộ thế giới sẽ mất đi trật tự. Tuy nhiên, Cố Thời cho rằng sở dĩ bây giờ Kim Ô vẫn bình an, có lẽ là vì bé quá dễ tìm, hơn nữa động tĩnh khi mang bé đi sẽ quá lớn.
Mục đích của kẻ địch rõ ràng là cướp đoạt bảo vật, và hành động này tạm thời đang được tiến hành một cách âm thầm, ít nhất là chưa ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống bình thường của con người hiện giờ.
Kẻ địch vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, chứng tỏ bọn chúng vẫn đang chuẩn bị. Nếu bọn chúng thật sự muốn bắt Kim Ô, ắt hẳn phải đợi đến khi thời cơ chín muồi, chỉ cần "trùm bao tải" Kim Ô là xong việc.
Dù sao, vị trí của Kim Ô cũng không khó tìm.
Trên trời còn có một mặt trời lớn chình ình như vậy cơ mà!
Cố Thời liếc nhìn Kim Ô đang gặm bánh gạo rôm rốp, cảm thấy bé cực kỳ giống con hamster cậu từng nuôi.
Cố Thời quay đầu lại, vươn tay kéo ống tay áo Đế Thính.
Khi Đế Thính quay lại, Cố Thời chỉ chỉ vào ngực mình.
Đế Thính nín thở lắng nghe, nghe xong thì hít một hơi: "Có lý."
Đế Thính hiểu ý Cố Thời, thế là nói ra suy đoán của cậu.
Kim Ô đang gặm bánh gạo vượng vượng lại ngây người ra.
Các lão yêu quái trong sảnh nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.
Bọn họ rất đông, nhưng người giỏi điều tra và dùng não lại không có mấy người.
Kim Ô chậm rãi đặt bánh gạo vượng vượng xuống, giọng nói thiếu niên trong trẻo có chút căng thẳng: "Em... Em sắp chết sao?"
"Không có, không có, không có! Bé chim nhỏ đừng nghe Đế Thính. Chuyện này sẽ không xảy ra đâu. Cùng lắm thì sau này ngày nào bọn anh cũng thay phiên nhau lên trời cùng em, không sợ, không sợ!" Lý Bế Chủy nhanh chóng đưa một túi snack gà chiên giòn cho Kim Ô, nhét vào lòng bé. "Em đừng bận tâm hắn ta, hắn ta ngốc lắm. Chúng ta ăn tiếp nhé! Nếu thích thì em cứ ăn nhiều chút!"
Kim Ô bé nhỏ nức nở một tiếng, hít mũi, xé bánh snack ra ăn.
Cố Thời nhìn Kim Ô, thầm nghĩ may mà cậu để Đế Thính nói ra suy đoán. Nếu không, người dọa Kim Ô sẽ là cậu rồi. Một bé con đáng yêu như vậy, à không phải, một bé chim nhỏ đáng yêu như vậy, ai lại nỡ lòng nào dọa chứ?
Đế Thính bị Lý Bế Chủy mắng, quay đầu lại nhìn Cố Thời: "Cậu cố ý à?"
Cố Thời không chớp mắt: "Sao có thể chứ? Tôi sao lại làm loại chuyện đó được?"
"Tôi nghe thấy rồi." Đế Thính khẳng định: "Cậu cố ý."
"Tôi chỉ là không muốn dọa Kim Ô thôi." Cố Thời "đổ lỗi": "Ai mà biết huynh lại nói thẳng toẹt ra vậy chứ? Chẳng thèm sửa lại câu chữ gì cả."
Đế Thính: "?"
"Tôi đề cử huynh khóa học 《 Nghệ thuật ngôn ngữ 》 nhé?" Cố Thời lấy điện thoại ra: "Huynh học thử đi, lần sau đừng dọa người khác nữa."
Đế Thính: "??"
Đế Thính xắn tay áo lên, muốn mắng người.
Lúc này, Tạ Cửu Tư quay đầu nhìn Đế Thính: "Huynh có nghe thấy gì khác không? Huynh không nghe thấy tin tức của những kẻ mang Trọng Lê đi sao?"
Đế Thính đang định "đọc nghe" thì bị gián đoạn. Hắn kéo tay áo xuống, lắc đầu nói: "Có lẽ Trọng Lê đã hạ cấm chế lên Họa Đấu. Phải đợi Họa Đấu tỉnh lại rồi tự nói."
Sắc mặt Tạ Cửu Tư bình tĩnh, chăm chú nhìn Đế Thính.
Đế Thính bị huynh ấy nhìn chằm chằm, hiểu được sự nghi ngờ của huynh ấy. Hắn trợn trắng mắt: "Thật sự không nghe được! Huynh có nhìn ta thì cũng vô dụng thôi, không nghe được là không nghe được!"
Trên mặt Tạ Cửu Tư hiện lên vẻ ghét bỏ.
Đế Thính trừng mắt: "Sao hả, sao hả? Coi thường ta đúng không?"
Tạ Cửu Tư thật sự là một con rồng rất trung thực.
Cố Thời thấy Tạ Cửu Tư gật đầu rất dứt khoát.
Cố Thời: "..."
Cố Thời: "Đù."
Đế Thính: "Chướng mắt ta thì huynh đi tìm Bạch Trạch đi!"
Tạ Cửu Tư: "Bạch Trạch đang ngủ say."
Đế Thính tức muốn chết, đặt tách trà trên tay xuống bàn, thầm nghĩ hai đứa Cố Thời và Tạ Cửu Tư này chẳng có đứa nào tốt lành cả. Sau đó, hắn đứng dậy nhấc chân bước ra ngoài.
Cố Thời đứng sau lưng Tạ Cửu Tư, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn mở miệng nhắc nhở: "Anh vẫn nên xuống nước một chút với Đế Thính đi. Bạch Trạch đang ngủ say, chúng ta rất cần sự trợ giúp của Đế Thính."
Tạ Cửu Tư nghe Cố Thời nói xong cũng thấy có lý.
Anh suy nghĩ một chút, giơ tay tạo một cầu thang làm bằng đá cho Đế Thính, dẫn thẳng đến nơi ở của hắn.
Cố Thời: "??? "
"Chết tiệt, không phải bậc thang này đâu, huynh ơi!!"
Cố Thời mơ hồ nghe thấy Đế Thính mắng một câu gì đó. Bước chân vốn còn đang đi chậm, đột nhiên như được lắp mô tơ điện, "tạch" một cái rồi biến mất không còn bóng dáng.
Cố Thời: "..."
Tạ Cửu Tư cảm thấy mình làm cũng được lắm, đưa Đế Thính về thẳng nhà, đỡ phải đi bộ.
Cố Thời nhìn Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư cảm nhận được ánh mắt của cậu, cũng quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Cố Thời: "?"
Cố Thời khen ngợi từ tận đáy lòng: "Anh đúng là thiên tài."
-- Ở phương diện chọc giận người khác.
Tạ Cửu Tư cảm thấy lời của Cố Thời có ẩn ý, nhưng lại không đoán ra được.
Thế là anh không đoán nữa, gật đầu: "Quá khen."
Cố Thời: "Chết tiệt."
"Sếp Tạ, không hổ là anh, tại hạ xin bái phục."
Tất Phương vừa chữa thương cho Họa Đấu vừa nói: "Đế Thính nói cũng có lý. Sau này tốt nhất nên có người đi cùng Kim Ô."
Mấy vị thần tốt bụng nhanh chóng đồng ý, còn các hung thú thì không mấy quan tâm.
"Có lợi ích gì không?" Bọn chúng hỏi.
Tất Phương suy nghĩ một lúc: "Có thể không cần tham gia khóa học trực tuyến?"
Đám hung thú lập tức lao tới gia nhập đội bảo vệ Kim Ô.
Kim Ô bị hung thú vây quanh, căng thẳng đến mức tốc độ ăn đồ ăn vặt cũng chậm lại.
Nhưng Cùng Kỳ lại từ chối công việc này: "Tôi thấy kiến thức của con người có chút thú vị."
Nghe vậy, Cố Thời tức khắc tỉnh táo lại: "Huynh đang học gì đấy?"
Cùng Kỳ nhướng mày, chậm rãi lấy ra một quyển 《 Tư bản luận 》*.
*Tư bản luận (资本论): là tác phẩm về khoa học kinh tế chính trị quan trọng của nhà triết học và học thuyết Karl Marx người Đức.
Cố Thời: "?"
Tạ Cửu Tư thua rồi!
Cố Thời: "Tiến độ của huynh nhanh ghê nhỉ."
"Cũng tạm được." Cùng Kỳ vươn vai: "Không có việc gì thì tôi đi trước đây."
Các yêu quái khác thấy tạm thời không có việc gì làm cũng chuẩn bị rời đi.
Trước khi rời đi, bọn họ lần lượt đến trước mặt Cố Thời, nói tới nói lui cũng cùng một ý, chính là hy vọng Cố Thời cố gắng nhiều hơn, lấy lại những thứ bị mất cắp của bọn họ.
Cố Thời mỉm cười, cậu trả lời từng người một.
Các thần ma thượng cổ hài lòng rời đi, cuối cùng Tất Phương cũng dẫn Họa Đấu rời đi, nói là muốn bế quan chữa thương cho Họa Đấu.
Cố Thời cũng chuẩn bị chuồn êm.
Tạ Cửu Tư thấy các yêu quái đều đi hết rồi mới hỏi Cố Thời: "Cùng Kỳ học cái gì vậy?"
Cố Thời xách đặc sản địa phương lên, sửng sốt: "Có chuyện gì sao?"
Tạ Cửu Tư nói: "Thứ có thể khiến Cùng Kỳ cảm thấy hứng thú không phải là thứ tốt."
Đây là đang đề phòng Cùng Kỳ phản bội sao?
Cố Thời hiểu ra: "Huynh ấy đang học 《 Tư bản luận 》."
Tạ Cửu Tư: "?"
"Kinh thánh của giai cấp vô sản." Cố Thời đáp: "Nhưng tôi nghĩ thứ khiến Cùng Kỳ có hứng thú, có lẽ không phải là giai cấp vô sản đâu."
Cố Thời dùng trí tưởng tượng kém cỏi của mình để đoán rằng, sở dĩ Cùng Kỳ có hứng thú với quyển sách này, có lẽ là vì phát hiện ra chỗ tà ác của chủ nghĩa tư bản.
Mà con hung thú Cùng Kỳ lại thích những kẻ tà ác nhất.
Cố Thời nói: "Nói không chừng Cùng Kỳ sẽ biến thành một nhà tư bản lớn, ngày nào cũng lấy việc bóc lột người khác làm niềm vui."
Tạ Cửu Tư cau mày.
"Chỉ là 《 Tư bản luận 》 cũng tốt." Cố Thời nói: "Tốt hơn nhiều so với học 《 Tâm lý tội phạm 》."
Tạ Cửu Tư lặng lẽ ghi nhớ tên của hai cuốn sách này, rồi đưa Cố Thời về nhà.
Một tháng tiếp theo, thế giới phi nhân loại vô cùng yên bình.
Thay đổi lớn nhất có lẽ là Chu Văn từ nhân viên bảo vệ theo ca đã trở thành nhân viên bảo vệ thường trực ở Viện Tam Giới. Ngày nào hắn cũng nhìn đám phi nhân loại hình người ra vào Viện Tam Giới, thế giới quan của hắn đang dần sụp đổ.
Cố Thời bận rộn lập sổ sách, cuối cùng cũng vừa kịp lúc báo cáo tài chính quý đầu tiên của viện điều dưỡng. Sổ sách ở Viện Tam Giới cũng được đưa vào hệ thống sổ sách của toàn bộ viện điều dưỡng.
Đồng thời, tiền lương tháng đầu tiên của Cố Thời cùng với số tiền còn lại từ việc bán nấm truffle trước đó đã được chuyển vào tài khoản của cậu.
Sau khi số tiền bán nấm truffle được chuyển đến, giám đốc Trương cũng nhắn tin.
Hắn nói đầu bếp chính rất hài lòng về chất lượng của nấm truffle. Nếu vẫn còn hàng thì hắn muốn mua tất cả, giá cả cũng có thể cao hơn.
Trong lòng Cố Thời vui vẻ.
"Aha! Vậy là cậu phải đi gọi Tạ Cửu Tư nữa rồi!"
Sơn Thần Chung Sơn giỏi như vậy, có cái gì mà không làm được? Chỉ là nấm truffle thôi mà, Tạ Cửu Tư thậm chí còn có thể trồng những cây nấm có chất lượng tốt hơn trước!
Cố Thời nhìn tài khoản đã hơn 8 vạn tệ của mình, lại nhìn tin nhắn do giám đốc Trương gửi trên WeChat. Còn chưa tan tầm mà dã tâm đã bùng lên, bàn tính nhỏ trong lòng đánh bùm bùm, tính xem 8 vạn tệ này có thể mang đến một ít thay đổi gì cho Thương Ngô Quan.
Biết đâu có thể dọn dẹp sạch sẽ những khoảng sân bỏ hoang, thay những khóa cửa đã rỉ sét, sơn lại tấm biển, còn có thể mua vài bộ quần áo mới cho ông già...
Cố Thời đang tính toán thì có tiếng gõ cửa văn phòng.
Cố Thời đặt kế hoạch chi tiêu của mình sang một bên: "Vào đi."
80% là Lý Bế Chủy lại tới thăm. Cố Thời đoán.
Nhưng lần này cậu đoán sai rồi. Ở cửa văn phòng có hai bóng người.
Thao Thiết và Cùng Kỳ đứng ở cửa, không ai nhường ai, cũng không muốn để đối phương vào trước.
Cố Thời: "?"
"Các huynh không cần phải vậy đâu."
Cố Thời nghĩ: "Hay là tôi đếm một hai ba, các huynh cùng tiến vào?"
Thao Thiết và Cùng Kỳ cùng bày ra biểu cảm bị sỉ nhục IQ.
Thao Thiết trợn trắng mắt: "Huynh vào trước đi."
Cùng Kỳ không chút khách sáo, nhấc chân bước vào.
Thao Thiết theo sau, nhưng lại giành nói trước Cùng Kỳ: "Tôi được nền tảng livestream liên hệ rồi!"
Cố Thời sửng sốt, liếc nhìn ngày tháng trên điện thoại: "Mới chỉ một tháng thôi mà?"
Thao Thiết kiêu ngạo hất cằm: "Cậu nghĩ tôi là ai chứ?"
Cố Thời thấy thế cũng được rồi: "Được, tất cả những thứ lúc trước tôi đã đồng ý với huynh, huynh..."
"Livestream?" Cùng Kỳ đột nhiên xen vào, nhìn Thao Thiết: "Huynh hả?"
Thao Thiết liếc mắt nhìn hắn, hừ nhẹ một tiếng.
Cùng Kỳ đột nhiên giơ tay, vỗ vai Thao Thiết.
Thao Thiết lùi lại một bước, đề phòng: "Làm sao?"
Cùng Kỳ hỏi: "Huynh muốn làm gì vậy?"
Thao Thiết cười nhạt: "Liên quan gì đến huynh?"
"Tôi cần tiền làm vốn khởi nghiệp." Cùng Kỳ nói thẳng: "Huynh cũng cần tiền sao?"
Thao Thiết quay đầu nhìn Cố Thời.
Cố Thời đột nhiên nhanh trí: "Bên chúng tôi chi mỗi tháng 15 vạn."
Đây là mức "phí điều dưỡng" cho Viện Tam Giới được đưa ra sau khi Cố Thời thảo luận với nhóm yêu quái nhỏ kia.
Thao Thiết gật đầu: "Trừ những thứ đó ra, tôi không cần tiền."
"Tốt lắm, huynh cần danh tiếng, tôi cần tiền -- Huynh có muốn suy xét hợp tác với tôi không? Tôi làm cái gì đó của huynh..." Cùng Kỳ như bị mắc kẹt, sau đó đập tay: "Người đại diện?"