Chương 26: Thích nhìn thì cứ nhìn thôi

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 26: Thích nhìn thì cứ nhìn thôi

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thao Thiết không mấy tin tưởng Cùng Kỳ.
Dù biết mình chẳng phải kẻ tốt lành gì, nhưng Thao Thiết tự nhận bản thân vẫn khác xa Cùng Kỳ rất nhiều.
Ít nhất, hắn không thích làm điều ác, cũng chẳng nuôi dưỡng những kẻ xấu xa.
Thao Thiết cảnh giác: "Tôi không cần huynh đâu, tôi cứ tìm Cố Thời là được rồi."
Tất nhiên, Cùng Kỳ cũng hiểu rõ mình không được Thao Thiết hoan nghênh.
Hắn tự biết bản chất mình chẳng phải thứ tốt đẹp gì, và cũng thừa hiểu chẳng có yêu quái nào trong viện điều dưỡng này tin tưởng hắn.
Nhưng Cùng Kỳ chẳng bận tâm.
Ban đầu, hắn định tìm Cố Thời để xin một khoản tiền, bắt đầu thử đầu tư linh tinh.
Ai ngờ lại đúng lúc gặp Thao Thiết, mà chủ đề Thao Thiết vừa đề cập lại tình cờ đánh trúng tâm lý hắn.
Đám lão yêu quái tuy lạc hậu hơn thời đại, từ trước đến nay vẫn xem thường loài người cấp thấp, nhưng họ không hề ngu ngốc thật sự.
Khi đã có thông tin, nếu thực sự muốn làm gì đó, họ chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể tìm ra cách.
Như Cùng Kỳ, hắn ỷ mình có thể thức trắng đêm đọc hết 《 Tư bản luận 》, cảm thấy chủ nghĩa tư bản bị công kích và chê bai thực sự rất hợp với ý hắn.
Vì vậy, hắn bắt đầu động não.
Hắn nhận ra, chi phí sản xuất vật chất quá cao, hắn lại không có hứng thú với ngành dịch vụ, còn lĩnh vực công nghệ cao thì thiếu nhân tài kỹ thuật, vậy nên Cùng Kỳ đã để mắt đến ngành truyền thông giải trí đang nổi lên trong những năm gần đây.
Cùng Kỳ nhiệt tình phân tích: "Truyền thông giải trí truyền thống đòi hỏi các mối quan hệ cá nhân và tích lũy vốn, nhưng truyền thông tự phát mới nổi thì không cần."
Cố Thời – người chỉ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn về kinh tế và quản lý – nghe xong thì đầu óc ong ong, như thể quay về thời sinh viên, thậm chí còn cảm thấy sức sát thương của Cùng Kỳ hình như lớn hơn Lý Bế Chủy nhiều.
Cùng Kỳ là một hung thú thông minh, vừa nhìn thấy vẻ mặt của Cố Thời đã lập tức biết cậu chẳng hiểu những thứ này.
Hắn quay đầu nhìn Thao Thiết: "Huynh hỏi Cố Thời xem, cậu ta có hiểu không?"
Cố Thời nghẹn họng, dưới cái nhìn chăm chú của Thao Thiết, cậu chậm rãi lắc đầu.
Chuyện này chẳng phải vô nghĩa sao, nếu cậu hiểu mấy thứ đó, giờ cậu còn ở đây à? Nếu hiểu thì cậu đã tự mình quảng bá, mở cửa thu vé và hương khói cho Thương Ngô Quan rồi.
Cùng Kỳ lại nhìn Thao Thiết một lần nữa: "Huynh xem, Cố Thời không hiểu, nhưng ta hiểu. Có rất nhiều rắc rối liên quan đến tiền bạc giữa loài người, huynh cam tâm để họ lừa gạt sao?"
Thao Thiết vô thức lắc đầu.
Cùng Kỳ nhếch miệng: "Đúng vậy, nên huynh phải suy xét chuyện này một chút."
Thao Thiết cau mày: "Tôi có thể tự mình xử lý."
"Tùy huynh." Cùng Kỳ làm động tác "xin cứ tự nhiên", sau đó nhìn Thao Thiết rời khỏi văn phòng Cố Thời.
Cố Thời nhìn Cùng Kỳ, cảm thấy mình quả đúng là nhà tiên tri.
Trước đây cậu đã nói gì với Tạ Cửu Tư nhỉ?
— Biết đâu chừng Cùng Kỳ sẽ biến thành một nhà tư bản lớn, mỗi ngày lấy việc bóc lột người khác làm niềm vui.
Cố Thời: "..."
Miệng mình có lẽ đã được khai quang rồi.
Cùng Kỳ bắt chéo đôi chân dài, ngồi trên ghế đối diện Cố Thời, đĩnh đạc dịch người về phía trước: "Ta đến xin tiền."
Cố Thời: "Cần bao nhiêu?"
"Mười vạn, dùng để làm hoạt động tuyên truyền ban đầu cho Thao Thiết."
Nghe có vẻ rất chuyên nghiệp.
Cố Thời: "Huynh chắc chắn Thao Thiết sẽ đồng ý sao?"
Cùng Kỳ nhếch miệng: "Không chỉ Thao Thiết đồng ý ta, huynh ấy còn sẽ tặng kèm thêm một Lý Bế Chủy, cậu tin không?"
Cố Thời nghe vậy thì suy nghĩ một chút, nhận ra khả năng này rất cao.
Lý Bế Chủy là người đầu óc đơn giản, lại vô cùng lo lắng cho Thao Thiết. Nếu Thao Thiết dao động, hắn chắc chắn sẽ đi theo Thao Thiết, tự nguyện hiến thân.
Tuy nhiên, Lý Bế Chủy là kẻ tự nguyện "tặng miễn phí", nhưng Cố Thời cậu lại không phải kiểu người ta nói cần mười vạn là sẽ đưa mười vạn cho người ta.
Dù trước mặt cậu chính là Cùng Kỳ tiếng ác vang xa, cậu cũng không hề tỏ ra lúng túng chút nào.
Cố Thời dùng chiêu "đá bóng": "Vậy huynh phải đến tìm Lý Bế Chủy để làm giấy tờ chứng minh nhân dân, sau đó mở thẻ ngân hàng thì tôi mới có thể đưa tiền cho huynh được."
Cùng Kỳ nhìn Cố Thời, vừa nhìn đã biết người trước mặt chẳng hề muốn đưa tiền cho hắn.
Nhưng Cùng Kỳ không tức giận, hắn cảm thấy Cố Thời rất thú vị. Hắn mỉm cười với Cố Thời, rồi lấy chứng minh nhân dân và một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra.
Cố Thời: "?"
Chết tiệt, tên này có sự chuẩn bị rồi mới đến!
Nhưng Cố Thời cũng không hề hoảng hốt.
Cậu thong thả nói: "Sổ sách của Viện Tam Giới đã sáp nhập với sổ sách của toàn bộ viện điều dưỡng. Nếu huynh muốn xin tiền, huynh cần phải nộp bản dự toán."
Cùng Kỳ khựng lại: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó phải đến bộ phận tài chính xét duyệt quy trình. Sau khi thông qua xét duyệt, tiền sẽ được chi từ tài khoản chung vào đầu mỗi tháng, nếu trùng vào ngày lễ thì sẽ hoãn lại."
Cố Thời nói xong thì nhìn lịch, hôm nay là ngày 28 tháng 10.
Thật nực cười, Cố Thời cậu chính là kẻ năm nào cũng bị các đơn vị cơ quan "đá" cho lên bờ xuống ruộng!
Năm đó Cố Thời vừa tròn 18 tuổi, Cố Tu Minh dẫn cậu lên ủy ban nhân dân tỉnh, hai "quả bóng cao su" một già một trẻ bị đá như con quay.
Bàn về kỹ thuật đá bóng và lừa bóng, ai có thể thành thạo hơn các đơn vị cơ quan chứ?
Cố Thời đã học được rất nhiều kinh nghiệm đẩy đưa và lắt léo từ đó, học được cách biến một con cá đang sống thành một con cá chết như thế nào.
"Ai da, không còn cách nào khác, mọi chuyện phải làm theo quy trình." Cố Thời nói, nở một nụ cười "kinh doanh" với Cùng Kỳ: "Nếu bây giờ huynh làm bản dự toán, có lẽ sẽ kịp thanh toán vào tháng 12."
Cùng Kỳ nhìn chằm chằm Cố Thời một lúc lâu: "Lúc trước Khoa Phụ xin tiền đâu có rắc rối như vậy."
"Bởi vì Lý Bế Chủy không chuyên nghiệp chứ sao." Cố Thời lấp kín mọi kẽ hở: "Đều tại huynh ấy không chuyên nghiệp nên tôi đã phải tăng ca cả tháng để hoàn thành sổ sách, thứ bảy cũng không được nghỉ ngơi, mệt đến choáng váng."
Nói dối thôi, sau khi nhận được tiền lương tăng ca một tháng, Cố Thời đã vô cùng vui vẻ, thậm chí còn sẵn lòng tăng ca thêm.
Cùng Kỳ tặc lưỡi một tiếng, biết rằng hôm nay mình chắc chắn không thể lấy được tiền.
Nhưng không xin được tiền cũng chẳng sao, hắn chỉ cảm thấy cực kỳ thích thái độ nói dối không chớp mắt của Cố Thời.
"Ta thấy cậu rất hợp ý ta." Cùng Kỳ nói, ánh mắt lướt qua giữa mày Cố Thời, nhìn pháp ấn được khắc sâu của Tạ Cửu Tư, cười nhạt một tiếng: "Đáng tiếc."
Cố Thời: ???
"Bản dự toán đúng không? Được thôi." Cùng Kỳ đứng dậy, nhìn Cố Thời một cái thật sâu: "Cậu chờ đấy cho ta."
Cố Thời: ?
Chờ thì chờ, sao phải nói gay gắt thế! Chẳng lẽ huynh có thể đánh tôi sao?
Cố Thời vẫn giữ nụ cười "kinh doanh", mãi đến khi Cùng Kỳ rời đi mới giơ tay xoa mặt, nhìn đồng hồ, đúng giờ chấm công.
Gần đây, Tạ Cửu Tư đang chìm đắm trong toán lý hóa, mỗi lần Cố Thời gọi huynh ấy, cậu đều thấy huynh ấy cầm theo một vài dụng cụ thí nghiệm kỳ lạ.
Hôm qua, Tạ Cửu Tư nói huynh ấy chuẩn bị bắt đầu nghiên cứu vật liệu có thể chịu được cương phong, vì vậy Cố Thời không quấy rầy huynh ấy nữa, tan làm đúng giờ để bắt kịp chuyến xe buýt nhỏ.
Đã hơn nửa tháng cậu không đi chuyến xe này, cả tài xế và người soát vé đều khá ngạc nhiên.
"Tiểu Cố đạo trưởng, đã lâu không gặp!"
Cố Thời gật đầu: "Đã lâu không gặp."
Chị soát vé cười hì hì: "Dạo này cậu phát tài ở đâu thế?"
Cố Thời thở dài: "Phát tài nhờ tăng ca đấy, tăng ca đến mức không bắt xe kịp mà."
"Chàng trai trẻ vất vả rồi." Bác tài xế cũng đồng cảm như thể chính mình bị vậy, thở dài theo: "May mà gần đây thời tiết không tệ, nếu trời mưa thì đường sẽ trơn trượt, cậu về bằng cách nào đây?"
Đương nhiên là sếp Tạ đưa về rồi.
Ngủ lại ở viện điều dưỡng là chuyện không thể nào, bởi vì cậu phải về nấu cơm cho Cố Tu Minh đang bế quan.
"Chúng ta tám lạng nửa cân thôi, huynh cũng không nhìn xem tăng ca được bao lâu."
Cố Thời nói, nhớ lại lịch trình của đội bảo vệ Kim Ô, cậu phát hiện mấy ngày nay đều là yêu quái thuộc hệ hỏa bay lên trời cùng Kim Ô, thảo nào mấy ngày nay thời tiết đẹp như vậy.
Nhưng một tuần nữa sẽ đổi sang yêu quái khác.
Cố Thời nói: "Qua một tuần nữa trời sẽ mưa, cây phong trên núi đẹp nhất là vào thời tiết lạnh. Đến mùa cao điểm hàng năm ở Chung Sơn, hai người sẽ phải chạy nhiều chuyến trong ngày rồi."
Bác tài xế nghe vậy thì đắc ý cười nói: "Tôi không có ở đây, tôi đã nộp đơn xin nghỉ phép trước rồi."
Cố Thời hơi ngạc nhiên, bác tài xế này là chiến sĩ thi đua nổi tiếng mà.
Chị soát vé giải thích: "Sư phụ Vương xin nghỉ để chuẩn bị dẫn vợ và con gái đến Tây Tạng ngắm mưa sao băng."
Cố Thời "Ồ" một tiếng: "Lãng mạn quá!"
Sư phụ Vương hơi xấu hổ: "Tôi chỉ toàn lo kiếm tiền, thật sự chưa làm được gì cho vợ con, nghĩ lại thấy rất không phải."
"Thật tốt." Cố Thời nói: "Tôi cũng muốn ngắm mưa sao băng, đời này tôi chưa từng nhìn thấy. Ồ, đừng nói là mưa sao băng, ngay cả một ngôi sao băng tôi cũng chưa từng thấy!"
Chị soát vé mỉm cười: "Tôi thấy rồi nè, Cố Thời cậu xui quá."
"Sao có thể nói tôi xui được?" Cố Thời không thừa nhận mình xui: "Đây rõ ràng là do thành phố bị ô nhiễm ánh sáng, ngẩng đầu lên còn chẳng thấy ngôi sao chứ nói gì đến sao băng?"
Họ trò chuyện một lúc thì Cố Thời xuống xe.
Suốt một tháng này, mỗi lần Cố Thời trở về, cậu chưa từng gặp Cố Tu Minh. Cậu đã học khôn ra, sau khi tan làm sẽ không đến nhà bếp mà đến vườn rau phía sau để hái rau.
Kết quả, cậu vừa ôm đống rau củ đi vào nhà bếp thì đã thấy Cố Tu Minh xắt rau "cạch cạch".
Một tháng không gặp, ông già đã gầy đi không ít.
Cố Thời sửng sốt hai giây, sau đó nổi giận, đá cửa bếp, ôm rau củ đi vào: "Ố ồ ô, thần tiên xuất quan rồi à?"
Cố Tu Minh không thèm ngước mắt lên: "Thằng nhóc thúi, nếu còn đá cửa, ông sẽ chặt chân mày xuống hầm với đậu nành đấy."
Cố Thời cười hì hì, duỗi chân đá vào cánh cửa.
Cố Tu Minh đập dao lên thớt cái "cốp", xắn tay áo lên: "Ba ngày không đánh, mày muốn lật nóc rồi đúng không?"
"Ủa, ông đã một tháng không đánh con rồi, còn nhớ để thước ở đâu không đấy?"
Cố Thời không sợ, bởi vì cậu đã đào hố chôn hết đống thước nhân lúc Cố Tu Minh bế quan rồi.
Cố Tu Minh cười nhạo một tiếng, vươn tay lấy thanh gỗ dùng làm củi cạnh bếp: "Đánh mày thì đánh thôi, dùng thước làm quái gì?"
Cố Thời: Chết tiệt, thất sách rồi.
Cố Thời không bị điên, đương nhiên không muốn bị đánh!
Cậu lùi lại ba bước, lòng bàn chân như được bôi dầu điên cuồng bỏ chạy, vừa chạy vừa hét lớn: "Tạ Cửu Tư! Tạ Cửu Tư!"
Cố Tu Minh cũng không dừng chân, ông không nghĩ rằng Cố Thời có thể gọi được Tạ Cửu Tư đến.
Ông mắng: "Thằng nhóc thúi, mày gọi thẳng tên của Sơn Thần như thế, cẩn thận bị sét đánh đấy!"
Cố Thời không để ý tới ông, chạy về phía Điện Sơn Môn, miệng vẫn kêu gào: "Tạ Cửu Tư! Tạ Cửu Tư!"
Cố Tu Minh vụt thanh gỗ phát ra tiếng vù vù.
Cố Thời chạy đằng trước, hai mắt sáng lên, chạy ba bước thành hai bước nhảy xuống bậc thang đường núi, nhảy ra phía sau Tạ Cửu Tư vừa mới xuất hiện.
Cố Tu Minh đuổi theo đến Điện Sơn Môn, lập tức nhìn thấy Tạ Cửu Tư đang đứng bên ngoài Điện Sơn Môn, cùng với Cố Thời đang trốn đằng sau Tạ Cửu Tư ló đầu ra nhìn.
Cố Tu Minh: ???
Thằng nhãi này thật sự gọi ra được sao?
Tạ Cửu Tư còn đang chìm đắm trong thí nghiệm nên không kịp phòng bị, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Cố Tu Minh.
"Ông xuất quan rồi?"
Cố Tu Minh vội giấu thanh gỗ ra sau lưng, vuốt bộ râu dài: "Đúng vậy."
Tạ Cửu Tư đang muốn hỏi Cố Tu Minh về kết quả bế quan bói toán thì bị Cố Thời đang trốn ở sau lưng giữ cánh tay lại.
"Tạ Cửu Tư huynh ăn cơm chưa?" Cố Thời hỏi.
Tạ Cửu Tư lắc đầu.
Cố Thời nhìn thoáng qua Cố Tu Minh, mời Tạ Cửu Tư: "Vậy cùng ăn đi, vừa ăn vừa nói chuyện."
Làm sao Cố Tu Minh có thể không đoán được Cố Thời muốn tránh trận đòn này, ông tức khắc lườm tên đồ đệ vô dụng nhà mình.
Ông không cho rằng Tạ Cửu Tư sẽ đồng ý.
Cố Tu Minh nhìn Tạ Cửu Tư, Tạ Cửu Tư gật đầu: "Được."
Cố Tu Minh khiếp sợ.
Cố Thời cười hì hì với ông già: "Ông không đi nấu cơm hả?"
Cố Tu Minh nổi giận đùng đùng bỏ đi.
Tạ Cửu Tư không hề nhạy cảm với cuộc đối đầu giữa hai thầy trò này.
Huynh ấy đi theo Cố Thời vào Điện Sơn Môn, sau đó lấy ra một thứ màu đỏ trông như giọt nước, có kích thước bằng lòng bàn tay, đưa cho Cố Thời xem.
Cố Thời: "Đây là cái gì?"
Tạ Cửu Tư nói: "Vảy của ta."
Cố Thời: "?"
Trong mắt Tạ Cửu Tư hơi lóe lên: "Vảy của ta có thể chịu được cương phong. Ta đã thu nhỏ cái này lại, nó vốn rất lớn, chắc có thể luyện chế nó thành cánh quạt phát điện."
Nói xong, huynh ấy nhìn về phía Cố Thời với vẻ mặt mong được khen ngợi.
Cố Thời cau mày: "Sao huynh lại dùng bản thân để làm thí nghiệm? Chẳng phải sẽ có hại cho huynh sao?"
Tạ Cửu Tư sửng sốt, không ngờ Cố Thời lại có phản ứng này.
Huynh ấy hơi dừng lại, nói: "Không có, đây là vảy bình thường thôi, giống như tóc của con người, rụng rồi sẽ mọc lại."
Lúc này Cố Thời mới thôi cau mày: "Vậy là tốt rồi, tôi không hiểu phương diện mà huynh nghiên cứu, nhưng tốt nhất không nên làm bản thân bị thương."
Tạ Cửu Tư không đáp, chỉ im lặng nhìn Cố Thời.
Chuyện này thực sự rất mới mẻ, Tạ Cửu Tư nghĩ.
Phản ứng đầu tiên của Cố Thời lại là quan tâm huynh ấy.
Cố Thời bị nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên: "Huynh nhìn tôi làm gì?"
Tạ Cửu Tư không hiểu vì sao Cố Thời lại hỏi như vậy: "Thích nhìn thì cứ nhìn thôi."
Cố Thời khựng lại: "... Không phải tôi đã bảo huynh đừng tùy tiện nói những lời như vậy sao?"
Tạ Cửu Tư không quan tâm: "Đừng nói đến quy tắc của loài người."
Cố Thời thở dài.
Được, huynh là ông chủ, huynh quyết định.
Tạ Cửu Tư thu vảy lại, rồi lấy máy tính bảng ra, kết nối với điểm phát sóng điện thoại của mình, bắt đầu xem video.
Cố Thời nhìn sang thì thấy Tạ Cửu Tư đang xem CCTV-10, kênh khoa học và giáo dục.
Chờ đến khi bữa tối đã chuẩn bị xong, Cố Thời giúp Cố Tu Minh dọn cơm ra bàn, Tạ Cửu Tư vẫn còn đang xem.
Cố Thời và Cố Tu Minh ngồi xuống, Tạ Cửu Tư cầm đũa, không dừng video mà nhìn thẳng về phía Cố Tu Minh.
Cố Tu Minh hiểu ánh mắt này.
Ông nói: "Trước khi tôi xuất quan thì có bói ra các cậu tìm được Họa Đấu, nó cũng bị thương đúng không?"
Cố Thời gật đầu, dỏng tai lên nghe.
Cố Tu Minh nói: "Bây giờ linh khí đã tàn lụi, từ lâu đã không còn những thánh phẩm chữa thương như thời thượng cổ, cũng không tìm ra nhiều thứ có thể dùng để chữa thương. Tuy nhiên, hai tuần sau sẽ có một trận Đế Lưu Tương* đổ xuống."
*Đế Lưu Tương (帝流浆): tên của một loại đá chữa bệnh, nó là nam châm không hút sắt. Các Đạo giáo tin rằng tinh chất của mặt trăng có chứa Đế Lưu Tương.
Nghe vậy, Tạ Cửu Tư nhìn về phía máy tính bảng được huynh ấy dựng trên bàn, lông mày dần nhướng lên.
Cố Thời cắn đũa, cũng thử nhìn qua.
Trên máy tính bảng đang phát tin tức thời sự, người dẫn chương trình cho biết, vào rạng sáng ngày 14 đến ngày 15 tháng 11, cơn bão sao băng Leonid 33 năm mới xuất hiện một lần sẽ xuất hiện trên vùng cao nguyên Tây Bắc nước ta. Tầm nhìn rộng rãi rất thích hợp để quan sát trận mưa sao băng này.
"À!" Cố Thời chợt nhận ra.
Đây chắc là trận mưa sao băng mà bác tài xế sư phụ Vương muốn đi ngắm.
Cố Thời chua lòm: "Tôi cũng muốn ngắm mưa sao băng!"
Cố Tu Minh im lặng không nói gì.
Tạ Cửu Tư nghiêng đầu nhìn Cố Thời: "Mưa sao băng? Loài người đã quan sát chuyện này lâu chưa?"
"Tôi không biết nhiều về trận mưa sao băng này, nhưng thiên văn học đã tồn tại mấy trăm năm rồi." Cố Thời đáp: "Sao vậy?"
Sắc mặt Tạ Cửu Tư trở nên nghiêm túc hơn: "... Đây chính là Đế Lưu Tương."
Cố Thời sửng sốt, cậu quay đầu nhìn Cố Tu Minh.
"... Ông bế quan cả tháng trời mà chỉ bói ra được mỗi cái này thôi hả?"
Loài người hiện đại còn tiếp sóng nhanh hơn ông!
Ông không thấy mất mặt sao!