Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 28: Những lời này nghe rất không trai thẳng
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tu Minh không kìm được dụi mắt, liên tục xác nhận xem mình có nhìn nhầm không, hết lần này đến lần khác.
Nhưng loại quẻ bói này quá đơn giản và dễ nhận biết, vận mệnh chồng chất lên nhau, mỗi cái có quỹ đạo độc lập, nhưng lại gắn bó khăng khít như hình với bóng, không thể tách rời.
Trước hết, khả năng phân thân có thể loại bỏ.
Ai cũng biết, phân thân được tạo ra, cuối cùng rồi cũng sẽ bị bản thể tiêu diệt hoặc tự biến mất.
Cố Tu Minh thậm chí không cần suy nghĩ, ông chăm sóc Cố Thời từ nhỏ đến lớn, số lần bói quẻ cho cậu không đến một vạn thì cũng tám ngàn, chưa từng bói ra quẻ chết yểu hay điều gì tương tự.
Vả lại, quẻ bói này của Cố Thời không bị Hồng Loan* ảnh hưởng, vậy có thể loại bỏ khả năng nhân duyên.
*Hồng Loan (红鸾): là một chim thần màu đỏ trong thần thoại và truyền thuyết TQ; một ngôi sao may mắn được các nhà chiêm tinh cho rằng ám chỉ hôn nhân và những sự kiện hạnh phúc giữa những người sở hữu nó.
-- Dù vẫn có khả năng tình duyên chưa gắn kết, nhưng Cố Tu Minh vô thức bác bỏ khả năng này.
Hai khả năng còn lại là huyết thống trực hệ cực kỳ gần gũi, hoặc là bạn bè sống chết có nhau cả đời.
Một tháng thì có thể tạo nên số phận gì chứ?
Vậy chẳng phải chỉ còn lại lựa chọn cha con thôi sao?
Thảo nào chỉ trong một tháng mà đã thân thiết đến vậy, Cố Tu Minh nghĩ, đây chính là sợi dây liên kết thiêng liêng của huyết thống cha con!
Cố Tu Minh cất những đồng tiền xu trên bàn, nhìn cây thước gỗ trong tay mình rồi cất vào ngăn kéo.
Cố Thời đã tìm lại được cha ruột, nếu ông còn đánh mắng, răn dạy thì không còn phù hợp nữa.
Cố Tu Minh hơi tiếc nuối, trong lòng còn có chút cô đơn.
Thằng nhãi ranh đi theo ông nhiều năm như vậy mà chưa từng sống một ngày sung sướng, giờ có thể nhận lại người cha rất có địa vị từ thời cổ đại thì đó là chuyện tốt.
Cố Tu Minh thở dài, mở chiếc điện thoại đã tắt suốt một tháng lên, nhìn lướt qua thông báo chuyển khoản ngân hàng.
Người làm từ thiện chuyển cho ông 6.000 tệ mỗi tháng chính là vợ của một trong các sư huynh của ông.
Bà và sư huynh là vợ chồng tình nghĩa sâu nặng, nhưng bà lại trở thành góa phụ ở tuổi thanh xuân đẹp nhất đời. Trong những năm tháng đầy sóng gió, bà sinh ra một đôi long phượng, bôn ba khắp nơi, chạy nạn, nuôi dạy một đôi trai gái thành người. Giờ đây bà đã có cháu trai, cháu gái, có thể coi là con cháu sum vầy, hưởng phúc.
Trước khi Cố Tu Minh dẫn Cố Thời về Thương Ngô Quan, chính bà đã liều mạng bảo vệ sư môn và nơi chôn cất người chồng mất sớm của mình. Sau khi Cố Tu Minh trở về, bà đã lấy một phần lớn lương hưu của mình chuyển cho ông mỗi tháng, nói là chi phí sinh hoạt của ông.
Cố Tu Minh thiếu tiền, nhưng không thể trái lời sư phụ, dùng năng lực của gia tộc Thương Ngô để kiếm tiền. Thế nên ông nhận tiền của bà, lâu lâu bói một quẻ cho con cháu của ân nhân. Khi bói thấy tai ương thì sẽ nói với bà, hoặc gửi bùa giải tai ương để đền đáp ân tình nhiều năm qua của bà.
Cố Tu Minh cầm số tiền này nhưng lại không dùng hết cho riêng mình.
Ông chia ra 4.000 tệ, nói là để dâng hương, nhưng thật ra là mua chút đồ mã, đốt trước bài vị của các sư huynh đệ, để những sư huynh đệ vẫn chưa đi đầu thai có được bữa ăn ngon.
Tuy nhiên, những chuyện này là của thế hệ trước, Cố Tu Minh chưa từng nghĩ sẽ kể cho Cố Thời.
Cố Tu Minh nhẩm tính thời gian, Cố Thời đã đi theo ông hơn 20 năm nghèo túng, mặc dù ngày nào cũng cãi nhau ầm ĩ nhưng cũng vui vẻ, náo nhiệt.
Chỉ là bây giờ Cố Thời không còn cô đơn nữa.
Nghĩ đến đây, Cố Tu Minh có chút không vui.
Cố Thời và Tạ Cửu Tư hình như vẫn chưa nhận ra thân phận của nhau, ông phải nói chuyện này cho Cố Thời biết mới được.
Nghĩ vậy, Cố Tu Minh nghe thấy tiếng cửa sân kẽo kẹt mở ra, ông lập tức dập tắt suy nghĩ vừa mới xuất hiện trong đầu.
Một ông già như ông chỉ còn sống được mấy năm nữa, mà tuổi thọ của yêu quái lại dài như vậy, tuổi thọ của đại yêu cổ đại thậm chí có thể sánh ngang trời đất.
Vậy trước khi ông qua đời rồi nói cũng không muộn.
Con người nên tận hưởng thời gian hiện tại.
Cố Tu Minh không muốn Cố Thời chạy theo Tạ Cửu Tư vào lúc này, vì vậy ông dứt khoát làm theo suy nghĩ của mình, chôn chặt ý định muốn kể cho Cố Thời, lấp đất, giẫm lên cho thật chắc.
Trước khi Cố Thời mở cửa vẫn còn lẩm nhẩm hát, nhưng khi tay chạm lên cánh cửa thì chợt bừng tỉnh -- Cố Tu Minh đang đợi cậu trong này.
Cố Thời nhìn cánh cửa bị cậu đẩy ra, sắc mặt nghiêm túc, thu tay lại, quay đầu chạy chậm vào nhà bếp, cầm nắp nồi, nhặt thêm một cành cây rồi mới trở về sân lần nữa.
Cậu cầm cành cây cẩn thận đẩy cửa sân, lại phát hiện trong sân trống rỗng, không thấy bóng dáng Cố Tu Minh.
Cố Thời cảnh giác nhìn xung quanh, nhìn một hồi mới vào sân, giơ nắp nồi lên che phía trước, đề phòng ông già bất ngờ nhảy ra từ xó xỉnh nào đó tấn công.
Cố Tu Minh ỷ Cố Thời da dày thịt béo, chịu được ngã, chịu được đòn, nên khi đánh chưa từng biết nhẹ tay là gì.
Lúc này toàn bộ sân không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào của Cố Tu Minh, Cố Thời nâng cao cảnh giác lên mức tối đa.
Chỉ sợ ông già đang ém chiêu cuối của mình!
Cố Thời vô cùng căng thẳng, mắt nhìn khắp nơi, tai nghe ngóng mọi phía, sợ bỏ lỡ một chút động tĩnh nhỏ.
Cố Tu Minh bước ra từ phòng xem bói ở sân sau, nhìn thấy thằng đồ đệ vô dụng một tay cầm cành cây, một tay cầm nắp nồi, cạy bụi cỏ bên cạnh hòn non bộ, thỉnh thoảng còn chọc chọc vào cái lỗ trên hòn non bộ như một thằng ngốc.
Cố Tu Minh:???
Cố Tu Minh nhìn cái lỗ to bằng nắm tay kia.
Gì thế này? Chẳng lẽ lại nghĩ ông trốn trong hòn non bộ ư? Không thể nào, không thể nào, không thể nào!
Cố Tu Minh gõ vào cửa sân: "Ở đó làm trò gì vậy?"
Cố Thời giật mình thót, quay đầu nhìn qua thì thấy cảm xúc của Cố Tu Minh khá bình tĩnh, ổn định.
"?" Cố Thời nghi ngờ, "Ông không đánh con?"
"Muốn ăn đòn hả?" Cố Tu Minh chưa từng nghe thấy yêu cầu kỳ lạ như vậy bao giờ, "Ông có thể đồng ý cho con đấy."
"Cái đó không cần đâu." Cố Thời nhanh chóng bỏ vũ khí và khiên của mình xuống, đặt lên tảng đá bên cạnh, "Ông già, con có tiền lương rồi! Hơn nữa còn có tiền bán nấm truffle, chúng ta giàu to rồi! Bây giờ có tám vạn tệ, ông xem có thể xây lại chỗ nào trong nhà chúng ta không?"
Cố Tu Minh hơi bất ngờ, liên tục xua tay: "Xây lại cái gì mà xây lại, xây lại thì có gì tốt? Có tiền thì cho viện phúc lợi Sơn Nam đi!"
Cố Thời hơi tức giận: "Tiền của con, con muốn dùng thế nào thì dùng, ông quan tâm người của viện phúc lợi như vậy làm gì? Không có ông thì bọn họ không sống nổi sao?"
"Vật vô tri thì làm sao quan trọng bằng người sống được!" Cố Tu Minh nói, "Bên kia toàn là trẻ con, sau này còn có con đường dài phía trước!"
Thế sao bình thường không thấy ông vứt bỏ đống vật vô tri này như giày rách đâu?
Là ai lau chùi, cọ rửa từng chút một như bảo bối, tưởng người khác không nhìn thấy sao?
Cố Thời trợn mắt, lười nghe Cố Tu Minh nói, cùng lắm là đến nhà kho xem thử, tự cậu quyết định nên làm thế nào.
Cố Thời quay người chuẩn bị đi ra ngoài: "Con vào núi đào ít nấm truffle bán lấy tiền, mua vài món thiết bị!"
Cố Tu Minh nói to: "Đứng lại!"
Cố Thời dừng chân: "Gì thế?"
Cố Tu Minh hỏi: "Sao con và Tạ Cửu Tư lại thân thiết vậy?"
"À? Chẳng phải do ông sao?" Cố Thời cãi lại, "Chính ông kêu anh ta đảm bảo an toàn cho con, anh ta rất có trách nhiệm, cũng rất dễ nói chuyện, qua lại thường xuyên thì thân thiết hơn."
Trong lòng Cố Tu Minh thầm nghĩ thằng nhóc nói bậy, từ nhỏ đến lớn con đã thấy ai khó nói chuyện bao giờ chứ.
Con nói với ông một Chúc Âm lần đầu gặp mặt đã đưa móng vuốt ra muốn giết ông là dễ nói chuyện hả?
Sợ là chỉ dễ nói chuyện với con thôi.
Cố Tu Minh vẫn chưa yên tâm, lại hỏi: "Ngài ấy có trách nhiệm như thế nào?"
Cố Thời giơ tay sờ lên giữa trán: "Anh ta khắc một dấu ấn lên trán con, con nghe nói là pháp ấn văn tự gì đó."
Mặc dù Cố Tu Minh có hiểu biết nhất định về thủ đoạn của yêu quái, nhưng đám Tạ Cửu Tư đã tồn tại từ thời đại quá xa xăm, ông không thể nào hiểu hết toàn bộ những thủ đoạn đó.
Cố Tu Minh hỏi: "Pháp ấn này có ích lợi gì?"
"Chắc là tương đương với một lá bùa hộ mệnh nhỉ?"
Cố Thời vừa định miêu tả kỹ càng, tỉ mỉ một chút, nhưng lại cảm thấy bốn chữ "như ngô thân chí" hơi gay.
Lại nghĩ đến tác dụng của pháp ấn này, nghĩa là dù cậu có làm gì, kể cả thiện hay ác, mọi nhân quả đều đổ lên đầu Tạ Cửu Tư. Có pháp ấn này tương đương với việc cậu và Tạ Cửu Tư là một.
Cố Thời hít một hơi.
Những lời này nghe rất không trai thẳng.
Ông già lại hay nghĩ linh tinh, nếu nói ra, e rằng Cố Tu Minh sẽ bò lên núi Không Động* suốt đêm.
*Núi Không Động là một ngọn núi nổi tiếng thuộc thành phố Bình Lương, tỉnh Cam Túc, tự cổ chí kim được mệnh danh là "Trung Hoa Đạo giáo đệ nhất sơn". Phái võ thuật Không Động ra đời sớm hơn phái Thiếu Lâm, Nga Mi, Võ Đang, Côn Lôn, và là một bộ phận của văn hóa Đạo giáo TQ.
Vì vậy Cố Thời suy nghĩ rồi thay đổi cách nói, cậu giải thích: "Đồng nghiệp của con nói, chữ này của Tạ Cửu Tư tương đương với việc mở cho con một plugin, gặp chuyện thì cứ há miệng gọi tên anh ta là được."
"Cái này được." Cố Tu Minh hài lòng.
"Đúng vậy, quá tốt ấy chứ." Cố Thời cũng hài lòng, "Con vào núi đây!"
"Đi đi đi." Cố Tu Minh xua tay.
Ông cũng biết Cố Thời muốn chuẩn bị cái gì, đơn giản là tăng cường tín hiệu cho thiết bị điện tử và một số thực phẩm, vật dụng sinh tồn trong tự nhiên.
Vùng phủ sóng của các trạm tín hiệu trong nước vốn rất tốt, nhưng luôn có những vùng sâu vùng xa trong rừng núi bị bỏ sót, nên Cố Thời phải chuẩn bị chút thiết bị dự phòng.
Cố Tu Minh nhìn Cố Thời xách đèn pin, đeo gùi đi lên núi, ông cũng xách theo thùng dụng cụ đến Điện Sơn Môn.
Tạ Cửu Tư mạnh đến mức có thể cung cấp sức mạnh cho đại trận một tháng mà không hề thấy mệt, nhưng Cố Tu Minh không hoang phí đến mức mở đại trận khi không tiến hành xem bói quy mô lớn.
Cố Thời vào núi, ỷ vào việc trên trán mình có pháp ấn của Tạ Cửu Tư, cậu vô cùng kiêu ngạo ra lệnh cho cây cỏ Chung Sơn nhường đường cho cậu, còn bảo chúng nó chỉ vị trí nấm truffle cho cậu.
Lần này cậu tham lam hơn một chút, cậu chê nấm truffle trắng, đi thẳng đến những nấm truffle đen to lớn, cẩn thận hái đầy một gùi, rửa sạch bằng nước suối, sau đó rọi đèn pin và chụp ảnh lại, gửi cho giám đốc Trương xem.
Giám đốc Trương trả lời rất nhanh, gửi cho Cố Thời một loạt dấu chấm than, vội vàng hẹn địa điểm gặp mặt và đợi Cố Thời mang hàng đến.
Cố Thời cảm thấy cảm giác nhặt tiền miễn phí này thật sự rất hạnh phúc, đáng tiếc số "lông cừu" này không thể thu hoạch liên tục, sẽ gây ảnh hưởng đến thị trường và rất không công bằng với các hộ gia đình nhỏ khác.
Cố Thời thấy có lợi thì dừng lại, quyết định năm nay chỉ một gùi nấm truffle trắng và một gùi nấm truffle đen là kết thúc công việc, tham lam là bản chất của con người, nhưng tham lam vô độ là tối kỵ, không thể làm nhiều hơn.
Lần này Cố Thời không gọi Tạ Cửu Tư, cậu đoán bây giờ có lẽ Tạ Cửu Tư đang nói chuyện lần này với đám yêu quái già trong Viện Tam Giới.
Cố Thời hoàn thành giao dịch với giám đốc Trương thì đến cửa hàng bách hóa và cửa hàng điện tử để mua một số thiết bị cần thiết, lại đeo một gùi đầy ắp đến trạm xe buýt cuối cùng.
Điện thoại trong túi rung lên hai lần.
Cố Thời lấy điện thoại ra xem thử, phát hiện là một bạn học cấp ba ít khi liên lạc.
Duyên bạn bè của Cố Thời vẫn luôn không tốt đẹp gì, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một hai người tiếp cận cậu vì tò mò.
Cô gái này là một trong số đó.
Học sinh cấp ba tràn đầy lòng hiếu kỳ, vừa nghe nói cậu là đạo sĩ thì cô gái này sẽ thỉnh thoảng hỏi đủ thứ chuyện.
Chỉ là sau khi tốt nghiệp cấp ba thì bọn họ không còn liên lạc với nhau nữa, cô gái này đỗ đại học ở nước ngoài, mỗi lần xem vòng bạn bè của cô đều thấy cô có cuộc sống học tập và sinh hoạt sôi nổi, bận rộn ở nước ngoài.
Thấy cô gửi tin nhắn đến, Cố Thời rất ngạc nhiên.
【 Dư Tịnh: Anh trai tốt, giúp tôi với! 】
【 Cố Thời:? 】
【 Dư Tịnh: Bên cậu chắc là nửa đêm nhỉ, xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của cậu, nhưng tôi thật sự không biết phải tìm ai mới được, cháu gái của tôi hình như bị trúng tà... Tôi có thể gọi video cho cậu không? 】
【 Cố Thời: OK. 】
Cố Thời vừa trả lời thì nhận được cuộc gọi video của Dư Tịnh.
Trong ấn tượng của Cố Thời, Dư Tịnh là một cô gái xinh đẹp, tính cách hào sảng, vui vẻ, nhưng lúc này sắc mặt của Dư Tịnh trong video lại trắng bệch, nhìn kỹ thì thấy môi của cô bất giác run rẩy.
"Cậu ăn một miếng chocolate đi, bình tĩnh lại, từ từ nói."
Dư Tịnh rùng mình: "... Được, được!"
Cố Thời nhìn cô run rẩy lục tìm trong tủ một miếng chocolate ra ăn, hít sâu, vẻ mặt sợ hãi dường như dịu đi phần nào vì nhìn thấy Cố Thời.
Dư Tịnh nói: "Tôi nên bắt đầu nói từ chỗ nào?"
"Bắt đầu từ hành vi kỳ lạ của cháu gái cậu đi."
Dư Tịnh mím chặt môi, kể cho Cố Thời nghe những chuyện gần đây.
Cháu gái của Dư Tịnh năm nay bốn tuổi, rất dễ thương và thông minh, lanh lợi.
Tháng trước, trường mẫu giáo của cháu gái tổ chức chuyến đi chơi mùa thu. Sau khi trở về, ngày nào cô bé cũng gặp ác mộng, đêm nào cũng khóc lóc, không dám ngủ. Bên nhà trẻ phản hồi lại rằng quá trình đi chơi diễn ra hết sức bình thường, các bạn nhỏ không hề nảy sinh mâu thuẫn với cô bé. Sau khi báo với nhà trẻ thì nhà trẻ có điều tra, theo dõi, không phát hiện bất kỳ tiền sử giáo viên vô trách nhiệm hay bạn cùng lớp bắt nạt nào.
Tìm bác sĩ, bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân.
"Trông giống như tự nhiên phát điên." Hai mắt Dư Tịnh đỏ hoe, "Việc gì cũng phải có nguyên nhân, không thể nào, không thể nào có chuyện tự nhiên phát điên được!"
Cố Thời gật đầu: "Cậu nói đúng, từ từ nói, không vội."
Dư Tịnh hít sâu, nói: "Tôi nghi con bé bị quỷ ám, không, con bé chắc chắn bị quỷ ám."
Cố Thời gật đầu, tỏ vẻ mình đang nghe: "Cậu nói tiếp đi."
"Mấy ngày nay con bé luôn nói có người muốn giết con bé, có người chém con bé làm đôi, nói là con bé đau lắm."
Dư Tịnh cắn chặt môi dưới, lại nói thêm: "Con bé còn luôn nói một số âm tiết mà tôi nghe không hiểu, có lẽ là một loại ngôn ngữ nào đó, vần điệu và nhịp điệu rất rõ ràng, cũng có những âm tiết xuất hiện thường xuyên, chắc là từ thông dụng. Tôi đã nhờ rất nhiều học giả giúp đỡ, nhưng không có ai trong số họ từng nghe ngôn ngữ đó..."
Đây vẫn nằm trong phạm vi bệnh lý khoa học.
Cố Thời bình tĩnh nghĩ, tiếp tục hỏi: "Trừ cái đó ra thì sao?"
"Sức lực của con bé trở nên rất mạnh -- chúng tôi cố mở cửa phòng đã bị con bé khóa lại, con bé tự nhốt mình vào tủ quần áo. Trong tủ quần áo không hề có khóa, nhưng ba người lớn chúng tôi lại không thể mở cửa kéo con bé ra!"
Cố Thời đột nhiên nhíu mày: "Nghe như bị ác quỷ bám vào người vậy."
Mặt Dư Tịnh vàng bủng, môi tái mét: "Trên đời này thật sự có quỷ sao?"
"Đúng vậy, lúc học cấp 3 tôi có nói với cậu rồi mà." Cố Thời nói, "Bây giờ cậu vẫn còn ở nước M phải không?"
Dư Tịnh gật đầu: "Đúng đúng, tôi và anh trai chị dâu đều đang ở nhà."
Cố Thời hỏi: "Cậu có thể tìm cách về nước không? Càng nhanh càng tốt." Nếu không phải vì điều kiện của Cố Thời không thể xin được visa ở nước M thì Cố Thời chắc chắn đã bay qua đó rồi, không đến mức khiến cả nhà lo lắng, sợ hãi suốt cả đường đi.
Mắt Dư Tịnh sáng lên: "Cậu có thể giúp tôi được hả?!"
"Có thể." Cố Thời nói một cách chắc chắn.
Nếu cậu không được thì còn có Cố Tu Minh, Cố Tu Minh không được thì có Tạ Cửu Tư, Tạ Cửu Tư không được thì vẫn còn một đám yêu quái già ở Viện Tam Giới.
"Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn cậu Cố Thời!" Dư Tịnh "òa" khóc thành tiếng, vừa khóc vừa nói, "Sẽ nhanh thôi! Tôi chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm cách trở về!"
Cố Thời bị cô gái đột nhiên bùng nổ làm cho giật mình, nhưng không phải cậu chưa từng chứng kiến người nhờ vả gục ngã vì sợ hãi tột độ nên cậu nhanh chóng phản ứng.
Nhưng cậu còn chưa kịp an ủi cô thì đầu dây bên kia đã cúp cái rụp.
Cố Thời ngớ người một lúc lâu mới chậm rãi cất điện thoại, xuống xe, xách đèn pin về nhà.
Cố Tu Minh nấu một chén mì cho Cố Thời ăn khuya.
Cố Thời gắp mì, nói: "Con có bạn học gặp phải ác quỷ, chắc mấy ngày nữa cô ấy sẽ đến đây, nếu lúc đó con vẫn chưa về thì ông tiếp khách giúp con nhé?"
"À?" Cố Tu Minh không mấy quan tâm, "Chẳng phải con và đám bạn học kia quan hệ chẳng ra sao đâu à?"
Cố Thời lắc đầu: "Không phải đại học, là bạn học cấp 3."
Cố Tu Minh ngồi xuống bên cạnh Cố Thời: "Gặp phải ác quỷ gì? Kể nghe xem."
Cố Thời kể lại tình huống của Dư Tịnh.
"Ồ, rất giống bị ác quỷ bám vào người, gần đây cục luân hồi dưới Cửu U hơi loạn, nghe như chạy thoát khỏi phòng tra tấn dưới địa ngục." Cố Tu Minh gật đầu, "Bạn học của con là nam hay nữ?"
"Nữ."
"Ồ, nữ à." Cố Tu Minh gật đầu, đột nhiên nhớ ra trước kia ông có bói thấy Hồng Loan của Cố Thời sắp giáng xuống, lập tức cảm thấy mình thật nhanh trí, lập tức hiểu rõ ý trời!
"Thật kỳ diệu!" Cố Tu Minh xoa đầu Cố Thời, "Thằng nhóc, con đổi vận rồi sao?"
Vừa là cha con đoàn tụ, vừa là Hồng Loan giáng xuống.
Cố Tu Minh mặt mày hớn hở, vỗ đùi.
Ai da, song hỷ lâm môn nha!