Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 29: Điện thoại lừa đảo sao?
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thời nhìn cha mình đột nhiên mặt mày hồng hào, vui vẻ hớn hở, đầu óc cậu đầy dấu hỏi chấm.
Cậu gạt bàn tay đang xoa đầu mình của Cố Tu Minh ra, hỏi: "Cha đổi vận từ khi nào vậy? Con sắp phát tài à?"
Cố Tu Minh không trả lời, chỉ cười tủm tỉm đứng dậy, ngân nga khúc Bá Vương biệt Cơ rồi bỏ đi.
Cố Thời nhìn bóng lưng cha, vừa ăn mì vừa khó hiểu.
Cậu thực sự không thể nghĩ ra cha đổi vận là đổi cái gì, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy có lẽ là mình sắp phát tài.
Nhà Dư Tịnh quả thật rất giàu có. Nếu cậu có thể giải quyết chuyện của cháu gái Dư Tịnh, dù chỉ là làm cầu nối, chắc chắn cũng sẽ nhận được một khoản phí cảm ơn kha khá.
Cố Thời ăn xong thì đi rửa bát, về phòng lục tìm ổ cắm điện, sạc cả bốn cục sạc dự phòng và thiết bị thu phát tín hiệu ngoài trời, sau đó rửa mặt đi ngủ.
Hôm sau, Cố Thời đến bộ phận hành chính viết giấy xin đi công tác, trùng hợp gặp Lý Bế Chủy.
Lý Bế Chủy không ở văn phòng của mình mà lại đang ngậm kẹo mút, ngồi trong phòng trà, cầm điện thoại, miệng liên tục lảm nhảm, mải mê "câu cá" (chơi game/làm việc riêng) rất nhiệt tình.
Khi Cố Thời đi ngang qua phòng trà, dỏng tai lên nghe thì phát hiện Lý Bế Chủy đang nói bằng tiếng Anh, trong miệng toàn những từ như Fucking, Pussy, Asshole.
Phát âm cực kỳ chuẩn, có thể coi như là trình độ như tiếng mẹ đẻ.
Cố Thời:???
Cố Thời kinh ngạc.
Cố Thời dừng bước: "Ai dạy anh mấy từ này??"
Lý Bế Chủy nghe vậy thì ngẩng đầu lên, tắt tiếng game, mơ màng hỏi: "À? Cái này cũng cần học sao?"
Cố Thời: Đệt.
Điều đầu tiên khi học một loại ngôn ngữ là học chửi tục trước, câu này đúng là chân lý.
Cố Thời im lặng một lát: "... Anh đang chơi gì vậy?"
"Chơi 《Game for Peace》 phiên bản Âu Mỹ cùng A Chiêu!" Lý Bế Chủy vui vẻ nói, "Cố Thời, cậu thật lợi hại, bây giờ A Chiêu đã chủ động học thuộc từ vựng với tôi rồi!"
Cố Thời sửng sốt, nhớ lại, sau đó chợt nhận ra.
Ồ đúng rồi.
Cậu đúng là có đưa ra ý tưởng này cho Lý Bế Chủy.
"Sao anh không ở văn phòng?" Cố Thời hỏi, "Bị người ta phát hiện chơi game riêng sẽ không hay đâu."
Lý Bế Chủy đáp: "Cùng Kỳ dùng văn phòng của tôi rồi, anh ta gọi video với mấy người trên nền tảng livestream để nói về vấn đề đãi ngộ của A Chiêu sau này."
"?" Não của Cố Thời nhất thời không thể xử lý thông tin, "Đãi ngộ của Thao Thiết thì liên quan gì đến Cùng Kỳ?"
"A Chiêu đồng ý để Cùng Kỳ làm người đại diện của cậu ấy, có vài nền tảng đang tìm A Chiêu, còn có cả mấy cái gọi là chiến đội chuyên nghiệp. Chúng tôi không hiểu mấy cái đó, nhưng Cùng Kỳ thì hiểu, thế nên A Chiêu đồng ý rồi!"
Cố Thời: Đù.
Cố Thời hỏi: "Vậy còn anh?"
Lý Bế Chủy: "Tôi kiêm chức trợ lý nhỏ của A Chiêu!"
Ồ, tức là làm không công.
Cùng Kỳ thật là khôn ranh.
Lý Bế Chủy vẫn còn lảm nhảm: "Cùng Kỳ nói văn phòng trông rất chuyên nghiệp, có thể thao túng tâm lý cho người ta hay gì đó, nên tôi tạm thời nhường văn phòng cho anh ta!"
Lý Bế Chủy không hiểu mấy cái này, nhưng hắn cảm thấy Cùng Kỳ nói rất có lý.
Cố Thời hơi tò mò, cậu chỉ vào điện thoại của Lý Bế Chủy: "Thao Thiết chơi cái này nên được liên hệ hả?"
"Không có, A Chiêu phát hiện chơi trên máy tính vui hơn, nhiều trò chơi hơn, không còn chơi trên điện thoại nữa. Nền tảng livestream liên hệ với cậu ấy là vì những trò chơi khác."
Trong một tháng, Thao Thiết đã thăng từ cấp thấp lên vị trí cấp cao, nhưng vừa leo lên thứ hạng cao đã bị người ta mắng là dùng phần mềm gian lận, chết không được tử tế.
Hắn bực bội tìm kiếm một vòng, lại phát hiện một thế giới mới về game PC trên máy tính.
Lý Bế Chủy vô cùng đắc ý hừ hừ hai tiếng: "A Chiêu đã không còn động đến điện thoại từ lâu, đây là cậu ấy cố ý chơi với tôi đó!"
Cố Thời: Ừm ừm ừm, được được được, dạ dạ dạ.
Cố Thời gật đầu lấy lệ, định giao tờ đơn đã điền xong.
Lý Bế Chủy ánh mắt sắc bén: "Cậu đi công tác? Tại sao kế toán lại đi công tác?"
"Cần đi một chuyến với Tạ Cửu Tư." Cố Thời nói.
Cố Thời và Tạ Cửu Tư cùng đi công tác, đây là một chuyến công tác bình thường trong mắt người thường, nhưng trong mắt đám thần ma ở Viện Tam Giới thì không đơn giản như vậy.
Lý Bế Chủy sửng sốt: "Tối qua Tạ Cửu Tư có nói đến Đế Lưu Tương, anh ta muốn dẫn cậu đi cùng?"
Cố Thời gật đầu.
Lý Bế Chủy nhảy dựng lên!
Hắn cũng tin vào tin đồn do Cùng Kỳ tung ra – rằng Cố Thời chính là sự trợ giúp mà Bạch Trạch đã chỉ định.
Lần trước Tạ Cửu Tư và Cố Thời ra ngoài thì mang Họa Đấu và hỏa tinh của Tất Phương về, lần này sẽ mang gì về đây!
Lý Bế Chủy chà xát tay, vô cùng chờ mong. Nghĩ đến Thao Thiết, hắn không khỏi vây quanh Cố Thời, bắt đầu miêu tả hơi thở của Thao Thiết, rồi giới tử của Thao Thiết trông ra sao.
Nếu đồ mang về lần này là đồ của A Chiêu thì tốt rồi!
Tuy Lý Bế Chủy không nói rõ, nhưng lời trong lời ngoài đều ám chỉ ý này.
Cố Thời bị làm ồn đến nhức đầu, nhấc chân, nộp đơn, quay đầu rời đi.
Lý Bế Chủy đi theo sau cậu không rời một tấc, miệng vẫn lảm nhảm không ngừng.
Cố Thời: "Game của anh kết thúc rồi à?"
Lý Bế Chủy khựng lại: "Chưa."
"Vậy sao anh không chơi game tiếp đi?"
"Không sao, A Chiêu sẽ dẫn bọn họ ăn gà!"
"Anh để Thao Thiết chơi một mình?" Cố Thời bắt đầu đổ tội cho Thao Thiết, "Anh ta sẽ không cô đơn chứ?"
Bước chân Lý Bế Chủy khựng lại.
"Cố Thời, cậu nói đúng!" Lý Bế Chủy đồng ý, "Tôi chơi tiếp đây, A Chiêu không có tôi sẽ cô đơn lắm!"
Sau khi nghe thấy lời của Cố Thời và Lý Bế Chủy trong tin nhắn thoại trên WeChat, Thao Thiết vẫn nguyên vẹn chậm rãi gửi một dấu chấm hỏi.
Ủa? Có đâu?
Cố Thời mặc kệ Thao Thiết có cô đơn hay không, sau khi đuổi Lý Bế Chủy đi, Cố Thời nhanh chân chạy khỏi hiện trường.
......
Khi Cố Thời gọi Tạ Cửu Tư, Tạ Cửu Tư đang nghiên cứu trình tự kinh độ và vĩ độ.
Anh đã nghiên cứu cả đêm.
Tọa độ Cố Tu Minh đưa ra là độ, phút, giây. Nói cách khác, phạm vi Đế Lưu Tương rơi xuống mà người thừa kế dòng dõi Thương Ngô đưa, thực tế là hơn 30 mét vuông.
Tuy nhiên, bởi vì bản đồ khác nhau nên kinh độ vĩ độ cũng khác nhau, nhưng sẽ không hơn một phút (góc).
Cùng lắm là diện tích 30 mét vuông được mở rộng ra bán kính khoảng 2km.
Đối với con người, có lẽ sẽ rất khó bắt được Đế Lưu Tương lớn bằng bàn tay trong phạm vi 2km ở không gian rộng lớn, nhưng đối với đám lão yêu quái như bọn họ lại quá đơn giản.
Thật sự rất tuyệt vời.
Cho dù là việc chia thế giới thành các khu chi tiết, hay việc có thể khoanh tròn phạm vi một cách chi tiết thông qua bói toán.
Càng hiểu nhiều hơn, Tạ Cửu Tư càng cảm thấy có lẽ con người bây giờ đã trưởng thành đến mức cần phải nhìn thẳng vào.
Tạ Cửu Tư nghe thấy Cố Thời gọi anh, anh nhìn vị trí của Cố Thời, xuất hiện bên ngoài Thương Ngô Quan.
Cố Thời đứng bên ngoài Điện Sơn Môn, chào Tạ Cửu Tư.
Cậu đeo một chiếc túi du lịch rất lớn, tay cũng cầm một cái vali rất lớn.
"?" Tạ Cửu Tư khó hiểu, "Cậu đây là?"
"Để đề phòng thiết bị xảy ra chuyện thôi!" Cố Thời nói, vỗ vỗ vào túi du lịch, "Nói chung, có thể chúng ta sẽ phải đến một vài nơi hoang vu, không phải nơi nào cũng có tín hiệu, đến lúc đó còn phải dựa vào những thứ này."
Tạ Cửu Tư gật đầu, giơ tay chạm vào vali của Cố Thời, cho vào giới tử của mình, sau đó cầm túi du lịch sau lưng Cố Thời.
Cố Thời thấy vali biến mất thì hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng lại, bỏ túi du lịch của mình xuống, bắt đầu tìm bản đồ và la bàn.
Mặc dù túi và vali của cậu không nặng lắm, nhưng nếu có thể đi một cách nhẹ nhàng thì vì sao phải tăng thêm gánh nặng cho mình làm gì!
Cố Thời vừa lục lọi trong túi vừa hỏi: "Anh dùng cách gì vậy?"
"Tôi mở giới tử thôi."
Đầu Cố Thời ong ong, hôm nay cậu đã nghe thấy từ này ở chỗ Lý Bế Chủy rất nhiều.
"Là cái mà Thao Thiết bị mất cắp?"
Tạ Cửu Tư lắc đầu: "Không giống nhau, giới tử của Thao Thiết có lẽ vô cùng lớn. Từ thời thượng cổ, cậu ta còn nuốt luôn Vô Lượng Hải, khiến đất liền xuất hiện."
"?" Cố Thời cầm bản đồ và la bàn, sửng sốt, "Là sao?"
Tạ Cửu Tư cũng bỏ túi của Cố Thời vào giới tử của mình, sau đó vươn tay nắm cổ tay Cố Thời: "Hướng Tây?"
Cố Thời gật đầu, vô cùng tò mò về những gì Tạ Cửu Tư vừa nói: "Nuốt luôn Vô Lượng Hải là sao? Vô Lượng Hải là gì?"
"Vô Lượng Hải là vùng đất được Bàn Cổ Thần xé mở hỗn độn." Tạ Cửu Tư vừa dẫn Cố Thời liên tục đi xuyên qua mặt đất vừa giải thích: "Khi đó không có khái niệm về đất liền, thế giới là một vùng biển vô biên, chỉ có một ít mặt đất nhỏ bé."
"Ừm ừm! Tôi biết cái này!"
Cố Thời toát lên vẻ hớn hở của một người có kiến thức!
Tạ Cửu Tư nghiêng đầu nhìn qua: "Hả?"
"Con người đã nghiên cứu ra, khoảng 4,6 tỷ năm trước, sau khi hình thành Trái Đất sơ khai, trải qua một thời gian dài tản nhiệt và nguội dần, một lượng lớn hơi nước trong không khí đã ngưng tụ thành mưa rơi xuống, tạo thành đại dương nguyên thủy!"
Tạ Cửu Tư mơ màng chớp chớp mắt. Trong câu nói của Cố Thời có rất nhiều từ lạ, con số chi tiết cũng khiến Tạ Cửu Tư hơi ngạc nhiên.
Trong khái niệm của đám thần ma thượng cổ không có con số chi tiết về thời gian, khi nói về một thời gian dài hoặc con số khổng lồ nào đó, bọn họ thường dùng từ "vô tận", "vô biên" và "hàng trăm triệu" để hình dung.
Cố Thời thấy Tạ Cửu Tư hoang mang thì giải thích: "Tóm lại là từ rất lâu rất lâu trước kia, Trái Đất là một đại dương, không có đất liền theo nghĩa hiện tại!"
Tạ Cửu Tư nghe hiểu tổng kết này, hơn nữa cũng không khác sự thật gì mấy.
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Đại loại là vậy. Lúc đó, thế giới vô cùng nhàm chán, Thao Thiết vừa ra đời đã nuốt chửng Vô Lượng Hải, vì vậy mới có đất liền.
À há ~!
Đây là phiên bản thần thoại Cố Thời chưa từng nghe, hoàn toàn không nhận ra Thao Thiết còn có tác dụng kỳ diệu như vậy!
"Thao Thiết khác với chúng tôi, cậu ta vừa sinh ra đã có sẵn giới tử. Cắn nuốt một nửa Vô Lượng Hải cũng không thể lấp đầy giới tử của Thao Thiết. Trong hàng trăm triệu năm qua, cậu ta chưa bao giờ ngừng hành vi cắn nuốt." Tạ Cửu Tư vẫn còn nhớ rõ câu hỏi ban đầu của Cố Thời, "Vì vậy có lẽ giới tử của cậu ta rất lớn."
Cố Thời: "Điêu."
Tạ Cửu Tư dẫn Cố Thời đến một sa mạc hoang vắng. Từ xa có thể nhìn thấy quốc lộ xuyên qua sa mạc, dưới ánh sáng tia cực tím cực mạnh, quốc lộ trông như dải lụa trắng vắt ngang qua những đụn cát vàng.
Tạ Cửu Tư lấy điện thoại ra, bắt đầu xác định tọa độ.
Dĩ nhiên Cố Thời cũng hỗ trợ rồi.
Hai người cầm điện thoại đi từ trái qua phải, từ trên xuống dưới sa mạc, vô thức đi đến gần quốc lộ.
Cố Thời vừa ngẩng đầu thì thấy camera giám sát tốc độ trên đường, có một cái đang đối diện với bọn họ, tức khắc tim đập thình thịch.
Cố Tu Minh đang vui vẻ ngân nga ở Thương Ngô Quan, hạnh phúc ăn nho hưởng thụ cuộc sống không có thằng nhóc thối thì nhận được một cuộc điện thoại.
Cố Tu Minh nhìn số điện thoại lạ hoắc, ấn nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài, nhàn nhã lột nho: "Alo?"
"Chào ông, ông là Cố Tu Minh tiên sinh, người nhà của Cố Thời tiên sinh đúng không? Tôi là cảnh sát biên phòng, chúng tôi gặp người nhà của ông là Cố Thời tiên sinh và bạn của cậu ấy - Tạ Cửu Tư tiên sinh trên đường quốc lộ sa mạc. Về vấn đề của Cố Thời tiên sinh, chúng tôi có một số việc muốn xác nhận với ông."
Tay Cố Tu Minh đang dùng sức lột nho, nho lột được một nửa thì bay ra ngoài, rơi lên đạo bào màu lam treo bên cạnh.
Cố Tu Minh:????
Điện thoại lừa đảo sao???