Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 30: Vừa rồi cậu rất hung dữ
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tu Minh ngần ngừ không biết có nên cúp máy không. Ông nhìn đồng hồ, Cố Thời mới rời nhà chưa được nửa ngày. Mới nửa ngày mà đã gây chuyện thì thật không giống phong cách của thằng nhóc thối kia chút nào.
Dù ngoài miệng Cố Tu Minh luôn mắng mỏ Cố Thời, nhưng ông vẫn rất tin tưởng vào cách làm việc của cậu. Thằng nhóc này trưởng thành sớm đến đáng sợ, mới 10 tuổi đã dựa vào quẻ tượng đại cát, một mình xông vào núi sâu rừng già để truy đuổi yêu quái. Lúc đi học, ngoài những buổi họp phụ huynh, cậu chưa từng khiến ông phải đến trường vì mình.
Thằng nhóc thối này từ nhỏ đến lớn đã cực kỳ giỏi khoe khoang, dựa vào khuôn mặt đẹp trai và cái miệng dẻo quẹo mà lừa người khác xoay như chong chóng. Nếu không phải cậu chưa từng lừa gạt tình cảm, Cố Tu Minh đã nghi ngờ Cố Thời đã sớm trở thành một tay chơi chính hiệu rồi. Thằng nhóc này cũng có ngày bị lật kèo sao?
Cố Tu Minh lặng lẽ nhìn số điện thoại của người gọi, một lúc lâu sau mới chậm rãi lên tiếng.
Cố Thời ngồi trong đồn canh gác trên quốc lộ sa mạc, chưa bao giờ cậu cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến thế. Bên cạnh cậu, một anh cảnh sát đang lịch sự hỏi liệu họ có phải bị lạc đường không, xe ở đâu, từ đâu đến và muốn đi đâu. Mà nguyên nhân chính gây ra chuyện này là camera giám sát tốc độ và việc Tạ Cửu Tư không mang theo chứng minh nhân dân.
Họ bị camera giám sát ghi lại, vì đây là đoạn đường cấm dừng xe, nên xe cảnh sát đã chạy đến và phát hiện Tạ Cửu Tư không có chứng minh nhân dân. Cố Thời không thể ngờ được chuyện này. Tạ Cửu Tư không nghĩ ra, Cố Thời cũng chẳng nghĩ ra. Bởi vì nhà nghèo, từ nhỏ Cố Thời chưa từng được đi du lịch một cách chính thức.
Số lần cậu ra khỏi tỉnh chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà hầu hết đều là để truy đuổi yêu quái, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến việc du lịch. Cậu không có kinh nghiệm, cùng lắm chỉ biết khi đi xa phải mang theo chứng minh nhân dân, nếu không có thì có thể đến đồn công an để làm giấy tờ tạm thời. Cậu chưa từng chứng kiến kiểu bị chặn xe trên con đường hoang vắng để kiểm tra số người và chứng minh nhân dân như thế này.
Cố Thời đầy mong đợi nhìn một anh cảnh sát khác bước vào phòng gọi điện cho Cố Tu Minh, sau đó lại quay sang nhìn anh cảnh sát đang hỏi chuyện cậu và Tạ Cửu Tư. Còn Tạ Cửu Tư thì ngồi bên cạnh, vẫn đang nghiên cứu bảng biểu trước mặt anh và Cố Thời. Thực ra đó chỉ là một bảng dữ liệu, không biết Tạ Cửu Tư đang nghiên cứu cái gì nữa.
Anh cảnh sát thấy Cố Thời và Tạ Cửu Tư không nói gì, liền gõ nhẹ lên mặt bàn, hỏi lại: "Hai vị tiên sinh, xin hãy trả lời câu hỏi của tôi." Lớn lên trong xã hội loài người, dù là người hay yêu quái, về cơ bản đều có một sự kính sợ tự nhiên đối với người mặc đồng phục này. Dù sao thì Cố Thời cũng vậy.
Cố Thời hoàn hồn, đáp: "Chúng tôi đến từ thành phố B." Anh cảnh sát gật đầu, ghi chép: "Đến đây làm gì?" "... Đến ngắm mưa sao băng. Đương nhiên Cố Thời không thể trả lời như vậy. Vẻ mặt cậu vô cùng chắc chắn, nói như đúng rồi: "Đến truy tìm báu vật!""
"?" Anh cảnh sát ngẩn người, "Truy tìm báu vật?" Lý do người lạ đến biên cương thường là đi công tác hoặc du lịch, câu trả lời này quả thực nằm ngoài dự đoán của hắn.
"Đúng vậy!" Cố Thời nói, mở bản đồ trong tay ra: "Anh xem!" Cố Thời mặt mày hớn hở, bắt đầu bịa chuyện về mấy điểm được đánh dấu kia. Cũng may cậu và Tạ Cửu Tư đều mặc đồ rất thích hợp để đi ra ngoài. Thời tiết tháng 10 ở thành phố B rất lạnh. Về khía cạnh này, Tạ Cửu Tư học theo con người rất ra dáng, mặc áo len và áo khoác mỏng, ở sa mạc rét lạnh thì cũng không có gì bất ổn.
Anh cảnh sát càng nghe, vẻ mặt càng trở nên khó tả, ánh mắt nhìn về phía Cố Thời giống như nhìn một người thiểu năng. Thời đại nào rồi mà còn có người tin vào chuyện đào kho báu. "Vậy các cậu đến đây bằng cách nào?" "Đi xe đến ạ!" "Xe đâu?" "Lái đi rồi!"
Cố Thời đối đáp trôi chảy, biểu hiện như một kẻ khờ khạo không vướng bụi trần bị kẻ lừa đảo gạt. Tạ Cửu Tư cũng nói mình bị mất chứng minh nhân dân. Cố Thời đã nghĩ kỹ rồi, họ không có bất kỳ hồ sơ giao thông chính thức nào được lưu giữ, chỉ có thể đổ lỗi cho một đối tượng không rõ danh tính, nói rằng cả chuyến đi đều đi xe của người khác và không nhớ biển số xe. Hiện nay, không phải con đường nào cũng có camera giám sát, nếu muốn tra thì cũng rất khó. Khả năng lớn nhất là chỉ bị ghi chép lại chứ không bị coi là chuyện gì to tát. -- Suy cho cùng, tính cách con người rất đa dạng, kiểu khờ khạo nào cũng có, hành vi khó hiểu càng nhiều không kể xiết. Chẳng phải chỉ là trở thành chủ đề bàn tán trong bữa ăn của người khác thôi sao? Cố Thời không ngại chuyện này.
Lúc này, Tạ Cửu Tư đã nghiên cứu xong bảng biểu kia, ngồi nghe Cố Thời nói nhảm một lát, vẻ mặt có chút kỳ lạ. Đúng là không ngờ, Cố Thời lại rất giỏi lừa gạt.
Anh cảnh sát vừa gọi điện cho Cố Tu Minh bước ra từ trong phòng, đang định nói chuyện thì giọng của Tạ Cửu Tư vang lên: "Hãy quên hết những chuyện này." Giọng của Cố Thời đột nhiên im bặt, cậu nghiêng đầu, nhìn thấy thần quang màu đỏ sẫm lóe lên trong mắt Tạ Cửu Tư, một âm thanh khuấy động tinh thần của những người có mặt ở đây. "Xóa hết những thứ này."
Cố Thời nhìn thấy những người ở đây vẻ mặt hoảng hốt, bắt đầu cử động tay. Họ đang chuẩn bị xóa dấu vết mà Cố Thời và Tạ Cửu Tư để lại. Cố Thời phản ứng lại, lập tức trở nên nóng nảy, giơ tay nắm lấy cổ tay Tạ Cửu Tư: "Tạ Cửu Tư, huynh dừng lại!"
"Hả?" "Huynh biết không, nếu việc giám sát đột nhiên xuất hiện một khoảng trống, nói không chừng những huynh đệ ở đây sẽ bị xử phạt, hoặc nghiêm trọng hơn là mất việc." Tạ Cửu Tư khựng lại, thần quang trong mắt anh nhạt đi. "Như vậy không được." Cố Thời biết tám phần Tạ Cửu Tư không thể hiểu được, một nhân viên chính phủ bị xử phạt và mất việc sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
"Đây là do chúng ta làm việc sơ suất, không thể để người khác gánh chịu hậu quả." Khi Cố Thời nói những lời này, cậu đã thay đổi từ vẻ mặt vui cười thoải mái thành khuôn mặt nghiêm túc, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cậu đang rất nghiêm túc. "Đừng làm như vậy."
Cố Thời vô cùng cứng rắn, cứng đến mức khiến Tạ Cửu Tư hơi ngạc nhiên và có chút xa lạ. "Huynh đã đồng ý những việc này đều sẽ nghe theo ta." Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời hai giây, thần quang màu đỏ sẫm trong mắt anh nhấp nháy vài cái, cuối cùng biến mất.
Cố Thời thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười với Tạ Cửu Tư: "Cảm ơn huynh!" Tạ Cửu Tư lắc đầu, nhìn sa mạc ngoài cửa sổ. Vẫn là Cố Thời cười hì hì trông thoải mái hơn, anh nghĩ.
Bên kia, anh cảnh sát nói chuyện điện thoại với Cố Tu Minh xong thì đi ra kiểm tra hồ sơ ghi chép của anh cảnh sát đã hỏi hai người Cố Thời.
Lúc này, sự ăn ý ngầm giữa Cố Tu Minh và Cố Thời đã được thể hiện rõ. Cố Tu Minh nói trước khi Cố Thời ra ngoài có cầm theo một tấm bản đồ, trong khi Cố Thời nói mình ra ngoài truy tìm kho báu và phát tài. Kết quả cuối cùng là Cố Thời và Tạ Cửu Tư bị mấy anh cảnh sát đưa lên xe chở về tỉnh với vẻ mặt khó tả, còn dặn dò họ phải chú ý an toàn, đề cao cảnh giác, tránh bị lừa đảo.
Đương nhiên Cố Thời và Tạ Cửu Tư không thể nào ngồi xe chín tiếng đồng hồ để về tỉnh được. Họ về tỉnh chỉ mất có hai phút, vậy tại sao lại phải ngồi xe chín tiếng đồng hồ chứ. Cố Thời dùng cùi chỏ chọc chọc Tạ Cửu Tư đang ngồi bên cạnh. Tạ Cửu Tư quay đầu nhìn qua: "Sao vậy?"
"Huynh ám chỉ cho tài xế đi." Cố Thời nhỏ giọng nói, "Chúng ta không nên lãng phí nhiều thời gian như vậy." "Có thể làm vậy sao?" Tạ Cửu Tư hơi khó hiểu, "Sẽ không bị xử phạt, mất việc sao?" Cố Thời không ngờ Tạ Cửu Tư lại nhớ rõ như vậy. "Huynh rất để ý chuyện này à?" Cố Thời nhỏ giọng hỏi.
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Vừa rồi cậu rất hung dữ." Cố Thời sửng sốt: "Có hả?" Tạ Cửu Tư: "Có." Cố Thời giơ tay sờ mặt mình, sau khi suy nghĩ một lúc, cậu nhận ra hình như vừa rồi mình hơi hung dữ với Tạ Cửu Tư thật. Sao Tạ Cửu Tư lại để ý loại chuyện này? Cố Thời nhỏ giọng lầu bầu: "Thật sự xin lỗi." Tạ Cửu Tư lắc đầu: "Không sao, ta đã nói sẽ nghe lời cậu."
Khi Tạ Cửu Tư nói chuyện, anh luôn nghiêm túc và thẳng thắn. Cố Thời khựng lại, nhanh chóng đổi chủ đề: "Nhưng cái này thì khác, đây là thuận đường nên chở chúng ta một đoạn, là xe riêng!" Tạ Cửu Tư vô cùng để ý, sửa lại cho cậu: "Tạ Cửu Tư." "." Cố Thời sửa miệng: "Ừm, Tạ Cửu Tư."
Tạ Cửu Tư làm theo sự chỉ dẫn của Cố Thời, ám chỉ với tài xế rằng đã đưa họ đến nơi, để lại hai nghìn tệ làm phí xe, sau đó lặng lẽ biến mất cùng Cố Thời ngay trong xe. Cố Thời và Tạ Cửu Tư lại trở về quốc lộ trên sa mạc, lấy điện thoại ra thì thấy họ đã dừng ngay địa điểm mình muốn tìm. Tạ Cửu Tư đánh dấu chỗ này lại. Thông điệp anh muốn để lại không hề ít, vì vậy dấu ấn rất phức tạp.
Cố Thời ngồi bệt xuống cát, bắt chéo chân, lấy điện thoại ra nhìn giờ, bắt đầu nghĩ xem trưa nay nên ăn gì. Hiếm khi được đến biên cương một chuyến, không ăn thử vài món đặc sản thì sẽ rất tiếc. Cố Thời đang lướt Dianping* thì Cố Tu Minh gửi tin nhắn đến, hỏi đã xảy ra chuyện gì.
*Dianping (大众点评): được thành lập tại Thượng Hải vào tháng 4 năm 2003, là nền tảng giao dịch và thông tin cuộc sống địa phương hàng đầu của TQ và là trang web đánh giá người tiêu dùng bên thứ ba độc lập đầu tiên trên thế giới. Nó cung cấp cho người dùng các dịch vụ thông tin như thông tin doanh nghiệp, đánh giá của người tiêu dùng, giảm giá cho người tiêu dùng và cung cấp các dịch vụ giao dịch O2O như mua theo nhóm, đặt chỗ nhà hàng, mang về và thẻ thành viên điện tử.
Cố Thời kể đơn giản sự việc, nhận được một chuỗi dấu ba chấm từ Cố Tu Minh.
【 Cố Tu Minh: Điêu. 】
【 Cố Thời: Nó đó. 】
Cố Thời tắt cửa sổ chat với Cố Tu Minh thì nhận được tin nhắn của Dư Tịnh.
【 Dư Tịnh: Chúng tôi đã làm xong thủ tục, tốc độ làm việc của nước M quá thấp, có lẽ phải nửa tháng nữa mới có thể trở về. 】
Cố Thời không ngờ lại lâu như vậy, chẳng phải chỉ cần một tấm vé máy bay là có thể giải quyết được sao? Cố Thời suy nghĩ, hỏi Dư Tịnh về ngày sinh của cháu gái cô, sau khi nhận được sinh thần bát tự thì gửi cho Cố Tu Minh. Dư Tịnh có thể trở về hay không, không phải là vấn đề lớn nhất, vấn đề lớn nhất là cháu gái nhỏ của cô có thể kiên trì đến lúc đó hay không. Cơ thể và tinh thần của trẻ con rất yếu ớt.
Cố Tu Minh cầm sinh thần bát tự đi bói quẻ, còn bên Tạ Cửu Tư đã vẽ xong nét cuối cùng lên pháp ấn. Cố Thời mở trang Dianping ra, nhảy lên! "Đi, chúng ta đi ăn một bàn gà lớn!"
Tạ Cửu Tư liếc nhìn hướng dẫn trên điện thoại của Cố Thời, vươn tay nắm lấy cổ tay Cố Thời, bấm pháp quyết rồi bước lên phía trước. Họ nhanh chóng đến quán ăn. Khi Cố Thời gọi món, Tạ Cửu Tư đã quay về thành phố B một chuyến. Sau khi bị chặn lại, anh đã trở về tìm chứng minh nhân dân mà mình chưa bao giờ mang theo bên người, nhét nó vào giới tử.
Anh lấy chứng minh nhân dân xong, đang định rời đi thì nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ sân của Tất Phương bên cạnh. Bước chân Tạ Cửu Tư khựng lại, quay đầu đi đến sân của Tất Phương. Sau khi đến nơi mới phát hiện, người đến không chỉ có mình anh.
Lý Bế Chủy vốn thích xem chuyện vui nhất cũng chen vào từ trong đám người: "Sao vậy, sao vậy?! Ta nghe thấy tiếng gà gáy của Tất Phương! Chuyện gì vậy?!" Đế Thính liếc hắn một cái: "Họa Đấu vừa tỉnh lại." "Tỉnh thì cứ tỉnh thôi." Lý Bế Chủy không hiểu, "Sao phải kích động đến gáy lên thế? Làm ta giật mình, A Chiêu còn đang livestream kìa, huynh đừng làm ảnh hưởng đến cậu ấy."
Hắn còn chưa dứt lời đã bị Tất Phương bên cạnh cốc đầu: "Huynh hiểu cái rắm gì!" Đế Thính nhìn Tạ Cửu Tư, hơi ngạc nhiên: "Không phải huynh đi tìm Đế Lưu Tương với Cố Thời sao?" "Có chút việc, trở về một chuyến."
Tạ Cửu Tư khác với Lý Bế Chủy, người mà trong tim trong mắt chỉ có mỗi Thao Thiết. Anh suy nghĩ một chút là hiểu vì sao Tất Phương lại kích động như vậy. "Họa Đấu nói gì?" Anh hỏi. "Nó nói nó và Trọng Lê nhìn thấy Hỗn Độn." Vẻ mặt Tất Phương cực kỳ kém, "Là Hỗn Độn trước khi Bàn Cổ Thần khai thiên lập địa."