Chương 32: Vảy rồng và râu rồng của tôi

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 32: Vảy rồng và râu rồng của tôi

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời nhìn Tạ Cửu Tư đưa ví tiền tới, cậu không nhận, vươn tay lấy chiếc bánh bao nhân trứng sữa, bẻ đôi ra.
Hay thật.
Tạ Cửu Tư cũng biết mua vé số rồi.
Giỏi thật.
"Sếp Tạ à, mặc dù tôi thiếu tiền, nhưng tôi không cờ bạc đâu."
Tạ Cửu Tư không chê phiền: "Là Tạ Cửu Tư."
"... Anh đâu cần phải chấp nhặt xưng hô như vậy."
Tạ Cửu Tư im lặng một lúc, mấp máy môi.
Gần đây anh đã học được rất nhiều điều thường thấy ở con người, thỉnh thoảng còn bắt chước Lý Bế Chủy đi xem phim – đương nhiên là trong thầm lặng, Lý Bế Chủy không hề hay biết điều này.
Anh biết xưng hô “sếp Tạ”, “tổng giám đốc Tạ” luôn tạo ra một khoảng cách.
Tạ Cửu Tư không muốn tạo khoảng cách với Cố Thời.
Anh không thể giải thích được lý do, nhưng tóm lại là không muốn.
Tạ Cửu Tư hiếm khi cố chấp: "Không."
"?" Cố Thời không hiểu, nhưng thấy Tạ Cửu Tư có vẻ xuống tinh thần, cậu nhanh chóng nhét nửa chiếc bánh bao nhân trứng sữa vào tay anh, "Tại sao vậy?"
Tạ Cửu Tư cầm nửa chiếc bánh bao nhân trứng sữa, mím môi: "Không thân thiết."
Cố Thời khựng lại, nói một cách khô khan: "Ồ."
Mặc dù đã quen với cách nói chuyện của Tạ Cửu Tư, nhưng Cố Thời vẫn không thể chấp nhận nổi lời lẽ thẳng thừng đến thế.
Trước kia Cố Thời cho rằng những người ngạo kiều rất khó trò chuyện, ai không cần miệng thì nên quyên góp cho người cần đi, bây giờ thật sự gặp được người thẳng thắn đến mức có gì nói nấy, cậu chỉ muốn khâu miệng Tạ Cửu Tư lại.
Người bình thường làm sao chịu được những lời nói thẳng thừng như tát nước vào mặt của Tạ Cửu Tư chứ.
Nhưng không sao, Cố Thời nghĩ thầm.
Cố tiểu gia này da mặt rất dày, có bị vả mặt cũng chẳng nhằm nhò gì.
Cố Thời rất bình tĩnh giải thích cho Tạ Cửu Tư: "Thật ra đôi khi gọi “sếp” hay những từ tương tự cũng là một kiểu trêu chọc thân thiết."
"?" Tạ Cửu Tư ngơ ngác, "Thật không?"
Cố Thời gật đầu: "Đương nhiên rồi."
"Ồ." Tạ Cửu Tư giãn mày ra, học theo, "Sếp Cố."
Cố Thời cảm thấy không ổn chút nào: "..."
Không biết vì sao, nhưng tóm lại là có cảm giác như bị trêu chọc.
Nhưng mấy lời vừa nói ra hình như khó rút lại lắm.
Tạ Cửu Tư không hề nhận ra Cố Thời đang rất bất ổn.
Anh cảm thấy mình lại học được một điều mới mẻ, dù vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng có thể nhận ra tâm trạng anh đang rất vui vẻ.
Anh đẩy ví tiền lên bàn: "Sếp Cố, đi mua vé số đi."
Cố Thời mở miệng định nói hay là anh cứ gọi tôi là Cố Thời thôi, nhưng cậu lại cảm thấy nếu mình nhượng bộ trước thì sẽ thua.
Không được, đàn ông đích thực không thể dễ dàng nhận thua được.
"Tôi thật sự không thích mua." Cố Thời cứng đầu, đẩy ví tiền về, khuyên nhủ một cách chân thành, "Mua vé số cũng như cờ bạc, giống như đang ném tiền ra ngoài vậy, dù anh có nhiều tiền cũng không đáng, suy nghĩ lại đi."
Cố Thời chưa bao giờ mua vé số vì cậu không muốn lãng phí tiền.
Hơn nữa,
Cố Thời nói với Tạ Cửu Tư: "May mắn và xui xẻo phải được cân bằng, chắc là anh hiểu rõ điều này hơn tôi nhỉ?"
Cố Thời nhớ rất rõ sư phụ từng nói với cậu: trong tình huống bình thường, may mắn trên thế gian đều có giới hạn, mọi điều may rủi đều tương ứng, nếu được lợi ở một phương diện thì sẽ phải chịu thiệt ở phương diện khác.
Loại cân bằng này thường xuyên xảy ra, chỉ là các tình huống thường rất nhỏ nhạy, vì vậy rất khó để người ta nhận ra rõ ràng.
Nhưng những khoản tiền bất ngờ từ trên trời rơi xuống thì khác, nếu quá may mắn, vận rủi cũng sẽ ập đến ngay lập tức, hơn nữa cũng không biết sẽ ảnh hưởng đến điều gì.
Chẳng hạn như, vừa mới may mắn trúng mấy trăm vạn, thì ngay sau đó vận rủi sẽ giáng xuống sư phụ, loại chuyện này rất có khả năng.
Vì vậy, tuy ngày nào Cố Thời cũng suy nghĩ đến việc kiếm tiền, nhưng cậu sẽ không tham gia vào các hoạt động dựa vào may mắn để kiếm tiền.
Cho dù sư phụ cũng từng nói cậu trời sinh vô cùng may mắn, quẻ bói của cậu đa phần là quẻ cát, quẻ trung, rất ít khi gặp quẻ hung, nhưng Cố Thời cũng không muốn nhúng tay vào những chuyện như vậy, chỉ sợ vận rủi sẽ ứng nghiệm vào những khía cạnh kỳ lạ.
Cố Thời vẫn cho rằng, kiên trì sống một cuộc đời 'tiểu phú tức an' thì tốt hơn.
Đương nhiên Tạ Cửu Tư hiểu rõ cân bằng của thiên địa.
Nhưng anh suy nghĩ một lúc lâu vẫn không hiểu: "Đạo lý này thì tôi hiểu, nhưng vé số và cờ bạc thì liên quan gì đến nhau?"
"Cùng một kiểu tâm lý may mắn." Cố Thời nói.
Cái đó thì đúng.
Tạ Cửu Tư đồng ý.
Nhưng anh cảm thấy có lẽ Cố Thời sẽ khác.
Tạ Cửu Tư lấy 10 đồng trong ví ra: "Chỉ mua nhiêu đây thôi."
Cố Thời thấy không khuyên được thì thôi không khuyên nữa, cậu lầu bầu: "Vì sao lại kêu tôi đi mua?"
"Mối quan hệ giữa tôi và Cửu U hoàng tuyền không tách rời, vận may đương nhiên không tốt." Trong lòng Tạ Cửu Tư vẫn hiểu rõ, "Chỉ là thử thôi, sẽ không có vấn đề gì đâu."
Cố Thời hơi do dự, cuối cùng vẫn là vươn tay ra lấy tiền.
Cậu rất cẩn trọng với chuyện này: "Vậy lỡ như trúng thì may mắn tính cho ai?"
"Tính cho tôi." Tạ Cửu Tư giơ tay, khẽ chạm vào giữa trán Cố Thời, nhắc nhở cậu, "Nơi này của cậu có ấn ký của tôi, dù xảy ra chuyện gì, tất cả nhân quả đều do tôi gánh chịu."
Cố Thời bị chạm vào, đầu ngón tay của Tạ Cửu Tư mang theo hơi lạnh của núi sâu vào tháng 11 chạm vào giữa trán cậu.
Cậu vô thức giơ tay lên chạm vào chỗ vừa bị chạm trên trán mình, và vô tình chạm khẽ vào tay Tạ Cửu Tư.
Cố Thời khẽ ồ một tiếng, cảm nhận hơi ấm từ điều hòa trong quán.
Cậu ăn một bữa mà muốn toát mồ hôi, sao tay của Tạ Cửu Tư lại lạnh như vậy?
Cố Thời buồn bực, đi theo Tạ Cửu Tư đến quầy thu ngân tính tiền, cùng ra khỏi quán ăn.
Cố Thời nhét 10 đồng của Tạ Cửu Tư vào túi, mở định vị, đi theo chỉ dẫn đến cửa hàng vé số gần nhất, khi đi ngang qua cửa hàng tạp hóa, Cố Thời và Tạ Cửu Tư vào cửa hàng, chưa đầy 2 phút đã cầm miếng dán giữ nhiệt đi ra, Cố Thời đưa cho Tạ Cửu Tư hai miếng.
Tạ Cửu Tư cúi đầu nhìn miếng dán giữ nhiệt được đóng gói màu mè sặc sỡ trên tay: "Đây là cái gì?"
Cố Thời đáp: "Miếng dán giữ nhiệt, là một món đồ tự tỏa nhiệt, nguyên lý thì tôi không biết, nhưng dán lên sẽ không lạnh nữa."
Tạ Cửu Tư thấy hơi mới lạ.
Cố Thời nhanh nhẹn cởi áo khoác ngoài, dán “bạch bạch” hai miếng giữ nhiệt lên người rồi kéo khóa áo lại, cúi đầu nhìn chân của mình, cậu hơi do dự một chút, nhưng không dám cởi giày ra dán miếng giữ nhiệt ngay giữa đường.
Sau khi đã trang bị đầy đủ cho bản thân, cậu ngước mắt nhìn về phía Tạ Cửu Tư, phát hiện Tạ Cửu Tư vẫn còn đang lật xem bao bì.
"Đừng nhìn nữa sếp Tạ ơi, tôi còn cả một túi lớn đây này, mau dán lên đi, tay anh lạnh như băng thế kia, lát nữa chúng ta còn phải đến nơi hoang vu chờ Đế Lưu Tương rơi xuống đến tận nửa đêm, lỡ bị cóng thì phải làm sao?"
Tạ Cửu Tư nghiêng đầu nhìn về phía Cố Thời: "Mùa đông ở thế giới này không thể nào khiến tôi bị thương."
Cố Thời sửng sốt.
Ồ, quên mất.
Cậu còn tưởng tay của Tạ Cửu Tư lạnh như vậy là do thời tiết.
Vị tổ tông này sao có thể bị lạnh được chứ.
Cố Thời hơi ảo não, im lặng cất miếng dán giữ nhiệt vào túi áo, lấy điện thoại ra, quay đầu bỏ đi.
Tạ Cửu Tư xé mở bao bì miếng dán giữ nhiệt, dán lên tay cảm nhận nhiệt độ dần nóng lên, đột nhiên nhận ra gì đó.
Tạ Cửu Tư ngước nhìn: "Cậu sợ tôi bị lạnh hả?"
Cố Thời khựng lại, phủ nhận: "Không có."
"Có." Tạ Cửu Tư nói, "Hồi nãy cậu lo lắng tôi bị lạnh cóng."
Cố Thời không thừa nhận đâu, nếu thừa nhận thì trông cậu thật đa tình.
Cố Thời vỗ vỗ miếng dán giữ nhiệt trên người, nói nửa thật nửa giả: "Tôi là sợ mình bị lạnh cóng thôi!"
"Hóa ra là vậy." Tạ Cửu Tư chợt nhận ra.
Cố Thời "ừm" một tiếng, quay đầu đi, tập trung nhìn hướng dẫn chỉ đường.
Tạ Cửu Tư nhìn bóng lưng Cố Thời, tay lấy miếng vảy rồng mà anh đã gỡ ra trước đó.
Màu đỏ, phần cạnh sắc như đao.
Tạ Cửu Tư đi theo Cố Thời, vừa dùng tay không mài dũa phần cạnh quá sắc bén của nó, vừa phân tâm tìm kiếm trong giới tử của mình.
Cố Thời vào cửa hàng bán vé số.
Cậu chưa từng mua vé số, chẳng biết gì về các loại vé số, ngơ ngác chọn bừa bảy con số, sau đó cầm tờ vé số quay lại, đưa cho Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư rút sự chú ý khỏi giới tử của mình, nhận tờ vé số: "Cậu không giữ sao?"
"Không được." Cố Thời nói, "Con số là tôi chọn ngẫu nhiên, tiền của anh, nhân quả của anh, trúng hay không đều nên do anh giữ, tôi sẽ không nhận thưởng, cũng đừng để tôi biết kết quả."
Cố Thời hiểu khá rõ bản thân mình.
Mặc dù xét về mặt sinh lý, bây giờ cậu dường như không còn là con người nữa, nhưng xét về mặt tâm lý, cậu cảm thấy mình vẫn là người bình thường.
Tâm lý của Cố Thời vẫn giống tâm lý của hầu hết những người bình thường.
Nếu không đụng vào vé số thì còn đỡ, chứ một khi đã đụng vào rồi thì sẽ không thể khống chế được suy nghĩ của mình, lỡ như trúng thật, dựa theo nhân quả thì số tiền này không thuộc về cậu, tâm lý của cậu sẽ sụp đổ.
Vì vậy không biết thì sẽ tốt hơn.
"Được." Tạ Cửu Tư gật đầu đồng ý, ngửi thấy mùi đồ ăn lan tỏa trong không khí, liền mua một đống đồ ăn vặt bỏ vào giới tử của mình, sau đó kéo Cố Thời rẽ vào một con đường nhỏ, ngay lập tức biến mất khỏi thị trấn.
Tứ Xuyên Trùng Khánh được dãy núi bao quanh.
Tạ Cửu Tư dẫn Cố Thời đến một ngọn núi không tên.
Cố Thời vừa đứng vững đã bị một cơn gió núi thổi qua, lạnh lẽo, ẩm ướt, buốt giá đến thấu xương.
Cố Thời run cầm cập, kéo khóa áo khoác lông lên tận cổ, gần nửa khuôn mặt vùi vào cổ áo khoác lông, cậu nhìn xung quanh, tìm thấy một gốc cây cổ thụ to lớn, thế là chạy đến ẩn mình dưới rễ cây để tránh gió.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời, hoàn toàn không ngờ cậu lại sợ lạnh như vậy.
Chỉ cần là yêu quái có chút tu vi, chưa kể những thứ khác, nhưng tuyệt đối có thể miễn nhiễm với nóng lạnh.
Cố Thời có thể ngăn được vuốt rồng của anh, không lý nào lại sợ lạnh.
Có lẽ là bị thương ở đâu đấy.
Tạ Cửu Tư vừa nghĩ vừa lấy vảy rồng vừa mài dở ra.
Cố Thời ngồi trên rễ cây, cắm sạc dự phòng vào điện thoại, dán một miếng giữ nhiệt lên mũ áo khoác lông, cởi giày ra dán một miếng vào đế giày, lại dán thêm vào hai bên ống tay áo, sau khi đã trang bị đầy đủ, cậu lại kéo khóa áo lên tận mũ, chỉ để lộ ra một đôi mắt, cầm điện thoại xem tạp kỹ.
Tạ Cửu Tư ở bên cạnh đã mài vảy rồng đến sáng bóng, sau đó khoan một lỗ nhỏ ở giữa, lấy ra một sợi dây vàng từ trong giới tử, thắt nút lại.
Tạ Cửu Tư cầm vòng cổ vảy rồng vừa hoàn thành, xoay người đi về phía Cố Thời.
Cố Thời chẳng bận tâm đến chuyện bên ngoài, cậu xem tạp kỹ cười đến mức thở không ra hơi.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời như một cục bông ngồi trên rễ cây cười đến run rẩy, không khỏi vươn tay tới.
Cố Thời cảm thấy đầu mình bị thứ gì đó đè lên, sau đó bị lắc qua lắc lại như con lật đật.
Cậu ngẩng đầu lên, qua lớp lông xù trên mũ áo khoác, cậu nhìn thấy Tạ Cửu Tư đã đứng cạnh cậu từ lúc nào không hay.
Cố Thời chớp chớp mắt, hạ tay xuống, kéo khóa kéo xuống dưới một chút, cũng may là đã để lộ mũi ra được, giọng khàn khàn: "Sao vậy?"
"Cái này." Tạ Cửu Tư đưa vòng cổ vảy rồng cho Cố Thời.
Cố Thời vô thức nhận lấy, vảy rồng đỏ sẫm mềm mại tựa ngọc, bên trong hình như còn có những ngọn lửa nhỏ nuốt chửng những hạt kim sa vụn chảy bên trong, vừa đẹp đẽ vừa huyền bí.
"Đây là?"
"Vảy rồng và râu rồng của tôi, khi còn bé vô tình bị gãy."
"?" Cố Thời khó hiểu, "Cho tôi hả?"
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Ừm."
"Cho tôi làm gì?" Cố Thời buồn bực.
"Sợ cậu lạnh mà đổ bệnh." Tạ Cửu Tư nói, "Cậu có vẻ rất sợ lạnh, đeo cái này lên sẽ không sợ lạnh nữa."
Cố Thời không kịp phòng ngừa, cảm giác như Tạ Cửu Tư lại 'tát' vào mặt cậu một lần nữa.
Cậu hơi do dự, nhìn vòng cổ vảy rồng trên tay, nhất thời không biết có nên nhận hay không.