Chương 33: Sao hoa này có mùi như giò heo om vậy?

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 33: Sao hoa này có mùi như giò heo om vậy?

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời vô cùng bối rối.
Cậu cảm thấy việc tự dưng nhận thứ này từ Tạ Cửu Tư là không ổn chút nào.
Đây là vảy rồng và râu rồng đó.
Cho dù cậu không hiểu biết nhiều về yêu quái, cậu cũng biết rằng những thứ có liên quan đến rồng chắc chắn không phải là đồ tầm thường.
Cố Thời nhìn chiếc vòng cổ, tò mò vuốt ve miếng vảy rồng.
Đây không phải lần đầu tiên Cố Thời nhìn thấy vảy rồng của Tạ Cửu Tư.
Không lâu trước đây cậu từng thấy rồi, lúc đó Tạ Cửu Tư nói muốn dùng vảy rồng tạo cánh quạt để phát điện bằng sức gió.
Cố Thời nhớ vảy rồng lúc đó trong tay Tạ Cửu Tư rất thô ráp, sắc nhọn, vảy rồng đỏ sẫm phản chiếu ánh đỏ vàng dưới ánh mặt trời. Ánh mắt Cố Thời sắc sảo, cậu nhớ những điểm phản chiếu ánh sáng đều là vảy ngược, mềm và dày.
Dù là cạnh vảy rồng hay mặt ngoài, chỉ cần chạm nhẹ một chút cũng sẽ bị rách da.
Nhưng miếng vảy rồng trong tay cậu lại không hề có vẻ sắc nhọn như vậy.
Nó đã trở thành một miếng ngọc đỏ như máu, bên trong có ánh kim và ngọn lửa. Cầm trong tay cảm giác mịn màng, trơn nhẵn, lòng bàn tay tỏa ra hơi ấm. Hơi ấm ấy lan khắp người, không hanh khô, cũng không bỏng rát, mang lại cảm giác dễ chịu như nằm dài lười biếng dưới ánh mặt trời vào mùa đông.
Quá thư thái.
Cố Thời khen ngợi, sau đó trả vòng cổ lại.
"Tôi không thể nhận cái này." Cố Thời nói.
Tạ Cửu Tư nhìn chiếc vòng cổ bị trả lại: "Vì sao?"
"Bởi vì anh đã cho tôi quá nhiều đồ rồi, nếu thêm nữa thì sẽ không đáng cho anh."
Cố Thời vẫn nhớ mối quan hệ giao dịch nghiêm túc giữa Tạ Cửu Tư và Cố Tu Minh, mà điều kiện giao dịch là sự an toàn của cậu.
Thật ra, xét đến mức độ quan tâm mà Tạ Cửu Tư dành cho cậu, anh đã chịu thiệt thòi lắm rồi.
Giao dịch thì nên giống một giao dịch.
Tạ Cửu Tư là người thành thật, khiến Cố Thời tự dưng thấy xấu hổ.
Cố Thời thu tay lại, kéo khóa áo khoác lên, chậm rãi nói: "Tôi dùng miếng dán giữ nhiệt là được rồi."
Tạ Cửu Tư cụp mắt nhìn vảy rồng đung đưa trong gió, thật sự không hiểu vì sao món quà của mình lại bị từ chối.
Không phải Cố Thời đang lạnh sao?
Tạ Cửu Tư cẩn thận suy nghĩ lời nói của Cố Thời, hỏi: "Cái gì không đáng?"
"Nếu xét trên giao dịch thì không đáng." Cố Thời chỉ vào giữa trán mình, nói một cách nghiêm túc, "Đối với tôi và ông già, dấu ấn này đã quá hời rồi. Cũng may tôi là người tốt, nếu tôi mà là kẻ xấu, biết đâu bây giờ anh đã bị thiên lôi đánh rồi đấy."
Đôi môi mỏng của Tạ Cửu Tư khẽ mấp máy, vừa định nói thật ra thiên lôi không thể gây tổn hại cho anh, nhưng Cố Thời bên kia đã thở dài cảm thán: "Sếp Tạ à, anh thành thật như vậy rất dễ thua lỗ trong giới kinh doanh."
"Ta cũng không bị thiệt hại gì." Tạ Cửu Tư nói, "Chỉ cần không phải là đại nhân quả diệt thế thì sẽ không làm ta bị thương được."
Cố Thời đã đánh giá quá thấp sức mạnh của anh, thậm chí không thể được xem là coi thường, đây quả thực là tính bằng micromet, nanomet*.
*Một micromet (viết tắt là µm) là một khoảng cách bằng một phần triệu mét (10−6 m), một nanomet (viết tắt là nm) là một đơn vị bằng 1.10−9 m.
"... Ồ, là vậy sao?"
Cố Thời không hề biết gì về yêu quái, càng không biết gì về yêu quái thượng cổ.
Cậu im lặng một lát rồi nói: "Cái này tương tự như sự chênh lệch giá trị giữa các loại tiền tệ của chúng ta, lợi ích của anh có giá trị hơn của tôi. Nếu có cùng số lợi ích, người phải chịu thiệt sẽ là anh."
Tạ Cửu Tư không am hiểu về kinh tế, nên chưa hiểu rõ ý của Cố Thời lắm.
Anh chỉ khẽ nhíu mày: "Đây không phải giao dịch."
"?" Cố Thời ngồi trên rễ cây, ngẩng đầu lên có hơi mệt, nhưng cậu thấy đứng lên sẽ mệt hơn, nếu có thể ngồi thì sao lại phải đứng?
Cố Thời vỗ vỗ một rễ cây khác bên cạnh: "Anh ngồi xuống rồi nói tiếp."
Tạ Cửu Tư ngồi xuống, nhìn Cố Thời cuộn tròn lại, rồi đặt vòng cổ vào tay Cố Thời: "Cầm trước đi."
Cố Thời cầm vòng cổ, dần cảm thấy miếng dán giữ nhiệt trở nên nóng.
Tạ Cửu Tư nhìn cậu gỡ miếng dán giữ nhiệt trong áo khoác lông vũ ra, nói: "Ta cho rằng chúng ta là bạn."
Cố Thời vừa gỡ vừa "ừm ừm" gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy."
Mặc dù tốt nhất là không nên kết bạn ở nơi làm việc, nhưng Cố Thời cảm thấy Viện Tam Giới không thể được coi là nơi làm việc.
Sếp Tạ thật sự không phải là ông chủ nghiêm túc, thậm chí Cố Thời còn cảm thấy, với mức độ yêu thích hóa học và vật lý của Tạ Cửu Tư, nếu có ngày nào đó anh chạy đi tham gia một cuộc thi phát minh khoa học nào đó cũng không có gì phải ngạc nhiên.
Tạ Cửu Tư nói: "Nếu là bạn bè, vậy chẳng phải việc tặng quà là điều rất bình thường mà?"
Cố Thời gỡ miếng dán giữ nhiệt cuối cùng cái "xoẹt", nghe Tạ Cửu Tư nói thì ngỡ ngàng.
Đây là một cách nhìn nhận vấn đề mà cậu chưa từng nghĩ đến.
Cũng có lý đấy chứ.
"Được rồi, vậy cảm ơn anh."
Tạ Cửu Tư đã nói như vậy, nếu còn từ chối nữa thì sẽ khiến người ta đau lòng.
Chỉ là cậu phải suy xét đến quà đáp lễ, dù là tình cảm gì thì cũng cần chủ động nuôi dưỡng, chắc chắn không thể để một người một phía cống hiến được.
Cố Thời bắt đầu nghĩ xem mình có thứ gì có thể tặng Tạ Cửu Tư không, nhưng sau khi lục tìm trong số tài sản ít ỏi của mình, cậu không tìm thấy thứ gì có thể làm quà đền đáp lại chiếc vòng cổ vảy rồng.
Thôi vậy, tạm thời ghi nhớ, sau này sẽ tính.
Bây giờ cậu không phải là người, là yêu quái. Theo hiểu biết của cậu về một yêu quái có thể biến hóa thành người, không nói đến những cái khác, ít nhất là tuổi thọ của cậu rất lâu.
Tuổi thọ lâu như vậy chắc chắn sẽ có một hai cơ hội nào đó giúp cậu tìm được chút bảo bối để đền đáp lại Tạ Cửu Tư.
Nếu thật sự không được nữa, vậy thì sau khi cậu chết, cậu sẽ xuống Cửu U làm việc cho Tạ Cửu Tư để trả nợ!
Nghĩ vậy, Cố Thời dứt khoát cầm nút thắt râu rồng, đeo vào cổ.
Vảy rồng của Tạ Cửu Tư thật sự rất hiệu quả.
Khi Cố Thời đeo vòng cổ lên, kéo khóa áo khoác lông vũ lên, làn gió lạnh buốt, ẩm ướt lùa vào cổ áo cũng trở nên nhẹ nhàng như làn gió ấm áp.
Cố Thời cảm thấy, nếu cậu đeo miếng vảy rồng này, cậu thậm chí có thể mặc áo tay ngắn nhảy bungee giữa vùng băng tuyết.
Tạ Cửu nhìn Cố Thời chịu nhận quà mình tặng, khóe môi khẽ cong lên.
Anh không biết niềm vui này từ đâu mà có, nhưng tóm lại, anh cảm thấy rất vui.
Trời dần tối.
Cố Thời đã xem xong tập mới nhất của chương trình tạp kỹ, nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Tạ Cửu Tư đang đeo tai nghe nghe gì đó.
Cố Thời không có gì để làm, buồn chán nên tò mò nhìn sang thử.
Kết quả Tạ Cửu Tư đang nghe đoạn ghi âm liên quan đến Dư Tịnh mà trước đó Cố Thời đã share cho anh -- đoạn ghi âm của Dư Tịnh.
Thật ra đoạn ghi âm khá dài, để có đủ tài liệu tham khảo khi tìm người giúp đỡ nên cô đã ghi âm khoảng hai tiếng.
Trước đó Cố Thời chỉ bật cho Tạ Cửu Tư nghe chưa đầy một phút.
Tạ Cửu Tư thấy Cố Thời thò đầu sang, tay kia mò vào giới tử lấy ra một xiên gà nhúng.
Cố Thời theo bản năng nhận lấy.
Thấy cậu nhận lấy, Tạ Cửu Tư nói "Ta đang bận" rồi tiếp tục nghe đoạn ghi âm.
Cố Thời cúi đầu nhìn xiên gà nhúng trong tay: ???
Thôi vậy, không ăn thì phí.
Cố Thời cầm một xiên, hỏi Tạ Cửu Tư: "Anh nghe cái này để làm gì?"
Tạ Cửu Tư đáp: "Nghe xem có manh mối nào khác không, đã lâu lắm rồi ta không nghe ngôn ngữ thượng cổ, không còn nhớ rõ lắm."
Ồ, này thì cũng là chuyện bình thường.
Một người sống trong hoàn cảnh ngôn ngữ khác nửa năm rồi trở về cũng sẽ có chút chưa thích ứng được, chứ đừng nói là đã hơn 1 tỷ năm.
Cố Thời không hề biết gì về Hỗn Độn, Tạ Cửu Tư cũng không nhắc đến cuộc họp nhỏ ở Viện Tam Giới trước đó với cậu.
Cậu cho rằng Hỗn Độn chỉ làm tăng thêm số người bị hại ở Viện Tam Giới mà thôi.
*Ý là Cố Thời tưởng Hỗn Độn cũng là người bị hại, đưa Hỗn Độn về Viện Tam Giới thì số người bị hại trong viện sẽ tăng thêm một người.
Trong Viện Tam Giới có nhiều người bị hại như vậy, có thêm Hỗn Độn cũng chẳng có gì đặc biệt.
Cố Thời ăn xiên gà nhúng, hỏi Tạ Cửu Tư: "Nếu không phải là lệ quỷ, vậy tôi có thể đưa bạn học của tôi đến viện chúng ta không?"
Đương nhiên Tạ Cửu Tư không có ý kiến gì, anh gật đầu: "Được."
Vì vậy Cố Thời ăn xong xiên gà nhúng rồi kể chuyện này cho Cố Tu Minh nghe.
Nói thế nào thì Cố Tu Minh cũng là người phàm, cũng không biết những điều bí ẩn trong trời đất, cũng chưa từng bói ra được khía cạnh đó. Nghe Cố Thời nói vậy thì ông cảm thán một câu, bảo sao ông bói không ra rồi không bày tỏ thêm bất kỳ ý kiến nào.
Không, không đúng, nếu nói về ý kiến thì ông vẫn còn điều muốn nói.
Cố Tu Minh ở đầu bên kia điện thoại hỏi: "Vậy bạn học kia của con, có cần mời về nhà chơi không?"
"?" Cố Thời mờ mịt, "Sao vậy, cô ấy có vấn đề gì sao?"
Biết đâu là Hồng Loan của thằng nhóc thối tha con đó!
Cố Tu Minh nghĩ, nhưng không nói rõ, bởi vì Cố Thời có tính cách phản nghịch.
Từ nhỏ thằng nhóc này đã thích làm trái lời ông ấy, ông ấy chỉ hướng Đông, Cố Thời nhất định sẽ đi hướng Tây; ông ấy nói một, Cố Thời nhất định sẽ làm hai. Dù sao thì cũng rất khó để làm xong việc.
Cố Tu Minh uống một hớp trà, nói: "Con có thể đón gió tẩy trần để giúp người ta bình tĩnh lại, con gái người ta gặp phải loại chuyện này chắc chắn rất sợ hãi."
"Cũng đúng." Cố Thời đồng ý, cúp máy, quay sang tìm Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư thấy Cố Thời lại thò đầu sang, anh nhìn xiên gà nhúng đã ăn xong được đặt bên cạnh, lại lấy ra một phần mì chua cay đưa cho Cố Thời.
Cố Thời xoa bụng, hình như vẫn còn có thể ăn thêm.
Cậu hâm nóng phần mì chua cay, tách đôi chiếc đũa dùng một lần, vừa ăn mì vừa hỏi Tạ Cửu Tư: "Tạ Cửu Tư, anh có biết thứ gì có thể làm dịu sự hoảng sợ không?"
Tạ Cửu Tư suy nghĩ rồi lấy mấy đóa hoa trong giới tử ra.
"?" Cố Thời không hiểu biết, "Đây là cái gì?"
"Hoa Thanh Tâm, có thể giúp an thần, bình tâm tĩnh khí." Tạ Cửu Tư giải thích, "Nghiền nát rồi pha với trà là dùng được."
Cố Thời nhìn mấy đóa hoa nhỏ màu tím nhạt, do dự một lát rồi hỏi: "Sao hoa này có mùi như giò heo om vậy?"
Vì vậy Tạ Cửu Tư lại lấy một túi giò heo om trong giới tử ra.
Cố Thời: "..."
Ồ, không hổ là anh.
"Muốn ăn hả?"
"Không được không được, no rồi no rồi."
Tạ Cửu Tư đưa Hoa Thanh Tâm cho Cố Thời.
Cố Thời cũng không khách sáo với Tạ Cửu Tư, nghĩ thầm dù sao nợ nhiều thì không cần phải lo lắng, thiếu người ta một hai ân tình cũng là thiếu, vậy cứ nhận mấy đóa hoa này đi.
Tạ Cửu Tư hỏi: "Cậu muốn cái này để làm gì?"
"Ờm, trở về định cho gia đình Dư Tịnh dùng." Cố Thời nói, "Khách hàng bình thường sẽ không có đãi ngộ như vậy, nhưng ông già nói đúng, dù gì cũng là bạn học của tôi, nên đối xử tốt với họ một chút."
Tạ Cửu Tư hơi chững lại, nhớ đến lúc trước Cố Thời từng gặp bạn học: "Những bạn học đó của cậu..."
"Những người lúc trước gặp là đại học, còn cấp 3..." Cố Thời hơi dừng lại, "Cấp 3... Cũng tạm được nhỉ."
Thật ra cũng chẳng ra gì, nhưng chắc chắn tốt hơn đại học.
Cố Thời lắc đầu, nhớ lại khi tốt nghiệp cấp 3, mọi người cùng nhau tổ chức tiệc chia tay, có vài người say rượu, nói cậu cực kỳ lập dị, không nể mặt người khác, rất khó để chơi cùng.
Cố Thời không hề cảm thấy mình khó chơi cùng, cũng không hiểu mình lập dị ở điểm nào.
Về việc không nể mặt người khác, Cố Thời công nhận.
Cậu không thích nhìn người khác ra vẻ ngầu, thế là cậu vô tư làm những chuyện kỳ quái để vạch trần người khác.
... Ờm, nghĩ lại, hình như cậu hiểu vì sao mình không thể kết bạn được rồi.
Nhưng Cố Thời cho rằng cái này không phải lỗi của cậu.
Tất cả đều do sự thiếu chân thành của loài người! Nếu không thì nhìn Tạ Cửu Tư đi, chẳng phải chơi với cậu rất tốt đó sao?
"Dư Tịnh là một cô gái tốt, chưa từng nhắm vào cậu." Cố Thời nhớ lại, "Còn tặng tôi sữa bò, sữa chua dâu."
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời nhớ lại chuyện cũ, bất giác khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy có chút nặng nề.
"Cô ấy là bạn của cậu sao?" Anh hỏi.
Cố Thời gật đầu: "Đương nhiên là vậy rồi."
Tạ Cửu Tư nghe thấy đáp án này thì nhíu mày, không nói gì, cảm giác như đồ của mình bị người khác cướp mất, thật khiến rồng tức giận.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng khi hàm hỏa bị đánh cắp, anh chưa từng có cảm giác tức giận.
Cố Thời đội mũ áo lên, không phát hiện cảm xúc của Tạ Cửu Tư đột ngột trùng xuống.
Cậu đã quen với việc Tạ Cửu Tư đang nói chuyện thì đột ngột dừng lại, cậu lấy điện thoại ra.
Cậu nhìn giờ, còn nửa tiếng nữa mới đến thời điểm Đế Lưu Tương rơi xuống mà Cố Tu Minh đã bói được.
Hôm nay là mùng 7 tháng 10 âm lịch, trăng lưỡi liềm, thời tiết trong xanh.
Núi cao xa thị trấn, xung quanh không có ánh đèn neon gây ô nhiễm ánh sáng, chỉ có ánh trăng lưỡi liềm và ánh sao sáng chiếu rọi xuống mặt đất, vẽ nên đường nét của dãy núi trùng điệp.
Cố Thời gõ lách cách lên màn hình điện thoại, hiếm khi lên mạng tra cứu thông tin về bão sao băng, cậu đọc: "Sau nửa đêm, trăng lưỡi liềm lặn, bầu trời trong xanh, dải ngân hà hiện rõ nét, có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Ngay sau đó, một vệt sáng kéo theo cái đuôi dài bay xuyên qua ngân hà, bắt đầu từ đó, trong chốc lát, vô số dải sáng bạc như cơn mưa tuôn đổ chiếm lấy màn đêm dưới dải ngân hà --"
Cố Thời ngẩng đầu lên, ngồi dưới tán cây khô héo, cậu nhìn thấy một vệt sáng màu xanh nhạt xẹt qua màn đêm ngân hà.
"A!" Cố Thời nhảy dựng lên!
Bão sao băng đến như đã hẹn.
°°°°°°°°°°
Lời editor: Bình dấm đầu tiên trong đời của anh Tư ^⁠_⁠^