Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 37: Nguyên hình của cậu là gì?
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Động tác nhảy disco điên cuồng của Cố Thời chợt khựng lại.
Tạ Cửu Tư đứng ở cửa, hơi dừng lại một chút, chậm rãi hỏi: "Đây là... sở thích mới của cậu?"
Cố Thời như muốn tan biến.
Cậu lúng túng đứng đó, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, nhất thời không biết phải nói gì.
Tạ Cửu Tư lờ mờ nhận ra Cố Thời xấu hổ, anh hơi dừng lại một chút, đi vào, đóng cửa lại rồi an ủi: "Không có ai khác thấy đâu."
Cố Thời:?
Anh cũng là người khác đó, cảm ơn.
Cố Thời bỏ tay xuống, ngồi lên sofa, ôm gối, lại lần nữa tỏ vẻ không muốn nhìn hay nói chuyện với Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư thấy Cố Thời không chịu giao tiếp thì hơi buồn bực.
Người bạn của anh cực kỳ dễ xấu hổ, phải làm sao bây giờ?
Đây là lỗ hổng kiến thức mà Tạ Cửu Tư chưa từng tiếp xúc, trước đây đến cả bạn bè anh còn không có chứ đừng nói là một người bạn đặc biệt như thế này.
Lần đầu Tạ Cửu Tư cảm nhận được thế nào là "chân tay luống cuống".
Anh suy nghĩ một lúc, dứt khoát bắt chước Cố Thời, ngồi trên sofa đối diện Cố Thời, trong lòng ôm một cái gối, chăm chú nhìn Cố Thời, sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định lên mạng tìm hiểu xem nên làm gì trong tình huống này.
Sau đó anh nhìn thấy có người trả lời: đừng nhắc đến những chủ đề khiến đối phương cảm thấy ngại ngùng thì mọi chuyện sẽ ổn thôi!
Sắc mặt Tạ Cửu Tư trở nên nghiêm nghị, cảm thấy rất hợp lý.
Anh cẩn thận quan sát Cố Thời, thấy điều khác biệt duy nhất ở Cố Thời là chiếc mũ lưỡi trai trên đầu.
Ồ, đây là chiếc mũ Cố Thời đã mua khi đi ngang qua cửa hàng vật phẩm trước khi về nhà vào tối qua.
Tạ Cửu Tư đột nhiên sực nhớ ra, suy nghĩ rồi nói: "Chiếc mũ này rất hợp với cậu."
Cố Thời:???
Có phải con bê Tạ Cửu Tư đang chế giễu cậu không?
Cố Thời đặt tay lên ngực tự hỏi, sau đó cảm thấy với khả năng ăn nói của Tạ Cửu Tư chắc chưa đạt đến trình độ đó.
Tạ Cửu Tư thấy Cố Thời vẫn im lìm, càng thêm buồn bực.
Thay đổi chủ đề thất bại rồi sao?
Anh thở dài trong lòng, thầm bấm không thích câu trả lời đó rồi tiếp tục kéo xuống.
Anh nhìn thấy câu trả lời thứ hai được nhiều like: Vậy cứ khen đến khi cậu ta không ngại ngùng nữa thì thôi, để cậu ấy bớt ngại!
Tạ Cửu Tư thấy cũng có lý.
Chỉ là Tạ Cửu Tư không rành những chuyện này, anh quan sát Cố Thời một lúc lâu, không nghĩ ra nên khen như thế nào.
"Tôi đang nghĩ xem nên khen cậu như thế nào." Tạ Cửu Tư thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình, "Nhưng tôi phát hiện hình như toàn thân cậu toàn là ưu điểm."
Cố Thời sốc nặng.
Đệt?
Anh trai tìm mấy lời ngọt ngào sến sẩm này ở đâu ra vậy, khiến tai cậu ù đi vì ngượng.
Cố Thời xấu hổ đến mức muốn đào sâu xuống lòng đất, tay ôm gối chặt hơn.
Tạ Cửu Tư phát hiện Cố Thời vẫn không có phản ứng.
Anh lại thầm bấm không thích câu trả lời thứ hai, thở dài rồi tiếp tục lướt xuống.
Sau đó anh nhìn thấy bình luận hot thứ ba: một phần cảm xúc ngại ngùng là vì tự ti, những lúc thế này nên nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, chỉ cần ở bên cạnh an ủi cậu ấy là được!
Tạ Cửu Tư lại thấy có lý.
Anh đứng lên, bước nửa bước về phía Cố Thời, Cố Thời đang vùi mặt vào gối, ngẩng đầu nhìn đầy cảnh giác.
Tạ Cửu Tư khựng lại, dừng bước.
Cố Thời nheo mắt lại, nhìn Tạ Cửu Tư đang đứng đối diện mình, nghĩ thầm anh trai này lại muốn làm gì đây?
Tạ Cửu Tư vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Cần ôm một cái không?"
Cố Thời:???
Hôm nay Tạ Cửu Tư uống lộn thuốc hả??
Hay là cuối cùng anh ta đã nhận ra mình có xu hướng khác và muốn thử với cậu?!
Cố Thời cảm thấy huyết áp tăng cao, đầu muốn nổ tung.
Cả người cậu như muốn bốc hỏa, cuối cùng không nhịn được mở miệng: "Cuối cùng anh muốn làm gì?"
Tạ Cửu Tư thấy Cố Thời cuối cùng cũng nói chuyện với mình, vẻ mặt anh lập tức rạng rỡ hẳn lên: "Tôi muốn hỏi liệu cậu có quan tâm đặc biệt đến dự án phúc lợi từ thiện nào không."
"?" Cố Thời sửng sốt.
Không ngờ lại là chuyện nghiêm túc này?
Vậy thì cũng có thể tạm thời gác lại chuyện "tuyệt giao" một chút.
"... Tôi không quan tâm mảng này lắm." Cố Thời nói, "Nhưng ông già rất quan tâm đến viện phúc lợi nhi đồng Sơn Nam mà lần trước chúng ta đã đến."
Tạ Cửu Tư có ấn tượng với chuyện này: "Chính là nơi ông ấy nhặt được cậu?"
Cố Thời gật đầu.
Tạ Cửu Tư ghi nhớ chuyện này, lại hỏi: "Còn có một chuyện."
"Anh nói đi."
Tạ Cửu Tư suy nghĩ một lát, do dự không biết có nên hỏi hay không.
Anh giơ tay chạm vào Cầm Cố Châu trông như món trang sức mạ vàng, nghĩ rằng Cố Thời cũng đã chịu trao tín vật cho mình, có lẽ sẽ không ngại nói nguyên hình cho anh biết.
Cuối cùng Tạ Cửu Tư vẫn hỏi: "Nguyên hình của cậu là gì?"
Cố Thời hơi bực bội, tại sao hôm nay lại có đến hai người tò mò về nguyên hình của mình vậy.
Tuy nhiên, Tạ Cửu Tư và Cùng Kỳ có địa vị hoàn toàn khác nhau trong lòng Cố Thời.
Cố Thời cảm thấy đây là một cơ hội, liệu cậu có nên nhân cơ hội này để nói thẳng sự thật với Tạ Cửu Tư hay không.
Cậu hơi do dự.
Cậu biết mình là người thế nào, không nói thì thôi, nhưng khi nói ra lại nói năng nửa thật nửa giả, lộn xộn cả lên.
Tất nhiên, vì cái tính này nên cậu có rất ít bạn bè, dĩ nhiên cậu cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống kết bạn với người mà mình đã lừa gạt.
Tạ Cửu Tư thật sự quá đỗi thành thật, Cố Thời chưa từng gặp ai tin mọi điều cậu nói mà không chút nghi ngờ như thế này.
Một số lời vui đùa mà anh cũng tin, Cố Thời chỉ hơi lơ đễnh một chút thôi là anh sẽ tin sái cổ và làm theo.
Khiến Cố Thời thực sự rất xấu hổ -- nhất là vào khoảng thời gian đầu.
Cố Thời biết rõ lúc đầu Tạ Cửu Tư quan tâm cậu không phải vì chính bản thân cậu, mà là vì anh cho rằng cậu là yêu quái, hơn nữa, Tạ Cửu Tư có bản tính quan tâm đến những yêu quái nhỏ trong Yêu tộc.
Một số nhân thú thụy thú ở Viện Tam Giới đã quen với điều này.
Nhưng từ góc độ của Cố Thời, ngay từ đầu cậu đã lừa Tạ Cửu Tư, cậu vẫn luôn bận tâm chuyện này.
Cố Thời do dự một lúc lâu, vẫn hỏi: "Tôi nói thật nhé?"
Tạ Cửu Tư ngạc nhiên: "Đương nhiên."
"Tôi không biết nguyên hình của tôi." Cố Thời nói.
Tạ Cửu Tư không ngờ lại nhận được đáp án như vậy.
Anh hơi mở to mắt, vẻ mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh lộ ra chút kinh ngạc.
Anh xác nhận lại: "Không biết?"
"Đúng vậy, tôi không biết, từ khi có ký ức, tôi đã sống cùng ông già, trước khi gặp được ông già thì tôi còn quá nhỏ, không nhớ gì cả, chỉ nhớ là rất lạnh rất đói, vẫn luôn nghĩ mình là con người."
"..." Tạ Cửu Tư hơi dừng lại, "Lúc trước cậu nói..."
"Lúc trước là tôi lừa anh." Cố Thời khoanh chân, ngẩng đầu nhìn Tạ Cửu Tư đang đứng trước mặt cậu, "Thật ra khi anh và ông già giao dịch, ông ấy nói thẳng tôi không phải con người thì tôi mới thực sự nhận ra chuyện này, trước đó là tôi lừa anh."
Tạ Cửu Tư im lặng cúi mắt nhìn Cố Thời.
Cố Thời nhẩm tính, cảm thấy cậu lừa Tạ Cửu Tư một lần tận 2 tháng, Tạ Cửu Tư cắt một nhúm tóc của cậu, nếu muốn mọc tóc mới thì cũng cần ít nhất hai tháng, vậy coi như hòa nhau.
Được đấy, cái này hợp logic, vô cùng công bằng.
Cố Thời ôm gối, không hề hoảng loạn sau khi thú nhận.
Đã thú nhận rồi còn hoảng loạn gì nữa, kết quả đã được định đoạt, dù sao thì sau khi nói xong, trong lòng cậu rất thoải mái, Tạ Cửu Tư quyết định thế nào thì đó là chuyện của anh ta.
Cố Thời thấy rất hợp lý, chống cằm nhìn Tạ Cửu Tư đang im lặng không nói gì, chờ một lúc lâu cũng không thấy Tạ Cửu Tư đáp lời.
Sofa thật sự quá thoải mái, thoải mái đến mức mí mắt cậu cứ díp lại.
Tạ Cửu Tư chậm chạp mở miệng: "Cậu..."
Cố Thời giật mình tỉnh hẳn, liên tục gật đầu: "Ừm ừm ừm đúng đúng đúng, anh nói đúng."
Cậu vừa mơ màng nói, vừa giơ tay lên sờ khóe miệng, thấy không bị chảy dãi mới thở phào, sau đó ngước mắt nhìn Tạ Cửu Tư, lại phát hiện Tạ Cửu Tư đang nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt bất lực.
Trong lòng Cố Thời không hề bận tâm khi lừa dối hay khi thú nhận, nhưng lúc này lại thấy hơi áy náy.
Cậu vỗ vỗ mặt: "Ngại thật, vừa rồi mất tập trung, sếp Tạ anh mới nói gì thế?"
Tạ Cửu Tư thành thật: "Chưa nói gì cả."
Cố Thời chớp chớp mắt: "Ồ, vậy tôi tỉnh rất đúng lúc."
Tạ Cửu Tư suy nghĩ: "Đúng vậy."
Cố Thời ngồi đàng hoàng lại, chỉnh lại chiếc mũ bị nghiêng do ngủ gật: "Được rồi, anh nói đi."
Tạ Cửu Tư nói ra kết luận mà anh đã suy nghĩ kỹ lưỡng: "Có lẽ nguyên hình của cậu vẫn còn nhỏ, nhưng huyết mạch của cậu chắc là vô cùng mạnh, dựa theo lông tơ được luyện hóa từ tóc của cậu, đoán chừng cũng không phải là loài có vảy..."
Cố Thời vừa nghe vừa gật đầu, cứ thấy có gì đó sai sai.
"Dừng lại dừng lại." Cố Thời làm động tác tạm dừng.
Tạ Cửu Tư dừng nói, khó hiểu nhìn Cố Thời.
"Ngoài nguyên hình của tôi ra thì còn chuyện gì khác không?" Cố Thời hỏi.
Tạ Cửu Tư vẻ mặt mờ mịt.
"..." Cố Thời đành phải lên tiếng nhắc nhở, "Là chuyện tôi lừa anh."
"À." Tạ Cửu Tư sực tỉnh, "Đối với tôi, cái đó không coi là lừa gạt."
Cố Thời: "?"
"Cậu đã thú nhận, vì vậy không tính là lừa tôi." Tạ Cửu Tư nói, "Hơn nữa nếu xét theo kết quả, tôi không mất mát gì, đồng thời cậu cũng không gây ra hậu quả xấu nào."
Cố Thời gãi đầu: "Có thể tính như vậy nữa hả?"
"Tôi nghĩ là có thể." Tạ Cửu Tư cảm thấy việc này chẳng đáng gì, so với việc này thì việc tìm hiểu nguyên hình của Cố Thời là gì vẫn quan trọng hơn.
Cố Thời ôm gối, dựa lên sofa, ngẩng đầu nhìn Tạ Cửu Tư nghiêm túc phân tích.
Những lời phân tích nghiêm túc đó của Tạ Cửu Tư chỉ lọt vào tai này rồi ra tai kia, đi qua não một lượt mà không đọng lại chút nào.
Cố Thời cũng bày ra vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị để phối hợp với biểu cảm nghiêm túc của Tạ Cửu Tư, trong đầu toàn nghĩ, con rồng Tạ Cửu Tư này dễ lừa thế, lỡ mà không chú ý thì chẳng phải sẽ biến thành Khoa Phụ thứ hai sao!
Nghĩ kỹ lại, Tạ Cửu Tư còn giàu hơn cả Khoa Phụ nữa!
Giá trị của một Tạ Cửu Tư ít nhất có thể sánh bằng hàng trăm Khoa Phụ, thậm chí có thể sẽ là một câu chuyện bi thảm "Một con rồng tên Tạ Cửu Tư bị lừa, Viện Tam Giới bị liên lụy đến mức rơi xuống nước".
Trời ạ! Chuyện này quá kinh khủng.
Cố Thời hiện rõ vẻ mặt ưu sầu, không nhịn được lấy điện thoại ra mua một bộ 《 Hướng dẫn phòng chống lừa đảo cho người già 》, khi hàng được giao đến thì phát cho cả Viện Tam Giới đọc.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời mặt ủ mày chau thì dừng lại: "Sao vậy?"
Vì quan tâm đến tâm trạng của Tạ Cửu Tư nên Cố Thời không nói rằng cậu cảm thấy Tạ Cửu Tư quá dễ lừa.
Tuy nhiên, vừa rồi cậu cũng không nghe Tạ Cửu Tư nói gì, cậu cố nhớ lại, dù sao cũng chỉ toàn nói những điều loại trừ các khả năng có thể giúp cậu, không có đáp án chính xác nào.
Cố Thời nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đành ngậm ngùi "hy sinh" bản thân.
Cậu giơ tay sờ vào tóc của mình, buồn bã: "Tôi chỉ đang nghĩ khi nào tóc của tôi mới dài trở lại, chỗ tóc bị cắt trông thật khó coi."
Tạ Cửu Tư hơi giật mình, anh đột nhiên nhớ cách đây không lâu, Bạch Trạch xuống nhân gian chơi, bị hoàng đế trẻ con của con người nghịch ngợm cạo trọc đầu, khiến hắn buồn bực mấy trăm năm.
Tạ Cửu Tư là loại yêu thú có vảy, không hiểu tại sao loài yêu thú có lông lại coi trọng lông của mình đến thế, nhưng chuyện Bạch Trạch buồn bực mấy trăm năm là thật.
Cuối cùng Tạ Cửu Tư cũng hiểu ra, trước đó Cố Thời không phải đang ngại ngùng, mà là đang tức giận.
Tạ Cửu Tư: "..."
Ờm.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời đang sờ đầu mình cách một chiếc mũ, mím môi: "Xin lỗi."
Cố Thời sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Tạ Cửu Tư.
Trước đó cậu vẫn rất muốn bắt Tạ Cửu Tư xin lỗi vì mái tóc của cậu, nhưng bây giờ khi anh đã xin lỗi, Cố Thời lại thấy rất khó chịu.
"Cũng không phải chuyện lớn gì!" Cố Thời xua tay, hoàn toàn quên béng việc mấy tiếng trước mình mới tuyên bố tuyệt giao với Tạ Cửu Tư cho đến khi tóc mọc lại, cậu vô cùng hào phóng, "Hai ta là quan hệ gì chứ! Không cần phải để trong lòng!"
Tạ Cửu Tư nghe Cố Thời nói, tâm trạng bắt đầu vui vẻ trở lại.
Dù có bao nhiêu lần đi nữa, chỉ cần Tạ Cửu Tư nghe thấy Cố Thời khẳng định mối quan hệ thân thiết của hai người, anh đều sẽ cảm thấy vui vẻ.
Giọng điệu anh trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: "Về nguyên hình của cậu, thông tin vẫn còn quá ít, nhưng có thể xác định được đặc tính, thể chất của cậu đủ mạnh để chịu đựng khi đối mặt với tôi, lại còn vô cùng may mắn, có lẽ là thụy thú."
Cố Thời: Nghe hình như rất tuyệt.
"Chờ chút." Cố Thời hơi dừng lại, nhanh chóng nhận ra điểm bất thường: "Điềm lành?"
Tạ Cửu Tư gật đầu, đang định nói những thành quả và thay đổi gần đây trong Viện Tam Giới đều bắt nguồn từ vận may cực lớn mà Cố Thời mang đến thì thấy biểu cảm Cố Thời trở nên nghiêm túc.
Cố Thời thọc tay vào chiếc gối, móc ra một đống lông ngỗng, cả người cậu như muốn vỡ ra trong đống lông vũ bay lả tả: "Vậy là vé số của tôi trúng rồi phải không??"
Tạ Cửu Tư khựng lại, nhất thời không biết nên thừa nhận hay phủ nhận.
Phản ứng này của anh cũng không khác gì thừa nhận là mấy.
Cố Thời mở trừng mắt, không dám hỏi trúng bao nhiêu, phản ứng đầu tiên là nhanh chóng hủy liên kết thẻ ngân hàng với Huabei, sau đó chuyển toàn bộ số dư tiết kiệm vào tài khoản định kỳ.
Tạ Cửu Tư tò mò: "Cậu làm gì vậy?"
"Để ngăn bản thân làm chuyện trái quy định." Cố Thời nói, "Tôi sợ tôi không kiềm chế được mà đi mua vé số, rút sạch quỹ giải thưởng, kết quả tất cả nhân quả đều rơi xuống người anh, vậy là không đúng."
Cố Thời quá hiểu rõ bản thân, là người có tâm lý rất bình thường.
Chỉ cần túm đại một người trên đường, nói với người đó rằng lần này người đó sẽ trúng vé số, trong 10 người thì có ít nhất một nửa sẽ đi thử vận may.
Nhất là lúc này Cố Thời đang thiếu tiền.
Trong đầu cậu đã bắt đầu đánh nhau.
Một bên thì nói, sửa chữa đạo quán cần một khoản tiền lớn, nếu dùng tiền trúng số trả hết một lần thì thật tốt, đỡ cho ông già không kịp chờ Thương Ngô Quan sửa xong mà đã từ giã cõi đời. Một bên khác lại bảo, sửa đạo quán nên dùng tiền mình chăm chỉ kiếm được, tiền kiếm từ nhân quả của người khác là của cải bất chính, ông già biết được sẽ không vui.
Bla bla bla bla.
Cố Thời móc sạch chiếc gối, lông ngỗng bên trong bay tứ tung, rối rắm cực độ.
Tạ Cửu Tư không biết suy nghĩ của Cố Thời, anh nhìn Cố Thời liên tục thay đổi sắc mặt, dứt khoát hỏi: "Cậu đang khó xử chuyện gì hả?"
"Không có."
Cố Thời ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tạ Cửu Tư, hít sâu, vỗ vỗ mặt, vẫn quyết định tạm gác chuyện này sang một bên.
Đại nạn của ông già là vào năm 89 tuổi.
Cùng lắm thì chờ đến khi ông già 88 tuổi mà cậu vẫn chưa tích góp đủ tiền thì lại bàn chuyện mua vé số với Tạ Cửu Tư.
Luôn có rất nhiều cách.
"Không có gì không có gì, về chuyện nguyên hình của tôi, không vội, không biết cũng không sao cả."
Cố Thời bắt đầu đuổi người, lại nghĩ tới Cố Tu Minh trong nhà ngày nào cũng cứ đi đi lại lại không làm gì ra hồn, bây giờ cậu khó xử đến vậy mà ông già này lại không hề hay biết, ngay lập tức cậu nảy ra ý đồ xấu.
Cậu vô cùng thiếu đạo đức nói với Tạ Cửu Tư: "Còn nữa, tôi thấy gần đây ông già rất rảnh rỗi, anh nên giao vài nhiệm vụ cho ông ấy đi."
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng phải đợi sau khi tiếp xúc với Hỗn Độn đã."
Sự xuất hiện của Hỗn Độn là chuyện ngoài ý muốn, Hỗn Độn lại độc lập với lục đạo tam giới, có lẽ những kẻ đánh lén bọn họ sẽ để lại dấu vết.
Đây chính là lúc Cố Tu Minh phát huy tác dụng!
Nghe vậy, Cố Thời ngay lập tức thấy hài lòng, lúc tan tầm thì ngân nga một bài.
Cố Thời ngân nga thu dọn bàn làm việc, gọi Tạ Cửu Tư, được Sơn Thần đưa về nhà.
Ba người chạm mặt nhau ở Điện Sơn Môn.
Cố Thời cười cợt nhìn chằm chằm bộ râu dài của Cố Tu Minh.
Cố Tu Minh không chút thiện ý nhìn chằm chằm đầu Cố Thời.
Tạ Cửu Tư đưa Cố Thời về nhà, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cứ cảm thấy có gì đó không ổn nhưng lại nghĩ không ra.
Hôm sau khi trời còn chưa sáng, Tạ Cửu Tư đã bị hai luồng sát khí ngút trời ở Thương Ngô Quan làm cho tỉnh giấc.
Tạ Cửu Tư vội vàng phóng thần quang đến nhìn, thấy hai thầy trò Cố Thời và Cố Tu Minh mỗi người cầm một thanh củi đang choảng nhau trong sân của bọn họ.
Tạ Cửu Tư nheo mắt lại, nhận ra điều bất thường.
Trên đỉnh đầu Cố Thời từ một cái lỗ biến thành hai cái, một trái một phải, vô cùng đối xứng.
Bộ râu dài của Cố Tu Minh bị cắt thành hình gợn sóng, trông còn nghiêm trọng hơn bị chó nhai.
Hai thầy trò mặt đối mặt, khóe mắt như muốn tóe lửa, đã chuẩn bị sẵn sàng để quyết đấu sinh tử.
Tạ Cửu Tư: "..."