Chương 38: Tôi đi cùng cậu

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit + beta: Bé Sứa muốn ở nhà
Cố Thời lườm Cố Tu Minh, tức đến mức bốc hỏa!
Sáng nay khi nhìn vào gương, toàn thân cậu như muốn nứt toác ra, suýt nữa đã đấm vào gương một cái!
Cậu khác với ông già Cố Tu Minh suốt ngày ngồi trong nhà, cậu phải ra ngoài đi làm kiếm tiền, phải gặp người khác!
Dù không gặp ai thì cậu cũng phải chú ý đến hình ảnh của mình!
Nhìn cái trò hay ho mà Cố Tu Minh làm xem?
Hai cái lỗ đối xứng hoàn hảo này có thể tạo kiểu bờm ngựa Mohicans luôn rồi!
Cố Tu Minh lườm Cố Thời, sờ bộ râu dài quý báu của mình, tức đến mức suýt trợn mắt ngất xỉu!
Ông coi trọng bộ râu dài này hơn cả bản thân ông.
Mùa thu ở thành phố B, nhiệt độ thấp và thời tiết khô hanh, ông chưa chắc sẽ tắm mỗi ngày, nhưng chắc chắn ngày nào cũng sẽ rửa mặt gội đầu và chải chuốt bộ râu dài đã nuôi tám năm này!
Còn dùng cả dầu xả nữa!
Nhìn cái trò hay ho mà Cố Thời làm xem?
Hai thầy trò nắm chặt thanh củi, nắm đấm cứng ngắc.
Tạ Cửu Tư luôn cảm thấy mối quan hệ của Cố Thời và Cố Tu Minh thật khó hiểu.
Quan hệ của bọn họ hẳn là rất tốt, Tạ Cửu Tư có thể thấy rõ điều đó, khi Cố Thời đi đến đâu, cậu cũng mua đặc sản về cho Cố Tu Minh, sợ ông già ở nhà thiếu thốn.
Nhưng khi hai ông cháu này cùng ở trong Thương Ngô Quan, ngày nào gặp nhau cũng cãi nhau ầm ĩ, cách sống chung này khiến Tạ Cửu Tư hoàn toàn không thể lý giải.
Tạ Cửu Tư nhìn hai cái lỗ trên đỉnh đầu Cố Thời, lại nhìn bộ râu dài chó nhai của Cố Tu Minh, muốn nói rồi lại thôi, anh nhìn hai thanh củi trong tay hai ông cháu, không biết có nên ra cản hay không.
Cuối cùng, Tạ Cửu Tư dùng chút kiến thức ít ỏi về loài người của mình để suy đoán tình huống hiện giờ.
Chẳng phải người ta có câu việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài sao?
Chuyện này cũng coi như là việc xấu trong nhà nhỉ?
Tạ Cửu Tư không chắc lắm, sau đó anh tiến lên một bước, hiếm khi anh không giữ phép tắc mà trực tiếp xuất hiện giữa hai thầy trò sắp trở mặt thành thù, không còn đứng ngoài cửa núi chờ Cố Thời ra mở cửa như trước kia.
Sự cấp tòng quyền*, Tạ Cửu Tư nghĩ vậy.
*Sự cấp tòng quyền (事急从权): nghĩa là tuân theo thẩm quyền trong những vấn đề cấp bách.
Sơn Thần - không hề nhận ra mình cũng là người ngoài - ngước mắt nhìn, không chút do dự che trước mặt Cố Thời, bảo vệ cậu ở phía sau.
Hai thầy trò sắp trở mặt thành thù đồng thời sững sờ.
Sát khí của Cố Thời cứng lại, ngập ngừng hỏi: "Anh... sao lại đến đây?"
Cố Tu Minh nghe thấy giọng điệu này, da mặt giật giật.
Thằng nhóc thối tha Cố Thời này đúng là to gan lớn mật, không có chút lòng kính sợ Sơn Thần.
Tạ Cửu Tư hỏi Cố Tu Minh: "Mới sáng sớm mà hai người làm gì vậy?"
Cố Tu Minh chưa kịp trả lời thì Cố Thời đã tiến lên một bước, kéo tay áo Tạ Cửu Tư.
Cậu kéo tay áo Tạ Cửu Tư, giơ tay sờ lên đầu mình, lúc sờ vào hai cái lỗ, cảm giác như trời đất sụp đổ.
"Anh xem đi!!"
Tạ Cửu Tư nghe vậy thì nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn chằm chằm đầu Cố Thời.
Cố Thời mách: "Ông già làm đó!!"
Tạ Cửu Tư bối rối, không hiểu ý Cố Thời.
Anh nhìn kiểu tóc của Cố Thời, suy nghĩ một lát rồi nhận xét: "Trông rất độc đáo."
Cố Thời:?
Cố Thời trừng mắt nhìn Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư khựng lại, đổi cách nói khác: "Rất thời thượng."
Cố Thời nắm chặt thanh củi trong tay: "Anh im đi."
Tạ Cửu Tư: "."
Cố Tu Minh nghe đồ đệ tiện nghi của mình la hét với Sơn Thần Chung Sơn, chợt thấy trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Thương Ngô Quan được xây trên Chung Sơn, tuy lúc xây, Chúc Âm không có mặt ở đây, nhưng vẫn cúng tế theo quy định, coi như đã thờ núi.
Theo quy định được truyền lại từ xa xưa, bọn họ đã thờ và sống trên đỉnh núi, cho dù là con dân Chung Sơn. Nếu khiến Sơn Thần Chúc Âm không vui, anh ta cũng có thể đập nát Thương Ngô Quan chỉ bằng cái búng tay!
Bề ngoài Cố Tu Minh vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút hoảng sợ.
Thái độ của thằng nhóc thối tha này đối với Tạ Cửu Tư không đúng lắm, trước kia nó có tùy tiện như vậy đâu!
Cố Tu Minh cho rằng, khi Cố Thời và Tạ Cửu Tư ra ngoài tìm Đế Lưu Tương, cùng ăn cùng ở nên thân thiết hơn một chút. Ông quá hiểu đồ đệ do một tay ông nuôi lớn, thằng nhóc Cố Thời là loại được đằng chân lân đằng đầu, nể mặt nó một chút là nó có thể trèo lên đầu người khác, kỹ năng xu nịnh* và được chiều sinh hư đã đạt đến mức tối đa từ lâu.
*Thuận can nhi ba (顺杆儿爬): nghĩa là nói những điều tốt đẹp và làm những điều người khác thích.
Cố Tu Minh đau đầu.
Cũng không phải ông cảm thấy tính cách này của Cố Thời có vấn đề, ông chỉ cảm thấy đối tượng lần này không ổn lắm.
Tạ Cửu Tư là nhân vật gì?
Chúc Long được bảo tồn từ thời thượng cổ! Theo tin tức mà Cố Thời mang về, anh còn là người kiểm soát sự tồn tại của Cửu U minh thổ.
Bây giờ trông Tạ Cửu Tư có vẻ ôn hòa vô hại, nhưng Cố Tu Minh vẫn còn nhớ rõ vuốt rồng lao tới khi bọn họ mới gặp mặt lần đầu.
Nếu Chúc Âm thật sự làm gì đó, nghiền chết ông và Cố Thời đơn giản như bóp chết một con kiến.
-- Mặc dù xét theo những lần tương tác sau đó, vị Sơn Thần Chung Sơn này dường như không hề ra vẻ thần thánh gì cả.
Cố Tu Minh thừa nhận, ông chỉ là có chút chấn thương tâm lý (PTSD) do vuốt rồng của Tạ Cửu Tư vào lần đầu gặp mặt.
Hơn nữa hành vi của Cố Thời thật sự quá ngông cuồng.
Cố Tu Minh đờ đẫn nhìn Cố Thời kéo cánh tay Tạ Cửu Tư, nhe răng trợn mắt với anh, lại nhìn vẻ mặt không cảm xúc của Tạ Cửu Tư bị Cố Thời lay tới lay lui, hít sâu.
Có lẽ mình đã lo lắng quá nhiều, Cố Tu Minh nghĩ.
Ông nhớ trước kia khi mới nhận nuôi Cố Thời, ông đã bói một quẻ đơn giản cho cậu bé, trên quẻ tượng, cuộc đời Cố Thời êm đềm hạnh phúc, trường thọ, gặp nhiều quý nhân.
Tạ Cửu Tư có lẽ là một trong những quý nhân đó.
Nghĩ vậy, Cố Tu Minh bình tĩnh hơn một chút, tay vuốt bộ râu dài, đang định nói chuyện thì cảm nhận được những sợi râu so le đâm vào tay, không kiềm lòng được thốt ra một tiếng: "Đệt!"
Cố Thời vô thức rụt cổ lại, nhưng khi nhìn Tạ Cửu Tư đang che chắn phía trước, cậu nắm lấy cánh tay Tạ Cửu Tư, gan lại lớn lên.
Cố Thời: "Sao ông lại ăn nói thô tục như vậy, rất không văn minh."
Cố Tu Minh:?
Tạ Cửu Tư:?
Tạ Cửu Tư khựng lại, há miệng muốn nói bình thường Cố Thời cũng nhiều lần hùng hổ như vậy, nhưng anh chưa kịp phát ra âm tiết đầu tiên đã bị Cố Thời đoán trước, giơ tay bịt kín miệng.
Cố Tu Minh:!!!
Vô lễ! Hỗn xược! Đại bất kính!!
Cố Thời lùn hơn Tạ Cửu Tư một chút, đứng phía sau giơ tay bịt miệng Tạ Cửu Tư có hơi khó khăn, cánh tay nặng nề đè lên vai Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư hơi dừng lại, suy nghĩ một lát thì hơi khuỵu gối xuống để Cố Thời đặt tay thoải mái hơn.
Động tác của anh rất khẽ nên Cố Thời không phát hiện ra, cậu chỉ dựa vào lưng Tạ Cửu Tư, nhỏ giọng nói: "Sếp Tạ, anh đừng nói gì hết!"
Tạ Cửu Tư gật đầu.
Cố Thời thu tay lại, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn về phía Cố Tu Minh.
Cố Tu Minh siết chặt nắm đấm, nhưng ngại có Tạ Cửu Tư ở đây, ông suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra cách nào có thể đi vòng qua vị đại thần này để hành hung đồ đệ bất hiếu, cuối cùng chỉ có thể nén cơn tức xuống, sau khi chào hỏi Tạ Cửu Tư thì tức giận dậm chân bình bịch rời đi, không thèm nhìn ai.
Cố Thời nhìn bóng lưng Cố Tu Minh, có thể nhìn thấy bốn chữ "Sẽ tính sổ sau" từ tấm lưng kia.
Hừ, tính sổ sau thì sao?
Lần này là cậu thắng!
Cố Thời đắc ý nghĩ, nếu cậu mà có đuôi thì có lẽ cái đuôi đã vểnh lên tận trời.
Lúc này một cơn gió thổi qua, Cố Thời cảm thấy da đầu lành lạnh, toàn thân run rẩy.
Cậu giơ tay sờ hai cái lỗ trên đầu, vẻ mặt đắc ý lập tức nứt toạc, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng không nhịn được mắng thành tiếng: "Đệt!"
Tạ Cửu Tư hơi dừng lại: "Đừng nói tục."
"Tôi có nói tục đâu." Cố Thời vừa nói vừa đi vào phòng của mình, "Cỏ*, là một loại thực vật, là trong lòng sếp Tạ không sạch nên mới nghĩ tôi đang nói tục!"
*Từ "草" phát âm là cǎo, làm một từ nói về cỏ, nhưng thường được dùng để chửi thề như 我草 (tao đệch).
Tạ Cửu Tư đi theo sau Cố Thời, nghe cậu nói vậy thì dừng chân, suýt nữa đã tin.
"... Già mồm át lẽ phải."
Cố Thời nghe vậy thì quay đầu nhìn Tạ Cửu Tư một cái, biểu cảm có chút mới lạ.
Tạ Cửu Tư: "?"
Cố Thời lẩm bẩm: "Trước kia tôi nói gì anh cũng tin."
Tạ Cửu Tư nhớ lại, hình như đúng là vậy thật. Bây giờ nghĩ lại, Cố Thời nói bậy nói bạ rất nhiều.
Nhưng cũng không phải là chuyện lớn gì, sau khi nhận ra, Tạ Cửu Tư cũng không quan tâm lắm.
"Cũng tốt, tiếp tục duy trì năng lực tư duy độc lập, đừng có kiểu người khác nói gì cũng tin."
Cố Thời nói, lấy chiếc mũ lưỡi trai trong phòng ra, đội lên, nhìn trái nhìn phải trong gương, sau khi xác nhận thật sự không nhìn thấy gì bất thường dưới mũ mới trề môi, quay đầu nhìn về phía Tạ Cửu Tư: "Anh ăn sáng chưa?"
Tạ Cửu Tư lắc đầu.
Cố Thời xắn tay áo đi vào nhà bếp: "Hôm nay là cuối tuần, chúng ta không cần phải đi làm, có rất nhiều thời gian rảnh, đúng lúc tối qua trước khi đi ngủ tôi đã nhào bột, sáng nay ăn bánh bao nhé."
Tạ Cửu Tư không từ chối mà đi theo Cố Thời vào bếp.
Sơn Thần Chung Sơn đã quen với việc Cố Thời giữ anh lại ăn cơm ở Thương Ngô Quan, hơn nữa tài nấu nướng đã được rèn luyện nhiều năm của Cố Thời thực sự rất tuyệt.
Tạ Cửu Tư đứng ở bệ bếp nhìn trái nhìn phải, sau đó ngồi xuống cửa bếp nhóm lửa, nhớ lại động tác thường ngày của Cố Thời và Cố Tu Minh, xoay người cầm một bó củi, lật lòng bàn tay lên thì xuất hiện một ngọn lửa.
Cố Thời sửng sốt: "Sếp Tạ, anh muốn nhóm lửa hả?"
Tạ Cửu Tư gật đầu: "Muốn thử một chút."
Cố Thời nhìn Tạ Cửu Tư nhét bó củi vào miệng bếp, đầu như muốn nổ tung: "Đầu tiên anh phải dùng đống tro này bôi lên lỗ, đặt bó củi vào lỗ, đốt một bó cỏ lót ở lỗ..."
Tạ Cửu Tư nghiêm túc lắng nghe, nhanh chóng bắt đầu.
Mùa đông trời lâu sáng, hai thầy trò quậy một trận xong, trời vẫn còn tờ mờ.
Trong bếp, hơi nước và khói bốc lên trúng bóng đèn dây tóc treo trên xà nhà, nhìn từ xa trông như một ngọn đèn dầu nhỏ nhưng dịu dàng trong bầu trời tối mù.
Cố Tu Minh đứng trên gác chuông, liếc nhìn sang bên kia, xoa xoa tay trong gió lạnh, bấm chuông đồng hồ.
Khi tiếng chuông vang lên, Cố Thời đang đun một nồi nước sôi, rót một ly nước ấm vừa miệng cho Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư nhìn đống củi nóng đỏ trong bệ bếp, cầm ly, cách một màn khói mờ, nhìn Cố Thời nhào bột, băm nhân thịt.
Anh uống một hớp nước, nhìn Cố Thời đang nấu cơm mà cũng phải đội mũ lưỡi trai, vừa nhỏ giọng lầu bầu "Ông già thối chết tiệt", "Phiền muốn chết", vừa ngoan ngoãn nhào nặn mấy cái màn thầu và bánh bao, bỏ vào lồng hấp.
Thỉnh thoảng Cố Tu Minh cũng sẽ ăn thịt, nhưng ông quen ăn chay hơn.
Tạ Cửu Tư thường xuyên tới ăn chực nên vô cùng rõ điều này.
Chính vì vậy nên mới cảm thấy rất kỳ lạ.
Không phải vừa rồi sắp đánh nhau hả?
Tạ Cửu Tư nghĩ vậy, cũng hỏi như vậy: "Ban nãy đã sắp đánh nhau rồi, giờ cậu còn làm bữa sáng cho ông ta?"
Cố Thời đang cúi đầu nhét dưa muối vào bánh thì dừng lại, cầm dưa muối sững sờ ba giây, ngước mắt nhìn về phía Tạ Cửu Tư, muốn nói gì đó, nhưng trên mặt đầy vẻ khó tả.
Tạ Cửu Tư bối rối.
"... Sếp Tạ." Cố Thời bịt kín bánh bao dưa muối trong tay lại, hít sâu một hơi, "Có phải anh cực kỳ thích hỏi những vấn đề khiến người ta xấu hổ không?"
Tạ Cửu Tư lắc đầu: "Tôi không có."
Cố Thời cẩn thận quan sát biểu cảm của Tạ Cửu Tư.
Vẻ mặt của vị Sơn Thần vẫn luôn bình tĩnh, như thể trời có sập xuống cũng chẳng sao cả.
Trông không giống như đang cố ý.
Cố Thời hắng giọng, lớn tiếng nói: "Nếu tôi không nấu cơm, lỡ như ông già chết đói thì phải làm sao?"
Tạ Cửu Tư đột nhiên hiểu ra điều gì đó: "Cậu khó bày tỏ tình cảm trong lòng."
"..." Cố Thời siết chặt tay, chiếc bánh bao dưa muối vừa mới được bịt kín biến thành bánh bao dưa muối bẹp do bị cậu đập, cậu trợn trắng mắt: "Anh bớt nói lại đi."
Tạ Cửu Tư cầm ly, nhìn khuôn mặt hơi đỏ lên của Cố Thời dưới ánh đèn, lát sau, anh nhìn sang chỗ khác, chậm rãi uống nốt chỗ nước ấm còn lại trong ly.
Cố Thời cảnh giác nhìn chằm chằm Tạ Cửu Tư, sau khi phát hiện anh không định nói gì nữa thì thở phào nhẹ nhõm.
Cố Thời cảm thấy tính cách Tạ Cửu Tư rất có vấn đề.
Không rành cách đối nhân xử thế lại chậm chạp, nhưng anh lại rất nhạy cảm ở những khía cạnh kỳ lạ, lâu lâu lại "chọc" vào lòng người ta, khiến người ta không kịp đề phòng, không chống đỡ nổi.
Cố Thời hấp tất cả bánh bao đã nhào xong, bắc một chảo dầu khác, chiên vài chiếc bánh quẩy.
Tạ Cửu Tư ngồi bên cạnh bàn ăn, phát hiện Cố Tu Minh đang ngồi xổm trong phòng của ông thì hỏi Cố Thời: "Ông ta không ăn hả?"
Cố Thời ngậm bánh bao: "Chắc là ông già đang chăm sóc bộ râu của ổng, không cần xen vào chuyện của ổng đâu, nhanh ăn xong tôi còn đi bắt xe."
"Đi đâu?"
"Đi mua chút đồ dùng sinh hoạt." Cố Thời đáp. Ngoài ra còn phải mua vật liệu xây dựng, sửa lại cửa núi, ít nhiều gì cũng giúp bề ngoài Thương Ngô Quan trông đàng hoàng hơn tí.
"Dư Tịnh nói chiều mai cô ấy sẽ đến, hình như là cả gia đình bọn họ cùng tới, có lẽ sẽ ở lại trong đạo quán, tôi phải tìm một sư phụ đi đón người, trong đạo quán không có phòng dành cho khách hay đồ vệ sinh cá nhân nào cả, tôi phải đi mua..."
Cố Thời ngậm bánh bao cầm điện thoại, bắt đầu liệt kê những món đồ cần mua, Tạ Cửu Tư ở bên cạnh lắng nghe, khi nghe Cố Thời nói những con người đó sẽ ở lại Thương Ngô Quan, đầu ngón tay khẽ móc móc miếng giấy ở miệng ly.
"Không ổn." Anh đột nhiên nói.
Tiếng Cố Thời đánh chữ trên điện thoại ngừng lại: "Hả?"
"Cô bé đang bị Hỗn Độn bám vào người nên vào ở trong Viện Tam Giới sẽ tốt hơn, để phòng ngừa bất trắc, nếu thật sự xảy ra chuyện cũng sẽ không liên lụy đến Thương Ngô Quan." Tạ Cửu Tư nói, bẻ bánh bao ra, sắc mặt chính trực bình tĩnh, "Người nhà của cô bé chắc chắn cũng không muốn rời xa cô bé, nên sẽ vào ở Viện Tam Giới hết luôn."
Cố Thời cau mày suy nghĩ rồi gật đầu: "Cũng được."
Lông mày Tạ Cửu Tư giãn ra, nhưng chợt hơi nhíu lại.
Có chút kỳ lạ, anh nghĩ, hình như anh không muốn người khác sống trong Thương Ngô Quan.
Vì sao vậy?
Cố Thời vừa "tạch tạch" xóa danh sách liệt kê vừa nói: "Nhưng vẫn phải ra ngoài một chuyến, mua chút đồ cho anh."
Tạ Cửu Tư hồi phục tinh thần: "Mua cho tôi?"
"Đúng vậy, anh thường tới nhà của tôi đúng không?" Cố Thời bấm màn hình điện thoại, "Chuẩn bị chút đồ cho anh, chẳng hạn như ly dùng một lần nè, mỗi lần anh đến đều dùng mấy ly, rất không bảo vệ môi trường, đúng lúc ly tráng men của tôi và ông già cũng đã dùng hơn mười năm, chúng ta mua một bộ mới luôn!"
Tạ Cửu Tư: "Mua một bộ?"
Cố Thời gật đầu: "Đúng vậy!"
Tạ Cửu Tư cầm bánh bao bị bẻ làm đôi, ngơ ngác một lát, khóe môi không khỏi cong lên.
"Tôi đi cùng cậu."