Chương 41: Ấu trĩ!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, Cố Tu Minh cũng đồng ý với phương pháp mà Cố Thời đề xuất.
Ông nghe thấy Cố Thời hưng phấn báo tin vui cho Tạ Cửu Tư qua điện thoại, khẽ thở dài rồi cúp máy.
Một ông già như ông sao có thể không hiểu được suy nghĩ của người trẻ tuổi chứ?
Cố Tu Minh vừa ăn màn thầu vừa thở dài, trong lòng có chút hụt hẫng.
Ông chỉ đang nghĩ, dù sao ông cũng đã lớn tuổi rồi, nếu Cố Thời không có năng lực bói toán, ông cũng không định tiếp tục truyền lại khả năng của dòng dõi Thương Ngô – một thứ dễ dàng thu hút những kẻ tham lam.
Thương Ngô Quan bị bỏ hoang thì cứ để nó bị bỏ hoang thôi, toàn là những món đồ cũ kỹ sắp bị loại bỏ, thật sự không cần Cố Thời phải lãng phí mười mấy năm, thậm chí là vài chục năm để sửa chữa nó.
Khôi phục dòng dõi Thương Ngô, sửa chữa Thương Ngô Quan, đây vốn nên là chuyện của ông già này. Chỉ là ông thật sự không có tiền đồ, dù cố gắng thế nào cũng không làm tốt được việc gì.
Nhưng dù là áy náy hay không còn mặt mũi nào gặp tổ tông trong sư môn khi chết đi, tất cả đều là chuyện của một mình Cố Tu Minh ông. Cố Thời không được truyền thừa năng lực của dòng dõi Thương Ngô, dĩ nhiên không cần phải gánh vác trách nhiệm nặng nề này.
Không phải là ông không nghĩ tới chuyện khôi phục Thương Ngô Quan, chỉ là thời gian và tiền bạc cần thiết cho chuyện này thật sự quá khổng lồ, sao có thể để Cố Thời rơi vào hoàn cảnh như vậy vì một ông già gần đất xa trời được chứ?
Nhưng Cố Thời lại rất cố chấp trong chuyện này.
Có một số việc, có lẽ Cố Thời đã quên rồi, nhưng Cố Tu Minh vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc.
Khi Cố Thời học lớp 4, giáo viên dạy Ngữ Văn giao bài tập, yêu cầu lũ trẻ viết một bài văn với chủ đề là “lý tưởng”.
Không giống với lý tưởng vĩ đại của các bạn nhỏ khác là muốn trở thành nhà khoa học, muốn làm cảnh sát, muốn trở thành phi hành gia, chỉ có Cố Thời – bé đạo sĩ đã bị hiện thực vùi dập nặng nề – viết bài văn với sự chân thành “Em muốn trở thành một người giàu có”.
Lúc đó internet chưa phát triển, Cố Thời còn nhỏ, kiến thức không nhiều lắm, nhưng vẫn viết kế hoạch kiếm tiền của mình một cách vô cùng nghiêm túc.
Bé nói bé muốn làm nhân viên bán vé xe buýt, bởi vì lần nào bé cũng nhìn thấy nhân viên bán vé cầm một đống tiền trên tay, bé muốn kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, sau đó sửa lại căn nhà, không để ông nội buồn bã nữa.
Lúc ấy Cố Tu Minh nhận được điện thoại hỏi thăm tình hình gia đình từ giáo viên, khi nghe giáo viên cẩn thận dò hỏi, ông suýt nữa đã bứt hết râu của mình.
Ông đã không còn nhớ lúc đó ông cảm thấy tức giận hay buồn cười, ông chỉ nhớ, khi Cố Thời học lớp 4 đã hạ quyết tâm gánh vác trách nhiệm sửa chữa Thương Ngô Quan.
Nhỏ mà lanh.
Cố Tu Minh ăn xong bữa sáng chỉ với hai ba cái màn thầu, rửa chén rồi về phòng bắt đầu ủi quần áo.
Thôi thì cứ vậy đi, Cố Tu Minh thầm nghĩ.
Sau khi ủi xong bộ đồ sẽ mặc để gặp người ta vào ngày mai, ông còn phải dọn dẹp sân ở thính đường, để lại ấn tượng tốt cho họ.
Thằng nhóc thúi Cố Thời chỉ biết chăm chút cho bản thân, phòng như cái ổ chó thì không thấy chủ động dọn dẹp, lần nào ông cũng phải cầm thước ra lệnh ép buộc mới chịu dọn dẹp qua loa.
Kêu cậu đi tiếp đãi người ta, sợ là cả đời cũng đừng mơ có vợ.
Cố Tu Minh – hoàn toàn không biết cả nhà Dư Tịnh sẽ không đến nhà mình – lo lắng sốt ruột, lo lắng cho vợ của tên Schrodinger kia.
……
Cố Thời không hề chậm chạp, năng lực hành động cực kỳ mạnh mẽ.
Sau khi tìm được địa chỉ của Cục Di vật Văn hóa địa phương, cậu gọi điện nhờ tư vấn rồi hẹn thời gian gặp mặt với họ.
Cố Thời cảm thấy như có hy vọng đạt được mục tiêu cuộc đời mình, cậu vui đến mức nhìn thấy đứa trẻ khóc quấy bên đường cũng mỉm cười ngây ngô.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời vừa ngân nga vừa nhảy chân sáo bên cạnh, đành phải đưa tay ra giữ chặt lấy Cố Thời, tránh cho cậu quá hưng phấn mà xảy ra chuyện.
“Sếp Tạ, đi thôi! Hôm nay tâm trạng tôi tốt, tôi mời anh một bữa thịnh soạn!” Cố Thời vung tay lên, kéo Tạ Cửu Tư vào khu ẩm thực.
Kết quả bọn họ nhìn thấy Đế Thính say như chết ở quán bar khu ẩm thực giữa ban ngày ban mặt.
Ngồi bên cạnh hắn là Cùng Kỳ đang nghiêm túc đọc một tác phẩm kinh điển, còn có Thao Thiết đang cầm PSP có cắm sạc và đang cực kỳ tập trung chơi game, cùng với Lý Bế Chủy đang giơ điện thoại điên cuồng chụp hình Đế Thính.
Cố Thời cách một tấm kính nhìn mấy tên sinh vật phi nhân loại bên trong, liếc nhìn tấm bảng “đóng cửa” treo ngoài cửa quán bar, lại nhìn đồng hồ, bây giờ chỉ mới hơn buổi chiều một chút.
Thời gian mở cửa quán bar luôn giống nhau, đều bắt đầu từ 8 giờ tối đến 2 giờ sáng thì đóng cửa.
Cố Thời quay đầu nhìn thoáng qua Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư không có hứng thú với việc này, thản nhiên liếc nhìn đám Lý Bế Chủy trong quán bar rồi quay đi.
Tạ Cửu Tư không muốn quan tâm đến bọn họ, nhưng Lý Bế Chủy tai thính mắt tinh, vừa liếc mắt một cái đã phát hiện Tạ Cửu Tư và Cố Thời trong đám đông. Hắn đập mạnh xuống bàn một cái, cố gắng vẫy tay gọi Cố Thời và Tạ Cửu Tư đang đứng ngoài cửa: “Cố Thời Cố Thời! Ở đây ở đây!”
Hắn đập tay quá mạnh, khiến Đế Thính đang nằm gục trên bàn choáng váng.
Cố Thời đi vào, khó chịu hỏi: “Các anh ở đây làm gì vậy? Giờ này đâu phải giờ quán người ta mở cửa?”
“Ặc, việc này có nguyên nhân đặc biệt.” Lý Bế Chủy cười hì hì, “Còn không phải vì Đế Thính cảm thấy trời sắp sập đến nơi nên muốn đến đây tìm rượu giải sầu hay sao, tôi lo anh ta gặp chuyện nên cũng đến cùng!”
Cùng Kỳ đang đọc quyển 《 Kinh tế học phương Tây 》, nghe vậy thì cười khẩy một tiếng.
“Chỉ là đến xem trò hề thôi, sao nói nghe có vẻ tình nghĩa quá vậy?”
“?” Cố Thời cúi đầu nhìn Đế Thính đang cắm mặt xuống bàn, mặt như tro tàn, hiển nhiên đã say khướt, miệng lẩm bẩm những câu như “Xong đời rồi, tận thế sắp đến rồi”, “Vũ trụ nổ tung đi”, “Đồ chó Tạ Cửu Tư sẽ không bao giờ lợi dụng ta được nữa”.
Cố Thời: “…”
Mọi người có mặt ở đó không kìm được mà nhìn về phía đồ chó, à không phải, nhìn về phía Tạ Cửu Tư.
Tạ Cửu Tư cụp mắt nhìn chằm chằm Đế Thính đang say như chết, bình tĩnh nói: “Hỗn Độn tới kìa.”
Đế Thính giật mình tỉnh hẳn, kinh hoàng nhìn xung quanh.
Tạ Cửu Tư chậm rãi nói: “Lừa anh đấy.”
Cố Thời: “.”
Ấu trĩ!
Đế Thính tỉnh táo lại, lườm Tạ Cửu Tư, nấc cụt một cái.
Cố Thời chê bai rồi né ra xa: “Cái này thì liên quan gì đến việc các anh ở quán bar giữa ban ngày ban mặt thế này.”
“Bởi vì sau khi say, Đế Thính chạy đến nói với bà chủ quán bar rằng chồng bà ta vừa mới rời đi, miệng nói là đi nhập hàng nhưng thực chất là đi bao phòng cặp kè với gái.” Lý Bế Chủy hài lòng nhìn đoạn video quay cảnh Đế Thính say rượu mất mặt, “Sau đó bà chủ kêu chúng tôi cứ uống thoải mái, tất cả đồ uống được giảm giá 25%, khi đóng cửa cũng không đuổi chúng tôi về.”
Đế Thính liếc nhìn bọn họ một cái, gọi thêm mấy chai bia đen, trông như đã hoàn toàn buông xuôi.
Cố Thời khó chịu: “Sao anh ta lại ra nông nỗi này?”
“Bởi vì Hỗn Độn sắp tới đây, theo tình hình hiện tại thì khó mà nói là địch hay bạn.” Lý Bế Chủy ngồi xếp bằng trên sofa, nhìn thoáng qua Tạ Cửu Tư, “Nhưng Tạ Cửu Tư đã nói là sẽ không sao.”
Đế Thính lập tức vểnh tai lên.
Cố Thời không rõ nguyên do.
Lý Bế Chủy nghĩ thầm có lẽ Cố Thời không phải là yêu quái cùng thời với bọn họ, không biết cũng là chuyện bình thường nên giải thích với cậu một chút.
Cố Thời chỉ mới nghe Tạ Cửu Tư nói rằng sau khi Bàn Cổ xé mở Hỗn Độn thì Thao Thiết đã cắn nuốt Vô Lượng Hải, nhưng cậu không hiểu rõ khái niệm cụ thể về Hỗn Độn.
“Hỗn Độn thật ra là một khái niệm tương tự như các thần ma được trời đất nuôi dưỡng, coi như có cùng nguồn gốc, cũng được sinh ra trong thế giới này, nhưng nó vô cùng mạnh. Trước khi chúng tôi được sinh ra, nó là chúa tể của thế giới này và loại bỏ sự xuất hiện của các sinh linh khác. Rồi đại thần Bàn Cổ ra đời, sau đó Bàn Cổ Thần đánh bại Hỗn Độn, cả hai cùng ngã khỏi lục đạo, không còn tin tức gì nữa.”
“Ờm…” Cố Thời sắp xếp lại lời nói, “Vậy ý là nếu Hỗn Độn trở về, rất có thể sẽ giết chết tất cả chúng ta.”
Lý Bế Chủy gật đầu.
Cố Thời:??
Cố Thời:!!!
Cố Thời tròn mắt kinh ngạc.
Vậy đó chẳng phải là chuyện lớn rồi sao?!
Lý Bế Chủy xua tay: “Nhưng Tạ Cửu Tư nói không sao, thật ra tôi cũng thấy không sao cả, bởi vì nếu trời đất xảy ra thay đổi cực kỳ lớn, những tồn tại như chúng ta vẫn sẽ cảm nhận được.”
“Đúng vậy, nhưng cậu không thể cảm nhận được nếu chuyện xảy ra với chính mình.” Đế Thính ôm chai rượu, trợn mắt trắng.
Lý Bế Chủy nghẹn lời, không nói nữa.
Cố Thời im lặng một lúc lâu, lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mở rồi đóng, đóng rồi mở bản ghi chú.
Tạ Cửu Tư nhìn cậu: “Cậu đang làm gì vậy?”
“Đang nghĩ xem có nên viết di chúc trước không.” Cố Thời nói, đột nhiên nhớ ra gì đó, lại đóng bản ghi chú, “Tôi cũng nghĩ sẽ không sao đâu.”
Đế Thính lại vểnh tai nghe lén.
“Ông… Tôi đã bói rồi, cả đời này của tôi sẽ phúc thọ kéo dài, hạnh phúc mỹ mãn, không có trở ngại lớn nào, cũng không có dấu hiệu chết sớm giữa đường.”
Tất nhiên đây là do ông già bói, Cố Thời nghĩ, nhưng từ quỹ đạo cuộc đời cậu, cũng có thể suy ra một phần số phận của thế giới.
Cậu là yêu quái đấy, tuổi thọ của yêu quái rất dài, chỉ cần cơ duyên tốt một chút, tu luyện chăm chỉ một chút, không chừng có thể sống thọ ngang với trời đất, sống đến 1800 năm cũng không thành vấn đề.
Nếu coi đây là tiêu chuẩn thì ít nhất trong lúc cậu còn sống, sẽ không xảy ra chuyện trời sụp đất nứt nào.
Đế Thính nghe thấy suy nghĩ trong lòng Cố Thời, vẻ mặt vui vẻ, đặt chai rượu đang cầm xuống: “Sao cậu không nói sớm! Làm hại tôi lo lắng như vậy! Phục vụ, tính tiền!”
Có thể thấy được, trong lòng Đế Thính đã thực sự nhẹ nhõm.
Bởi vì vào chiều hôm sau, khi Cố Thời được Tạ Cửu Tư đưa đi đón máy bay, Đế Thính đã thất tiến thất xuất[1] càn quét các bạn nhỏ trong viện phúc lợi Sơn Nam, thắng sạch đồ ăn vặt của lũ trẻ, còn mang về chia cho từng thần ma trong viện.
Cố Thời giơ bảng đón khách, nghe giọng nói đầy mùi sữa của lũ trẻ con trong viện phúc lợi mách lẻo, vẻ mặt cạn lời.
Vậy mà còn dám không biết xấu hổ mà gọi Tạ Cửu Tư là đồ chó.
Mặt cũng dày ghê.
°°°°°°°°°°
[1] Thất tiến thất xuất (七进七出): là câu chuyện “thất tiến thất xuất” của Triệu Vân trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Mô tả của người TQ về thất tiến thất xuất của Triệu Vân trong Tam Quốc Diễn Nghĩa được tóm tắt như sau:
Lần 1: Triệu Vân giao chiến với quân Tào Tháo và bị thất lạc Cam phu nhân (trắc thất phu nhân của Lưu Bị), My phu nhân (chính thất của Lưu Bị) và A Đẩu (tên thật là Lưu Thiện là hoàng đế thứ hai và cũng là cuối cùng của nhà Thục Hán, con trai Lưu Bị và Cam phu nhân).
Lần 2: Sau khi Triệu Vân tìm thấy Cam phu nhân thì gặp Thuần Vu Đạo — bộ tướng của Tào Nhân, Triệu Vân giết hắn. Giao Cam phu nhân cho Trương Phi và tiếp tục tìm kiếm A Đẩu.
Lần 3: Đâm chết tướng cận vệ đem gươm của Tào Tháo là Hạ Hầu Ân, đoạt được Thanh Công Kiếm. Tìm thấy My phu nhân và A Đẩu. My phu nhân gieo mình xuống giếng tự tử, Triệu Vân ôm A Đẩu lao ra ngoài.
Lần 4: giết chết Yến Minh — bộ tướng của Tào Hồng.
Lần 5: Triệu Vân gặp tướng Trương Hạc bên Tào Tháo, ngựa của Triệu Vân rơi xuống hố, Triệu Vân trốn thoát.
Lần 6: Triệu Vân chạm trán với bốn tướng của Viên Thiệu là Mã Diên, Trương Dĩ, Tiêu Xúc, Trương Nam, bị quân của Tào Tháo bao vây. Giết hơn 50 tướng của Tào Tháo, đột phá vòng vây.
Lần 7: Sau khi Triệu Vân xông ra khỏi vòng vây thì chạm trán với Chung Tấn và Chung Thân, giết chết họ.