Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Chương 42: Sẽ không nói ra ngoài
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gia đình Dư Tịnh đã hai tháng rồi chưa có một đêm nào ngủ yên giấc. Đối với họ, tin tốt duy nhất chính là hai ngày trước khi khởi hành, bé gái vẫn luôn trong trạng thái cảm xúc nhạy cảm, kích động, không cho người khác đến gần hay chạm vào, đến mức ngất đi. Cuối cùng, gia đình Dư Tịnh mới có thể đưa cô bé ra khỏi tủ quần áo.
Nhân lúc này, họ đưa cô bé đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, sau đó nhận được báo cáo rằng cô bé không có bất kỳ vấn đề gì về sức khỏe.
Khi gia đình Dư Tịnh nhận được kết quả kiểm tra sức khỏe, họ cũng không hề bất ngờ, vì khi ôm cô bé khỏi tủ quần áo, họ đã biết chuyện lần này không thể giải quyết bằng các phương pháp khoa học thông thường.
Bắt đầu từ tháng trước, cô bé đã không còn ăn uống, nghỉ ngơi như bình thường nữa, nhưng cân nặng không hề sụt giảm, trên người cũng không có bất kỳ vết thương nào. Ngoại trừ việc ngủ không được yên giấc, trông cô bé còn có vẻ mập mạp hơn cả trước khi xảy ra chuyện một chút.
Việc sức khỏe của bé không có gì bất thường cũng coi như là một điều may mắn trong những chuyện không may, ít nhất người trong nhà cũng thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
**
Tạ Cửu Tư không thích chen chúc trong đám đông, đám đông cũng tự động tránh xa anh một cách bản năng. Thế nên Cố Thời không chen chúc giữa đám đông, mà đứng ở cổng đón khách sân bay, giơ bảng đón người.
Cơn gió đông lạnh lẽo thổi qua cánh cửa tự động đóng mở bên ngoài sảnh sân bay, Cố Thời vô thức rụt cổ.
Tạ Cửu Tư dừng lại: “Tôi cho cậu thêm một miếng vảy rồng nhé?”
“À.” Cố Thời sửng sốt, lúc này mới nhận ra, cơn gió lạnh lẽo từng khiến cậu run rẩy trước đây, giờ đây không còn mang lại cảm giác buốt giá hay đau đớn nữa.
Cậu sờ vào vòng cổ vảy rồng được giấu dưới áo len, ngượng ngùng gãi đầu: “Không cần, chỉ là phản xạ có điều kiện thôi.”
Tạ Cửu Tư thấy sắc mặt Cố Thời hồng hào, hoạt bát, lúc này mới gật đầu, rồi nhìn sang hướng khác.
Dáng người Cố Thời cao, hơn nữa bên cạnh còn có Tạ Cửu Tư, nên dù đứng ở rìa đám đông, cậu vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Khi Dư Tịnh ôm cháu gái của mình đi đến, cô vừa liếc mắt đã nhận ra Cố Thời.
“Cố Thời!”
Cố Thời đáp lời, sau đó nhét tấm bảng ghi tên Dư Tịnh vào túi, đi tới đón lấy bé gái trong lòng Dư Tịnh, rồi ngước mắt nhìn anh trai và chị dâu của Dư Tịnh đang theo sát phía sau.
Những người lớn ấy, lòng nóng như lửa đốt, sắc mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu, quầng thâm dưới mắt gần như chạm đến gò má.
Nếu không phải Cố Thời vẫn luôn giữ liên lạc với Dư Tịnh, có lẽ cậu đã không thể nhận ra người bạn học cũ này.
Dư Tịnh hít sâu một hơi, vỗ nhẹ lên mặt, giới thiệu đơn giản hai bên: “Đây là Cố Thời, đây là anh tôi, Dư Húc, chị dâu tôi, Tần Cầm, cháu gái tôi, Dư Tiểu Tuyết.”
“Chào mọi người.” Cố Thời gật đầu, nhìn cô bé trong lòng mình, quay đầu nhìn về phía Tạ Cửu Tư, “Đây là Tạ Cửu Tư.”
Tạ Cửu Tư không mấy để tâm đến những con người kia, sự chú ý của anh hoàn toàn đặt lên bé gái đang ngủ không yên giấc trong lòng Cố Thời.
Cố Thời nhỏ giọng hỏi: “Thế nào?”
“Là hơi thở của Hỗn Độn.” Tạ Cửu Tư nói một cách chắc chắn.
Mẹ của bé gái, Tần Cầm, đôi mắt đỏ bừng, nước mắt lại chực trào: “Con gái tôi… Ngài có thể…”
Cố Thời thấy chị gái này sắp khóc, vội ngăn cô lại: “Khoan hãy nói đến chuyện khác, chúng ta về trước đã. Có rất nhiều người… Ặc, có rất nhiều…” Cố Thời dừng lại một lát, dứt khoát bỏ qua việc hình dung cụ thể, “Đang chờ chúng ta.”
“Đúng đúng đúng, chúng ta đến đó trước đi.” Dư Tịnh nhanh chóng gật đầu. Anh trai cô, Dư Húc, nhìn chằm chằm Cố Thời và Tạ Cửu Tư, ánh mắt pha lẫn chút nghi ngờ và chờ mong.
“Xe của các cậu đâu?” Dư Tịnh hỏi.
“Không cần xe, nhớ theo kịp.” Cố Thời nói, rồi ôm bé gái quay đầu bước ra ngoài.
Cậu không mong đợi Tạ Cửu Tư sẽ đưa tay ôm lấy một đứa trẻ loài người. Thái độ của con rồng này luôn khá rõ ràng: anh sẵn lòng tiếp thu trí tuệ và tri thức, nhưng lại không có chút hứng thú hay thiện cảm nào với con người.
Dù sao, anh đã bị trọc nghiệt ảnh hưởng nhiều năm. Sau khi loài người xuất hiện, anh nhanh chóng trở thành người gây ra trọc nghiệt. Năm đó, việc Tạ Cửu Tư chấp nhận lời cầu xin giúp đỡ của vong hồn loài người và sáng lập Cửu U Minh Thổ đã là một hành động vô cùng nhân từ rồi.
Cố Thời ôm đứa bé trong lòng, bé gái 5 tuổi đột nhiên đạp chân, cả khuôn mặt nhăn nhó như đang gặp ác mộng, rồi bắt đầu khóc nức nở.
Cố Thời hơi sửng sốt, khựng lại.
Cố Thời cảm thấy khó tin: “Bé gái này có vẻ không ổn.”
Cả gia đình Dư Tịnh đi theo sau cậu, lập tức hoảng hốt: “Sao, sao vậy?”
“?” Tạ Cửu Tư quay đầu lại: “Cô bé đó vốn dĩ đã có gì đó không ổn rồi.”
“Không phải, tôi rất có duyên với trẻ con. Trước kia, khi đến viện phúc lợi Sơn Nam, chỉ cần tôi chạm vào là các bé sẽ không còn khóc quấy nữa.” Cố Thời hơi bối rối, nhìn bé gái đạp chân mạnh hơn, cậu lộ vẻ hoang mang như một người cha lần đầu chăm con.
“Để tôi ôm cho.” Dư Húc nói, rồi ôm bé gái về phía mình.
Anh ta vừa mới ôm thì cô bé không còn khóc quấy nữa, yên tĩnh ngủ tiếp – mặc dù lông mày vẫn nhăn nhó.
Hiển nhiên giấc mơ của cô bé không hề ngọt ngào.
Cố Thời quay đầu lại nhìn cô bé, vẻ mặt vẫn khó tin như trước.
Tạ Cửu Tư nắm chặt tay Cố Thời, dẫn con yêu quái nhỏ đang bối rối, suy nghĩ mãi không ra điều gì, tiến lên phía trước.
Dư Tịnh nhìn họ nắm tay nhau thì nhận ra điều gì đó, nhưng nỗi lo lắng đã làm cô phân tâm: “Chúng ta đi đâu thế?”
“Đi đến nơi không có camera giám sát và không có ai chú ý.” Cố Thời đáp.
Nét do dự trong mắt Dư Húc càng sâu sắc hơn.
Sân bay thành phố B rất lớn, dĩ nhiên có không ít góc khuất.
Tạ Cửu Tư nhìn quanh, tìm được lối đi dành cho nhân viên và đi vào nhà vệ sinh.
Cố Thời quay đầu lại, đưa tay về phía Dư Tịnh.
Tạ Cửu Tư nhìn hành động của cậu, hơi khựng lại, tay bất giác nắm chặt hơn.
Cố Thời đưa tay ra được một nửa thì đột nhiên nhận ra vấn đề giới tính, thế là cậu đưa tay về phía Dư Húc: “Nắm tay.”
Dư Húc sửng sốt: “Có chuyện gì vậy?”
“Mở ra cánh cổng thế giới mới cho mọi người.” Cố Thời đáp, vẫy vẫy tay, “Nắm tay nhau hết đi.”
Cả gia đình Dư Tịnh nhìn nhau, cuối cùng vẫn nắm tay nhau.
Cố Thời nhìn Dư Húc đang ôm đứa bé, đặt tay lên vai anh ta.
Tạ Cửu Tư nghiêng đầu nhìn thoáng qua bàn tay đang đặt lên vai người ta của Cố Thời, lại nhìn Dư Húc đang ôm đứa bé, hơi buông lỏng tay Cố Thời ra.
Anh nhìn sang hướng khác, bấm tay niệm chú, dẫn đám người phàm tiến thẳng vào sân của anh.
Một tia hơi thở của Hỗn Độn khiến Viện Tam Giới đang cực kỳ căng thẳng lập tức chấn động!
Cố Thời vừa đáp xuống đất đã nghe thấy tiếng trâu rống, cậu giật mình nhảy dựng lên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn qua thì phát hiện người đầu tiên đến “ăn dưa” là Lý Bế Chủy.
Lý Bế Chủy trợn to mắt nhìn cô bé trong lòng Dư Húc, che miệng nuốt tiếng kêu sợ hãi vào trong, sau đó quay đầu bỏ chạy với vẻ mặt kinh hoàng.
Cố Thời nghe thấy hắn vừa chạy vừa gân cổ lên kêu ở phía xa: “Trời ơi! Thật sự là Hỗn Độn! Chết tiệt, thật sự là Hỗn Độn, đáng sợ quá má ơi, dọa chết trâu rồi hu hu hu!”
Theo sau tiếng kêu của hắn là từng tiếng la hét, chửi bậy vang lên.
Cố Thời: “…”
Ặc, hình như cậu đã biết bản thể của Lý Bế Chủy là loài vật gì rồi.
Cố Thời quay đầu nhìn cả gia đình Dư Tịnh, ba con người bình thường vẫn sững sờ tại chỗ, bị giọng nói của Lý Bế Chủy đánh thức cũng không dám nhúc nhích.
Cố Thời nhìn bé gái đang ngất xỉu: “Đáng sợ lắm sao?”
Tạ Cửu Tư cũng nhìn theo: “Cũng tạm được.”
“Vì sao Lý Bế Chủy lại bị dọa thành thế kia, còn tôi thì không?” Cố Thời thì thầm.
“Bởi vì cậu quá yếu.” Tạ Cửu Tư đáp lời.
Cố Thời: “?”
Không biết dùng miệng thì đề nghị đem đi quyên góp đi.
Tạ Cửu Tư “tri kỷ” giải thích: “Bởi vì cậu quá yếu nên không nhận ra sự uy hiếp của Hỗn Độn. Giống như loài người khi nhìn vào bầu trời đêm chỉ thấy sao trời, còn chúng tôi thì nhìn thấy vực sâu vô tận.”
Cố Thời vô cảm nói như khúc gỗ: “Ồ, vậy à, anh thật lợi hại nha.”
Tạ Cửu Tư gật đầu: “Ừm.”
Cố Thời: “.”
Thôi, không cứu nổi nữa, EQ của anh ta hết thuốc chữa rồi.
“Cố, Cố Thời!” Dư Tịnh ngập ngừng gọi một tiếng.
Cô vẫn luôn mạnh dạn. Ngay khi chấp nhận sự thật rằng mình đã thay đổi địa điểm, cô lập tức tràn ngập niềm tin vào khả năng cứu cháu gái của Cố Thời.
Cố Thời kéo Tạ Cửu Tư đi, rồi cậu tự mình di chuyển ghế.
Tạ Cửu Tư đi lên lầu hai, chỉ vào chiếc giường mới được sắp đặt.
Dư Húc cẩn thận đặt con gái mình lên giường.
Tạ Cửu Tư kiểm tra sơ qua người bé gái, phát hiện trên cổ tay cô bé có một vết trầy đã kết vảy sắp bong ra, nó hiện rõ trên cánh tay trắng nõn, mềm mại, mũm mĩm của bé gái.
Cố Thời dốt đặc cán mai mấy chuyện này, cậu cũng không dám đến gần. Bé gái này rất nhạy cảm với sự tiếp cận của cậu, một khi cậu đến gần là sẽ rầm rì đạp chân.
Cậu đành phải đứng xa một chút, vừa kéo ghế cho cả gia đình Dư Tịnh vừa hỏi: “Anh nhìn ra được điều gì không?”
Cả gia đình Dư Tịnh nhón chân mong chờ, trong mắt Dư Húc không còn chút nghi ngờ nào nữa.
“Thiên địa có thiên cương, muốn ký túc thì tất nhiên cũng phải theo quy tắc. Kiểu thường thấy nhất là “trao đổi”: Hỗn Độn ký túc trong cơ thể loài người này, nó luôn hoạt động nhưng lại không khiến cơ thể chết đi, có lẽ đã trao đổi điều kiện tương quan với bé gái.” Tạ Cửu Tư buông cánh tay của bé gái xuống, suy nghĩ rồi nói: “Tôi đi tìm Bạch Trạch một chút.”
Cố Thời tò mò: “Bạch Trạch tỉnh rồi hả?”
Tạ Cửu Tư lắc đầu: “Không biết, nhưng cũng có thể.”
Cố Thời bỗng hơi không yên tâm: “Vậy nếu anh ta chưa tỉnh thì sao?”
Tạ Cửu Tư im lặng một lúc, trong mắt lộ vẻ ghét bỏ: “Vậy thì tìm Đế Thính.”
Cố Thời nhìn Tạ Cửu Tư, đột nhiên hiểu ra vì sao Đế Thính lại mắng Tạ Cửu Tư là đồ chó.
“... Ừm.” Cố Thời khô khan nói, “Đi đi, đi đi.”
Thật ra Cố Thời cũng rất hứng thú với thần thú này, thứ mà cậu mới chỉ nghe tên chứ chưa từng nhìn thấy. Nhưng vì ngại cả gia đình Dư Tịnh vẫn còn ở đây, cậu không thể nào đi theo được.
Ngay khi Tạ Cửu Tư biến mất, anh trai và chị dâu, những người vẫn luôn lo lắng cho con gái, ngã xuống mép giường. Trên khuôn mặt họ là vẻ mệt mỏi xen lẫn u sầu và chờ mong.
Cố Thời cũng kéo ghế ra ngồi, theo thói quen rót nước ấm cho mấy người nhà Dư Tịnh, vỗ vỗ lên đệm mềm trên ghế: “Mọi người ngồi đi, tôi biết mọi người có rất nhiều điều muốn hỏi.”
Dư Tịnh ngồi xuống trước: “Tiểu Tuyết, con bé không sao chứ?”
“Tôi cũng không chắc lắm, nhưng trông sếp Tạ hình như rất tự tin.” Cố Thời nói, giơ tay sờ lên giữa hai lông mày của mình, nghĩ đến văn tự mà Tạ Cửu Tư để lại cho cậu: “Nhưng tôi cũng chưa từng thấy anh ta mất tự tin bao giờ. Có lẽ với tình hình hiện tại, có rất ít chuyện có thể khiến anh ta bối rối.”
“Người bạn này của cậu, anh ta…” Dư Tịnh hơi do dự, cô nhìn quanh.
Chủ nhân của căn nhà này hiển nhiên không định cho họ biết bất kỳ thông tin nào về bản thân anh. Nơi họ đang ở là phòng khách trên lầu hai, các cánh cửa xung quanh đều đóng kín. Trong phòng khách chỉ có một chiếc giường mới và một máy lọc nước.
Ghế là do Cố Thời vừa lấy từ dưới lầu mang lên.
Dư Tịnh nhớ đến những lời vừa rồi của Tạ Cửu Tư: “Anh ta… không phải là con người sao?”
“Ừm, không phải.” Cố Thời gật đầu.
Cả gia đình Dư Tịnh hít một hơi, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Vậy anh ta là…?”
“Là rồng.”
Cả gia đình Dư Tịnh cầm cốc nước ấm, con ngươi run rẩy.
Cố Thời an ủi: “Chắc là vấn đề không lớn lắm. Ngoài Tạ Cửu Tư ra, chúng ta còn có rất nhiều chỗ dựa khác.”
Dư Tịnh cẩn thận hỏi: “… Còn gì nữa sao?”
Cố Thời cảm thấy cho dù cậu có kể ra một loạt tên thần ma thì bọn họ cũng chưa chắc đã biết. Thế là cậu chỉ lên bầu trời. Hôm nay Kim Ô cũng đang tận tâm làm việc, nhưng mây quá dày nên bóng của hắn lúc ẩn lúc hiện.
“Còn có biểu tượng mặt trời trên bầu trời… vân vân, mọi người cũng có thể hiểu đó là Thần Mặt Trời nhỉ?”
Cả gia đình Dư Tịnh lại hít một hơi.
Cố Thời thấy cảm xúc của họ đã thoải mái hơn. Sau khi suy nghĩ, cậu uống một hớp nước ấm để giải khát, rồi kể cho họ nghe sự tích huy hoàng của Tạ Cửu Tư mà cậu nghe được từ “cái loa” Lý Bế Chủy. Cậu thao thao bất tuyệt đặt những danh hiệu nghe có vẻ rất đáng tin cậy lên đầu Tạ Cửu Tư, như là “Chủ sáng lập Cửu U Thành”, “Người duy trì trật tự luân hồi”.
Trong lúc Cố Thời đang khoác lác với cả gia đình Dư Tịnh, Cố Tu Minh đã mặc đạo bào, đội ngọc quan hoa sen, tay cầm phất trần, ngồi thẳng lưng trong phòng tiếp khách mà ông đã dọn dẹp sạch sẽ. Ông nhìn chằm chằm cốc trà đã nguội trong tay, cau mày suy tư.
Thằng nhóc Cố Thời này đi đón người thôi mà lâu vậy?