Chương 5: Cố Thời và chuyện mười cô bạn gái cũ!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 5: Cố Thời và chuyện mười cô bạn gái cũ!

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Nhưng cậu rất chuyên nghiệp nên đã kìm nén lại.
A Thiện lập tức vểnh tai lên cảnh giác, chất vấn cậu: "Hồi nãy cậu muốn cười có đúng không? Cậu vừa mới cười đúng không! Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng vội mừng, sau này, đây chính là công việc của cậu đấy!"
Cố Thời gật đầu.
Đúng thật, sau này, đây chính là công việc của cậu.
Khoa Phụ đứng ở cửa, gõ mạnh cây gậy gỗ xuống đất: "Lý Bế Chủy!"
"Anh lớn tiếng làm gì! Đừng gọi biệt danh của tôi!"
Khoa Phụ nhìn về phía A Thiện, hai con Hoàng Xà uốn lượn bò ra dưới ống tay áo rộng thùng thình, lè lưỡi với A Thiện.
A Thiện lập tức im miệng, lẩm bẩm trốn ra sau lưng Cố Thời.
Lúc này Cố Thời mới phát hiện hoa tai dài màu vàng trên tai Khoa Phụ cũng là do hai con Hoàng Xà biến thành.
Cố Thời và bốn con Hoàng Xà nhìn nhau hai giây. Cậu dời mắt, ngẩng đầu nhìn Khoa Phụ: "Chào ngài, tôi là kế toán mới đến, Cố Thời."
Khoa Phụ khẽ gật đầu coi như đáp lễ, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Tiền."
Cố Thời không gật đầu mà hỏi: "Xin lỗi, tôi có thể tìm hiểu công việc trước được không?"
Khoa Phụ hơi nhướng mày, thân hình vạm vỡ cùng gương mặt âm u của hắn trông vô cùng đáng sợ.
A Thiện rúc sau lưng Cố Thời như muốn biến thành một cục bông.
Nhưng Cố Thời thì không, cậu rất gan dạ.
Khoa Phụ hỏi: "Cần bao lâu?"
Cố Thời nghĩ ngợi: "Chiều nay anh quay lại đây."
Khoa Phụ gật đầu, xoay người rời đi.
A Thiện thò đầu ra sau lưng Cố Thời, kinh ngạc nhìn cánh cửa: "Hắn đi rồi ư?"
"Nếu không thì sao?" Cố Thời đi đến phía sau bàn làm việc, mở máy tính ra.
"Hắn ta vậy mà đi rồi? Hả??" A Thiện vẫn còn kinh ngạc, rồi tủi thân muốn chết: "Tôi từ chối đưa tiền thì hắn ta hung dữ với tôi! Còn thả rắn ra cắn tôi! Còn treo tôi lên cây! Sao hắn không treo cậu lên cây?! Sao chỉ có một mình tôi bị hắn treo lên cây chứ!!"
Yêu quái gì mà lạ vậy? Còn muốn người khác bị treo cây cùng mình nữa à?
Đúng là tư tưởng có vấn đề.
"Tại anh nhát quá đó." Cố Thời hỏi mật khẩu khởi động máy, mở máy tính lên, rồi nói thêm: "Với lại, tôi không từ chối đưa tiền cho hắn, chỉ bảo hắn chiều quay lại đây thôi."
A Thiện mở to mắt, đập bàn một cái, vô cùng kích động: "Cậu định tiếp tục chi tiền cho hắn ư? Không được đâu Cố Thời, tôi nói này, trong viện chúng ta không có thần thú hay yêu quái nào có thể chiêu tài. Nếu cứ chiều hắn như vậy, chưa đến nửa năm nữa là viện của chúng ta sẽ phá sản đấy! Đến lúc đó, người phụ trách tài chính là cậu sẽ gặp rắc rối lớn! Cậu chưa thấy những cái đó..."
Cố Thời bị A Thiện nói luyên thuyên đến mức đầu óc ong ong.
"Anh im đi!"
... A Thiện nghẹn họng, sau một lúc lâu thì bĩu môi, tủi thân đến mức muốn rơi nước mắt: "Cậu, sao cậu cũng hung dữ với tôi?"
Cố Thời:...
À, cái này...
Cố Thời: "Tôi không có."
A Thiện hít hít mũi: "Thật không?"
Cố Thời chân thành: "Thật."
"Tôi không tin."
?
Cố Thời còn định giải thích, nhưng cậu nghĩ lại, cảm thấy nếu tiếp tục cuộc đối thoại này, nó sẽ trở thành một vòng lặp vô tận.
Cố Thời dứt khoát bỏ cuộc: "Vậy anh tin hay không thì tùy."
A Thiện sửng sốt.
Đệt, đúng là tên đàn ông vô tình.
"Cố Thời, cậu không có người yêu đúng không?"
Cố Thời: ?
Cái gì vậy?
Chọc tức hội độc thân đúng không?
A Thiện thấy biểu cảm của Cố Thời, lập tức cảm thấy hài lòng, eo không nhức chân không đau, bị quát cũng không tủi thân nữa!
Hắn nhắc nhở: "Cậu đừng đưa tiền cho Khoa Phụ nữa, dù hắn có treo cậu lên cây cũng không được!"
"Tuy tôi không từ chối đưa tiền cho hắn, nhưng cũng không đồng ý đâu." Cố Thời nói, lật sổ sách mà A Thiện đã làm trước đó ra đọc.
"Không cho hắn ư?"
"Chắc chắn không cho hắn." Nói xong, Cố Thời hỏi: "Khoa Phụ tỉnh lại bao lâu rồi?"
"Nửa năm." A Thiện đáp.
Cố Thời gật đầu, trong lòng đã nắm chắc.
Cậu lại hỏi: "Lúc nãy anh có nói, những người đó đi theo Khoa Phụ nên mới tìm thấy Tạ Cửu... Chuyện Tổng giám đốc Tạ là sao vậy?"
"Mục đích của những người đó không phải là sếp của chúng ta, mà là hàm hỏa của sếp chúng ta."
Cố Thời không hiểu: "Hàm hỏa?"
Đó là cái gì?
"Đúng vậy, cậu biết sếp của chúng ta là Chúc Dung đúng không? "Miệng ngậm tinh hỏa, chiếu sáng bóng tối ở chín âm, gọi là Chúc Dung."" A Thiện rung đùi đắc ý: "Cậu không hiểu đâu, hàm hỏa kia rất lợi hại, ngay cả nơi âm tào địa phủ mà cũng có thể chiếu sáng, gọi là mặt trời ở âm phủ cũng không quá lời."
Cố Thời quả thật không hiểu mấy cái này.
Cũng phải thôi, khi ông già mở lớp lý thuyết kiểu này cho cậu, có mười buổi thì hết mười một buổi cậu đi câu cá mất rồi.
"Chắc cậu đã nghe câu chuyện Khoa Phụ đuổi theo mặt trời rồi đúng không? Sau khi tỉnh lại, hắn vẫn không phục, nhưng lúc đó đang là buổi tối, không đuổi theo mặt trời được, thế là hắn đi thẳng đến Chung Sơn."
A Thiện nói xong thì thở dài.
"Tất cả chúng tôi đều biết chuyện này. Đám người kia đi theo Khoa Phụ, hàm hỏa của sếp chúng ta bị trộm mất. Khoa Phụ ngoan ngoãn chịu ở lại đây chẳng phải vì muốn xin lỗi sếp chúng ta sao? Nếu không thì hắn đã đuổi theo mặt trời từ lâu và có một màn tự sát ly kỳ rồi."
Cố Thời gật đầu, không hỏi nữa.
Cậu vẫn còn nhớ chuyện mình lừa Tạ Cửu Tư, dù sao cũng phải giúp để trả nợ mới được.
Đợi hôm nay tan làm về, cậu phải đi hỏi ông già một chút.
Cố Tu Minh chắc chắn biết gì đó. Cho dù lúc trước không biết thì khi cậu về kể lại, Cố Tu Minh bói toán lại, thứ nên biết cũng sẽ biết.
A Thiện không muốn bị bỏ mặc: "Cố Thời."
Cố Thời: ?
"Cậu định xử lý chuyện Khoa Phụ thế nào?"
A Thiện xoa tay, vểnh tai nhỏ lên nghe lén!
"Ừm, tôi định khuyến khích hắn tự đi kiếm tiền."
Cố Thời nói, chậm rãi lật một trang sổ sách.
Đúng là trò cười.
Nói về keo kiệt, chẳng ai qua nổi Cố Tu Minh!
Từ nhỏ đến lớn, Cố Thời tôi đã nghe rất nhiều lý do không cho tiền tiêu vặt, không mua thịt từ miệng Cố Tu Minh. Không có một vạn lý do thì cũng có tám ngàn lý do.
Đối phó với một "đồ cổ" như Khoa Phụ, người vừa tiếp xúc với xã hội hiện đại không lâu, chẳng phải là múa bút đại cũng có thể thành văn sao?
Bữa trưa ăn ở nhà ăn.
Hoàn toàn khác với khung cảnh vắng tanh hồi sáng, nhà ăn không có Tạ Cửu Tư vô cùng náo nhiệt. Bất ngờ là con người và yêu quái sống với nhau rất hòa hợp.
A Thiện lẽo đẽo theo sau Cố Thời, sợ rằng chỉ cần mình hơi lơ là là Cố Thời sẽ bỏ chạy khiến hắn không xem được kịch hay của Khoa Phụ.
Cố Thời bưng mâm đồ ăn, trên mâm không có một cọng rau nào.
Cậu gặm bò bít tết, hỏi A Thiện đang bưng mâm đầy rau xanh bên cạnh: "Tổng giám đốc Tạ không đến ăn cùng sao?"
A Thiện đang nhai rau chóp chép, nghe cậu hỏi thì chỉ nói một câu: "Đang ăn cơm đừng có kể chuyện ma."
Cố Thời: "..."
Cố Thời ăn uống xong, dẫn cái đuôi nhỏ trở về tòa nhà văn phòng. Mới ra khỏi thang máy đã nhìn thấy Khoa Phụ đang đứng ở cửa văn phòng.
Lão già đó vẫn giữ dáng vẻ như hồi sáng, vừa thấy hai người họ đã đi thẳng vào vấn đề: "Tiền."
Cố Thời mở cửa: "Mời anh vào."
Khoa Phụ vào văn phòng, ngồi xuống sô pha.
A Thiện đi vào theo, ngồi vào một bàn làm việc khác.
Cố Thời pha một tách trà cho Khoa Phụ: "Tôi có biết tình huống của anh, anh đến đòi tiền là để đi tìm người yêu của anh..."
"Thiên Khải." Khoa Phụ nghiêm túc nói.
Cố Thời: "..."
Cố Thời tạm dừng một lát, cố gắng kìm lại câu hỏi Khoa Phụ có phải là Shadow Ninja hay không.
"Anh biết cô ấy ở đâu không?" Cố Thời hỏi.
Khoa Phụ im lặng.
"Tên họ? Tuổi tác? Ảnh chụp?"
Khoa Phụ vẫn im lặng.
"Không biết một tin tức nào hết thì tôi rất khó làm việc." Cố Thời thở dài, trước khi Khoa Phụ mở miệng đã bổ sung thêm: "Tôi không biết nên đưa anh bao nhiêu tiền."
Cái này thì Khoa Phụ biết.
Hắn nói: "20 vạn."
Cố Thời: ?
"Cô ấy nói cha cô ấy thiếu nợ cờ bạc, người đòi nợ tìm đến cửa đòi 20 vạn, rất gấp."
Cố Thời và A Thiện cùng thốt lên một tiếng "đệt".
Mấy cô gái này biết đòi ghê.
Ồ không đúng, có khi còn chẳng phải là mấy cô gái.
"Vậy cô ấy có biết anh không có công việc không?" Cố Thời hỏi.
"Công việc?" Khoa Phụ cau mày, "Tại sao tôi phải làm việc?"
"Hả?" Cố Thời mở to mắt một cách khoa trương: "Anh không biết sao? Con gái hiện đại rất rất coi thường những chàng trai không có chí tiến thủ. Nếu để cô ấy biết anh không có công việc, sống nhờ vào tiền của người khác, chắc chắn cô ấy sẽ rất thất vọng."
Khoa Phụ nhớ đến khi hai người trò chuyện với nhau, cô ấy luôn hỏi nghề nghiệp của hắn, nhất thời ánh mắt hắn dao động.
"Tại hạ có một đề xuất nhỏ." Cố Thời nói.
Khoa Phụ gật đầu: "Nói đi."
"Tôi nghĩ anh nên cân nhắc chuyện tìm việc làm." Cố Thời nói rất chân thành: "Con gái bây giờ không như trước kia, các cô ấy rất độc lập và tự chủ. Nếu có người bạn đời cùng nhau phấn đấu tiến bộ, các cô ấy sẽ cực kỳ vui mừng."
Khoa Phụ suy tư.
Cố Thời cầm tách trà, mắt không thèm chớp đã nói: "Xét thấy anh không biết gì về xã hội con người hiện đại, tôi đã chọn một hướng làm việc cho anh rồi."
Khoa Phụ nhìn cậu.
Cố Thời nhe răng cười: "Anh có thể đi bốc vác gạch. Tôi đã hỏi thăm rồi, phải nói đây là một công việc rất nhẹ nhàng đối với anh. Trong một tháng anh có thể kiếm được hơn 1 vạn ở thành phố B, chưa đầy hai năm là có thể kiếm được 20 vạn rồi."
Hai năm, đối với người thời xưa và yêu quái hàng ngàn hàng vạn năm tuổi, chỉ cần búng tay một cái là qua.
Nhưng đối với con người hiện đại thì khác.
Cố Thời hiểu điều này, nhưng Khoa Phụ chắc chắn là không.
"Anh có thể chia sẻ với cô ấy về tình hình công việc và tâm trạng của mình. Nếu cô ấy biết anh đang cố gắng vì mình, cô ấy sẽ rất vui mừng, nói không chừng còn sẽ chủ động đến tìm anh."
Khoa Phụ do dự: "Thật chứ?"
"Thật mà, tôi lấy mười cô bạn gái cũ của tôi ra bảo đảm!" Cố Thời, người "chơi solo" từ trong bụng mẹ, nói nhảm mà không thèm chớp mắt. Gương mặt cậu hiện lên vẻ cô đơn: "Do tôi cố gắng không đủ nên đã khiến các cô ấy thất vọng, đều là lỗi của tôi."
Khoa Phụ nhìn dáng vẻ mất mát của Cố Thời, khẽ mím môi, đứng dậy vỗ vai Cố Thời an ủi: "Không sao đâu."
Cố Thời cười miễn cưỡng.
"Tôi hiểu rồi." Khoa Phụ gật đầu với Cố Thời: "Tôi sẽ suy xét."
Nói xong, hắn chống cây gậy gỗ, bước nhanh ra khỏi văn phòng.
A Thiện trợn mắt há hốc mồm nhìn Cố Thời, ngay sau đó nhanh chóng đứng dậy vỗ tay: "Người anh em à, đỉnh thật!"
"Cũng thường thôi."
Nếu đã ngồi ở vị trí này thì phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.
Cố Thời thong thả đặt tách trà xuống, vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt.
Cậu cảm thấy năng lực chuyên môn của mình thật sự rất tuyệt vời!
Quá đỉnh!
A Thiện vừa điên cuồng vỗ tay vừa thầm nghĩ.
Cố Thời vậy mà lại có mười bạn gái cũ!