Chương 6: "Liên Minh Nạn Nhân Tự Cứu Của Tổ Chức Vô Danh"

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 6: "Liên Minh Nạn Nhân Tự Cứu Của Tổ Chức Vô Danh"

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời chắc hẳn đã trải qua nhiều chuyện khó khăn, A Thiện thầm nghĩ.
Mười bạn gái cũ, có nghĩa là Cố Thời đã bị chia tay mười lần!
Bị chia tay mười lần mà vẫn bình thản đến thế!
A Thiện cảm thấy Cố Thời thật sự quá ngầu.
Cố Thời cảm thấy Lý Bế Chủy thật sự quá ồn ào.
Cố Thời cầm sổ sách, bên tai văng vẳng tiếng lảm nhảm của A Thiện.
Cố Thời cũng từng gặp người nói nhiều rồi, nhưng người bình thường không thể nào lảm nhảm đến mức như Lý Bế Chủy -- mà nói mới nhớ, biệt danh này còn là do Tạ Cửu Tư đặt.
Ngoài miệng Lý Bế Chủy nói chuyện ăn cơm với Tạ Cửu Tư là chuyện không tưởng, nhưng trên thực tế, hắn ta còn dám lải nhải cả với Chúc Long.
Nếu không, làm sao Tạ Cửu Tư lại đặt cho hắn ta cái biệt danh này chứ!
Đầu óc Cố Thời ong ong, nhìn vào sổ sách, cậu có cảm giác như các con chữ như đang giương nanh múa vuốt với cậu.
"Lý... A Thiện." Cố Thời đặt sổ sách xuống, không kìm được mà hỏi, "Anh là ve sầu thành tinh hả?"
"?" A Thiện dừng lảm nhảm, "Không phải."
"Ồ." Cố Thời gật đầu, lại hỏi, "Anh không còn chuyện khác để làm sao?"
A Thiện vui vẻ đáp: "Không có, công việc ở Viện Tam Giới vô cùng nhàn hạ, sáng đi chiều về, thậm chí còn có thể về sớm! Cậu cứ yên tâm đi!"
Cố Thời: "."
Không, tôi không yên tâm chút nào cả.
Cố Thời cảm thấy có lẽ Lý Bế Chủy thật sự quá rảnh rỗi, cậu phải tự tìm cách cứu vãn tình hình cho mình.
Cố Thời nhìn khắp văn phòng, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi giới thiệu cho anh một game."
"Được á!"
A Thiện cảm thấy Cố Thời quả là một yêu quái tính tình tốt, không giống những tên khác, chỉ ở chung một lát đã muốn đánh hắn ta rồi.
Cố Thời không chỉ không đánh hắn, mà còn giới thiệu game cho hắn chơi!
Cố Thời vươn tay ra: "Điện thoại."
A Thiện sờ túi, đưa điện thoại ra.
Cố Thời nhanh chóng tải xuống 《 Don't stop! Eighth Note! 》 cho A Thiện, và nhắc nhở: "Trò này tốt nhất là nên chơi một mình thôi, nếu có người khác nói chuyện thì sẽ ảnh hưởng đến trò chơi."
"À." A Thiện có chút do dự, sau đó hơi tiếc nuối mà bước đi.
"Về văn phòng của anh mà chơi đi." Cố Thời làm ra vẻ dịu dàng chu đáo, "Bây giờ tôi muốn làm quen với công việc, không có thời gian trò chuyện với anh."
A Thiện vô cùng cảm động, sao lại có một yêu quái tri kỷ như Cố Thời vậy!
Hắn cầm điện thoại nước mắt lưng tròng: "Tôi thêm cậu vào nhóm nhé!"
"Nhóm gì vậy?"
"Công việc."
A Thiện nói xong thì kết bạn Wechat với Cố Thời, thêm cậu vào nhóm.
Trong danh sách của Cố Thời có thêm hai nhóm nữa.
Cố Thời vừa được thêm vào là điện thoại bắt đầu rung lên liên tục, nghe là biết nhóm hoạt động rất sôi nổi.
Cố Thời mở màn hình nhìn hai nhóm.
Một nhóm có tên rất nghiêm túc, là "Nhóm công việc Viện điều dưỡng Chung Sơn".
Còn một nhóm khác rất thú vị.
Cố Thời đọc: ""Liên minh nạn nhân tự lực của tổ chức không biết tên"?"
Đây là cái gì vậy?
"Ờm, đây là nhóm Viện Tam Giới của chúng ta." A Thiện giải thích.
Cố Thời: "..."
Chết tiệt? Thật sự có cái nhóm này của các anh sao.
Cố Thời tiễn Lý Bế Chủy với vẻ mặt lưu luyến đi.
Đừng có lưu luyến nữa.
Cố Thời ngồi xuống bàn làm việc, cảm thấy yêu quái tên Lý Bế Chủy quả thật còn đáng sợ hơn cả ôn thần!
Viện điều dưỡng Chung Sơn được xây dựng trên núi, chia thành nhiều sân với quy mô và tiêu chuẩn khác nhau: Viện Tùng Đào, Viện Trúc Hải, Viện Hướng Dương và Viện Tam Giới.
Ba khu đầu tiên dành cho người bình thường, cấp bậc dịch vụ và tiêu chuẩn tăng dần, giá cả cũng tăng gấp đôi theo mỗi cấp độ. Viện Tam Giới ở nơi cao nhất, chỉ dành cho thần ma yêu quỷ, có tiền cũng không vào được.
Nhưng chế độ đãi ngộ của đội ngũ nhân viên như bọn họ thì không có gì khác biệt, tòa nhà văn phòng cũng chung một nơi.
Chỉ là tòa nhà văn phòng của bộ phận nhân sự ở tầng 3, còn Cố Thời ở tầng 6.
Hiệu quả cách âm trong văn phòng vô cùng tuyệt vời, Cố Thời không tin tiếng hét của Lý Bế Chủy khi chơi Eighth Note có thể xuyên qua ba tầng lầu, truyền đến chỗ cậu.
Tốt nhất là lần tới Lý Bế Chủy đến đây thì giọng đã khàn.
Cố Thời nghĩ vậy, nhìn văn phòng yên tĩnh, cậu vô cùng hài lòng.
Cậu lật sổ sách của Viện Tam Giới, phát hiện khối lượng công việc thật sự không nhiều.
Mặc dù trước đó A Thiện nói hắn quản lý tất cả những vấn đề liên quan đến tiền bạc của Viện Tam Giới, nhưng trên thực tế, kế toán của Viện Tam Giới chỉ cần làm một số công việc thu chi, không cần làm kiểm toán.
Nói một cách đơn giản, công việc này có nghĩa là nếu khách hàng yêu cầu tiền hoặc thứ gì đó, cậu chỉ cần thỏa mãn bọn họ.
Có hơi giống với quản lý tài chính.
Nhưng theo như trong sổ sách hai tháng nay, những lão yêu quái trong viện không hề có ham muốn hưởng thụ vật chất.
Người duy nhất đòi tiền chỉ có Khoa Phụ, mà còn là do bị lừa.
Cũng không khó hầu hạ lắm.
Cố Thời đóng sổ sách lại, trong lòng đã có một ý tưởng.
Cậu lấy điện thoại ra.
So với công việc, Cố Thời có hứng thú với những chuyện Lý Bế Chủy nói trước đó hơn.
Có người đang tổ chức và lên kế hoạch cướp đoạt trân bảo của thần tiên yêu ma thượng cổ, hơn nữa còn thành công không ít lần rồi. Nếu tin tức này bị truyền ra ngoài, toàn bộ thế giới huyền học sẽ chấn động.
Cố Thời thầm nghĩ, nhấn vào mở nạn nhân... À không, là nhóm Wechat Viện Tam Giới, nhanh chóng lướt qua danh sách thành viên trong nhóm.
Trong nhóm có 39 người, lại tập trung nhìn vào danh thiếp nhóm.
Chúc Âm, Thao Thiết, Cùng Kỳ, Bạch Trạch, Đế Thính, Đào Ngột, Tất Phương...
Cố Thời mặt đơ ra, từ từ đặt điện thoại xuống.
Không phải chứ, không phải chứ, không thể nào là thật được!
Một đám lão quái vật này mà lại bị người ta lừa đến mức phải lập nhóm sao?
Cố Thời vốn đang nghĩ mình có thể giúp Tạ Cửu Tư tìm hàm hỏa về, nhưng bây giờ cậu cảm thấy mình không thể làm được.
Cố Thời đổi danh thiếp nhóm thành tên của mình, sau đó trở về giao diện trò chuyện.
Trong nhóm đang mắng chửi ầm ĩ.
Đối tượng bị mắng là A Thiện.
Người mắng là Đế Thính.
Đế Thính lắng nghe tiếng nói của vạn vật, phân biệt đúng sai, trực tiếp xác định thật giả.
Hôm nay hắn vốn đang lắng nghe, cố gắng tìm tên đã kéo hắn ra khỏi địa phủ giữa những lời thì thầm của vạn vật.
Kết quả mới nghe được vài phút, tiếng hét của A Thiện đã xông vào tai Đế Thính, xộc thẳng lên não khiến hắn chấn động.
【 Đế Thính: @ A Thiện, Lý Bế Chủy, cậu hét cái quỷ gì vậy hả! 】
【 A Thiện:? Tôi đang chơi game mà! 】
【 Đế Thính: Ồn muốn chết, nếu còn hét nữa thì tôi lột da cậu làm trống! 】
【 A Thiện: Làm gì làm gì?! Sao tôi chỉ chơi game mà cũng mắng tôi?! 】
Cố Thời đảo mắt, đặt điện thoại xuống như không có chuyện gì xảy ra, câu cá chờ tan tầm, nhanh chóng chuồn đi.
Cậu phải bắt kịp chuyến xe buýt hai lần một ngày, nếu bỏ lỡ sẽ phải đi bộ về.
Sau khi trở lại Thương Ngô Quan, Cố Thời đi một vòng ở nhà bếp và nhà ăn, không tìm thấy Cố Tu Minh. Đi vào phòng của ông lão cũng không thấy người đâu.
Cố Thời lấy điện thoại ra xem cũng không nhận được tin nhắn nào báo rằng Cố Tu Minh muốn ra ngoài hôm nay.
Nhưng trong nhóm Viện Tam Giới lại hiển thị có người gắn thẻ cậu.
Cố Thời vừa đi bộ khắp đạo quán tìm người, vừa nhấn mở nhóm.
Người gắn thẻ cậu là A Thiện, gắn thẻ từ lâu rồi, khi cãi nhau với Đế Thính thì kéo cậu vào cuộc, nói là cậu đã đề cử 《 Eighth Note 》.
Cố Thời kéo xuống đọc, phát hiện chưa đến vài phút, đối tượng bị Đế Thính mắng chửi lại có thêm Tạ Cửu Tư, nói là Tạ Cửu Tư cũng đang la hét và gây ra tiếng động.
Kéo xuống thêm chút nữa, đối tượng bị Đế Thính chỉ trích dần biến thành toàn bộ nhóm, cuối cùng hắn để lại một câu "Mấy người bị điên à" rồi không nói gì nữa.
Cố Thời: "."
Chà, đúng là vậy.
Trong đầu Cố Thời tràn ngập hình ảnh 《 Đế Thính và những người bạn thần thú của hắn hóa thân thành 800 con vịt cùng chơi Eighth Note 》, cậu đi vòng quanh đạo quán, cuối cùng dừng lại ở cửa sân hoang ở phía Tây Nam.
Biển hiệu treo ở cửa sân viết là "Vô Lượng".
Trong một đạo quán bình thường, đây sẽ là nơi ở của những người có địa vị rất cao. Theo lý mà nói, người có địa vị cao nhất ở Thương Ngô Quan hiện giờ chính là Cố Tu Minh, nhưng từ trước đến nay ông chưa từng ở nơi này.
Cố Thời nghe thấy bên trong có tiếng hai người đang nói chuyện, một giọng là của ông lão nhà cậu, một giọng khác thì cậu chưa từng nghe thấy. Giọng của hai người không lớn, Cố Thời đứng bên ngoài cửa nên không thể nghe rõ.
Cậu đẩy cửa, phát hiện cửa sân bị khóa từ bên trong.
Cố Thời khẽ chậc một tiếng, nhìn trái nhìn phải, dẫm lên hòn non bộ mọc đầy cỏ dại bên ngoài tường viện, trèo lên bức tường để nhìn vào trong.
Cố Tu Minh đang quay lưng về phía bức tường mà Cố Thời vừa trèo lên, nói chuyện với bóng người đối diện ông.
Cố Thời nhìn bóng người kia, đó không phải là con người.
Sắc mặt tái nhợt, mặc thọ phục, cả người đầy âm khí, đó là một quỷ hồn.
Cố Thời cũng không quá kinh ngạc, bói toán được truyền lại trong sư môn của Cố Tu Minh vốn dĩ có thể thông giao âm dương, mời linh hồn người chết trở về cũng là một trong những nghiệp vụ chuyên môn. Chỉ là Cố Tu Minh luôn nói làm vậy sẽ quấy rầy đến quá trình luân hồi bình thường của người chết nên rất ít khi làm điều này.
Quỷ hồn kia khoảng 40 tuổi, đang trừng mắt với Cố Tu Minh, hình như rất tức giận.
Cố Thời bám trên tường, nhìn thấy bóng người đối diện Cố Tu Minh vung cây thước trên tay, đánh Cố Tu Minh một trận đòn.
Góc độ đó, lực đánh đó, nhịp điệu đó, Cố Thời chỉ nhìn thôi mà đã thấy đau.
Cố Tu Minh bị đánh chạy loạn xạ, nhưng miệng vẫn không ngừng lải nhải.
Cố Thời dỏng tai lên, loáng thoáng nghe thấy quỷ hồn kia mắng Cố Tu Minh "đồ đệ bất hiếu quấy rầy vi sư luân hồi" gì đó, "khó khăn lắm mới bốc được số để đầu thai lại bị bỏ lỡ lần nữa" gì gì đó.
Cố Thời: Khốn kiếp.
Cố Thời nhất thời không biết nên mắng rằng có phải bị điên không mà đầu thai cũng phải rút thăm, hay nên lao ra hô lớn sư tổ đánh mạnh hơn nữa.
Cuối cùng cậu im lặng, vui vẻ bám trên tường xem trò hay.
Giọng hét của Cố Tu Minh càng lúc càng lớn.
Cố Thời nghe ông nói: "Con chỉ muốn hỏi ông lúc đó xảy ra chuyện gì thôi mà? Có người báo thù cho ông mà còn không vui à? Lão già chết tiệt, mối thù này không cần ông phải đi đầu thai, kiếp sau trên ngực có một vết bớt lớn chắc chắn sẽ không tìm được vợ!"
Giọng của sư tổ Cố Thời cũng càng lúc càng lớn: "Chuyện của vi sư, ai cần ngươi lo? Ngươi có thể quản kiếp sau chắc? Ngươi xem ngươi bây giờ đi, thành ra cái dạng gì rồi, nhìn lại Thương Ngô Quan bây giờ xem, không nghĩ xem nên vực dậy tông môn như thế nào mà chỉ nghĩ đến báo thù?!"
Cố Tu Minh lập tức im miệng không nói nữa.
Quỷ hồn kia mắng Cố Tu Minh một trận rồi quay đầu lại, ngước nhìn Cố Thời một cái.
Cố Thời bám trên tường, cũng cố gắng cúi chào vị sư tổ chưa từng gặp mặt lần nào.
Cố Tu Minh ôm cái đầu bầm tím ngồi xếp bằng dưới đất, có vẻ vô cùng buồn bực.
Cố Thời lấy hòn đá vụn trên đầu tường, ước lượng trọng lượng rồi ném lên người Cố Tu Minh.
Hòn đá vụn rơi trúng tay Cố Tu Minh, lặng lẽ rơi vào đống cỏ hoang.
Cố Tu Minh không nhúc nhích, vẫn còn đang buồn bực.
Cố Thời lại ném thêm một hòn.
Cố Tu Minh lắc đầu tránh đi, vẫn buồn bực.
Cố Thời suy nghĩ, bò xuống dưới bức tường viện, tìm nửa cục gạch, cầm nó rồi lại bò lên đầu tường, ước lượng trọng lượng, định nhắm thẳng vào Cố Tu Minh dưới sân.
Cố Tu Minh cảm thấy lạnh sống lưng, vừa quay đầu lại thì thấy đồ đệ ăn hại của mình đang ước lượng trọng lượng cục gạch, muốn khi sư diệt tổ.
"Hây dà!" Cố Thời cười toe toét với Cố Tu Minh, dùng giọng điệu quái dị bắt đầu học theo sư tổ của mình, "Đồ đệ bất hiếu! Ngươi tự nhìn xem bây giờ ngươi thành cái dạng gì rồi!"
Cậu mắng xong thì ném cục gạch đi, bò xuống bức tường viện nhanh như chớp.
Khốn nạn!
Cố Tu Minh cầm thước, nhanh chóng leo lên.
Chết tiệt.
Hôm nay Cố Tu Minh ông phải dạy cho cái thằng nhóc hư hỏng này thế nào là tôn sư trọng đạo!