Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca
Trò Chơi... Khản Cả Giọng
Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thời và Cố Tu Minh, cả hai đều sưng một cục u trên đầu, vừa ngậm que kem vừa ngồi trên bậc thang trước Sơn Môn Điện của Thương Ngô Quan, thở ngắn than dài.
Cố Thời sờ lên trán mình, đau đến hít hà liên tục.
Ông già này ra tay thật ác độc, Cố Thời thầm nghĩ, lại dám ném gạch vào đồ đệ cưng của mình, đúng là không thể chấp nhận được!
Cố Tu Minh vẫn ngậm que kem, vẻ mặt buồn bực, nhìn chằm chằm đám cỏ hoang ở hai bên ven đường. Nhớ lại lời sư phụ, nhìn những cây cỏ, dây leo, rêu xanh mọc um tùm tươi tốt, ông bỗng nhiên tức giận.
Ông vỗ vào ót Cố Thời một cái: “Tức chết lão phu rồi!”
“???” Cố Thời bị vỗ suýt chút nữa ngã lăn xuống bậc thang, que kem đang ngậm trong miệng rơi 'bộp' xuống đất.
Cố Thời hít sâu một hơi, cậu giằng co hồi lâu giữa ý định vỗ trả vào ót ông già và việc kiềm chế bản thân, cuối cùng chọn cách nhịn.
Cậu sợ nếu thực sự vỗ trả, ông già sẽ đi tìm sư tổ của cậu mà mách.
Cố Thời nhìn chằm chằm que kem đậu xanh rơi dưới đất, thầm nghĩ may mà không phải là thịt. Nếu là thịt thì cậu chắc chắn sẽ mất hết lý trí, nhảy bổ vào đấm ông già hai cái.
Cố Tu Minh ngồi bên cạnh thở dài, vừa thở dài vừa vỗ đầu Cố Thời như vỗ một quả dưa.
Cố Thời nhịn.
Cố Tu Minh ngậm que kem đậu xanh, liếc nhìn đệ tử vẫn im lặng từ nãy đến giờ, lại thở dài nặng nề.
Kỳ lạ quá.
Cố Tu Minh nghĩ, xưa giờ tính tò mò của thằng nhãi này cực kỳ mạnh mẽ, sao bây giờ lại không hỏi han gì cả?
Cố Thời như không nghe thấy tiếng thở dài của Cố Tu Minh, cúi đầu nhìn mấy con kiến đang bò về phía que kem đậu xanh rơi dưới đất của mình.
Cố Tu Minh hắng giọng, lại thở dài nặng nề!
Đến cả đầu Cố Thời cũng không thèm ngước lên.
Cố Tu Minh lại vỗ vào đầu Cố Thời: “Sao con không hỏi gì hết?”
Cố Thời trợn trắng mắt: “Hỏi gì giờ?”
“Hỏi chuyện sư tổ con á!”
“Ồ.” Cố Thời ngẩng đầu lên, nhếch mép cười, “Con không hỏi đấy, cho ông tức chết luôn!”
Cố Tu Minh:?
Cố Tu Minh tức đến chết, đá một cái vào người đồ đệ ăn hại khiến cậu không kịp né tránh, rồi hùng hổ bỏ đi.
Cố Thời bò dậy, xoa bụng đói xẹp lép, ra vườn rau sau núi nhổ vài củ cà rốt và cây cải bắp, rồi đi vào bếp.
Cố Tu Minh đã đốt bếp, nước trong nồi trên bếp đang sôi, ông cũng đang chặt xương sườn.
Cố Thời ngồi xổm rửa rau bên cạnh vòi nước, rửa được một lúc, giọng của Cố Tu Minh hòa lẫn với tiếng nước chảy trong trẻo, lọt vào tai cậu.
“Thỉnh thoảng ông nghĩ, con không học được năng lực của nhà chúng ta cũng tốt.” Cố Tu Minh nói.
“?” Cố Thời nghe vậy thì tỏ vẻ hăng hái, “Bình thường lúc ông mắng con đâu có nói vậy!”
“Con đang nói vớ vẩn gì vậy? Lẽ nào lúc ông đánh con còn phải quan tâm đến cảm nhận của con à?” Cố Tu Minh hỏi lại.
Cố Thời:?
Được rồi, nói vậy cũng không sai.
Đánh cũng đã đánh rồi, còn quan tâm đánh mặt hay mông làm gì?
Con dao trong tay Cố Tu Minh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, xương sườn heo biến thành hai khúc.
“Đáng tiếc, tuyệt học của Thương Ngô có lẽ phải đứt đoạn trong tay ông.” Cố Tu Minh lẩm bẩm, sau đó nghĩ lại thì sửa lời, “Đứt rồi cũng khá tốt.”
Cố Thời quay đầu nhìn thoáng qua ông già: “Đứt kiểu đó thì ông phải giải thích với sư tổ thế nào?”
Cố Tu Minh quay đầu lại mắng cậu: “Vậy thì thằng nhóc vô dụng con cũng sẽ bị trút giận lên đầu!”
Cố Thời nhanh chóng ngậm miệng lại.
Học không được chính là học không được, có mắng thì con cũng học không được.
“Thằng nhóc vô dụng con học không được nên không thể hiểu, người tiết lộ thiên cơ sẽ không sống lâu.” Cố Tu Minh nói, “Sư tổ con vừa mới hơn 40 đã mất rồi.”
Nghe vậy, Cố Thời nhìn ông già nhà mình từ trên xuống dưới.
Con thấy ông đã 84 tuổi rồi, cũng đủ lâu rồi nhỉ?
Cố Tu Minh hiểu ý Cố Thời, thổi râu, trừng mắt: “Đó là vì ông đang kiềm chế! Nếu ông dùng năng lực này để kiếm tiền, Thương Ngô Quan còn nghèo đến mức này sao?!”
“À.” Cố Thời gật đầu.
Thảo nào trước kia cậu khuyên ông già dùng bói toán để kiếm tiền mà không khuyên được, hóa ra là vì lý do này.
Nước trong nồi sôi lên, Cố Tu Minh thả xương sườn đã chặt vào nồi, rồi lẩm bẩm kể lại.
Khi Cố Tu Minh đến Thương Ngô Quan mới chỉ 4 tuổi, lúc đó còn đang thời giặc giã, nhưng hương khói ở Thương Ngô Quan vẫn rất thịnh vượng. Nơi này thu nhận những người lang thang khắp nơi, cung cấp thức ăn từ thiện, xung quanh dần hình thành một ít thôn xóm, ngày ngày là tiếng nói cười và khói bếp lượn lờ, tựa như thế ngoại đào nguyên.
Lúc đó sư phụ ông vẫn còn sống, cư ngụ trong sân Vô Lượng phía tây nam Thương Ngô Quan, ai gặp cũng phải gọi một tiếng “Đạo trưởng Vô Lượng”.
Cố Tu Minh trải qua thời thơ ấu vô tư lự tại đây, được sư phụ thu làm đệ tử quan môn.
Cố Thời thuận miệng hỏi: “Là cái kiểu dạy xong đóng cửa luôn á hả?”
Cố Tu Minh trở tay vỗ cậu một cái.
Cố Thời kéo khóa miệng.
Cố Tu Minh nói tiếp: “Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, cho dù có huy động mọi người cố gắng khai hoang thì ông trời cũng không chiều lòng người, cơm cũng không đủ ăn.”
“Thật ra trước kia sư tổ của con không hề ỷ vào bói toán, nhưng thấy những người dựa vào Thương Ngô Quan sinh sống sắp chết đói nên mới bất đắc dĩ dùng bảy phần năng lực này.”
Cố Thời cảm thấy có điều gì đó không đúng: “Nhưng chẳng phải ngày nào ông cũng bói một quẻ cho con sao?”
“Con không giống những người khác, con sẽ không chạy khắp nơi nói ta bói rất chuẩn.” Cố Tu Minh trợn trắng mắt, ““Nhìn vận để đổi đời, ắt sẽ gặp tai họa”, tai họa trong câu này không phải do trời phạt, mà là do con người gây ra.”
“Lúc đó, những lời như Thương Ngô Quan có thần tiên sống biết bói toán lan truyền đến các tỉnh trấn lân cận.”
“Năm ấy ông 24 tuổi, sau khi xuống núi một chuyến, lúc trở về Thương Ngô Quan, toàn bộ hơn 260 người đều chết sạch không còn một ai.”
Thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi, thật ra Cố Tu Minh không nhớ rõ cảnh tượng đó lắm.
Nhưng ông vẫn nhớ rõ thi thể của những người thân quen đó, tất cả bọn họ đều bị đâm xuyên qua ngực, bị giết chỉ bằng một đòn duy nhất.
Cố Tu Minh nói: “Trên ngực đều có một cái lỗ, ông gọi hồn họ về, hỏi vì sao lại ra nông nỗi này. Chỉ có vài sư huynh đệ nói với ông rằng, khoảng thời gian đó có người đến tìm sư phụ, nói muốn nhờ sư phụ bói chút chuyện. Ban đầu sư phụ cũng tiếp đón, hình như còn hợp tác rất vui vẻ, nhưng sau đó có thể do đàm phán thất bại, rồi thì không còn gì nữa. Ông hỏi bọn người kia trông như thế nào, nhưng họ cũng không nói được.”
“...Ồ.” Cố Thời rửa rau củ xong xuôi, cầm một củ cà rốt ra ngồi sau cửa bếp, đốt lửa, vừa gặm cà rốt vừa nhai và hỏi: “Yêu quái làm hả?”
“Đúng vậy, ngày hôm sau, con yêu quái ra tay đã bị ta giết chết.” Cố Tu Minh nói, “Sau khi giết con yêu quái kia xong, ông lại gọi hồn lên lần nữa, nhưng trên ngực họ vẫn còn một cái lỗ, tức là thù hận vẫn chưa được hóa giải. Ông muốn tiếp tục điều tra, nhưng sư tổ của con nói ông không cần phải điều tra nữa, bảo ông ra ngoài dạo chơi, vài chục năm sau hãy về.”
Nghe vậy, Cố Thời thì sao có thể không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa chứ.
Năng lực suy đoán mệnh trời bị lộ đã thu hút những kẻ có ý đồ tìm đến, khiến toàn bộ người ở đây chết hết, chỉ còn một người sống sót.
Dù là ở thời đại nào, câu chuyện hoài bích có tội cũng không phải là điều gì mới mẻ.
“Sau đó thế nào?”
“Còn thế nào nữa? Ông khác với thằng nhóc vô dụng con, ông tôn sư trọng đạo, nghe lời, ra ngoài dạo chơi mấy chục năm. Trên đường thì nhặt được con, khi trở về làm hộ khẩu cho con, ông muốn đến đây xem thử, kết quả là ở lại luôn.”
Cái này thì Cố Thời vẫn còn nhớ.
Ấn tượng đầu tiên của cậu về Thương Ngô Quan là một đống đổ nát, hoang tàn. Bởi vì khi cậu vừa về, đạo quán đã bị cướp phá hoàn toàn.
Cố Thời thêm củi vào bếp lửa: “Vậy sao hôm nay ông lại muốn tìm sư tổ hỏi chuyện cũ lúc trước?”
“À.” Cố Tu Minh nói, “Hôm nay ông tự bói cho mình một quẻ.”
Giọng Cố Thời cao lên: “Ông lại bói?!”
“Lão phu là người tài cao gan lớn, con hiểu cái gì.” Cố Tu Minh mắng cậu, “Dù sao thì ông cũng bói ra rằng chuyện ông lo lắng có cơ hội lật ngược, sắp có người cùng chung chí hướng đến tìm ông rồi!”
Cố Thời hơi tức giận: “Gan lớn cũng không thể làm như vậy được! Con nói cho ông biết, nếu ông còn lặp lại hành động này nữa, sau khi ông chết, con sẽ rải tro của ông ngay tại chỗ!”
Cố Tu Minh thái rau “băm băm băm”, nghe Cố Thời nói thì đập mạnh con dao “cộp” xuống thớt.
“Thằng nhóc thối không biết quan tâm người khác thì im miệng đi.”
“Mẹ nó, ai quan tâm ông! Ông già chết tiệt không biết xấu hổ!” Cố Thời hùng hổ, ném cây kẹp gắp than trong tay xuống, nổi giận đùng đùng, “Không ăn nữa!”
Cố Tu Minh ngước mắt nhìn bóng dáng đang lao đi của Cố Thời, động tác khựng lại, sau đó tiếng “băm băm băm” tiếp tục vang lên.
Cố Thời lấy que kem đậu xanh trong tủ lạnh ra, nổi giận đùng đùng ngồi bệt xuống trước bậc thang Sơn Môn Điện, gặm kem rau ráu. Nhìn mấy vụn kem đậu xanh rơi xuống đất bị kiến bu lại, cậu thở hổn hển.
Tạ Cửu Tư vừa mới đến thì thấy Cố Thời tức giận gặm kem trước cửa núi.
Tạ Cửu Tư hơi nhíu mày, bước qua.
Cố Thời nhận ra có bóng người đi đến, không thèm ngẩng đầu đã gào lên: “Ông già thối chết tiệt, hôm nay nếu ông không hô lớn ba tiếng “ông sai rồi, ông không bao giờ tự bói quẻ cho mình nữa” thì chúng ta vẫn chưa xong chuyện này đâu!”
Tạ Cửu Tư:?
Cố Thời chờ một lúc lâu cũng không thấy Cố Tu Minh xin lỗi hay vỗ cậu, lập tức càng tức giận hơn.
Cậu đột nhiên đứng dậy, quay đầu lại, hung dữ nói: “Ông mẹ nó...”
Nét hung dữ của Cố Thời chợt khựng lại.
Tạ Cửu Tư: “?”
Cố Thời: Đệt.
Biểu cảm hung dữ trên mặt Cố Thời hơi vặn vẹo vì phanh gấp: “Tổng giám đốc Tạ, anh đến đây làm gì vậy?”
Tạ Cửu Tư há miệng thở dốc, cảm thấy họng hơi đau.
Anh giơ nắm tay lên, đặt bên môi hắng giọng, giọng khàn khàn nói: “Tìm sư phụ của cậu.”
“...Ồ.” Cố Thời xoa mặt để quản lý biểu cảm vừa mất khống chế, sau đó lập tức cảnh giác, “Anh tìm ông ấy làm gì?”
“Bạch Trạch nói...” Tạ Cửu Tư nói đến đây lại hắng giọng.
“?” Cố Thời có chút khó hiểu, “Giọng anh hình như không tốt lắm?”
“Ừm.” Tạ Cửu Tư gật đầu, chậm rãi đáp, “Game... Rất vui, mọi người rất thích.”
Cố Thời:? Hả.
Nghĩ thế nào đi nữa thì đây cũng là lỗi của Lý Bế Chủy.
“Anh vui là được, thật ra còn có rất nhiều game vui.” Cố Thời hơi dừng lại một chút rồi bổ sung thêm, “Không phải loại làm đau họng.”
Tạ Cửu Tư lộ ra vẻ mặt hứng thú.
“Vẫn nên làm chuyện chính trước đi.” Cố Thời nhắc nhở, “Anh tìm ông già thối... Ặc, sư phụ của tôi để làm gì?”
Tạ Cửu Tư gật đầu: “Bạch Trạch nói sư phụ cậu có thể mang đến sự thay đổi cho cuộc điều tra của chúng tôi.”