Chương 9: Có lẽ là con khỉ trên núi nào đó thành tinh nhỉ

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca

Chương 9: Có lẽ là con khỉ trên núi nào đó thành tinh nhỉ

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thời đứng hình.
Gì? Có ý gì? Cái gì mà 'tưởng mình là con người'?
Ha, nực cười thật, mình không phải con người thì chẳng lẽ là quỷ sao?
Cố Thời cầm ly trà, trong đầu cậu tức khắc hiện lên vô vàn suy nghĩ, cuối cùng khi liếc nhìn Tạ Cửu Tư, tim cậu đập mạnh một cái.
Suýt nữa cậu quên mất, ở đây còn có một yêu quái đã bị cậu lừa gạt.
Tạ Cửu Tư mở miệng: "Cậu..."
Anh vừa thốt được một chữ đã bị Cố Thời cắt ngang.
Cố Thời căng mặt, cố giữ bình tĩnh: "Ông già nói gì vậy? Con đã biết từ lâu rồi mà."
Cố Tu Minh sửng sốt, có chút bất ngờ.
Thằng nhóc ngốc này sao lại biết được nhỉ?
Làm sao Cố Thời có thể không hiểu ý tứ đằng sau vẻ kinh ngạc của Cố Tu Minh chứ?
Cậu nhấp một ngụm trà, trấn an: "Đương nhiên con biết rồi, ông không nghĩ xem, làm gì có ai đấm một quyền mà có thể san bằng cả ngọn núi chứ?"
"Đúng là vậy thật." Bề ngoài Cố Tu Minh nói thế, nhưng trong lòng ông chắc mẩm tám phần thằng nhãi này chưa từng nghĩ đến chuyện này đâu.
Khi Cố Thời phát hiện năng lực của mình khác thường thì cậu vẫn còn nhỏ, mới mười bốn tuổi, cái tuổi mà ảo tưởng tuổi dậy thì bùng nổ.
Lúc ấy Thương Ngô Quan nhận được một ủy thác bất ngờ là diệt trừ yêu quái. Cố Thời được Cố Tu Minh bói cho một quẻ đại cát ngay tại chỗ rồi đuổi theo yêu quái vào núi sâu. Nhưng yêu quái kia rất giỏi ẩn nấp, Cố Thời mất kiên nhẫn, đấm một quyền xuống san bằng cả đỉnh núi, tự dọa luôn chính mình.
Kết quả sau khi trở về, 'củ cải nhỏ' này ngày nào cũng mặc quần lót đỏ và khoác ga trải giường chạy nhảy khắp nơi, vừa chạy vừa giơ nắm đấm hô to "Ta là siêu nhân".
Trong ký ức của Cố Tu Minh, Cố Thời chưa từng tiếp xúc với người trong nghề nào khác nên vẫn luôn cho rằng những người như bọn họ có thực lực này là chuyện bình thường. Vậy cậu ta phát hiện mình không phải người từ khi nào?
Nhưng cũng khó nói, từ nhỏ thằng nhóc này đã có chính kiến riêng.
Trong lúc nhất thời, Cố Tu Minh cũng không đoán được Cố Thời đang nói thật hay nói dối.
Ông hỏi: "Nếu con biết, sao trước đây con không nói?"
Cố Thời đáp không chút suy nghĩ: "Chẳng phải ông nuôi con như người sao? Con được ông nhặt về, mạng này là do ông cứu. Ông nuôi con như người thì con sẽ sống như một con người thôi."
Thằng nhóc thối này giỏi dỗ người thế, bình thường nó có nói chuyện đàng hoàng đâu?
Cố Thời không để ý thấy Cố Tu Minh đang hiếm khi ôn hòa, cậu cẩn thận liếc nhìn Tạ Cửu Tư vài lần, sợ vị đại lão này phát hiện lúc trước mình đã lừa anh ta.
Tạ Cửu Tư: "Rất tốt."
Cố Thời giật mình, lúc này mới hoàn hồn và nhận ra mình vừa nói gì, quay đầu liếc nhìn Cố Tu Minh đang cười tủm tỉm, ngượng đến mức trán đỏ bừng như nhỏ máu.
Cậu đưa tay lên sờ mũi, che gần hết khuôn mặt, lẩm bẩm nói một câu ngắn ngủi.
"Thôi, dù sao thì ông già thối này cũng sắp xuống lỗ rồi, cứ để ông ấy vui vẻ đi."
Cố Tu Minh khẽ ho một tiếng, ngồi thẳng người dậy.
Tạ Cửu Tư nhìn hai thầy trò một lượt, nhìn thấy gò má đỏ ửng của Cố Thời qua khe hở ngón tay.
Anh tò mò: "Cậu bị sao vậy?"
Cố Thời đáp: "Hả?"
Tạ Cửu Tư: "Mặt cậu đỏ lắm."
Cố Tu Minh cười thành tiếng.
Giọng Cố Thời trở nên nặng nề: "Tổng giám đốc Tạ."
Tạ Cửu Tư: "?"
Cố Thời: "Anh đúng là không biết cách nói chuyện chút nào."
"Vậy sao?" Tạ Cửu Tư rất dứt khoát, "Ngại thật đấy."
"... Nhưng cũng không cần xin lỗi." Cố Thời nói.
Tạ Cửu Tư lại lộ ra vẻ mặt như bị chạm vào điểm mù kiến thức.
Cố Thời nhìn dáng vẻ này của Tạ Cửu Tư, nhớ đến lời nói và hành động của anh, đột nhiên cảm thấy lương tâm bị dao đâm, máu phun 'phụt phụt'.
Cố Thời buông tay xuống: "Tổng giám đốc Tạ."
"Hả?"
"Anh không giống lão yêu quái đã sống ngàn vạn năm chút nào."
Tạ Cửu Tư lập tức lộ ra vẻ mặt hứng thú.
"Vậy tôi giống cái gì?"
Giống một nam sinh viên đơn giản, trong sáng.
Là kiểu cực kỳ dễ bị lừa gạt.
Cố Thời nghĩ vậy nhưng dù sao cũng không dám nói ra, chỉ mỉm cười với Tạ Cửu Tư: "Không phải anh muốn nói chuyện hợp tác với ông già sao? Mời anh."
Tạ Cửu Tư có hơi bận tâm đến lời đánh giá của Cố Thời, nhưng suy nghĩ lại thì thấy chuyện chính quan trọng hơn một chút.
Tạ Cửu Tư dứt khoát đồng ý với yêu cầu bảo vệ Cố Thời của Cố Tu Minh, đồng thời cũng hứa sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho Cố Tu Minh.
Cố Tu Minh chọn lọc nói một ít về năng lực bói toán của dòng dõi Thương Ngô.
Về suy đoán sư phụ của ông có lẽ là một trong số những người tham gia vào lúc đầu, Cố Tu Minh do dự một lúc lâu rồi vẫn nói ra.
Tạ Cửu Tư hơi kinh ngạc.
Cố Tu Minh nói: "Nếu thật sự là sư phụ của tôi gây ra mối họa này, tôi sẽ tìm những món đồ thất lạc về giúp các ngài. Đây vốn là trách nhiệm mà tôi nên gánh vác."
Cố Thời bĩu môi: "Ông đang nói cái quái gì vậy? Ai gây chuyện thì người đó chịu trách nhiệm, sư tổ tạo nghiệt thì liên quan gì đến ông?"
Cố Tu Minh rút cây thước ra mà không chút đắn đo: "Im miệng!"
Cố Thời nhìn khoảng cách giữa mình và Cố Tu Minh, sau khi phát hiện không thể nào tránh né thì nhanh chóng ngậm miệng lại.
Tạ Cửu Tư nhìn cây thước, lại nhìn Cố Thời với vẻ mặt khó chịu nhưng vẫn ngậm miệng lại, nói: "Cố Thời nói đúng."
Cố Tu Minh không nói gì, hiển nhiên cũng không định thay đổi quan điểm của mình.
Vì vậy Tạ Cửu Tư không nói nhiều lời, trực tiếp đưa ra yêu cầu thứ nhất: "Mấy món đồ của chúng tôi cũng không vội lấy lại lắm, nhưng tình hình của Bạch Trạch thực sự không ổn."
Trước đây từng nói, những loại thần ma thượng cổ như bọn họ sẽ không thật sự bước vào cái chết. Cái gọi là "chết đi" cũng chỉ là rơi vào trạng thái ngủ một giấc thật dài, theo thời gian, bọn họ có thể tỉnh lại lần nữa.
Nhưng với tình hình mờ mịt hiện giờ, Bạch Trạch không thể chết được.
Suy cho cùng, Bạch Trạch được xưng là người thông minh duy nhất trong số đám thần ma bọn họ. Nếu không có Bạch Trạch, e là bọn họ thật sự chỉ có thể dựa hết vào Cố Tu Minh.
Nhưng Cố Tu Minh là con người, chưa kể sức chiến đấu thấp, điều kiện bẩm sinh cũng không quá tốt.
Cố Tu Minh đã lớn tuổi, như ông cũng đã nói, vài năm nữa sẽ rời khỏi nhân gian.
Đồ đệ vô dụng Cố Thời lại không học được chút năng lực nào của dòng dõi Thương Ngô. Ông không còn, Bạch Trạch cũng không luôn, để lại một đám người chưa từng động não chỉ biết nhảy vào đấu võ loạn xạ với người khác, tám phần là 'bé hồ lô cứu ông nội', tiễn từng người một lên đường.
Cố Tu Minh hoàn toàn có thể hiểu quyết định muốn cứu Bạch Trạch trước của Tạ Cửu Tư.
"Xin ngài hãy cho tôi một chút thời gian." Cố Tu Minh nói.
Tạ Cửu Tư không hỏi nhiều, dứt khoát gật đầu đồng ý, sau đó đứng lên.
Cố Thời nhìn Cố Tu Minh một cái, đặt ly trà xuống, đứng dậy theo Tạ Cửu Tư, đi tiễn khách.
Cố Thời rầu rĩ không vui.
Tạ Cửu Tư nhìn Cố Thời: "Cậu không vui à?"
"Đúng vậy, tôi chưa từng thấy ông già có động thái lớn như vậy." Cố Thời nói, "Trước kia ông bói quẻ, tối đa chỉ mất hai tiếng đã có kết quả rồi."
Dựa theo các khóa học cơ bản mà Cố Thời đã tham gia, thời gian bói toán càng dài thì chứng tỏ nhân quả liên quan đến đối tượng bói toán càng nhiều, rủi ro càng lớn.
Nguy hiểm này chính là ma chướng cần giữ kín như bưng trong con đường bói toán.
Vạn vật sinh linh đều có ham muốn trong lòng.
Khi một người sở hữu của cải và địa vị vượt xa người thường sẽ khó tránh khỏi sinh ra cảm giác siêu việt và tách biệt với xã hội. Chưa kể dòng dõi Thương Ngô còn có thể nhìn thấy vận mệnh và tương lai của người khác.
"Mặc dù tôi chỉ học được chút da lông, nhưng cũng đã từng bói toán." Cố Thời nói, "Có lẽ anh không biết, sau khi bói quẻ, rõ ràng chỉ muốn biết thời tiết ngày mai như thế nào, nhưng cứ luôn có thể nhìn thấy một ít chuyện sẽ xảy ra vào ngày mai, chẳng hạn như cổ phiếu nào đó sẽ tăng mạnh và bứt phá khỏi thị trường, chẳng hạn như dãy số trúng xổ số... Những thứ này đều là ma chướng, một khi bị thu hút là sẽ nổi điên."
Cố Tu Minh muốn bói quẻ cho Bạch Trạch, chỉ cần nghe thấy cái tên Bạch Trạch này thôi, Cố Thời đã cảm thấy đầu to như cái thúng.
Quỷ mới biết khi ông già bói toán sẽ gặp phải chuyện gì.
"Nhưng lo lắng cũng vô dụng." Cố Thời đá cục đá dưới chân.
Ông già đã bói ra đại nạn của mình từ lâu, bởi vì là tự bói cho bản thân nên không dám nhìn kỹ, nhưng cũng có khái niệm mơ hồ.
Ông già nói ông có thể sống đến tám mươi chín tuổi.
Nhưng cụ thể là khi nào, ra đi như thế nào thì lại không rõ.
Nhưng Cố Thời không định nói chuyện này với Tạ Cửu Tư.
Cậu nhìn cục đá dưới chân lăn ra xa, nói: "Đời này của ông già đã sắp đi đến điểm cuối rồi, ông ấy cố chấp muốn chết, cũng không phải tôi lo lắng thì ông ấy sẽ thay đổi."
Tạ Cửu Tư nhìn vẻ mặt nặng nề của Cố Thời, im lặng: "Xin lỗi."
"..." Cố Thời bất đắc dĩ quay đầu lại, "Không liên quan đến anh."
Tạ Cửu Tư: "Nếu tôi không tìm ông ấy thì đã không có chuyện này."
Nhưng ông trời muốn anh đến tìm ông ấy mà.
Cố Thời nhún vai, không nói chuyện trong nghề với người ngoài nghề.
Cố Thời dừng trước Điện Sơn Môn: "Tôi tiễn anh đến đây thôi."
Tạ Cửu Tư gật đầu, quay người bước đi, thân hình lập tức biến mất.
Cố Thời đứng đực ra trước Điện Sơn Môn một lát, sau đó mới nổi giận, sát khí ngập trời, lao "bạch bạch bạch" về phía sân nhỏ nhà mình.
"Ông già!" Cố Thời dùng một chân đá văng cửa nhà ăn, đập một cái lên bàn, chén đĩa trên bàn rung lắc.
Cố Tu Minh đã cởi áo ngoài, bỏ đi lớp trang điểm hoa hòe loẹt, ngước mắt nhìn Cố Thời, từ từ vươn đũa ra gắp một miếng nấm hương.
Cố Thời đặt mông xuống ghế, cầm đũa lên cướp miếng nấm hương của Cố Tu Minh, bỏ vào chén của mình.
"Giải thích đi!" Cố Thời lại đập bàn.
"Hả?" Cố Tu Minh kỳ quái, "Giải thích cái gì?"
"Sao con không phải là con người?!" Cố Thời lớn tiếng hỏi.
Quả nhiên lúc nãy thằng ngốc này chỉ là nói nhảm.
Cố Tu Minh cũng không ngạc nhiên lắm, lại gắp một đũa nấm hương, nói: "Không phải chính con cũng đã nói rồi sao, làm gì có người nào có thể san bằng đỉnh núi bằng một đấm?"
Đệt?
Đúng là không phải thật!
Cố Thời trợn tròn mắt, cúi đầu nhìn hai tay hai chân mình, nhìn tới nhìn lui cũng không thấy có gì bất thường.
Cậu chà xát tay, có chút mong chờ: "Vậy con là gì?"
"Hả?" Động tác ăn nấm hương của Cố Tu Minh khựng lại, bị hỏi đến nghẹn họng, "Không biết, chưa từng bói."
"Gì cơ?" Cố Thời không dám tin, "Sao chuyện quan trọng như vậy mà ông lại không bói?"
"Liên quan gì đến ông chứ? Lúc ông nhặt con, con chỉ mới là nhãi con ba tuổi, yêu khí yếu đến mức ông không hề phát hiện ra con là yêu quái." Cố Tu Minh trợn trắng mắt, "Năm con mười hai tuổi ông mới phát hiện ra có điều không đúng, nhưng lúc ấy con đã liên quan quá sâu đến ông, ông nào dám nhìn kỹ."
Nói vậy cũng có lý.
Người càng thân thiết thì càng dễ bị liên lụy. Hôm nay chỉ bói cát hung còn ổn, nếu bói kỹ thì khó tránh khỏi liên quan đến bản thân.
Cố Thời không vui lầm bầm.
"Dù sao cũng là ông nuôi con, có là cái gì cũng không sao cả." Cố Tu Minh nhìn dáng vẻ mất mát của Cố Thời, suy tư một lúc rồi nói, "Nhưng ông có suy đoán của riêng mình."
Cố Thời ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt sáng lấp lánh.
Cố Tu Minh chậm rãi nói: "Ông thấy thằng nhóc thối con bình thường tay chân linh hoạt nhanh nhẹn, đầu óc toàn ba cái thứ quỷ quái, leo núi trèo cây xuống sông bắt cá, không có gì là không giỏi..."
Cố Thời "ừm ừm" gật đầu, tràn đầy mong chờ.
Cố Tu Minh suy tư hồi lâu, nói: "Có lẽ là con khỉ trên núi nào đó thành tinh thì phải."
Cố Thời: ?
Chết tiệt...
Dao đâu?!