Chương 10: Thành tích game

Viện Điều Dưỡng Tam Giới - Túy Ẩm Trường Ca thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Càng về cuối thu, mặt trời mọc càng trễ hơn.
Cố Thời gióng chuông dưới sương thu mát lạnh, nằm trên gác chuông, ngáp một cái.
Tối hôm qua cậu hưng phấn quá mức, tự mình nghiên cứu cả đêm đến mức không ngủ, kết quả lại chẳng nghiên cứu ra được gì.
Xem đi xem lại vẫn là dáng vẻ người thường.
Cố Thời nằm vật vờ trên gác chuông, mơ màng run rẩy vì sương thu lạnh giá, vừa ngước mắt lên thì thấy Cố Tu Minh xách một chiếc hộp đi về phía Điện Sơn Môn.
Cố Thời đứng dậy, xoa xoa cánh tay lạnh buốt nổi da gà của mình, vừa vội vàng chạy xuống vừa hô một tiếng: “Ông già, ông xuống núi hả?”
Cố Tu Minh ngẩng đầu liếc nhìn cậu một cái: “Không xuống núi, đi mở đại trận sơn môn.”
Cái gì thế?
Cố Thời gãi đầu: “Là cái gì?”
“Kỳ môn độn giáp, có nói con cũng chẳng hiểu đâu.” Cố Tu Minh vuốt chòm râu dài, vẻ mặt trêu chọc, “Cái thằng nhóc vô dụng, kiểm tra vi phân với tích phân mà được có ba điểm.”
Cố Thời: “Sao lại thế? Sao lại thế? Muốn đả kích cá nhân phải không?”
Còn không phải do hôm đó xui xẻo lụi trúng có mỗi một câu trắc nghiệm thôi sao? Nếu là ngày thường, cậu lụi 15 câu thì cũng đúng ít nhất 8 câu!
Cố Tu Minh trừng mắt nhìn tên đồ đệ vô dụng, tiếp tục đi về phía Điện Sơn Môn.
Ông cũng không biết lúc trước ông nghĩ gì mà lại nhặt thằng nhóc quỷ quái này về. Có thể là do tháng 11 vào mười mấy năm trước trời đông quá lạnh, làm đóng băng cả não ông.
Cái thằng nhóc thối tha này quả thật không có chút tài năng nào về bói toán, chưa kể đến Kỳ môn độn giáp đòi hỏi phải giải quyết lượng lớn toán học.
Cố Thời thậm chí còn không thể chạm đến ngưỡng cửa nhập môn.
Tính kỹ ra thì, cái thằng nhóc thối tha này ngoại trừ có thể hỗ trợ nấu vài bữa cơm và giữ thể diện bên ngoài cho Thương Ngô Quan thì gần như chẳng có chút tác dụng gì.
Ồ, không đúng, Thương Ngô Quan đã chẳng còn tí thể diện nào từ lâu rồi.
Cố Tu Minh đi đến cửa Điện Sơn Môn, nhìn cỏ dại mọc um tùm hai bên đường dẫn vào Điện Sơn Môn, nhớ đến con đường lát đá sạch sẽ xinh đẹp trong ký ức xa xưa của mình, trong lòng cảm thấy trống rỗng.
Thất sách rồi, Cố Tu Minh nghĩ.
Lẽ ra lúc trước ông nên nói nhiều điều kiện với Tạ Cửu Tư hơn, chẳng hạn như đòi Tạ Cửu Tư một khoản tiền lớn, dùng để sửa chữa Thương Ngô Quan.
Kết quả lúc đó ông không hề nghĩ theo hướng này, trong đầu ông toàn là Cố Thời, chỉ nghĩ khi ông xuống mồ rồi, cuộc sống mơ mơ màng màng của cái thằng nhóc ngốc nghếch này sẽ trôi qua như thế nào đây.
Cố Tu Minh hừ một tiếng nặng nề!
Ông chịu thiệt lớn rồi!
Cố Thời mới sáng sớm đã bị chế nhạo, lầm bầm bò xuống gác chuông, đi hái rau xà lách ở vườn sau núi.
Đến khi cậu xào thịt, chần rau xà lách, nấu hai bát mì rồi bưng ra xong, Cố Tu Minh cũng vừa lúc quay trở lại.
Cố Thời liếc nhìn chiếc hộp mà ông cầm theo, bên trong là mấy món đồ lỉnh kỉnh như xà beng, cờ lê và con đội.
Cố Thời há hốc miệng: “Kỳ môn độn giáp?”
Cố Tu Minh xoa tay: “Hả?”
Cố Thời không biết đại trận sơn môn là gì, nhưng cậu từng nghe nói về Kỳ môn độn giáp.
Nói chung là sử dụng nhiều cơ quan, cạm bẫy khác nhau để đạt được mục đích bao vây, mai phục và phòng thủ kẻ thù.
Cố Thời lại nhìn hộp dụng cụ của Cố Tu Minh.
Cậu vốn tưởng rằng những thứ liên quan đến huyền học sẽ thần bí hơn, kết quả Cố Tu Minh lại sử dụng cùng một bộ dụng cụ dùng để sửa chữa đường ống nước và thông bồn cầu, chẳng có gì đặc biệt.
Cố Thời thấy nhàm chán: “Chậc.”
Cố Tu Minh nhìn thấy dáng vẻ này của cậu thì tức giận: “Nếu không phải tại con vô dụng, còn cần một ông già đã già rồi như ông phải ra tay sao?!”
“Cái đó sao có thể trách con? Cái đó không phải nên trách ông quá yếu sao!” Cố Thời cãi lại một cách hùng hồn, “Nếu ông có thể một đấm san phẳng đỉnh núi thì có cần sử dụng đến cái này không?”
Cố Tu Minh cứng họng, nhất thời không thể phản bác được.
Cuối cùng ông vụt đũa đánh vào đầu Cố Thời: “Quỷ đòi nợ!”
Cố Thời cũng không né, hỏi với vẻ mặt thối hoắc: “Đại trận sơn môn này thì có ích gì chứ?”
Cố Tu Minh rụt rè nói: “Không có ích gì, chỉ giấu trời qua biển thôi.”
Thời gian tồn tại của Bạch Trạch thực sự quá đỗi xa xưa, sinh linh từng có liên quan đến hắn nhiều như sao trên trời, trong đó, những tồn tại có thể cùng ăn cùng uống như Tạ Cửu Tư càng nhiều đếm không xuể.
Bói quẻ cho Bạch Trạch, trong quá trình bói toán, số phận của những sinh linh từng có giao thoa với Bạch Trạch cũng khó tránh khỏi bị cuốn theo, đại trận sơn môn của Thương Ngô Quan được tạo ra để che giấu những dấu vết liên quan đến việc bói toán cho họ.
Cực kỳ hữu dụng, nhưng đồng thời, sự tiêu hao cũng đáng sợ không kém.
Đại trận sơn môn Thương Ngô Quan vốn nên dùng một ít linh vật làm mắt trận để vận hành đại trận, nhưng chẳng may là, xã hội hiện đại đã không thể sản sinh ra những vật phẩm có linh khí từ lâu.
Dưới tình huống này, muốn vận hành đại trận sẽ phải hy sinh sinh cơ của những sinh linh xung quanh.
Nếu không phải Tạ Cửu Tư là Sơn Thần Chung Sơn, đồng ý cho Cố Tu Minh dùng đại trận, và đảm bảo rằng họ có thể duy trì vận hành đại trận thì Cố Tu Minh có chết cũng không dám kích hoạt thứ này.
Một khi bắt đầu vận hành, chưa đầy ba ngày, đại trận sẽ nuốt chửng sinh cơ của vạn vật, cả đỉnh núi sẽ hoàn toàn chết đi.
Cố Thời không hiểu nguyên lý này, nhưng cậu hiểu bốn chữ giấu trời qua biển.
Nghe vậy, cậu thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng nói: “Ông ăn chút điểm tâm đi, hôm nay khi con về, ông đừng có nổi cơn điên phá banh nhà đó.”
“Con có thể nói gì đó nghe lọt tai hơn được không!” Cố Tu Minh tức giận nói, “Rốt cuộc cái miệng này của con học theo ai vậy hả?”
Hỏi gì mà ngớ ngẩn vậy, đương nhiên là học theo ông rồi!
Cố Thời nghĩ như vậy, ngay lập tức, cậu trợn mắt kinh ngạc nhìn về phía Cố Tu Minh.
Ơ kìa.
Chẳng lẽ đến bây giờ mà ông già này còn không tự biết à?
Không đời nào, không đời nào, không đời nào?
Cố Tu Minh lười nghĩ xem hiện giờ Cố Thời đang nghĩ gì, ông bày ra vẻ mặt tức giận vì đồ đệ bất tài: “Còn không phải do con vô dụng! Nếu con được việc, chuyện này đã giao cho con làm, ông già này đi an dưỡng tuổi già chẳng phải tuyệt vời sao!”
Cố Thời: “Aba aba aba.”
Cố Thời nhìn giờ, vội ăn xong bữa sáng, thay quần áo rồi chạy nhanh ra ngoài.
Trước khi lên xe, cậu quay đầu nhìn thoáng qua Thương Ngô Quan.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng thảm thực vật trên đỉnh núi, nơi Thương Ngô Quan tọa lạc dường như đột nhiên tươi tốt hơn rất nhiều, gần như che gần hết mái ngói lưu ly của đạo quán.
Không đúng, không phải ảo giác.
Rõ ràng hôm qua còn có thể nhìn thấy đỉnh của mấy cái điện!
Người soát vé thò đầu hỏi, gọi cậu: “Tiểu Cố đạo trưởng, lên xe thôi!”
“À ờ!” Cố Thời lên tiếng, đi lên xe, chỉ tay về phía đạo quán nhà mình, nói, “Đã lâu rồi không chú ý, giờ mới để ý, đứng ở nơi này đã không còn nhìn thấy đạo quán nhà tôi nữa rồi.”
“Bình thường mà!” Cô soát vé nhìn thoáng qua hướng cậu chỉ, chẳng thấy có gì lạ, “Con người sẽ lớn lên, cây cối cũng sẽ cao lên.”
Cố Thời như có điều suy nghĩ, thu tay lại, gật đầu.
Đại trận sơn môn, lợi hại.
Cố Thời không nhìn nữa, sáng sớm tinh sương, trên xe buýt trống không, cậu trò chuyện dăm ba câu với cô gái, sau đó xuống xe ở cửa viện điều dưỡng.
Cố Thời buồn ngủ ngáp một cái, lấy thẻ thông hành trong túi ra, quẹt thẻ mở cổng trên vỉa hè.
Trên vỉa hè có chốt gác bảo vệ.
Nhân viên bảo vệ ở cửa liếc nhìn thông tin nhân viên hiển thị trên màn hình máy tính rồi nhìn chàng trai trẻ mới đến, vẫy vẫy tay với Cố Thời.
Cố Thời đến gần: “Sao vậy? Thẻ của tôi có vấn đề gì sao?”
“Không có không có.” Đại ca bảo vệ nhìn trái nhìn phải như kẻ trộm, nhỏ giọng nói, “Tôi thấy cậu đến Viện Tam Giới nên muốn nhắc nhở cậu đôi điều.”
“?” Cố Thời khó hiểu, “Ah?”
“Viện Tam Giới vẫn luôn hơi tà môn, hình như là phong thủy không tốt lắm, đồng nghiệp của tôi phụ trách Viện Tam Giới thường xuyên bị lạc bên trong…”
“...” Cố Thời im lặng một lát, “Không nhớ đường chẳng phải là do các anh chưa thành thạo nghiệp vụ sao?”
Đại ca bảo vệ trừng mắt: “Chúng tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp rồi!”
Cố Thời rụt cổ lại: “Được, xin lỗi, tôi sai rồi, anh nói tiếp đi.”
“Không nhớ đường cũng không phải vấn đề gì lớn, cầm theo bản đồ là được.” Giọng của đại ca bảo vệ dần nhỏ lại, “Nhưng đêm qua người anh em trực ca của tôi nói cậu ấy gặp quỷ!”
Chà! Đụng phải chuyên gia rồi!
Nghe chuyện này thì còn buồn ngủ gì nữa!
Cố Thời lập tức tỉnh táo hẳn lên: “Anh nói tiếp đi!”
Đại ca bảo vệ ngạc nhiên nhìn thoáng qua Cố Thời: “Tối hôm qua, đội trực ca đêm, khoảng 2 giờ rạng sáng thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc truyền ra từ trong viện!”
“Trong viện làm gì có trẻ con? Người anh em của tôi đi tìm theo hướng phát ra âm thanh, chỉ nhìn thấy một bóng trắng hiện lên, thoáng cái đã biến mất!”
Cố Thời “ừm ừm” gật đầu.
Bóng trắng, rất có thể là quỷ hồn khoác áo liệm!
“Bọn họ đuổi theo khắp nơi, đuổi theo một hồi thì phát hiện bị lạc đường, xung quanh tối đen như hũ nút, người trong viện đều đã ngủ, nhưng ở phía xa phát ra một tiếng kêu quái dị không biết là truyền đến từ đâu, không nghe rõ là âm thanh gì, cũng không thể phân biệt được hướng phát ra âm thanh…”
Cố Thời sửng sốt: “Ah? Rất nhiều âm thanh sao?”
“Đúng vậy, rất nhiều!” Bảo vệ xoa xoa cánh tay đang nổi da gà, “Người anh em kia của tôi sợ đến mức chuẩn bị từ chức.”
Không phải chứ?
Cố Thời thắc mắc, quỷ hồn xuất hiện ở dương gian thường hành động một mình, bởi vì nếu tụ tập lại rất dễ dẫn dụ quỷ sứ câu hồn đến.
Cố Thời lấy điện thoại ra, nhìn thoáng qua group WeChat Viện Tam Giới, phát hiện trong group rất náo nhiệt, cuộn lên thì thấy toàn là ảnh chụp thành tích 《 Eighth Note 》.
Từ chiều hôm qua đến giờ, vẫn chưa ngừng lại.
Cố Thời: “A.”
Đại ca bảo vệ: “Sao vậy?”
Mặt mày Cố Thời nghiêm túc: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đề nghị sếp trừ tà cho Viện Tam Giới!”
Đại ca bảo vệ mừng rỡ: “Cậu có thể làm được sao?”
“Để tôi thử.” Cố Thời nói, “Việc làm bây giờ khó kiếm lắm, anh kêu bạn của anh suy nghĩ lại đi.”
Đại ca bảo vệ liên tục gật đầu, nhìn Cố Thời rời đi.
Cố Thời rẽ vào một góc, cảm thấy ánh mắt dò xét đã biến mất, cậu mới dừng chân lại, cúi đầu xem điện thoại, lại thấy thêm ảnh chụp thành tích.
Là Đế Thính gửi.
Cố Thời: Chết tiệt.
Lão yêu quái này đúng là đỉnh của chóp.
Nửa đêm không ngủ được, ngồi trong phòng chơi 《 Eighth Note 》, phát ra tiếng quỷ khóc thần sầu khiến người thường sợ đến mức muốn nghỉ việc, Cố Thời chưa từng nghĩ đến loại kết quả này.
Nhưng dù thế nào thì cũng là lỗi của Lý Bế Chủy.
Cố Thời nghĩ vậy, vừa đi đến văn phòng vừa mở nền tảng game, nhanh chóng lướt qua một loạt game gacha hút máu, chia sẻ PopStar vào nhóm.
Đùa sao, sao cậu có thể mở đường cho game gacha cho đám lão yêu quái này được?
Tiền là do cậu phải chi trả đó!
Chia sẻ xong, Cố Thời chậm rãi gõ bốn chữ.
【 Cố Thời: Cái này chơi vui. 】