13. Chương 13: Thế giới khác

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính

Chương 13: Thế giới khác

Vinh Quang Giành Lấy Nam Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi việc xảy ra đúng như những gì Thẩm Lập Hành nghĩ. Nhạc Thiên quay về ngoan ngoãn, nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của cậu trước mặt nhưng lại đứng cách xa hắn, trong lòng Thẩm Lập Hành không khỏi tức giận.
Bầu không khí im lặng đến nghẹt thở bao trùm thư phòng. Đôi chân dài của Thẩm Lập Hành vắt chéo nhau, đôi mắt nhắm hờ, hàng mi dày như rèm cửa khép lại che đi cả thế giới. Vết sẹo nơi khóe môi đã khô lại thành một vệt đỏ nhạt, nổi bật trên khuôn mặt lạnh lùng không hề biểu lộ cảm xúc của hắn, trông vừa buồn cười vừa kỳ quặc.
Nhạc Thiên cúi đầu, lặng lẽ nghiêng mặt nhìn hắn, thầm nghĩ đây đúng là một tên tiểu nhân đẹp trai vô song, đáng để cúi đầu.
“Chú út, con sai rồi.”
Dù Nhạc Thiên không hề sai, nhưng vì quen miệng sau bao lần cúi đầu phục tùng nên cậu vẫn nhận lỗi, cứ như thế mọi chuyện sẽ kết thúc, như thể xóa đi hết những mâu thuẫn trước đó.
Lần này cậu cũng muốn giải quyết như cũ, nhưng lần này, cậu không muốn né tránh nữa. Cậu không muốn phải nghĩ về những bí mật đáng sợ ẩn sau tình cảm mãnh liệt của Thẩm Lập Hành nữa. Bản chất cậu vẫn là một kẻ hèn nhát.
Thế nhưng Thẩm Lập Hành đã quyết tâm xé tan bức màn giả tạo giữa hai người. Hắn muốn có được một người, thì phải chân thật, chứ không phải nước đôi.
“Lại đây.” Thẩm Lập Hành nhẹ nhàng gọi.
Giọng nói của hắn bình tĩnh như thường, Nhạc Thiên từng bước tiến đến trước mặt hắn, thận trọng từng li từng tí.
Thế nhưng Thẩm Lập Hành lại không đứng đắn vỗ vào đùi mình, nói như không có chuyện gì: “Ngồi.”
Nhạc Thiên trợn tròn mắt, như một chú thỏ bị kinh hãi, nghĩ thầm: Được, anh trai biết chơi đấy, tui thích!
Bàn tay to lớn của Thẩm Lập Hành đặt lên đùi mình, ánh mắt thản nhiên nhìn chằm chằm vào Nhạc Thiên, không chút bối rối.
Khuôn mặt xinh đẹp của Nhạc Thiên giằng co không ngớt, dù sợ Thẩm Lập Hành thật, nhưng cậu vẫn muốn giữ chút liêm sỉ còn sót lại. Cậu hiểu ý của hắn, ngồi lên tay vịn ghế salon bên trái Thẩm Lập Hành, ngẩng đầu gắng gượng nở một nụ cười với hắn, “Chú út, con thật sự sai rồi.”
Thẩm Lập Hành nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt như chứa đựng tâm tình, ngoài mặt là bình tĩnh nhưng thật ra là ẩn giấu những dao kiếm sắc bén. Hắn đưa tay chậm rãi tiến đến gần mặt Nhạc Thiên.
Động tác của hắn rất chậm, như thể đang cố chừa thời gian cho Nhạc Thiên tránh đi.
Quả nhiên, Nhạc Thiên nghiêng người tránh đi, vai co rúm lại ngửa ra sau, bàn tay của Thẩm Lập Hành lơ lửng trên không trung, chỉ cách da thịt nhẵn nhụi của Nhạc Thiên một tấc.
“Nhạc Thiên,” Thẩm Lập Hành vẫn giữ tư thế đó, “Cậu thật sự không biết tôi muốn gì sao?”
Dĩ nhiên Nhạc Thiên biết. Cậu đã hơn hai mươi tuổi, đương nhiên biết Thẩm Lập Hành định hôn mình như vậy là có ý gì.
Chỉ là cậu thật sự rất khổ não, không hiểu tại sao Thẩm Lập Hành lại nảy sinh tình cảm như thế với cậu.
Thẩm Lập Hành là người độc nhất vô nhị.
Là kẻ cầm đầu Thẩm gia, hắn sống quá mức thanh cao, cuộc đời hắn chỉ có hai việc: kinh doanh gia nghiệp và chăm sóc Nhạc Thiên, không hề có chút hoa kiều nào.
Nhạc Thiên đau khổ nói: “Chú út, con là nam mà.”
Sắc mặt Thẩm Lập Hành không đổi, tay vẫn cố chấp lơ lửng giữa không trung như trước, khóe môi trái lại nở một nụ cười, “Tôi nhìn thấy rồi.”
Nhạc Thiên bó tay hết cách, rụt cổ lại, dùng giọng nói cực thấp nói: “Con thích Diêu Diêu.”
Ngón tay đang lửng lơ của Thẩm Lập Hành hơi cong cong, ngón tay với khớp xương rõ ràng chợt bộc phát sức mạnh.
Nhạc Thiên cúi đầu, hồn nhiên không biết Thẩm Lập Hành đã nổi giận, lẩm bẩm nói: “Con cũng thích chú út, con biết chú cũng thích con, cả đời này con cũng sẽ không rời chú út, nhưng cái thích của con với chú không giống với Diêu Diêu, con cũng không biết là trong hai người con thích ai nhiều hơn…”
Cậu cứ thế thành thật nói hết tình hết nghĩa, ngón tay Thẩm Lập Hành thì càng lúc càng siết chặt lại.
“Nếu tôi bắt cậu phải chọn thì sao?” Thẩm Lập Hành trầm giọng nói.
Nhạc Thiên cúi đầu không nói, cậu hoàn toàn không thể lựa chọn được. Cậu muốn tất cả, muốn hôn thê là Dư Diêu, cũng muốn có chú út là Thẩm Lập Hành.
Tốt nhất là hai người họ chia nhau đứng bên cạnh, giữ hai vai trò khác nhau.
Còn việc muốn cạnh tranh vị trí với Dư của Thẩm Lập Hành, đương nhiên là Nhạc Thiên không thể chấp nhận.
“Cậu không chọn được, tôi chọn giúp cậu.” Bàn tay lưng chừng của Thẩm Lập Hành cuối cùng cũng đáp lên bả vai Nhạc Thiên, giữ chặt cậu rồi cúi xuống hôn.
Tất nhiên Nhạc Thiên có chống cự, nhưng khoảng cách thể lực giữa hai người quá xa, chút chống cự yếu ớt của cậu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, chỉ có tác dụng tăng thêm chút thích thú cho Thẩm Lập Hành mà thôi.
Thẩm Lập Hành không hổ danh là đàn ông số một thế giới này.
Nhạc Thiên bị hôn đến mê mẩn, hơi thở gấp gáp, rất muốn đáp lại để cùng luận bàn, nhưng cậu không thể, lại phải há miệng cắn lên vết sẹo trên môi Thẩm Lập Hành.
Đau đớn kích thích Thẩm Lập Hành, hắn càng được thế, tấn công càng mãnh liệt hơn.
Hai người đàn ông trưởng thành quấn lấy nhau trên chiếc ghế sofa đơn không to lắm, cả hai đều cao ráo, chân dài tay dài, quần áo vốn phẳng phiu cũng trở nên nhăn nheo ngổn ngang.
Lần này Thẩm Lập Hành thật sự hạ quyết tâm, nên Nhạc Thiên hoàn toàn không phải đối thủ, khí lực dùng để khước từ Thẩm Lập Hành dần dần nhỏ lại. Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, cậu không thể phản kháng, đành cúi đầu thuần phục theo thói quen.
Cảm nhận được Nhạc Thiên đã ngoan ngoãn tuân theo, nụ hôn của Thẩm Lập Hành cũng dần dịu xuống, triền miên quyến luyến như đôi tình nhân ngọt ngào. Sau khi nụ hôn kết thúc, khuôn mặt Nhạc Thiên ửng hồng, kính gọng bạc trượt xuống sống mũi, đôi môi hơi sưng lên, vẻ mặt dại ra, trông vừa nhếch nhác vừa đáng thương.
Thẩm Lập Hành cười cười, cúi người hôn phớt một cái thật nhanh lên môi Nhạc Thiên, “Đồ tinh chó, hửm?”
Vết thương trên môi hắn lại bị Nhạc Thiên cắn rách, chảy máu, Thẩm Lập Hành giơ tay vô tình gạt đi, dùng tư thế áp chế, sung sướng nói: “Cưng à, em thuộc về tôi.”
Cuối cùng Nhạc Thiên cũng chậm rãi tỉnh lại từ cơn mê, đôi mắt to tròn giật giật như hộp đĩa, kính cậu bị lệch, tầm nhìn không rõ ràng, khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Lập Hành trong mắt cậu mơ mơ hồ hồ gần như xa lạ. Cậu bỗng nhiên hé miệng, như bị cắt mất lưỡi nên không thể nói được lời nào, sau đó từ từ nấc một cái… uống nhiều coca quá rồi! Nhạc Thiên vội vàng che miệng lại.
Thấy Nhạc Thiên phản cảm với việc hai người thân mật như thế, sắc mặt Thẩm Lập Hành trở nên khó coi, buông Nhạc Thiên ra đứng dậy, hắn không có ý định ép Nhạc Thiên quá gấp, đưa lưng về phía Nhạc Thiên cảnh cáo: “Tôi sẽ không làm khó người không liên quan, chỉ cần em ngoan ngoãn.”
Tiếng bước chân chậm rãi đi xa, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại thật khẽ, Nhạc Thiên giơ tay lấy kính xuống, co người nằm trong lòng ghế sofa, dùng cánh tay vô lực che kín mặt mình.
Nhạc Thiên sâu xa nói: “Tao quá thất vọng với Thẩm Lập Hành rồi.”
Hệ thống: “Cậu không thích Thẩm Lập Hành?”
Hệ thống nhanh chóng đề nghị: “Thật ra cứ coi như xu hướng tính dục của cậu là đàn ông, thì cũng đâu nhất thiết là với Thẩm Lập Hành đâu, cứ để Thẩm Lập Hành lại cho nữ chính đi.”
Nó vẫn luôn vững tin, mặc dù ở thế giới này không có sức hút của nam nữ chính, nhưng một người đàn ông xuất sắc như Thẩm Lập Hành chắc chắn có thể thu hút được nữ chính.
Nhạc Thiên bỏ tay xuống, vẻ mặt phẫn hận, “Hắn ta nói là hôm nay xoạc tao mà, hắn ta lừa tao!”
Hệ thống: …sao nó không nhớ là Thẩm Lập Hành từng nói loại từ ngữ như hổ như sói đó nhỉ?
Nhạc Thiên bóp cổ tay nói, “Tao đã không ngoan như vậy rồi, mà hắn ta cũng không nổi giận cưỡng ép tao, chẳng lẽ khả năng bình phẩm con người của tao có vấn đề?” Một lúc sau cậu bỗng nhiên bừng tỉnh, vỗ tay một cái, “Tao biết rồi, là tại hắn ta rất thích tao, không nỡ làm tổn thương tao! Khà khà khà.”